Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hot Search Ly Hôn [Bác Quân Nhất Tiêu]

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cái tát này nóng đến mức làm Vương Nhất Bác nhớ tới thanh danh tốt đẹp "quả ớt nhỏ Trùng Khánh" của lão bà nhà mình.

Thậm chí nhìn tư thế, nếu không phải đang mang bầu, nhất định còn phải nhấc chân dùng lực đạp hắn một cái.

[ Thật • Tiêu • Bá đạo • Chiến ]

Nếu là ngày xưa, Vương Nhất Bác không thể chịu được tức giận, nhưng xưa đâu bằng nay, hãy để tổng giám đốc cool guy bụm mặt yên tĩnh như một con chim cút.

Chỉ cảm thấy Tiêu Chiến nóng giận đều phá lệ đẹp mắt.

Tiêu Chiến bỗng nhiên trầm tĩnh lại, lại không hiểu sao lườm hắn một cái, làu bàu nói:

"Bệnh thần kinh."

Anh thở hổn hển vòng qua hắn đi đến bên giường.

Vừa mới trải qua một trận kinh hãi, hiện tại chỉ nghĩ nằm xuống liền ngủ:

"Ghế sô pha sàn nhà ngài tùy ý."

"Này, Tiêu Chiến."

Nhìn anh dễ chịu vén chăn lên chui vào, Vương Nhất Bác không vui lòng, đâu ra đấy:

"Em vì anh mà bay tới đây, mấy ngày nay tăng ca thêm đến bốn giờ. Chiến ca, anh thật nhẫn tâm anh có thể chịu đựng được nhưng con của chúng ta sẽ không đành lòng đâu a."

Nói xong liền phối hợp di chuyển qua, nằm xuống bên cạnh anh.

"Cái gì của chúng ta."

Tiêu Chiến trừng hắn:

"Không để cậu cùng tiểu Trần ngủ một phòng là đủ khách khí lắm rồi. Mau cút cút, đừng làm cản trở tôi cùng con trai tôi nghỉ ngơi."

Vương Nhất Bác giả vờ như không nghe thấy, nhắm mắt lại.

Mặc dù ở trong lòng thống hận phê phán loại hành vi ngây thơ này của hắn, nhưng Tiêu Chiến vẫn chú ý tới quầng thâm nặng nề dưới đáy mắt hắn cùng mệt mỏi che giấu giữa đôi lông mày.

Thế mà thật ra rất mệt mỏi a …

Đưa tay kỳ quái mà chọc chọc Vương Nhất Bác, anh bất đắc dĩ mở miệng nói:

"Chăn mền đắp lên. Đến lúc đó bị đi bệnh viện lại bảo là do tôi."

Vương Nhất Bác một giây mở mắt, xốc tấm chăn mỏng lên. Tiêu Chiến bị động tác thành thạo của hắn làm cho mắc nghẹn, mơ hồ lầm bầm câu:

"Cậu là học sinh tiểu học sao . . . bạn học Vương Điềm Điềm."

Kéo đệm dựa trên giường nằm ngang ở giữa hai người, vẫn không quên uy hϊếp nói:

"Dám đυ.ng chạm gây gổ với tôi cậu liền chết chắc."

Vương Nhất Bác "Ồ" một tiếng , xoay người, vụиɠ ŧяộʍ híp mắt lén nhìn Tiêu Chiến.

Khuôn mặt ngủ say với những đường cong nhu hòa, dùng từ "kinh diễm" cũng không đủ để hình dung.

Rõ ràng ở trước mặt người ngoài luôn luôn là bộ dáng hảo hảo tiên sinh ôn hòa, nhưng đối với hắn lại không thèm che giấu mà nhe nanh múa vuốt, ác thanh ác khí nói chuyện, lộ ra bộ mặt chân thật nhất.

Đại khái Tiêu Chiến chính mình cũng không có có ý thức đến, anh như thế này có bao nhiêu đáng yêu.

A . . . hôm nay chỉ ôm con thỏ nhà hắn gặm một miệng, coi thật là thua thiệt.

Ánh mắt của Vương Nhất Bác liếc xuống cái bụng hơi nhô của anh.

Cũng không biết xúc cảm như thế nào. . .

Vì sự an toàn của bản thân, hắn nhịn lại sự thôi thúc đưa tay lên.

Lão bà ở liền bên cạnh, lại không được sờ không được ôm không được hôn. Vương Nhất Bác mang theo một tia phiền muộn, nhắm mắt lại thϊếp đi.

Truy thê đường dài dằng dặc a.

— — — — — —

Bởi vì Vương Nhất Bác đã đến, nên đích thân hắn đưa Tiêu Chiến đi phim trường.

Hoàng mập mạp cùng tiểu Trần mấy người sáng sớm liền nhanh tay nhanh chân chạy tới làm công tác chuẩn bị, hắn ung dung tự tại ở khách sạn soạn đồ, miệng bên trong còn ngậm bánh mì nướng cả buổi sáng không ăn xong.

Ai nha, cuộc sống của người mang thai cũng không tệ.

Khoảng thời gian này trạng thái của Tiêu Chiến rất ổn định, phản ứng mang thai dần dần bớt đi, ăn được ngủ được, tinh thần được cải thiện tốt hơn rất nhiều.

Tiêu Chiến đắc ý nghĩ đến, đột nhiên cảm thấy cuộc sống thập phần thú vị.

"Cẩn thận."

Vương Nhất Bác che đỉnh xe bảo mẫu, vươn tay muốn đỡ Tiêu Chiến xuống xe.

Tiêu Chiến vỗ vỗ tay hắn, nhảy xuống dễ dàng:

"Thôi nào, tôi cũng không phải tàn phế cấp độ hai."

Nhấc chân bước vào trường quay.

Hoàng mập mạp thấy anh xa xa, hấp tấp chạy tới, hướng về phía anh nháy mắt ra hiệu, kéo đến bên cạnh:

"Thú vị không, có bất ngờ không? Hoàng ca của ngài có tốt với ngài không?"

Tiêu Chiến ngoài cười nhưng trong không cười, ha ha nói:

"Khá bất ngờ. Thì ra là cậu đem tôn đại thần này cho vào cửa."

"Sao có thể, đây chính là Vương tổng tự mình chủ động yêu cầu a!"

Hoàng mập mạp hắc hắc một tiếng:

"Tôi không phải sợ các người thanh niên phải yêu xa sao. Được rồi, nắm chặt thời gian, đi qua đi."

Phần diễn hôm nay rất nặng, cần cùng tiểu nam chủ đối thoại.

Tiêu Chiến vừa vào sân đã nhìn thấy Vương Nhất Bác đang ngồi bên cạnh màn hình chuyện trò vui vẻ với đạo diễn.

Lạm dụng chức quyền!!

Tiêu Chiến phi thường khó chịu.

Trước mắt tiểu nam chủ từ lần trước cùng anh bắt chuyện qua, liền chưa bao giờ gặp lại, mỗi lần cùng mấy diễn viên phụ đọc thoại đều lẩn đi xa.

"Tiêu tiền bối … đợi lát nữa kết thúc có thể thêm Wechat ngài được không?" Tiểu nam chủ đỏ mặt hỏi.

Nghĩ tới câu nói lần trước "Em từ nhỏ đã đặc biệt thích ngài" liền đau đầu, nhưng anh vẫn là muốn thân thiện gật đầu:

"Không có vấn đề a."

Kết quả là có một ánh mắt sáng rực thiêu đốt ở phía sau lưng anh, quả thực muốn đem anh đốt thủng một lỗ trên người.

Cảm giác áp bức quá mãnh liệt, dẫn đến lúc đọc lời thoại đều có chút cà lăm.

Vương Nhất Bác làm cái quỷ gì thế?!

"Cậu về sau có thể đừng đi theo tôi được không?"

Sau khi kết thúc công việc, Tiêu Chiến tận lực tâm bình khí hòa nhất có thể để cùng hắn thương lượng:

"Cậu ảnh hưởng đến công việc của tôi."

"Không có."

Vương Nhất Bác đi đến bên bàn rót cho mình một cốc nước, ngửa đầu uống hết. Ngôn từ thẳng thắn mà cự tuyệt.

Tiêu Chiến đang cầm khăn mặt đi vào phòng tắm, hận hận hướng hắn vung một cái.

Gần đây phách lối rất nhiều a.

Vương Nhất Bác nhíu mày, vươn tay ra, nhẹ nhàng ôm quanh eo anh.

Bàn tay nghiêm túc mà vuốt lên trên vùng bụng mềm mại, như cảm giác điện giật tê dại, làm Tiêu Chiến trong nháy mắt mềm nửa bên eo.

"Đừng trốn tránh. Anh đối với em cũng không phải là không có cảm giác."

Tbc
« Chương TrướcChương Tiếp »