Chương 14

Hôm sau là khai giảng, mới sáng sớm, Hàn Trình quả nhiên đã dậy, cùng Hạ Thiên dùng điểm tâm xong, cả hai cùng ngồi chung một chiếc xe đi ra ngoài.

Trừ cha mẹ, đây là lần đầu tiên người thân khác đưa cậu đến trường, Hạ Thiên có điểm hưng phấn, nhiều lần hỏi lại: “Thật sự không làm trễ giờ của ngài sao?”

Trong lòng Hàn Trình tuy buồn cười, nhưng vẫn nói: “Còn nhiều lời nữa, trên đường kiểm tra từ đơn, cho cậu biết cái gì mới gọi là trễ giờ.”

Hạ Thiên sợ nhất vụ này, liền thành thành thật thật ngồi vào trong xe Hàn Trình, im thin thít.

Trong xe Hàn Trình trang bị đầy đủ nội thất sang trọng, sau khi lên xe y bắt đầu xử lý văn kiện gửi sai giờ, Hạ Thiên ngóng nhìn, một lát sau không nhịn nổi nữa, khẽ nói: “Chú Hàn… cháu có thể nói không? Chỉ một câu thôi.”

Việc này vốn phải nói vào đêm qua, nhưng lúc ấy Hạ Thiên tâm hoảng ý loạn, quên sạch sành sanh.

Khóe miệng Hàn Trình khẽ nhếch, y nhìn màn hình laptop, ngắn gọn 1 từ “Nói.”

“Trưa qua cháu cùng mẹ ăn cơm, có thương lượng với mẹ rồi, cuối tuần này cháu về nhà mẹ ở, trưa thứ bảy ngài có rảnh không? Nếu có thời gian, thì tới nhà cháu ăn bữa cơm được không?” Hạ Thiên giải thích, “Không phải là đi nhà bà cháu, mà là đi nhà mẹ, bà ấy mời ngài.”

Hàn Trình gật đầu: “Có thời gian, đến lúc đó tôi đưa cậu về.”

Hạ Thiên gật đầu: “Tốt quá, vậy cháu sẽ báo cho mẹ trước.”

Hàn Trình suy nghĩ một chút, nhìn Hạ Thiên: “Vậy bao giờ cậu về lại?”

Hạ Thiên do dự nói: “Tối hoặc chiều chủ nhật gì đó? Bên chỗ mẹ cháu cách trường xa quá, nếu thứ hai đi học, thì phải dậy rất sớm, không tiện lắm.”

“Quả thật không tiện.” Hàn Trình gật đầu, “Tối chủ nhật tôi đi đón cậu.”

Trong lòng Hạ Thiên ngọt như ăn đường, ngoài miệng lại nói: “Không cần đâu, rất chậm trễ thời gian của ngài, với lại ngài còn sợ cháu không tìm được đường sao?”

Hàn Trình nhất tâm nhị dụng, vừa xử lý công tác vừa trả lời cậu: “Không phải, tôi sợ cậu chạy luôn, không về nữa.”

Hạ Thiên cố gắng áp chế khóe môi không nghe chỉ huy, mà cứ bướng bỉnh nhếch lên, khụ khụ không nói.

Hàn Trình tiếp tục bận rộn việc của mình, đến cổng trường, Hàn Trình đưa cặp sách cho Hạ Thiên, nói: “Giữa trưa có lẽ không thể tới đón cậu, nhưng Lương Thanh Phong chắc chắn sẽ đến, nhớ ngoan ngoãn ăn cơm, không cần nghịch ngợm.”

Hạ Thiên gật đầu: “Đã biết, buổi trưa ngài cũng phải chú ý ăn cơm đó.”

Hàn Trình gật đầu, y hạ cửa sổ xe, nhìn theo bóng lưng Hạ Thiên khuất dần sau cánh cổng trường mới ra hiệu tài xế lái đi.

Mạng internet hơi chậm, Hàn Trình vừa nhìn bưu kiện thong thả gửi đi, vừa nhớ lại từng chi tiết cùng Hạ Thiên ở chung lúc sáng, y tương đối hài lòng – Hạ Thiên đang kì phản nghịch, hôm nay vô cùng ngoan ngoãn, bữa sáng ăn không ít, vừa rồi ngồi trên xe còn tự giác cầm bảng từ đơn ra nhẩm đọc, lúc đưa cậu xuống xe, đôi má hây hây, sắc mặt tốt lắm.

Hết thảy từng chi tiết biểu hiện, trạng thái của Hạ Thiên ngày hôm nay đều tốt vô cùng, bất luận là thân tinh thần/

Quả nhiên, săn sóc vừa đủ là tất yếu.

Hàn Trình rút điếu thuốc, hít một hơi…

Sợ cậu nhóc Hạ Thiên đang kì phản nghịch không nhiễm thói hút thuốc, mấy ngày nay Hàn Trình đều không hút thuốc lá trước mặt Hạ Thiên.

Thực ra hồi trước Hàn Trình cũng ít khi hút thuốc trước mặt Hạ Thiên, y nhớ mang máng đã từng xem ở nơi nào, thiếu niên nhi đồng hút thuốc tự động, rất dễ bị sâu răng.

Hàm răng Hạ Thiên vừa chỉnh tề lại trắng sáng, nếu mà ở bên cạnh y mấy năm, lại bị sâu vài cái răng, thì rất đáng tiếc.

Về sau cùng người yêu hôi môi, ảnh hưởng cảm giác.

Trong đầu Hàn Trình chợt lóe cái ý niệm không đầu không đuôi này, y khẽ cười, dụi tắt nửa điếu thuốc.

Hàn Trình mở ra lịch trình Lương Thanh Phong đã sắp xếp cho mình, nhìn kĩ… nếu chen một chút, có lẽ có thể rút ra chút thời gian tới đón Hạ Thiên cùng ăn cơm trưa.

Ngày đầu tiên đưa đón Hạ Thiên đi học, Hàn Trình muốn làm mọi chuyện vẹn toàn nhất có thể.

Trường học bên này, Hạ Thiên sửa sang lại cặp sách, phân chia bài tập theo từng môn học, giao cho các cán sự trong lớp, cán sự tiếng Anh cũng có chút thân quen với Hạ Thiên, cậu ta tiếp nhận bài làm của Hạ Thiên, khẽ hỏi: “Nè, gần đây cậu học thêm đúng không, thế nào rồi?”

Hạ Thiên cười cười: “Rất tốt, sao vậy?”

“Không có gì, ok là được rồi.” Cán sự môn Anh nói, “Cậu mới chuyển tới, nên không biết, trường học mình có quy định sau khi thi giữa kì, sẽ họp phụ huynh, thành tích kia của cậu… Aish, thực ra cũng không có gì đâu, gần đây cậu tiến bộ nhiều lắm rồi.”

Nụ cười trên mặt Hạ Thiên cứng lại, cậu lúng túng hỏi: “Họp phụ huynh?”

Bạn cán sự liền gật đầu: “Đúng vậy, giữa kì hay cuối kì đều sẽ họp, chỉ có trường mình mới biếи ŧɦái như vậy, bình thường kiểm tra 45p cũng bắt phụ huynh kí tên, giữa kì cuối kì còn phải họp, muốn lừa người nhà cũng không lừa nổi, giáo viên chủ nhiệm không cần bọn mình báo, mà trực tiếp gọi cho người giám hộ, phiền chết… A? Cậu làm sao vậy?”

Hạ Thiên gượng cười, nói: “Không có gì, tớ, tớ đi học bài đây.”

Hạ Thiên quay lại chỗ ngồi của mình, lôi tờ phiếu điểm-một-lời-khó-nói-hết ra, sầu thối ruột….

Tuy rằng thành tích dạo này có tiến bộ chút ít, nhưng mà muốn vượt qua được số 2 từ dưới đếm lên, vẫn là rất khó.

Tuy rằng điền số điện thoại người giám hộ là của Lương Thanh Phong, nhưng có bài học lần trước, Hạ Thiên không dám đùa giỡn tâm cơ, nhờ Lương Thanh Phong giấu diếm giùm mình, nhưng mà để Hàn Trình biết được, có khi gom tội lại phạt một lần ấy chứ.

Nhưng khiến Hàn Trình kí tên vào phiếu điểm của đứa đứng thứ nhất từ dưới đếm lên đã cần dũng khí lớn lắm rồi, giờ lại còn mặt dày nhờ Hàn Trình đi họp phụ huynh cho mình nữa… Hàn Trình làm gì có thời gian chứ.

Phỏng chừng sẽ kêu Lương Thanh Phong đến.

Nhưng mà Lương Thanh Phong nhìn qua còn trẻ hơn Hàn Trình vài tuổi, nếu mà cho anh đến, ngồi giữa những vị phụ huynh khác, quá là nổi bật luôn í?

Hay là cứ gọi cho Chu Vận đi, để cho mẹ mình đến họp.

Hạ Thiên gục ở trên bàn, đầu đau vô cùng… Mấy việc dọa người này để mẹ mình đến nhận thì không sao hết, nhưng mà dù có để mẹ đi thay thì trường học cũng vẫn sẽ gọi cho Lương Thanh Phong, Lương Thanh Phong tuyệt đối sẽ nói cho Hàn Trình, cuối cùng cũng không giấu được.

“Ông…”

Di động của Hạ Thiên rung một cái, cậu cầm lên, khá bất ngờ – Nghiêm Lệ Hoa gửi tin nhắn cho cậu.

“Hạ Thiên, buổi trưa ta đi đón con, chúng ta cùng nhau dùng bữa.”

Hạ Thiên sững sờ nửa ngày không kịp phản ứng, Nghiêm Lệ Hoa và mình cùng đi ăn cơm á?!

Còn mười phút nữa mới vào lớp, giáo viên còn chưa đến, Hạ Thiên gọi lại.

Đầu bên kia rất nhanh thì có người tiếp, Nghiêm Lệ Hoa cười nói: “Hạ Thiên à, trung uyển Lộ Tân mở một nhà hàng món Quảng Đông, cô út của con qua đó dùng thử, nói không sai, trưa nay ta đi đón con, chúng ta cùng đi chỗ đó ăn.”

Hạ Thiên thoáng sửng sốt, rồi mới nói: “Ngài… Có buổi tiệc gì ạ? CÒn có ai khác nữa?”

“Làm gì có ai nữa? Chỉ có hai chúng ta thôi, cô út con từng đến đó rồi, chúng ta không gọi nàng nữa.” Nghiêm Lệ Hoa từ ái cười nói, “Hôm nay là thứ 2, mẹ con khẳng định là rất bận, nên ta cũng không gọi mẹ con.”

Hạ Thiên lại càng chẳng muốn đi, cậu lúng túng nói: “Hay là thôi ạ, buổi trưa trong nhà có người qua đón con…”

Nghiêm Lệ Hoa cười nói: “Ta đã thay con nói với Hàn Trình rồi, y đã biết.”

Nghe là ý của Hàn Trình, Hạ Thiên chỉ có thể đáp ứng: “Vậy thì… cũng được ạ, ngài báo địa chỉ, cháu tự đón xe qua.”

Nghiêm Lệ Hoa thân thiết nói: “Không cần đâu, ta đi đón con, khỏi sợ con bị lạc đường.”

Cúp điện thoại, Nghiêm Lệ Hoa lại gọi cho Hàn Trình, vừa vặn là Lương Thanh Phong tiếp, Nghiêm Lệ Hoa thầm nghĩ vừa hay, mụ nói chuyện trưa nay muốn đi đón Hạ Thiên cùng nhau ăn cơm, người nhà Hạ Thiên đón Hạ Thiên đi ăn, Lương Thanh Phong tất nhiên không thể nói gì được, nhưng tính anh luôn cẩn thận, vẫn cứ lễ phép hỏi Nghiêm Lệ Hoa địa chỉ nhà hàng.

“Không thành vấn đề?” Hạ Tư TƯ vẫn ngồi bên cạnh nghe lỏm, đợi Nghiêm Lệ Hoa cúp máy, ả liền nói: “Đừng để bọn họ chạm mặt nhau, nếu không là lộ hết.”

“Sẽ không có chuyện đó, với lại đâu phải làm gì hại nó đâu, mẹ là bà nội của nó, mời nó ăn cơm thôi mà, lộ gì mà lộ.” Nghiêm Lệ Hoa nói.

Hạ Tư Tư lần đầu kiến thức được Nghiêm Lệ Hoa thủ đoạn ra sao, cảm thấy mới mẻ: “Vậy thì giữa trưa, con cũng đi nhé? Nói thêm vào…”

“Không được.” Nghiêm Lệ Hoa nhíu mày, “Hôm nay phải dỗ ngon Hạ Thiên, con làm được sao?”

Nghiêm Lệ Hoa hiểu con mình nhất, mụ nói tiếp: “Con đi, chuyện này khẳng định thất bại…Con đi tìm mấy đứa bạn thân đi, việc này không cần con quản.”

Hạ Tư TƯ bất mãn, oán: “Kêu con học theo mẹ, thế mà chẳng bao giờ mang con theo!”

Nghiêm Lệ Hoa tự mình tính toán chuyện giữa trưa, không để ý tới Hạ Tư Tư.

Giữa trưa, Nghiêm Lệ Hoa sớm đã đứng ngoài cổng trường, đón Hạ Thiên đi quán ăn Quảng Đông kia.

Nhà hàng này khá là khó đặt chỗ, hai ngày trước, Nghiêm Lệ Hoa đã phái trợ lý đặt một bàn bên cạnh cửa sổ.

Phòng ăn trang hoàng rất khác biệt, lưng ghế dựa cực cao, vừa vặn có thể làm vách ngăn, khiến mỗi bàn đều như ngăn thành một khu riêng biệt, vừa thích hợp nói chuyện tình tứ, lại cũng phù hợp bàn chuyện làm ăn.

“Đói bụng rồi đi? Ăn cơm trước đã.” Nghiêm Lệ Hoa gọi không ít món, rồi mụ tỏ vẻ quan tâm mà nói, “Chiều còn phải học, nhớ ăn nhiều một chút.”

Hạ Thiên lần đầu tiên một mình dùng bữa với Nghiêm Lệ Hoa, mặc dù Nghiêm Lệ Hoa biếu hiện cực kì ôn hòa, nhưng cậu vẫn không có cách nào thả lỏng, cậu không biết phải nói chuyện gì với Nghiêm Lệ Hoa, liền chẳng nói gì hết, cứ cắm đầu ăn cơm, Nghiêm Lệ Hoa hỏi cái gì, cậu đáp cái đó.

Nghiêm Lệ Hoa thong thả dùng bữa, nói linh tinh nửa ngày nào chuyện thời tiết học tập linh tinh xong, mụ mới vào đề: “Dạo này Hàn Trình bận lắm hả?”

Hạ Thiên hàm hồ nói: “Cũng bình thường.”

“Cũng bình thường? Ha ha, hẳn là rất bận.” Nghiêm Lệ Hoa mỉm cười, “Ta nghe nói, gần đây y cùng Phi Trác Bình hợp tác một hạng mục.”

Hạ Thiên nuốt đồ ăn trong miệng xong, mím môi, lắc đầu nói: “Có lẽ vậy, cháu cũng không rõ lắm.”

“Chuyện của y mà con không nắm rõ sao?” Nghiêm Lệ Hoa căn bản không tin, mụ cười nói, “Là như thế này, trước kia nhà mình trùng hợp cũng làm qua một hạng mục tương tự, nếu xét về kinh nghiệm, chúng ta có kinh nghiệm rất phong phú.”

Nghiêm Lệ Hoa tiếp tục cười: “Nếu Hàn Trình cần giúp gì, có thể tới hỏi ta, ta nhất định biết gì sẽ nói hết.”

Hạ Thiên buông đũa, uống một ngụm canh.

Dù cậu còn nhỏ, chưa từng tiếp xúc qua công việc trong nhà, nhưng từ nhỏ mưa dầm thấm đất không phải là giả, nghe đến những lời này, cậu sẽ không ngây thơ cho rằng Nghiêm Lệ Hoa sẽ thật sự miễn phí cố vấn.

Nghiêm Lệ Hoa thấy Hạ Thiên không nói lời nào, liền càng nói trắng ra: “Nếu có thể cùng nhau hợp tác, thì càng tốt hơn, nhà chúng ta vừa có kinh nghiệm lại có nhân lực, đến lúc đó thực hiện, có thể cung cấp cho y trợ giúp cực lớn.”

Hạ Thiên giờ đã hiểu ra, Nghiêm Lệ Hoa đang có ý muốn đi nhờ xe.

Nghiêm Lệ Hoa tha thiết nhìn Hạ Thiên, Hạ Thiên ngốc ngốc gật đầu: “Vâng.”

Nghiêm Lệ Hoa thầm mắng Hạ Thiên ngu ngốc, nhưng ngoài mặt lại không nói ra, trên mặt cười càng thân thiết hơn: “Sau khi trở về, nhớ tìm cơ hội cùng Hàn Trình nhắc tới việc này nhé.”

Hạ Thiên lại uống một ngụm canh, chậm rãi hỏi: “Mấy chuyện công việc kiểu này, không phải là ngài nên nói với y sao? Để cháu nói, cháu sợ không nói rõ ràng được.”

Nghiêm Lệ Hoa cười: “Đều là người một nhà, sao lại không bàn bạc được chứ? Với lại, với y mà nói, lời của ta, khẳng định không dễ nghe bằng cháu nói.”

Hạ Thiên thầm nghĩ quả nhiên thế, kiểu này là đã bàn với Hàn Trình rồi, cơ mà Hàn Trình lại không đồng ý.

Về phần nguyên nhân, không cần nghĩ cũng rõ, Hàn Trình căn bản không cần phải hợp tác với Nghiêm Lệ Hoa, cũng chẳng muốn chia chén canh với bất kì ai hết.

“Tương lai nếu có chuyện làm ăn hợp tác gì đó, hi vọng Nghiêm đổng không cần phái cậu tới đàm phán với tôi…. Nếu đối tượng đàm phán mà là cậu, đại khái tôi sẽ ăn thiệt.”

Lời Hàn Trình nói ngày hôm qua còn văng vẳng bên tai.

Hai má Hạ Thiên bất chợt ửng hồng.

Cậu triệt để minh bạch mục đích của bữa cơm này, trong lòng ngược lại kiên định hẳn, cậu gắp một con tôm vào bát, ăn xong mới nói: “Chỉ sợ cháu về rồi lại quên mất.”

Nghiêm Lệ Hoa tức đến nghẹn họng, nhưng vẫn cười nói: “Có gì mà khó nhớ đâu? Trong lòng chỉ cần nhớ, Hạ Thiên… Việc làm ăn của trong nhà tốt đẹp, chẳng lẽ lại thiếu phần của cháu với mẹ sao?”

Hạ Thiên giả ngu nói: “Không có việc gì, trước kia không phải ngài kêu cháu đừng quá trông cậy vào tài sản công ty sao? Cháu nghĩ… Hàn Trình kiếm được nhiều tiền là đủ rồi.”

Nghiêm Lệ Hoa uống hai ngụm trà, áp chế lửa giận trong lòng, cười nói: “Đứa bé ngốc này, trước kia nói vậy là sợ mấy đứa không chịu phấn đấu, nên mới cố ý nói vậy, muốn khích lệ mấy đứa vươn lên, chẳng lẽ cháu còn mang thù sao?”

Hạ Thiên lắc đầu: “Sẽ không.”

“Thế thì được.” Nghiêm Lệ Hoa mỉm cười thúc giục, “Nhất định phải nhớ rõ đó, về đến nhà phải nói luôn với y, nhớ không?”

Hạ Thiên vẫn duy trì bộ dáng chậm rì rì lúc trước, cậu vắt óc nghĩ lí do từ chối, nói: “Cháu sẽ cố gắng…. Thế nhưng dù có nhớ kĩ, cũng chưa chắc có cơ hội nói với y, y… dạo này y bề bộn nhiều việc, không thường về nhà.”

Nghiêm Lệ Hoa nhíu mày, vội tiếp lời: “Thế thì cháu gọi điện để y về là được, không phải là y rất thương cháu sao? Cháu gọi y về, hắn không nghe à?”

“Cũng không phải vậy…” Mặt Hạ Thiên càng đỏ hơn, cậu cố gắng qua loa có lệ trả lời Nghiêm Lệ Hoa, lấp liếʍ cho qua.

Tóm lại, Hạ Thiên không muốn khiến Hàn Trình bởi vì mình, mà bất đắc dĩ phải làm trái lương tâm, hợp tác với Nghiêm Lệ Hoa.

Nghiêm Lệ Hoa triệt để đánh mất kiên nhẫn, nhíu mày nói: “Vậy buổi tối thì sao? Các ngươi mới kết hôn, y không đến mức qua đêm không về ngủ đi chứ? Y trở về cũng không rảnh để nói chuyện sao? Các ngươi buổi tối đều làm cái gì hả?!”

“Buổi tối, buổi tối…” Hạ Thiên thật sự không biết nói sao, chợt cậu cái khó ló cái khôn, đỏ mặt ấp úng, “Còn có thể làm gì đâu ạ? Là cái kia ạ! Không… Không rảnh nói chuyện khác!”

Nghiêm Lệ Hoa: “…”

Nghiêm Lệ Hoa xấu hổ chán nản, vừa muốn nói vài lời, nhưng nhìn mặt Hạ Thiên rồi lại thôi.

Hạ Thiên nói ra mấy lời đó suýt thì thẹn thùng muốn chết luôn, cậu thật sự chẳng biết phải ứng đối như thế nào với Nghiêm Lệ Hoa, hồi lâu, cậu bắt gặp sắc mặt Nghiêm Lệ Hoa khác thường, liền theo tầm mắt mụ nhìn về phía sau mình…

Hàn Trình không biết đến từ lúc nào hiện đang lễ phép gật đầu với Nghiêm Lệ Hoa: “Lương Thanh Phong nói Hạ Thiên ở bên này ăn cơm, tôi vừa khéo đi ngang qua, nghĩ tiện đường đưa em ấy đi học.”

Ánh mắt Hàn Trình chuyển hướng qua Hạ Thiên, nhìn khuôn mặt hồng như trái cà chua của Hạ Thiên, y thản nhiên cười nói: “Không nghĩ lại không khéo như vậy… đánh gãy hai người trò chuyện thân mật rồi.”