Chương 11

Tuy rằng trong lòng có chút ghen tuông, nhưng Hạ Thiên cảm giác chính mình thật sự chẳng có lập trường gì mà không vui, cậu phát ngốc một lát, mở tủ ra tìm đồ… Cậu nhớ rõ mình có mang theo một bộ bịt tai qua bên này.

Trước kia nơi Hạ Thiên ở có điểm xanh hóa hơi quá, trong khu chim chóc cực nhiều, hôm nào trời nóng còn chưa đến 5h sáng chúng liền ríu ra ríu rít, lúc ấy Hạ Thiên mua một bộ bịt tai, hiệu quả cách âm cực kì tốt.

Căn nhà của Hàn Trình hiểu quả cách âm í ẹ như vậy, Hạ Thiên không muốn chốc nữa nghe được âm thanh loạn thất bát tao của Hàn Trình và người kia.

Miễn cho… miễn cho càng thêm bực bội.

Bộ bịt tai cũng không lớn, Hạ Thiên quên mất mình quăng ở chỗ nào rồi, lục tìm nửa ngày cũng không thấy, đúng lúc này di động vang, Hạ Thiên cầm lấy nhìn một cái liền sửng sốt, là Hàn Trình nhắn tin.

“Ngủ?”

Trong lòng Hạ Thiên không biết sao mà lại thấy khó chịu, cậu mím môi, nhắn lại: “Không có, lập tức ngủ liền.”

Hạ Thiên chà chà mặt, tiếp tục tìm bịt tai, không tới nửa phút, di động của Hạ Thiên lại vang lên, Hạ Thiên cầm lên nhìn… Vẫn là Hàn Trình.

“Chưa ngủ thì đến phòng tôi cầm chút đồ.”

Hạ Thiên nhìn di động, nghẹn họng trân trối… Mặt thoắt cái đỏ bừng, cậu vừa xấu hổ lại giận dữ đứng bật dậy, cực kì muốn ném điện thoại đi.

Sao lại khi dễ người đến vậy chứ?!

Hạ Thiên nghĩ nghĩ, vẫn là đừng có xúc động, cậu cầm điện thoại nhanh chóng rep lại: “Tôi nằm ngủ rồi, không đi.”

Nhắn xong cậu ném điện thoại qua bên, trong lòng càng khó chịu hơn, cái bịt tai kia không biết mình vứt ở đâu mất rồi?!

Hạ Thiên đẩy rương hành lý lúc cậu dọn tới ra xem, đổ hết ra sàn, vừa muốn cẩn thận tìm kiếm, cửa phòng chợt bị gõ vang.

Tim Hạ Thiên đập nhanh vài phần, cậu hít sâu một hơi, đi tới cửa, mở ra.

Ngoài cửa Hàn Trình còn chưa thay quần áo, trên người mang theo mùi rượu, y nhìn đống lộn xộn trong phòng Hạ Thiên, lại nhìn nhìn rương hành lý để một bên, khẽ nhíu mày: “Làm sao đây?”

Hàn Trình thản nhiên nói tiếp: “Vừa về gặp mẹ, giờ lại muốn thu dọn đồ đạc về nhà mẹ đẻ sao?”

Hạ Thiên nghẹn lời, chút bực bội lúc trước bất tri bất giác tiêu tan, cậu ngốc ngốc nhìn đồ Hàn Trình cầm trong tay, không đầu không đuôi hỏi một câu: “Cái kia, không phải là do cách âm không tốt sao, tôi còn chưa tìm được đồ bịt tai…”

Hàn Trình mày cau càng sâu, y liếc toàn thân Hạ Thiên từ trên xuống dưới, đưa bánh dâu tây cho cậu, “Không ngờ lại về muộn đến vậy… Nếu sợ khó tiêu thì đừng ăn, miễn cho ngày mai lại không thoải mái.”

Hàn Trình thấy Hạ Thiên vẫn là dáng vẻ ngây ngốc đó, bất đắc dĩ nói: “Quên rồi? Hôm nay nói muốn mua đồ vật bồi tội… Ngồi trên bàn rượu ngốc cả tối, không rảnh đi mua đồ, trên đường trở về mang chút bánh cho cậu, không thích thì đừng ăn, hơi lạnh đó.”

“không không tôi thích.” Hạ Thiên vội vàng tiếp, cậu nhìn nhìn Hàn Trình, do dự mở lời, “Tôi vừa nghe thấy, có ai đó cùng ngài trở về…”

“Lương Thanh Phong tới cầm món đồ, đã đi.” Hàn Trình nhìn kĩ sắc mặt Hạ Thiên, nhíu mày, “Đến cùng cậu làm sao vậy?”

Hạ Thiên nhắm chặt mắt, ở trong lòng đem mình chỉnh đốn một trận, mới miễn cưỡng nói: “Không có việc gì… Vừa định ừ, cái kia, làm một lần diễn tập quân sự.”

Hàn Trình khó hiểu nhìn Hạ Thiên, bật cười: “Hai ta đến cùng ai mới là người uống nhiều?”

“Ngài uống nhiều?” Hạ Thiên xấu hổ vô cùng, tận lực nghĩ ra đề tài khác, nhanh chóng nói, “Có khó chịu lắm không? Dì giúp việc ninh cho ngài nồi canh xương ngô, có muốn uống một chút không? Hay muốn uống thứ khác để giải rượu? Sữa bò có được không?”

Hôm nay Hàn Trình đích thật uống không ít, lúc này dạ dày cực kì không thoải mái, y hơi do dự, gật đầu: “Canh xương thì thôi, giúp tôi hâm nóng ít sữa đi.”

“Dạ.” Hạ Thiên vội vội vàng vàng xuống lầu.

Hạ Thiên chạy nhanh vào bếp, tìm một chiếc xoong nhỏ, rót non nửa nồi, bật bếp.

Hâm nóng sữa cần một chút thời gian, Hạ Thiên nhìn bánh dâu tây để bên bàn, khóe miệng không nhịn được khẽ nhếch.

“chính mình đang vui vẻ chuyện gì vậy?”

Không biết Hàn Trình xuống lầu từ lúc nào, áo vest đã cởi, sơ mi thoát vài nút, cổ tay xắn lên, lộ ra một đoạn cánh tay.

“Không, cháu… thích món này.” Hạ Thiên cười cầm một miếng lên, ăn, ”Ngọt lắm.”

Hàn Trình ngồi trên sô pha nhìn Hạ Thiên, y nhìn ra đêm nay cảm xúc của Hạ Thiên có gì đó không đúng.

Hàn Trình rất ít đến phòng Hạ Thiên, vào buổi tối đêm lại càng không, cho nên bình thường nếu có chuyện gì đều là gọi điện thoại gọi Hạ Thiên qua thư phòng, hôm nay Hàn Trình về trễ, sợ Hạ Thiên đã ngủ rồi, y mới nhắn tin, nhưng giọng điệu Hạ Thiên nói chuyện rất kì quái, giống như cáu kỉnh.

Hàn Trình bấy giờ mới ngoại lệ mà đi tìm Hạ Thiên.

Nếu là bình thường, Hàn Trình sẽ hỏi Hạ Thiên bị làm sao, chỉ có điều hôm nay y thật sự rất mệt, cả chiều công tác lại thêm tiệc rượu suốt tối khiến tinh thần y cực kì mệt mỏi buồn ngủ, không có sức đi quan tâm tính tình Hạ Thiên quái lạ ở đâu, với lại Hàn Trình không cảm thấy Hạ Thiên có cái gì tính tình, có lẽ chỉ là…

Hàn Trình cầm di động, tìm ba từ ‘kỳ phản nghịch’.

“Thiếu niên bước vào kì phản nghịch, rất mẫn cảm yếu ớt, so với bình thường càng cần phụ huynh quan tâm, chăm sóc…”

Hàn Trình chỉ đọc được hai dòng đã thấy đau đầu, y tắt trang web, nhắm mắt lại xoa mi tâm.

Thôi thì phản nghịch thì cứ phản nghịch đi, may mà hiện tại nhìn Hạ Thiên cũng không có tức giận lắm, còn rất săn sóc mà hâm nóng sữa cho y…

Trước bàn bếp, Hạ Thiên vừa ăn bánh vừa cẩn thận khuấy sữa bò, đợi sữa bắt đầu sủi bọt cậu lập tức tắt bếp, lấy một chiếc ly dày, rót vào.

“Có muốn cho thêm ít đường không ạ? Hay là cho chút sữa đặc…” Hạ Thiên nuốt nửa câu sau lại, trên sô pha, Hàn Trình đã ngủ.

Hạ Thiên đặt ly sữa qua một bên, cậu nhẹ nhàng đến gần, do dự, không đánh thức Hàn Trình.

Cậu qua phòng kính cầm một tấm thảm lông, cẩn thận dè chừng đắp chăn cho Hàn Trình.

Hàn Trình lúc ngủ, không có tính công kích cường đại, so với bình thường ôn hòa rất nhiều.

Chỉ có điều y vẫn mang theo khí tràng người sống chớ gần, có điểm dọa người.

Hạ Thiên vẫn còn sợ hãi, vừa rồi nếu cậu nói cho Hàn Trình biết mình hoài nghi y dẫn người về qua đêm, mặt Hàn Trình có thể còn khó coi tới đâu?

Hạ Thiên hiện tại ngẫm lại đều cảm thấy khó tin, chính mình đây là điên rồi à? Ai đều biết mình đang ở đây, nếu Hàn Trình cả gan trắng trợn đưa người về, vạn nhất để ai đó truyền ra, dứt khoát càng khó nghe.

Hơn nữa, Hàn Trình có cuộc sống cá nhân tựa hồ không loạn như vậy.

Hạ Thiên căn bản không cách nào tưởng tượng kiểu người không nộ tự uy giống như Hàn Trình, sẽ có dáng vẻ lúc đó như thế nào.

Toàn bộ quá tình rất lạnh lùng sao? Hay là mang theo ý cười? Thế nhưng lúc Hàn Trình mỉm cười, rất kinh hoảng nha…

Mặt Hạ Thiên lại đỏ, miệng chẳng hiểu sao lại thấy khô khốc, cậu chẫm rãi, bưng ly sữa nóng uống.

Sữa bò ấm nóng khiến bụng Hạ Thiên nóng hầm hập, không biết có phải do tâm lý tác dụng không, mà trong lòng cũng ấm áp theo.

Đến cả không khí trong phòng cũng đều ấm áp.

Hạ Thiên cẩn thận đánh giá Hàn Trình, thấy y ngủ mà đôi mày nhíu lại, Hạ Thiên phỏng chừng y ngủ không quá thoải mái… Quần áo không đổi, lại còn năm trên sô pha, đã thế cả người toàn mùi rượu đi ngủ, phỏng chừng ngày mai đau nhức khắp người đi?

Hạ Thiên nhìn đồng hồ, phân vân lưỡng lự giữa việc đánh thức Hàn Trình hay để y ngủ tiếp.

“Reng reng…”

Di động Hàn Trình đột nhiên vang lên, Hạ Thiên nhanh tay lẹ mắt, không thèm nhìn mà trực tiếp bắt máy.

Hạ Thiên khẩn trương nhìn Hàn Trình, thấy y không tỉnh, cậu thở phào nhẹ nhõm, hạ giọng nói vào di động: «Xin chào, ngại quá…”

“Hạ thiếu gia?” Lương Thanh Phong hiển nhiên không ngờ người tiếp điện thoại sẽ là Hạ Thiên, anh do dự nói, “Hàn tổng đâu rồi? Ngài… cùng Hàn tổng ở chung một chỗ?”

“Đúng, đúng a.” Hạ Thiên theo bản năng đáp lời, “Y… y đang ngủ.”

Hạ Thiên sợ đánh thức Hàn Trình, tận lực nói nhỏ lại: “Vừa mới ngủ.”

Lương Thanh Phong ở đầu kia im lặng.

Lương Thanh Phong làm trợ lý đặc biệt của Hàn Trình được mười hai năm, lần đầu tiên anh liên hệ Hàn Trình mà lại có người khác tiếp điện thoại, lại còn được thông báo rằng, Hàn Trình đã ngủ.

Hạ Thiên đột nhiên cảm giác không khí có điểm gì đó biến ảo.

Lương Thanh Phong cùng Hàn Trình dãi nắng dầm mưa nhiều năm như vậy, có gì mà không kiến thức qua, anh nhanh chóng phản ứng kịp, trong giọng nói mang theo ba phần xin lỗi: “Phi thường xin lỗi, quấy rầy… Không cần đánh thức Hàn tổng, ngài và Hàn tổng nghỉ sớm đi, tôi xử lý nốt cho.”

Lương Thanh Phong nói xong liền cúp máy, Hạ Thiên dại ra vài giây sau má xẹt cái đỏ bừng, Lương Thanh Phong đang hiểu lầm cái gì vậy?!

Di động Hàn Trình có đặt khóa, Hạ Thiên muốn gọi lại cũng không được, Hạ Thiên phát điên, như thế này thì về sau như thế nào gặp mặt Lương Thanh Phong?!!!

“Điện thoại của ai?”

Hàn Trình ngủ không sâu, nghe được chút động tĩnh liền tỉnh, y hơi hơi cau mày, nhìn Hạ Thiên.

Hạ Thiên khóc không ra nước mắt đáp: “Lương đại ca… tôi nói ngài ngủ, anh ta nói anh ta đi xử lý.”

“Không có gì. Không chú ý ngủ quên mất.” Hàn Trình xoa xoa cái cổ cứng ngắc, ánh mắt khép hờ, nhìn ngó xung quanh, lại nhìn Hạ Thiên, hỏi, “Sữa bò đâu?”

Hạ Thiên mất hết can đảm: “Cháu uống mất rồi.”

Hàn Trình: “……”