Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Nhân Tiền Định

Chương 2 💛

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trans: bownee00world

Sự tức giận tăng lên rõ trong đôi mắt Blain, hắn từ từ hạ tay xuống và sải bước lại gần nàng.

"Đừng bao giờ nghĩ rằng cuộc hôn nhân này có thể khiến ngươi thoát khỏi ta."

Hơi thở của Blain rất gần, lời thì thầm đầy khinh thường xuyên vào tai nàng tựa như âm thanh của sâu bọ.

"Ngày ta lên ngôi… Chính ta sẽ là người đầu tiên đưa ngươi trở lại nơi này."

Đó là một lời đe dọa, nhưng nàng không cảm thấy sợ hãi.

Một tiếng cười nhẹ thoát ra khỏi môi nàng như đâm sâu vào lòng Blain.

Cứ làm những gì mà ngươi muốn với một xác chết.

Nàng muốn nói y cứ làm những gì mà y muốn, kể cả khi đó chỉ là một xác chết. Dù vậy, nàng không nói gì cả. Không một lời từ biệt, nàng lên xe ngựa, hoàn toàn ngó lơ Blain.

Nhìn cánh cửa xe đóng lại, Blain hét lên và đấm vào cửa.

Bên trong xe, nàng không thể không nghe thấy những lời chửi rủa, lăng mạ dài dòng của y – nhưng nàng chọn cách làm ngơ.

Dù Blain có nói gì đi nữa, đều vô ích – tất cả chỉ như một ngọn giáo gỗ đang nhắm bắn vào thép.

Nàng cũng không có tâm trạng để bận tâm những điều đó. Nói thế nào đi nữa thì hầu tước xứ Oberde cũng rất đáng sợ.

Ngay khi bánh xe bắt đầu lăn cùng với tiếng ngựa hí vang, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt nàng.

Nàng kéo tấm rèm, nhìn ra bên ngoài, cung điện hoàng gia Estia nhanh chóng mất dạng khỏi tầm nhìn của nàng…

Đó là nơi mà nàng đã sống cả đời, nhưng nàng không hề cảm thấy hối tiếc hay phiền muộn, bởi vốn dĩ ngay từ đầu, nàng chưa từng thuộc về nơi này.

Tuy nhiên, nếu nói về bất kỳ hối tiếc nào mà khiến nàng để tâm…

"…"

Nàng khẽ cắn môi, kéo rèm lại với tiếng thở dài. Không biết tại sao nàng cứ nghĩ về hắn - một tên đàn ông tự mãn, ngang ngược và bí hiểm.

Theo những gì nàng nghe ngóng được, tên đàn ông thô lỗ đó đã rời cung điện vào một ngày trước.

Thật ngu ngốc khi cứ nhớ về một mối quan hệ đã tan vỡ. Tuy nhiên, ngay cả khi tự trách bản thân, nàng vẫn không thể rũ bỏ những ý nghĩ đang tấn công dữ dội.

Trong lúc nàng chìm đắm vào những suy tư, xe ngựa đã rời khỏi trung tâm và đến vùng ngoại thành. Không còn những ngôi nhà, thứ chào đón nàng chỉ là bãi đất trống đầy cỏ.

Đó là một cảnh đẹp, nhưng nàng không cảm thấy thích thú, nàng chỉ yên lặng ngồi trên ghế.

Nàng ước thời gian trôi thật nhanh để cuộc đời tẻ nhạt và vô dụng này kết thúc càng sớm càng tốt.

Không thể làm gì khác, nàng nhắm mắt lại, đột nhiên, có sự thay đổi trong gió.

"…!"

Một hồi tù và vang lên giữa không gian yên ắng. Âm thanh đinh tai nhức óc khiến nàng lập tức ngồi thẳng người. Sau tiếng hò reo của lần thổi đầu tiên, những tiếng tù và khác lần lượt vang lên. Nhịp tim nàng đập loạn theo âm thanh hỗn độn đang lan rộng trên vùng đất yên bình.

Nàng kéo rèm, khó khăn nuốt nước bọt nhìn cảnh tượng bên ngoài. Hàng chục người đàn ông trên lưng ngựa đang xông về hướng của nàng. Các hiệp sĩ hoàng gia hộ tống xe ngựa vội vã hét lên.

"Chúng ta đã bị phục kích!"

"Tăng tốc!!"

Cỗ xe bắt đầu rung lắc dữ dội. Chuyển động của những kẻ truy đuổi nhanh đến mức kinh ngạc. Họ dễ dàng bắt kịp đoàn người và bao vây. Âm thanh lanh lảnh của tiếng tù và và tiếng hò hét hòa lẫn trong không khí. Tiếng rút kiếm vang lên khắp nơi.

Không biết từ đâu, một sợi dây bay đến quấn quanh cổ họng hiệp sĩ đang đánh xe, y lập tức ngã đập đầu xuống đất.

Hàng loạt mũi tên lao vun vυ"t, liên tiếp xuyên qua gió. Ngựa điên cuồng chạy loạn xạ.

Khi nhìn ra ngoài cửa sổ, nàng thấy hiệp sĩ đánh xe đã nằm trên đất. Nàng nhắm chặt mắt. Cỗ xe rất nhanh đã mất kiểm soát và rung lắc dữ dội. Ngay lập tức, toàn bộ thế giới của nàng xoay tròn.

"…"

Nàng nín thở. Cỗ xe bị lật trông thật đáng sợ, bánh xe bị vỡ, cửa bị rách toạc. May là chỉ có vài vết xước ngoài da, nàng đã sống sót sau vụ tai nạn mà không có thương tổn nào đáng lo ngại. Nhưng có điều, đầu nàng choáng váng, ngay khi định thần lại, nàng nhanh chóng đẩy cánh cửa bị hỏng ra.

Đang bò ra khỏi cỗ xe nát bươm, một cơn gió lạnh nồng nặc mùi máu xộc vào mũi nàng. Đầu óc nàng tê dại, nàng đưa mắt nhìn quanh.

Giữa bãi sậy, các hiệp sĩ hoàng gia đang chiến đấu ác liệt với những kẻ truy đuổi trên bãi cỏ đẫm máu.

Nhưng vô ích, họ đã bị cuốn vào trận chiến như thể họ là những con kiến. Một hiệp sĩ gào lên bằng giọng đẫm máu.

"Làm sao các ngươi dám, những kẻ man rợ…!"

Nhưng y đã không thể nói những lời cuối cùng. Một lưỡi kiếm sắc bén xuyên qua cổ y. Từ cổ họng y, máu không ngừng tuôn trào.

Trước cảnh tượng kinh hoàng, nàng đưa tay bịt chặt miệng, cố nén lại tiếng hét.

Hình ảnh những kẻ truy đuổi dần hiện rõ trong tầm nhìn mơ hồ của nàng. Đôi mắt sắc bén, mái tóc sẫm màu và hình xăm trên làn da rám nắng.

Những người tấn công đoàn người của hoàng gia là những người man rợ, người Kurkan.

Trong số những người đàn ông hung bạo, nàng nhìn thấy một người nổi bật nhất. Một người đàn ông cao lớn đang cưỡi trên con ngựa chiến khổng lồ phi về phía nàng.

Ẩn dưới mái tóc nâu sẫm rối bù, một đôi mắt vàng nóng bỏng xuyên thẳng vào nàng. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, không khí quanh nàng như bị cướp mất, nàng hé môi, khẽ thở hắt.

"Sao lại…"

Tiếng thì thầm của nàng vừa thốt ra liền bị tiếng cười của người đó át đi.

"Nàng không nhớ sao?"

Hắn đưa tay bế thốc nàng lên khỏi mặt đất và đặt trên lưng ngựa. Nàng vặn vẹo chống cự nhưng lại bị hắn chế ngự dễ dàng. Vòng eo nhỏ bị bàn tay to lớn siết chặt khiến sự phản kháng của nàng không có tác dụng.

Hắn nhếch môi cười, nàng có thể nghe thấy người đàn ông sau lưng đang lầm bầm trên đỉnh đầu mình. Những lời bật ra từ môi hắn khiến nàng rùng mình.

"Ta đã nói với nàng, ta sẽ hủy hoại cuộc đời của nàng."
« Chương TrướcChương Tiếp »