Chương 31

Về đến nhà Lăng Duật xuống xe trước đi thẳng vào trong, ngay cả mở cửa xe cho Khương Tịnh Kỳ anh cũng không mở, cô có chút sững người nhưng sau đó cũng tự mình bước xuống đi vào nhà theo sau anh.

Từ lúc ở nhà hoang trở về nhà anh một lời cũng chẳng nói với cô, khiến cô có chút tủi thân mà chỉ cúi mặt lẽo đẽo theo phía sau anh.

Lăng Duật đi vào thư phòng, anh không phải giận cô, chỉ là muốn cho cô một bài học, muốn cô sau này phải mạnh mẽ để có thể tự bảo vệ bản thân, vì không phải lúc nào anh cũng có thể cứu cô, ở bên cạnh anh đầy rẫy nguy hiểm như vậy cô sẽ rất khó khăn nếu như không bảo vệ được bản thân.

Nhìn thấy Lăng Duật lạnh lùng như vậy Khương Tịnh Kỳ trong lòng đột nhiên cảm thấy nhói lên, cô vào phòng ngồi xổm xuống một góc nước mắt không tự chủ mà rơi xuống, cô biết là anh tức giận, nhưng rõ ràng cô đâu có biết trước được mọi chuyện.

Cô và anh cuối cùng cũng không thể ở cùng một thế giới, cứ như phút ban đầu, cứ như những gì thoả thuận.

Khương Tịnh Kỳ cúi đầu ôm lấy thân thể khóc nấc lên, cô khóc được một lúc lâu thì Lăng Duật mới quay về phòng.

Vừa nhìn thấy cô ngồi khóc trong lòng anh đã mềm nhũn ra, muốn chạy lại ôm cô vào lòng, nhưng anh lại không cho phép bản thân mình làm như vậy, giọng điệu vô cùng lạnh lùng của anh vang lên.

“ Em khóc cái gì? Đó còn không phải bạn thân tốt của em sao? ”.

Khương Tịnh Kỳ lúc này ngẩn đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ ngấn nước khiến anh không khỏi đau lòng, môi cô mấp máy nói “ Xin...xin lỗi ”.

“ Xin lỗi? Xin lỗi cái gì? ” Lăng Duật lạnh lùng nhướn mày nhìn cô hỏi có hơi lớn tiếng.

Cô nghe anh lớn tiếng liền không kiềm được nữa mà liền khóc lớn, nhưng vẫn nói cho anh nghe “ Hức...Xin lỗi vì hiểu lầm anh ” giọng cô vô cùng nhỏ nghe đáng thương vô cùng.

Nhưng Lăng Duật dù muốn cô mạnh mẽ tự bảo vệ bản thân nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không kiềm được nữa, trong lòng từ lâu đã mềm nhũn hết rồi nếu cô cứ thế này anh lại đau lòng chết mất.

Lăng Duật cất đi gương mặt lạnh lùng, anh đứng dang tay ra vô cùng yêu chiều “ Lại đây ôm anh một cái ” anh vô cùng dịu dàng.

Khương Tịnh Kỳ nhìn anh, sau đó liền chống tay đứng dây chân không mang dép mà chạy vụt vào lòng anh khóc nấc lên không chịu ngừng “ Hức....hức....hức......”.

Anh vuốt lấy mái tóc dài của cô, ôm cô vào lòng cô bé này thật sự khiến tâm tư anh rối bời, nặng không được nhẹ cũng chẳng xong, anh biết làm sao với cô nữa chứ.

Cô vừa cảm thấy có lỗi, vừa bị anh lớn tiếng tủi thân, vừa sợ hãi mà cứ khóc mãi “ Lăng Duật....thật sự xin lỗi ”

“ Ừm! Được rồi không khóc nữa ngoan, tôi không giận em ” Lăng Duật nâng mặt cô lên hôn nhẹ lên môi cô một cái, dùng tay lau nước mắt của xô xong liền dịu dàng nói.

Anh mỉm cười nhìn cô “ Không khóc nữa, em muốn anh đau lòng đến chết sao? ”.

Cô lắc đầu vẻ mặt vô cùng đáng thương khiến anh không khỏi cưng chiều mà thơm lên má cô một cái, rồi nhấc bổng cô lên, bế cô đặt lên giường cẩn thận.

Đột nhiên anh nhớ ra lúc cô nói qua điện thoại bảo rất đói, vậy mà còn sức khóc đến mức này.

“ Ngồi yên ở đây! Anh đi bảo quản gia làm một chút đồ ăn cho em ” Lăng Duật đứng dậy nói rồi quay lưng rời đi.

Nhưng còn chưa nhấc chân thì cánh tay đã bị cô chụp lấy, anh khó hiểu quay đầu nhìn cô, Khương Tịnh Kỳ nhìn anh nhẹ nhàng lắc đầu, cô không muốn anh đi, sợ anh đi rồi lại bỏ mặt cô.

“ Không đói! Anh...anh đừng đi ”

Nghe thấy cô nói, anh liền nắm lấy tay cô, ngồi xổm xuống trước mặt cô, anh áp tay cô lên má mình “ Không đói cũng phải ăn, ngoan anh xuống bảo với quản gia sau đó sẽ quay lại ”.

“ Không muốn ” Khương Tịnh Kỳ nói nhỏ.

Lúc này Lăng Duật cũng thật hết cách với cô, cũng không thể rời đi, cô nói không sợ nhưng anh thừa biết cô rất chết nhát nếu anh rời khỏi phòng không khéo cô lại khóc nấc lên mất.

Anh đành lấy điện thoại ra gọi xuống nói với quản gia rồi ngồi dỗ dành tiểu bảo bối của mình, hai mắt cô đỏ lên vì khóc nhiều, Khương Tịnh Kỳ nhìn anh chăm chăm như sợ anh sẽ lại bỏ mặt cô thêm lần nữa, cô còn nhớ khi nãy khi đưa điều kiện trao đổi anh còn bảo không đổi cô cứ ngỡ anh mặc cho cô chết rồi.

“ Ngủ một chút! Đợi quản gia mang đồ ăn lên anh gọi em dậy được không? ” Lăng Duật nhéo nhẹ chóp mũi cô một cái thuận người hôn lên mu bàn tay của cô nhẹ nhàng nói.

Khương Tịnh Kỳ vẻ mặt không tình nguyện lắc đầu “ Lăng Duật! Anh thật sự không giận em sao? ”.

Lăng Duật ngây người nhìn cô, hoá ra cô vẫn còn nghĩ là anh đang giận cô.

Không đợi anh trả lời cô liền lên tiếng nói tiếp “ Em không xác định được tình cảm của bản thân, nhưng em không muốn anh mạo hiểm....” cô thật sự không biết bản thân thế nào, khi biết anh với Trương Tuệ Minh qua lại cô rất khó chịu, thấy anh mạo hiểm một mình chạy đến nhà hoang cứu cô, cô lại rất sợ anh bị thương.

“ Ừm anh biết! Anh đợi em bao lâu cũng được ”.

“ Ngoan! Anh ôm em ngủ nhé? ” Lăng Duật biết sắp có kết quả rồi.

Anh liền dịu dàng nói, cô cũng gật đầu nhẹ một cái anh liền kéo chăn cẩn thận, để cô nằm ngay ngắn gối đầu lên tay anh xong, anh liền kéo cô ôm vào lòng mà ngủ.

Lăng Duật kiếp trước đối với cô không tốt, kiếp này cô yêu anh chậm một chút cũng chẳng sao, anh sẵn sàng đợi cô, bao lâu cũng sẽ đợi chỉ hy vọng trong lòng cô sẽ có anh.