Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Nhân Bi Kịch

Chương 5: Người Nhà Sao?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Toàn thân Hạ Tử Kỳ phát ra khí lạnh, giữa hai người chỉ cách nhau vài xăng ti mét, Tần Tử Lam như bị đông lạnh lại, trong nháy mắt lại trở nên cực kì tỉnh táo. Đối mặt với ánh mắt hung dữ của người đàn ông này, cô không biết nên hướng ánh mắt của mình vào đầu.

Đột nhiên, một ngón tay với những khớp xương rõ ràng nâng lấy cằm cô. Tần Tử Lam bị buộc phải ngẩng đầu, mang theo sợ hãi nhìn lên.

“Tử Kỳ, làm sao anh lại về rồi?”

“Tôi muốn trở về thì trở về, lẽ nào còn cần phải báo cáo với cô sao?” Hạ Tử Kỳ quỳ gối trên giường, không màng đến sự phản kháng của Tần Tử Lam mà cưỡng ép đè lên người cô. Động tác của anh rất mạnh, không mang theo một chút thương tiếc nào siết lấy cổ tay Tần Tử Lam.

Cảm nhận được người phụ nữ trong vòng tay từ thả lỏng chuyển sang cứng đờ, cuối cùng giãy dụa chống cự, cố gắng phản kháng nhưng hai chân đã bị đè lại.

Tần Tử Lam lúng túng hoảng sợ, trước nay cô chưa từng nhìn thấy Hạ Tử Kỳ như vậy, giống như một con sói muốn xé xác và nuốt chửng cô. Cô rất sợ anh như thế này, Hạ Tử Kỳ nhẹ nhàng nho nhã trong trí nhớ của cô càng ngày càng trở nên mơ hồ.

Cô vô thức bắt đầu cầu xin sự thương xót: “Tử Kỳ, em đau quá…”

“Tần Tử Lam, cô thật sự khiến tôi cảm thấy ghê tởm, cho dù là khuôn mặt hay cơ thể của cô, đều khiến tôi buồn nôn.” Người phụ nữ như Tần Tử Lam không xứng được đối xử tốt, kiên nhẫn với cô dường như đều là dư thừa”

Cơ thể Tần Tử Lam cứng đờ, cô cắn chặt môi dưới, một khuôn mặt trong ánh đèn mờ tối giống như một tờ giấy cũ kỹ, không có chút máu.

Đối với những lời sỉ nhục của Hạ Tử Kỳ,vốn dĩ cô nên quen từ lâu rồi, nhưng không biết vì sao trái tim vẫn đau đớn như vậy, giống như bị người khác bóp nắm trong lòng bàn tay vò nát từng chút một.

Hạ Tử Kỳ rất ít khi trở về, anh coi cô như cô chủ, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì trở về nằm chút rồi rời đi, giống như để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng” với cô.

Hôm nay Kỷ La Lan bị thương, theo lý mà nói, lẽ ra anh nên ở bệnh viện với người trong lòng, tại sao lại xuất hiện trong phòng ngủ của cô vào lúc nửa đêm… Tần Tử Lam nghĩ qua loa một chút cũng hiểu ra, phần lớn là đã xảy ra mâu thuẫn với Kỷ La Lan, nếu không làm gì đến lượt cô?

Nhưng đêm nay cô thật sự không còn đủ sức lực để ứng phó anh. Tần Tử Lam đẩy l*иg ngực rắn chắc của người đàn ông ra, tìm được khe hở muốn bỏ chạy, cơ thể vừa mới thẳng lên thì mái tóc dài đã bị người từ phía sau giật lại.

“A…” Tần Tử Lam rêи ɾỉ đau đớn, ngửa cổ ra sau: “Hạ Tử Kỳ, hôm nay đã muộn rồi, em không muốn làm với anh.”

Cũng không biết câu nói này đã chọc giận anh ở chỗ nào, khuôn mặt âm u của Hạ Tử Kỳ dưới ánh sáng mờ nhạt trở nên cực kỳ đáng sợ, kéo tay của Tần Tử Lam, dùng sức cưỡng ép mặt cô xuống gối.

“Tần Tử Lam cô giả bộ ngây thơ cái gì? Cô muốn làm hay không, tôi còn không biết sao? Uy hϊếp tôi kết hôn, bây giờ còn muốn lập đền thờ gái điểm sao?”

Quá khó nghe rồi… hô hấp của Tần Tử Lam run lên, cô nhìn chằm chằm trần nhà, nước mắt từ trong hốc mắt trào ra, cuối cùng vẫn không nhịn được, thấm ướt cả gối.

Đây chính là người mà cô một lòng muốn gả, dùng những lời lẽ ác độc nhất khiến cô đau đớn đến thương tích đầy mình.

Hạ Tử Kỳ nhìn đôi mắt ẩm ướt của cô, trong lòng thắt lại một chút, anh buồn bực rút cà vạt trên cổ, trói tay Tần Tử Lam lên đầu giường.

Tần Tử Lam cố gắng chịu đựng cơn đau của dạ dày, đầu lưỡi chống đỡ lấy hàm răng, cố đè nén lại âm thanh, liều mạng nuốt xuống vị máu tanh trong cổ họng. Như chết lặng đi, đau đến không muốn sống nữa.

Hạ Tử Kỳ nhìn người phụ nữ như con mèo cuộn mình trong chăn, khẽ run lên, trông thật sự đáng thương.

Nhưng Hạ Tử Kỳ không hề đặt cô trong mắt, đương nhiên cũng sẽ không để trong lòng. Cơ thể của Tần Tử Lam vẫn luôn rất tốt, dù làm cả đêm thì ngày hôm sau cô vẫn có thể đi làm đúng giờ là chuyện bình thường. Ở cùng cô lâu như vậy, dường như anh chưa từng thấy cô bị bệnh.



Mái tóc dày lộn xộn trải trên giường, lưng của cô rất mảnh khảnh, khi cong người hai chiếc xương bả vai giống như con bướm sắp sải cánh.

Anh không nhịn được vươn tay muốn chạm vào. Khi đầu ngón tay vừa chạm vào, người phụ nữ giống như bị khϊếp sợ, mạnh mẽ trốn sang một bên. Trong mắt Hạ Tử Kỳ lóe lên sự hung dữ, trong lòng vô cùng không vui.

“Mọi ngày như cá chết vậy, hôm nay còn muốn chơi lạt mềm buộc chặt sao? Nhưng tôi nói cho cô biết, không có tác dụng!” Trong lòng Hạ Tử Kỳ vô cớ bốc lên một ngọn lửa, ngọn lửa này kỳ lạ đến bản thân anh cũng không biết nên làm thế nào dập tắt nó.

Anh không muốn thừa nhận rằng cảm xúc này là do Tần Tử Lam mang đến cho anh, chỉ có thể nghĩ về Kỷ La Lan, nghĩ tới Kỷ La Lan ở bệnh viện hỏi anh khi nào ly hôn với Tần Tử Lam, tâm trạng của anh bỗng nhiên trầm xuống.

Hạ Tử Kỳ nghiến chặt rãnh răng, Tần Tử Lam có chỗ nào xứng đáng để anh phải tranh cãi với Kỷ La Lan chứ?

Tần Tử Lam ôm lấy bản thân, giống như con rùa giấu mình trong mai, trưng ra trạng thái tự bảo vệ mình. Cô cảm thấy rất lạnh, rõ ràng cô đã bật điều hòa đắp chăn, nhưng vẫn không chống lại được sự lạnh lẽo này.

Dường như trong tim có một vết cắt, vết thương bị nhiễm trùng, nội tạng cũng dần thối rữa.

Trước đây cô vẫn luôn có thể chịu đau, cắn chặt răng nuốt nước bọt xuống, nhưng lần này cô thực sự không chịu được nữa. Một khi ý nghĩ ly hôn đã tiến vào trong đầu thì sẽ điên cuồng tràn lan.

Đợi khi có sức lực sẽ bàn chuyện ly hôn với Hạ Tử Kỳ, cô sắp chết rồi, không có thời gian để lấy lòng anh nữa.

Khi Tần Tử Lam đau đến mức hôn mê, nghe thấy Hạ Tử Kỳ nói xong câu cuối cùng.

“Nếu không phải vì trong cơ thể cô có nhóm máu giống của La Lan, cô nghĩ rằng tôi sẽ coi trọng cô sao? Nhưng rất nhanh thôi cô sẽ không còn giá trị lợi dụng rồi.”

Đợi khi Tần Tử Lam tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn bóng dáng của Hạ Tử Kỳ từ lâu. Cô yếu ớt chống đỡ thân mình, chiếc chăn trượt xuống từ người cô để lộ ra những vết thương đáng sợ trên cổ và vai.

Tần Tử Lam lật người rời giường, hai chân vừa chạm đất, đầu óc nhanh chóng choáng váng, trước mắt chìm vào bóng tối ngắn ngủi. Tần Tử Lam loạng choạng bước vào nhà vệ sinh, nhìn bản thân mình trong gương.

Toàn thân đều là những vết thương, khiến người khác nhìn vào đều cảm thấy rất đáng thương, Tần Tử Lam cũng không ngoại lệ, cô thấy đáng thương cho bản thân. Cả một trái tim lớn như vậy đều dành cho Hạ Tử Kỳ, cô cố gắng lấy lòng anh bốn năm, nhưng cuối cùng vẫn chạy không thoát một cầu tạm biệt.

Trên đời này, nếu như chỉ cần cố gắng là có thể lấy được tình cảm, vậy thì tốt biết bao?

Cô đứng trước bồn rửa mặt để đánh răng. Vốn dĩ cổ họng đã rất đau, sau một đêm khóc lóc lại càng trở nên đau rát hơn. Khi đánh răng cổ họng cô bị kích ứng mãnh liệt, thân trên co rút lại ho khan một tiếng, sau đó phun ra bọt kem đánh răng dính máu tươi.

Khả năng thích ứng của Tần Tử Lam vẫn luôn rất mạnh, cho dù nôn ra máu cũng không thèm để ý như đã quen thuộc, cô vặn vòi nước xả sạch máu trong bồn.

Đợi đến khi thu dọn xong đi ra cũng đã hơn bảy giờ rưỡi, cô không ăn được thứ gì, nhưng nghĩ tới cái dạ dày hình dáng kỳ lạ trong bụng, cô vẫn uống một cốc sữa nóng.

Đi đến công ty, Tần Tử Lam xử lý văn kiện, lật xem lợi nhuận của Mộc Nhiên mấy tháng này, số liệu đang giảm xuống, Tần Tử Lam dường như đã nhìn thấy ngày Vĩnh Lạc rơi vào phá sản.

Chuyện Hạ Tử Kỳ bí mật đàn áp Vĩnh Lạc, Tần Tử Lam đã sớm biết. Vì muốn trả thù cô, có thể nói anh không từ bất cứ thủ đoạn nào.

Hạ Tử Kỳ luôn là người có thù sẽ báo, anh luôn giải quyết mọi chuyện mạnh mẽ dứt khoát, chỉ mới vài năm ngắn ngủi đã khiến Vĩnh Lạc, con rồng ở Bình thành bị kéo xuống khỏi giới kinh doanh.



Rốt cuộc vẫn là không sánh bằng anh…

Những thủ đoạn sắc bén của Hạ Tử Kỳ, chỉ sợ rằng cả đời này cô cũng sẽ không học được.

Sau khi lật xem xong một quyển, Tần Tử Lam tựa vào lưng ghế phía sau, nhấp một ngụm cà phê đã lạnh trên bàn, vị đắng của cà phê từ từ thẩm làm tan đi vị ngọt trong cổ họng cô.

Con lạc đà dù gầy rộc vẫn to hơn con ngựa. Tần Tử Lam đứng dậy đi tới cửa sổ sát đất, nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, nên chuẩn bị hậu sự rồi.

Chỉ là tập đoàn lớn như vậy, mấy chục năm tâm huyết, sau khi cô chết nên để lại cho ai quản lý đây?

Bố cô? Hay là anh trai cô? Hai người này đều là người ăn không ngồi rồi, chỉ sợ giao Vĩnh Lạc cho bọn họ, không đến vài năm thì đã khuynh gia bại sản.

Tần Tử Lam suy nghĩ một lúc, phát hiện rằng người thích hợp nhất có thể tiếp quản Vĩnh Lạc thế mà lại là người chồng trên pháp luật của mình, người mà một lòng muốn Vĩnh Lạc bị phá sản, Hạ Tử Kỳ.

Giữa hai chân mày Tần Tử Lam hiện lên vẻ u ám, ánh mắt nhìn về bên ngoài cửa sổ bỗng nhiên trở nên sâu thẳm, giống như có một giọt mực rơi vào, đen thẳm không thể thay đổi. Cô nâng tay trái đặt lên cửa sổ lạnh lẽo, đầu ngón tay trắng bệch đi vì lạnh, ngón tay theo quy luật gõ nhẹ vào cửa kính.

Trong văn phòng rất yên tĩnh, khiến cho tiếng gõ nhẹ đó trở nên vô cùng rõ ràng. Hiếm khi suy nghĩ của Tần Tử Lam trở nên trống rỗng. Cô thích ngây người, thích trạng thái yên lặng mất hồn, dường như chỉ có như vậy mới có thể khiến cô quên đi được hiện thực tàn khốc đang mang đến đau khổ cho cô.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc đột nhiên rung lên. Tần Tử Lam lấy lại tinh thần nhìn sang, cách đó ba mét, vẫn có thể nhìn được rất chữ “Bố” rõ ràng trên màn hình.

Vốn dĩ bố là một từ thân thiết nhất trên thế giới này, nhưng đối với Tần Tử Lam chỉ là một cách xưng hô lạnh lùng, cô đi qua tiếp điện thoại.

“Tần Tử Lam, chuyển vào tài khoản của bố sáu tỷ” Giọng Tần Hải lạnh lùng thờ ơ.

Tần Tử Lam siết chặt điện thoại trong tay: “Bố, bố gọi điện thoại cho con chỉ vì tiền sao?”

Giọng điệu Tần Hải hơi không kiên nhẫn: “Con gái tao nuôi đưa tiền cho bố mày là chuyện đương nhiên, nếu không phải mày quản lý hết tài sản nhà họ Thẩm, mày nghĩ tao muốn tìm mày đòi tiền sao? Nếu như mày không muốn đưa tiền thì chuyển cổ phần của nhà họ Tần cho tao”

Tần Tử Lam cẩn thận nhớ lại hai chữ “con gái”, thật khó cho ông ta còn nhớ được cô là con gái, chứ không phải một cây ATM lạnh lẽo.

Ông ta nhớ cô là con gái ông ta, nhưng tại sao từ trước đến nay chưa từng quan tâm cô. Cô cũng không cầu mong Tần Hải có thể đối xử tốt với cô thế nào, chỉ cần ông ta có thể hỏi vài câu bình thường như, “đã ăn cơm chưa?”, “gần đây sức khỏe có tốt không?”, “đi làm có một không?” các loại câu hỏi như vậy là được rồi… thật ra cô rất dễ dỗ dành, chỉ cần hỏi thăm quan tâm một chút là đủ rồi.

“Mày đã nghe thấy chưa!” Tần Hải hét lên trong điện thoại.

Tần Tử Lam kìm nén cảm xúc: “Tuần trước không phải con đã chuyển cho bố ba tỷ sao? Mới có mấy ngày, bổ đã tiêu hết rồi sao?”

“Chút tiền như vậy có thể làm được chuyện gì” Tần Hải có hơi áy náy, nhưng vừa nghĩ tới Tần Tử Lam quản lý cả một công ty lớn như vậy, có lúc thu về hơn ba, bốn tỷ một ngày, trong lòng ông ta lại có thêm sức mạnh.

“Nhanh chóng chuyển tiền cho tao, nếu không tạo sẽ đến thẳng công ty đòi tiền, đến lúc đó tao sẽ xem người mất mặt là tạo hay là mày”

“Có thể chuyển tiền, nhưng bố phải nói cho con, bố lấy tiền để làm gì? Sáu tỷ không phải là một con số nhỏ.

Thấy Tần Tử Lam đồng ý, Tần Hải cũng hạ thấp giọng điệu: “Gần đây nhìn trúng một dự án đầu tư, còn thiếu sáu tỷ, đợi tạo kiếm được tiền rồi sẽ không cần tìm mày đòi tiền nữa.”
« Chương TrướcChương Tiếp »