Chương 35: Điều Tôi Hối Hận Nhất Trong Đời Này Đó Là Gặp Anh

Tần Tử Lam cúi đầu dùng sức cắn cổ tay Hạ Tử Kỳ, cắn rất mãnh liệt, hàm răng sắc bén đâm vào da thịt, trong miệng tràn đầy mùi tanh và vị ngọt của máu.

Hạ Tử Kỳ nhướng mày, trái tim bắt đầu đập mạnh, có hơi đau đớn nhưng anh vẫn không chịu buông tha cho cô, giữ chặt Tần Tử Lam trong tay rồi nói với cảnh sát phía sau: “Tìm người đưa thi thể đi xử lý”

Viên cảnh sát hỏi: “Xử lý như thế nào?”

Đúng vậy, xử lý như thế nào? Hạ Tử Kỳ vặn cổ tay, siết lấy cằm Tần Tử Lam, nhìn chằm chằm hàm răng dính đầy máu của cô, ánh mắt u ám hỏi: “Tần Tử Lam, cô nghĩ nên làm gì? Nên tìm nơi chôn cất? Hay là đưa đi hỏa táng?”

Tần Tử Lam bị anh siết mạnh đến mức không nói được lời nào, miệng thì thút thít rêи ɾỉ đau đớn, vị ngọt tanh trong miệng không thể phân biệt được đó là máu của Hạ Tử Kỳ hay của cô.

“Không nói gì thì đưa đi hỏa táng đi.”

Cảnh sát cầm bộ đàm gọi người đến chuẩn bị đem thi thể trên mặt đất đi, dù sao thì đặt nó ở đây cũng không ổn, tốt hơn hết là nghe lời Hạ Tử Kỳ đưa đi hỏa táng.

“Đừng… Đừng chạm vào bố tôi." Nhìn thấy thi thể sắp bị mang đi, Tần Tử Lam phát điên vươn tay túm lại, nhưng cô chỉ kéo được tấm vải trắng, tấm vải rách toạc để lộ ra thi thể Tần Hải trước mắt cô.

Cái chết thảm thương do nhảy lầu này khiến người ta khϊếp sợ, ngay cả những cảnh sát đã từng nhiều lần nhìn thấy tử thi cũng không chịu nổi.

Cơ thể vặn vẹo, toàn thân bê bết máu, trên bụng còn có một lỗ thủng, miệng vết thương chảy rất nhiều máu, nghe nói lúc ông ta ngã xuống bị thanh sắt xây dựng cắm vào bụng khiến nội tạng lòi ra.

Khi đó có không ít người nhìn thấy, người thì la hét, người thì nôn mửa.

Đột nhiên Tần Tử Lam ngừng giọng, thậm chỉ dừng cả động tác, cô thở dốc đau đớn, sắc mặt tái nhợt, môi tái xanh, đôi mắt bỗng nhiên trở nên đen kịt, Hạ Tử Kỳ ở phía sau nhanh chóng bịt mắt cô.



“Anh buông tôi ra.” Tần Tử Lam kéo bàn tay anh xuống, thở dốc: “Hạ Tử Kỳ, buông tôi ra!”

Hạ Tử Kỳ không những không buông cô ra, ngược lại còn che mắt cô chặt hơn không để lọt một tia sáng nào đi vào bằng lòng bàn tay ấm nóng…

Tần Tử Lam cắn chặt môi dưới, cảm thấy không thể chịu nổi khi nhìn thấy vết thủng trên bụng Tần Hải, cô cảm thấy phần ngực trái như cũng có một lỗ thủng, bên trong trống rỗng kêu vang, gió lạnh tràn vào phá hủy lục phủ ngũ tạng và đông cứng lại. Cơn đau khiến cô đổ mồ hôi lạnh.

Tần Tử Lam lấy tay đè l*иg ngực, không khỏi co quắp đau đớn, thở hổn hển nói: “Hạ Tử Kỳ, tôi không còn bố nữa rồi.”

“Cô còn có tôi” Hạ Tử Kỳ ghé vào bên tai cô, cố gắng nhẹ giọng nói.

Tần Tử Lam cúi đầu cười, miệng chứa đầy máu thổn thức: “Hạ Tử Kỳ, tôi hối hận… tôi hối hận vì chúng ta đã gặp nhau sáu năm trước, tôi hối hận vì đã ép anh kết hôn với tôi bốn năm trước, tôi hối hận vì tất cả những gì tôi đã làm cho anh trong bốn năm qua. Nếu không có anh, điều này sẽ không xảy ra”

Nếu cô quên đi Hạ Tử Kỳ mười sáu năm trước, thì cả đời này cô sẽ không liên quan gì đến anh, cơ thể cô sẽ không bị ung thư dạ dày hành hạ, công ty Vĩnh Lạc sẽ không bị khủng hoảng tài chính, cô cũng sẽ không bị nhốt trong phòng ngủ bốn ngày mất tin tức khiến bố cô ra nông nỗi này.

“Tần Tử Lam, bây giờ cô nói điều này thì đã muộn.”

Đúng vậy… đã quá muộn rồi, tất cả những đau khổ mà bây giờ cô phải gánh chịu là những thứ cô đáng phải nhận.

Cơ thể Tần Tử Lam đột nhiên run rẩy, sắc mặt vàng như tờ giấy, Hạ Tử Kỳ phát hiện có gì đó không ổn.

“Tần Tử Lam, cô làm sao vậy?”

Tần Tử Lam nghe không rõ Hạ Tử Kỳ nói gì nữa, cô chỉ cảm thấy dạ dày của mình như bị ăn mòn, đau đớn.