Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Nhân Bi Kịch

Chương 19: Anh Còn Dám Nhận Là Chồng Của Cô Ấy À

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người mà Kỳ Triết muốn ám chỉ ở đây chính là Kỷ La Lan.

“Tần Tử Lam là vợ của tôi, anh lấy tư cách gì mà can thiệp vào chuyện của tôi và cô ấy?”

“Vợ sao?” Kỳ Triết nghe đến từ này thì đã bị chọc cười, nếu đây không phải là bệnh viện, anh ta nhất định sẽ ném cái tên cặn bã đáng chết này xuống đất rồi đánh một trận tơi bời.

“Hạ Tử Kỳ, anh hãy đặt tay lên ngực mình rồi tự hỏi xem rằng anh có thực sự xem Tần Tử Lam là vợ của mình không? Lúc dạ dày của cô ấy xuất huyết anh đang ở đâu? Lúc cô ấy phải một mình lẻ loi đi đến bệnh viện lấy thuốc thì anh ở đâu?”

Kỳ Triết chỉ vào ngực anh, vạch trần tội ác của anh: “Anh ở bên ngoài cùng tình nhân của mình, uống rượu mua vui, mưu đồ bí mật công kích nhà họ Tần, còn khiến cha của Tần Tử Lam vào tù.

Nói xong những lời này, hốc mắt của Kỳ Triết cũng đã đỏ lên, anh ta rất hận Hạ Tử Kỳ, nhưng làm sao có thể không hận chính bản thân mình, nếu anh ta có thể quan tâm đến Tần Tử Lam nhiều hơn, thì bệnh đau dạ dày của Tần Tử Lam cũng sẽ không biến thành ung thư dạ dày.

Hô hấp của Kỳ Triết đã trở nên run rẩy, anh ta đã cố gắng một hồi lâu nhưng vẫn không nhịn xuống được giọng nói nghẹn ngào.

“Tôi thực sự hối hận lúc trước đã không ngăn cản Từ Lam gả cho anh, nếu lúc đó cô ấy không gả cho anh, thì bây giờ cơ thể cũng sẽ không tệ thành như vậy.”

Kỳ Triết nghĩ đến Tần Tử Lam đang trong phòng chăm sóc đặc biệt, nghĩ đến dạ dày của cô đang bị bao phủ bởi tế bào ung thư, lại nhớ đến bốn năm trước Tần Tử Lam kích động chạy lại trước mặt anh ta, mang theo vẻ mặt hạnh phúc nói với anh ta rằng cô sắp kết hôn.

Thời điểm đó chỉ sợ là nằm mơ Tần Tử Lam cũng không nghĩ đến bản thân sẽ rơi vào kết cục như vậy.

Kỳ Triết lắc đầu: “Hạ Tử Kỳ anh đúng thật là đồ cầm thú!”

Hạ Tử Kỳ yên lặng đứng đó, anh muốn phản bác lại, nhưng lại không thể nói được gì, trái tim của anh như bị thử sức lực nào đó đánh thật mạnh, một lúc lâu sau vẫn chưa thể hồi phục lại.

Anh nhìn Kỳ Triết, nhưng thật ra là đang nhìn về cánh cửa phòng giải phẫu phía sau anh ta, anh muốn đi vào xem Tần Tử Lam như thế nào.



Đời này của anh chưa bao giờ có hy vọng muốn gặp một người đến như vậy.

“Hạ Tử Kỳ, anh có yêu Tần Tử Lam không?” Kỳ Triết hỏi.

Yêu? Cái từ này thật sự quá nặng nề, nếu anh yêu Tần Tử Lam thì anh đã đặt cô ở trong lòng mà yêu thương, chứ không phải nhốt cô trong phòng ngủ bốn ngày không ăn không uống, không phải để có một thân một mình đối mặt với phóng viên, không phải bắt cô quỳ gối dưới mưa nửa giờ rửa sạch toàn bộ sự kiêu ngạo.

Nói chữ “yêu” thật sự rất buồn cười, anh không yêu Tần Tử Lam, Tần Tử Lam là ai chứ? Anh đối với cô cùng lắm chỉ là tham vọng chiếm hữu đối với món đồ chơi đã từng dùng qua.

Kỳ Triết cười lạnh, khóe mắt mang theo một chút dấu vết ẩm ướt, anh ta đã hứa với Tần Tử Lam sẽ giúp cô giấu diếm bệnh tình, nhưng có một số việc cũng cần phải cho Hạ Tử Kỳ tận mắt xem.

“Anh theo tôi lại đây, tôi đưa anh đi xem một số thứ” Kỳ Triết xoay người tiến đến phòng giải phẫu.

Hạ Tử Kỳ ngừng lại một lúc, cất bước theo sau với sự trống rỗng, ở bên trong phòng giải phẫu là các y tá đang làm sạch và khử trùng.

Hạ Tử Kỳ vừa mới vào đã nghe thấy nồng nặc mùi thuốc khử trùng hòa lẫn với mùi máu.

Trong một lúc, ánh mắt của anh tạm thời không biết nên đặt vào đầu, giống như anh đang đột nhập vào một không gian không thuộc về mình, anh cảm thấy bản thân và cảnh vật xung quanh không phù hợp với nhau.

Hạ Tử Kỳ trước giờ là người luôn giữ được sự bình tĩnh, dù là lúc đối mặt với tình huống bất ngờ không thể giải quyết ổn thoả anh cũng sẽ không bao giờ luống cuống tay chân, đây là lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm qua anh cảm thấy sợ hãi trước một điều gì đó.

Kỳ Triết xem xét một vòng xung quanh thì cuối cùng tìm thấy được một cái chậu chưa kịp rửa sạch trên giá, trong đó chứa đầy thứ bột giấy được lấy ra từ dạ dày của Tần Tử Lam, màu đỏ như máu.

Anh ta đem đến trước mắt Hạ Tử Kỳ, buộc anh nhìn: “Đây là những thứ được lấy ra từ chính dạ dày của An Nhiên, là thứ mà cô ấy đã ăn gần đây, anh có biết những thứ này là gì không? Giấy vệ sinh! Tất cả đều là giấy vệ sinh không thể tiêu hóa được!”
« Chương TrướcChương Tiếp »