Chương 2: Omega nhỏ ngọt mềm không thể tưởng tượng

Edit by Bất Tương Lộ

▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸▸

Nam sinh bị Kha Thời Giai kêu Sở ca lười biếng nâng mí mắt, lông mi dài thẳng rũ xuống, giống một cây quạt nhỏ đang bao trùm ở cặp mắt phượng kia.

Sở Hạc Châu không chút để ý tháo tai nghe xuống, đứng dậy tới nhìn Kha Thời Giai, mày kiếm nhẹ nhàng nhướng lên, lúc giương mắt lộ ra cặp mắt phượng mang theo ngôi sao, cười như không cười nhìn Kha Thời Giai, nhìn đến nỗi Kha Thời Giai cả người không được tự nhiên.

"Sở ca, cậu đừng nhìn tớ như vậy, tớ sẽ cảm thấy sợ muốn hoảng." Kha Thời Giai nhấc một chân đá vào cái bàn bên cạnh Sở Hạc Châu, đá tỉnh nam sinh đang ngủ, làm hắn chuyển đi một chút lực chú ý của Sở Hạc Châu.

"Làm sao vậy làm sao vậy? Nhị Hạc, có chuyện gì?" Nam sinh ngủ vẻ mặt ngốc, trên mặt tất cả đều là dấu vết vì ngủ áp ra.

Nam sinh vừa mới tỉnh ngủ, chưa kịp khống chế tin tức tố của mình, một cổ mùi hương sầu riêng loáng thoáng xông ra.

Cánh mũi Sở Hạc Châu hơi hơi giật, từ trong ngăn kéo lấy ra một lọ phun sương phun vài cái lên cổ hắn, cuối cùng đem cổ hương vị kia che khuất.

Nam sinh vừa nhấc đầu liền thấy sự ghét bỏ trong mắt Sở Hạc Châu, bắt được cái tay còn chưa kịp thu hồi của Sở Hạc Châu.

"Nhị Hạc, cậu sao lại có thể ghét bỏ tớ! Chúng ta tốt xấu cũng là ngồi cùng bàn một năm, cậu sao lại có thể ghét bỏ tôi như vậy, không có tình yêu thật sự, chia tay đi!" Nam sinh Phó Viên Tấn nghiêm túc diễn, còn lôi kéo tay áo lau lau nước mắt.

"Ồ." Sở Hạc Châu vô tình ném tay hắn ra, lấy ra khăn giấy ướt lau lau tay, sau đó một quyền dừng ở trên đầu Phó Viên Tấn, thế giới an tĩnh.



Kha Thời Giai nhìn Phó Viên Tấn ngã vào trên bàn chưa gượng dậy nổi, chọc hắn hai cái: "Ai ai, tớ cho cậu biết, bạn học sắp đến, thoạt nhìn là Omega."

Phó Viên Tấn vừa mới bày vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc đột nhiên khởi động, ánh mắt sáng lên: "Đẹp không?"

Kha Thời Giai trợn trắng mắt, nhan cẩu* độc ác, Kha Thời Giai vừa mới mở miệng ra, muốn nói chuyện.

[*giống như nhan khống - ham mê sắc đẹp]

"Từ từ." Phó Viên Tấn đột nhiên cắt ngang Kha Thời Giai, nhớ tới một việc.

"Hôm trước tớ đến văn phòng lấy bài tập vật lý, thấy thầy Giản đang xem thủ tục chuyển trường, tớ hỏi thầy Trần, thầy Trần nói, sắp tới một học sinh vì đánh nhau sẽ chuyển qua, chắc không phải là người cậu vừa mới nói chứ? Tên Nguyễn Tinh Thư đúng không?"

Phó Viên Tấn vừa nghe Kha Thời Giai nói liền nghĩ tới, hôm đó hắn nghe được tin tức, vốn dĩ muốn về phòng học nói cho bọn họ, kết quả về tới phòng học một hồi lại quên mất.

"Không thể nào,vậy là không phải Omega a! Không có việc gì." Kha Thời Giai xua xua tay, trực giác bậc nhất cảm thấy đánh nhau chuyển trường chính là A hoặc là B, dù đó là Alpha hay là Beta, hắn cũng không hứng thú.

Kha Thời Giai ngồi vào vị trí của mình, ở phía sau Sở Hạc Châu, bàn thứ nhất đếm ngược, Kha Thời Giai lấy di động ra chơi, tự chụp tự luyến.

Sở Hạc Châu cầm bút trên tay, bút chuyển động ở trên đầu ngón tay Sở Hạc Châu, tiếng chuông đột nhiên vang lên, từ trên tay Sở Hạc Châu rơi xuống đất.



Ngay lúc này Giản Tư đi vào, học sinh trực nhật hô đứng dậy, Sở Hạc Châu lười biếng đứng lên, nghe bọn họ hô chào lão sư sau đó lại ngồi xuống, Sở Hạc Châu khom lưng xuống nhặt bút.

"Chào các bạn học, chuẩn bị tay của mọi người, hoan nghênh bạn học mới." Sau khi Giản Tư nói xong, một thiếu niên dáng dấp mảnh mai như trúc từ cửa đi vào.

Sở Hạc Châu nghe thấy được âm thanh hít không khí của mọi người, ngồi dậy nhìn thoáng qua.

Thiếu niên mặc đồng phục to rộng màu đen trắng, dáng người mảnh khảnh làm đồng phục càng có vẻ to rộng, lưng thẳng tắp, trạm tư đoan chính, giống như là thanh trúc, lại thêm uốn lượn một chút ít.

Thiếu niên cả người đắm chìm trong ánh sáng mặt trời tháng chín chiếu vào phòng học, tóc ngắn màu nâu nhạt trời sinh mềm mại xoã tung, Nguyễn Tinh Thư chớp đôi mắt đen bóng như nai con, nhìn phía dưới cười một chút.

Khóe môi nhẹ nhàng kéo lên cười tạo ra hai cái lúm đồng tiền nho nhỏ trên má mê người, lộ ra hai cái răng nanh, nét trẻ con trên má mềm mại như thịt non, mũi thẳng mượt mà tinh xảo.

"Chào mọi người, tớ là Nguyễn Tinh Thư."

Omega nhỏ mềm không thể tưởng tượng.

- --------------*--------------------

Chương 2 tới đâyyyyyyy

Thấy thông báo có người đọc làm tui mừng gớt nước mắt luôn, hông ngờ là có người đọc được ❤