Chương 14: Ôn nhu đối với người nào.​

Khi Mục Vân Khanh lần nữa mở hai mắt ra, thấy được là màn che màu xanh, nóc giường màu đỏ, tường màu trắng, hết thảy trước mắt đều là xa lạ, xa lạ làm cho nàng cảm thấy một tia cô độc khủng hoảng. Mạnh mẽ động đậy thân thể, phát hiện vết thương băng bó cẩn thận từ lâu, Vân Khanh cúi đầu nhìn băng gạc màu trắng trên bả vai, cảm thấy không rõ.

Ngày ấy nằm trên đất mê man ngủ thϊếp đi, nàng thế nào đi tới nơi này cũng không biết. Nhưng mà nàng đã tổn thương Tịnh Huyên, cừu hận với thái hậu lại gần thêm một bước, huống chi giữa cô còn có "hận cũ", thù mới hận cũ, thù mới hận cũ, nàng đã không biết có thể lương thiện không. Vân Khanh nhắm mắt lại, tùy ý hai hàng nước mắt trượt về bên gối.

Một lát sau, một lần nữa mở mắt ra, con mắt có thêm vài tia trong suốt, vén chăn lên xuống giường. Đẩy cửa ra, vào mắt chính là màu trắng tràn đầy trời đất, tuyết trắng mênh mang, trời đất hoàn toàn một màu, lại có tuyết rơi rồi.

Tuyết đọng, dưới hành lang cô độc một người.

Vân Khanh nhìn mông lung, giây lát thấy hình như có người đang kêu gọi chính mình: "Công tử, tuyết rơi rồi," Đây là thanh âm của A Vũ.

Trong lòng nàng vui mừng, một bước bước ra ngưỡng cửa, nhìn chung quanh, một bước một dấu chân, ở trên tuyết lưu lại một chuỗi dấu chân không có chương pháp gì, phá vỡ sự yên bình của tuyết địa, hoa tuyết bay lả tả rơi vào trên người nàng, mây hỗn loạn sà thấp dưới hoàng hôn, tuyết bay ào ạt múa trong gió, thổi tung bay góc áo của nàng, nàng nôn nóng kêu: "A Vũ, là ngươi sao, là ngươi sao.."

Phía trước bỗng nhiên hiện một bóng người màu xanh lục, trong lòng Vân Khanh vui vẻ, tiến lên nắm lấy người kia, nóng lòng xoay người lại nhìn kỹ một chút, lại phát hiện là một khuôn mặt xa lạ, nụ cười bên môi trong nháy mắt đọng lại, dường như từ trên mây rơi xuống bụi trần, rơi đến tan xương nát thịt.

Buông tay ra, tịch mịch trở về tại chỗ, dấu chân trở về ngay ngắn có thứ tự sắp xếp, mừng rỡ qua đi thất vọng khiến người ta càng thêm khó có thể tiếp nhận. Toàn thân thật giống như bị rút khô khí lực, đóng cửa lại dựa vào ở cạnh cửa, trong lòng suy nghĩ hồi lâu, không cách nào tiêu tan, một luồng tanh ngọt dâng lên nơi cổ họng.

"Phốc", một ngụm máu tươi tuôn ra, Vân Khanh che lấy ngực, trong lòng thình thịch đau lên, đi mấy bước đỡ mép bàn, rót xuống một tách trà xối xuống, xối đi mùi máu tanh kia, nhìn dòng máu màu đỏ sậm trên đất kia, lại rót tách trà, đem tách trà lật tay chuyển qua, nước trà nghiêng mà xuống, hòa tan màu đỏ sậm chói mắt kia.

"Cốc cốc cốc" Tiếng gõ cửa vang lên, Vân Khanh điều chỉnh tâm tình, ngồi xuống. Tiến vào lại là người của "bóng người màu xanh lục" kia.

Người kia sau khi hành lễ khom người hai tay dâng một bức thư, nói rằng: "Cô nương, đây là chủ thượng lệnh nô tỳ giao cho ngươi."

Vân Khanh yên lặng nhìn chăm chú nàng, một thân váy dài màu xanh biếc, trên búi tóc cắm vào một cái trâm ngọc màu xanh lục, thanh nhã mà gọn gàng, bộ trang phục này liền nói rõ địa vị của nàng nhất định không thấp. Nàng ngồi ở chỗ đó không tiếp phong thư, lông mày cau lại, lạnh giọng hỏi: "Chủ thượng của ngươi là ai."



Người kia như là ngờ tới nàng sẽ hỏi như thế, vẻ mặt không có biến hóa chút nào, cúi đầu cụp mắt, xa lánh mà kính cẩn nói: "Nộ nô tỳ không cách nào nói cho ngươi biết."

Lại là một tảng đá, Vân Khanh cũng không cưỡng cầu đưa tay tiếp nhận thư, mở ra vừa nhìn, cũng chỉ có một địa điểm. Trong cúi đầu ngẩng đầu, "Bóng người màu xanh lục" kia quay người đi ra ngoài, Vân Khanh vội vàng gọi nàng lại: "Ngươi tên gì?"

"Nô tỳ A Lục, cô nương có việc có thể kêu nô tỳ", nói xong, A Lục lùi ra, thuận tay khép cửa phòng lại.

A Lục, A Lục, A Vũ, A Vũ, Vân Khanh lắc đầu một cái không hề suy nghĩ cái này, mở ra trang giấy trong tay, trên đó viết - Hồ Kính Nguyệt mười dặm ngoài thành. Một địa điểm như vậy, chỉ có thể nói rõ thái hậu đem A Vũ chôn ở nơi đó, vẫn chưa đem nàng bỏ xác nơi hoang dã.

Nhưng mà nên làm sao đi ra ngoài đây, đây là một vấn đề? Chủ thượng rốt cuộc là ai, ai có bản lĩnh lớn như vậy sẽ cứu chính mình ra mà không phải là thái hậu? Nếu không ai sẽ đưa nàngở nơi này. Các loại như vậy, Vân Khanh càng nghĩ càng đau đầu, nhìn sắc trời bên ngoài một chút, hai con mắt chuyển động, có lẽ trời tối.

Ánh trăng như nét vẽ, đêm lạnh như sông nước.

Mục Vân Khanh lẳng lặng mà nhìn mộ bia kia, chính mình cuối cùng là trốn thoát ra ngoài, đúng, chính là trốn, không phải quang minh chính đại ra ngoài, đó chính là "trốn".

Nàng hạ chút mê dược cho A Lục, thay đổi y phục của nàng thì ra ngoài, bản thân nàng mặc dù nhỏ người một chút, đó cũng là không thể làm gì, ai bảo chủ thượng kia ngươi của phái người "Đơn thuần" như thế đến trông giữ chính mình.

Phần mộ là mới, còn có thể ngửi thấy được mùi bùn đất thơm ngát, đêm tối thực ra là rất đáng sợ, Vân Khanh từ nhỏ đã sợ tối, mười năm trước bị ép rời cung, nửa đường bị người chặn gϊếŧ, trốn đến Vực Đoạn Hồn, được Thẩm Kiếm Phong du ngoạn ở bên ngoài cứu được, nhưng mà Thẩm Kiếm Phong mặc dù cứu người cũng không giải quyết tốt chuyện sau đó, đem Mục Vân Khanh khi đó chỉ có năm tuổi bỏ lại một mình, tự mình đối mặt thế gian ăn thịt người này.

Ban đầu Mục Vân Khanh chỉ là mạnh mẽ khóc lóc, khi đói bụng khóc, khi bị người bắt nạt khóc, trời tối cũng khóc, cho đến sau khi khóc mệt rồi, mới phát hiện khóc cũng không thể giải quyết được chuyện, trái lại lãng phí sức của chính mình. Sau đó, khi đứa trẻ bắt nạt nàng, nàng lựa chọn đánh trả, khi bị người đánh không dậy nổi, cũng không khóc, bởi vì khóc người khác cũng sẽ không buông tha ngươi; Trời tối thì núp ở góc tường, đói bụng liền đi xin cơm. Khi mấy tháng sau, lần nữa khi gặp phải Thẩm Kiếm Phong, Vân Khanh lựa chọn bái ông ta làm thầy, dính chặt lấy, nàng biết người trước mắt có chỗ hơn người, tuy một bộ dáng dấp phóng túng ngang ngạnh, nhưng khí chất lành lạnh tiên nhân kia cùng thế gian là không lừa được người, thâm cung kia đã trở về không được, chi bằng đi theo phía sau hắn học tập một nghề, có thể bảo vệ mình cũng có thể bảo vệ người mình lưu ý, cứ như vậy Mục Vân Khanh làm đệ tử thứ bảy của Thẩm Kiếm Phong.

Cũng là lúc này lần đầu tiên gặp được A Vũ, người "bạn" đi theo chính mình mười năm, A Vũ tuy là hầu gái, nhưng tình cảm hai người thắm thiết, A Vũ bảo vệ Vân Khanh vượt qua bảo vệ tính mạng của chính mình.

"A Vũ, ngươi có từng hối hận mười năm trước theo ta không, nếu không phải ta, ngươi làm sao mất sớm như vậy," Vân Khanh đứng trước mộ phần mấy canh giờ, mở miệng nói câu nói đầu tiên, nói xong liền không nhịn được khóc lên, nước mắt giàn giụa, quỳ xuống dùng tay ra sức lượn quanh trên hai chữ "Tần Vũ" kia.

Ly biệt trong thầm lặng, ánh trăng có ánh sáng người có tình. Trong đêm tối một người một đèn đứng ở trước mộ phần, có vẻ đặc biệt cô tịch thê lương.



Ngày hôm sau, khi tia ánh sáng mặt trời đầu tiên rãi về phía mặt đất, Vân Khanh đã đứng ở trên Vực Đoạn Hồn. Gió nhẹ phơ phất, phóng tầm mắt nhìn tới hang sâu vách cheo leo, dưới chân cũng là đá vụn lởm chởm. Vực Đoạn Hồn đáy sâu ngàn trượng, vừa rơi xuống mất hồn vĩnh viễn không bao giờ về.

Nhìn lại cuộc sống mười lăm năm qua này, Mục Vân Khanh từng mê man, từng bàng hoàng, từng giãy dụa, từng nỗ lực, nhưng mà từ đầu đến cuồi ở nguyên tại chỗ, giờ khắc này đi về phía trước một bước nữa, có phải là tất cả đều kết thúc.

Mười năm trước Mục Vân Khanh ở đây "chết đi", Thẩm Thanh Hàn ở đây "Sống lại".

Mười năm sau lại quay lại nguyên chỗ, lòng lòng vòng vòng, cuộc sống cuối cùng hư không.

Mục Vân Khanh mở hai tay ra, nhắm mắt lại, chân phải đạp một bước lên trước, cục đá dưới chân bởi vì dẫm đạp mà rì rào rơi xuống, bên tai gió lạnh gào thét, sợi tóc khẽ giương lên, đạp một bước nữa, đạp một bước nhỏ nữa, thì cái gì cũng kết thúc rồi, quản nó cái gì ân oán hai nhà Tiêu Liễu, bất kể nàng ai đúng ai sai, mẹ ruột là ai, mẹ nuôi là ai, nàng đã không cách phân biệt. Bên dưới địa phủ đi hỏi Diêm Vương một chút, hắn chắc là sẽ không gạt người.

A Vũ, ngươi để ta cố gắng sống sót, nhưng mà ta không làm được, một mình rất cô đơn.

Chân trái hơi giơ lên, bên tai vang lên một âm thanh trong trẻo: "Chết có gì sợ, sống có gì khó," Tám chữ như một khúc tiếng nhạc trôi về nơi tâm linh sâu xa nhất của Mục Vân Khanh.

Trong Ninh An cung to to nhỏ nhỏ mười mấy tòa cung điện, thái hậu ở chính điện, cung điện khác đều trống hơn nữa, cách chính điện gần nhất là Minh Nguyệt Hiên, đó là nơi ở của quận chúa Mục Tịnh Huyên, mười năm trước thái hậu thu dưỡng nàng, liền đem nàng xếp đặt trong Ninh An cung, chưa từng phong tòa cung điện cho nàng nữa.

Từ sau ngày đó hồi cung, sau khi thái hậu lấy được thuốc giải thì một tấc cũng không rời giữ ở bên cạnh Mục Tịnh Huyên, giờ khắc này người đã dần dần tỉnh lại, trong tay thái hậu bưng một bát thuốc, tinh tế đút cho Tịnh Huyên, ánh mắt càng ôn nhu, như gió xuân ấm áp, động tác cũng là thành thạo vô cùng. Trên dung nhan trắng bệch của Mục Tịnh Huyên là thỏa mãn vô hạn.

Thượng Cung cục Nguyễn Nguyệt bởi vì một chút việc vặt đến Ninh An cung, Tô Đồng đem nàng dẫn vào bên trong Minh Nguyệt Hiên, xuyên thấu qua bức bình phong như ẩn như hiện thấy cảnh này, con mắt chăm chú dính vào trên người của hai người, đồng tử trong phút chốc trợn to, bức tranh ôn hòa như vậy, ấm áp như vậy, cảm động như vậy. Giờ khắc này trong đầu nàng còn đang nhớ nhung Mục Vân Khanh, ngày ấy sau khi theo thái hậu ra ngoài thì không thấy nàng trở về, cũng không cách nào liên lạc với Tần Vũ, trong lòng làm sao yên ổn.

Hay cho một tình cảnh mẫu từ tử hiếu.

Cảnh tượng trước mắt thực sự kí©h thí©ɧ đến nàng, ánh mắt thật lâu không thể dời đi, trong lòng thực sự bất bình cho người nào đó, thực sự không cách nào nhìn nổi nữa, thu tay áo quay người về phía Tô Đồng hành lễ xin lỗi: "Thái hậu lúc này sợ là không rảnh rỗi, nô tỳ đổi ngày trở lại," Dứt lời nhấc chân đi ra ngoài, bỏ lại Tô Đồng mờ mịt đứng ở nơi đó.