Chương 33

Edit: Meimei

Kiều Gia Thuần nhìn Lục Cảnh Hành, thanh âm hời hợt, giống như đang nói với một người xa lạ: "Xin cho qua."

Cô đã từng nói nếu sau này gặp lại thì sẽ xem anh như người xa lạ.

Lục Cảnh Hành không để ý đến tiểu tính khí của Kiều Gia Thuần, anh hơi cúi đầu nhìn cô hỏi: "Tại sao ba em lại nói em không có bạn trai?"

Kiều Gia Thuần bộ dáng ung dung nhìn Lục Cảnh Hành.

Thấy cô không trả lời, Lục Cảnh Hành lại hỏi: "Vậy thiệp mời lần trước là như thế nào?"

Chuyện ở cục dân chính anh trước không muốn hỏi.

Kiều Gia Thuần hai tay ôm ngực, nhìn Lục Cảnh Hành nhưng không nói lời nào.

"Em không nên hiểu lầm." Lục Cảnh Hành giải thích: "Anh có có ý khác. Em tuổi còn nhỏ, suy nghĩ chưa thành thục, ánh mắt nhìn người cũng không ràng. Em không biết cái gì mới thật sự thích hợp với em, cái gì mình thật sự cần. Qua hai năm nữa suy nghĩ của em sẽ thay đổi, cho nên em có thể chờ đến lúc suy nghĩ của mình thành thục một chút rồi hẳn ghĩ đến việc kết hôn."

Kiều Gia Thuần trợn tròn mắt nhìn anh, môi đỏ mím lại, không nói gì.

Thấy Kiều Gia Thuần không phối hợp mấy, Lục Cảnh Hành không thể làm gì khác hơn tiếp tục hỏi: "Tại sao em không nói gì?"

Lúc này Kiều Gia Thuần mới mở miệng, cô khạc ra 5 chữ: "Liên quan gì đến anh."

Trong nháy mắt, Lục Cảnh Hành ngớ ngời, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh.

Kiều Gia Thuần thấy Lục Cảnh Hành như vậy, khuôn mặt khẽ nhếch, lúc đang đắc ý thì nghe thấy một tiếng "Gia Thuần" từ phía sau truyền đến.

Kiều Gia Thuần quay đầu, thấy ba mình đang đứng cách đó không xa có chút hiếu kỳ nhìn qua bên này.

Thấy ba Kiều gọi mình, Kiều Gia Thuần xoay người, hướng phía ba Kiều mà chạy đến.

Lục Cảnh Hành thấy ba Kiều thì khẽ gật đầu một đầu cái, ba Kiều cũng vậy.

Kiều Gia Thuần đi đến cạnh ba Kiều, hai người cùng nhau đi ra khỏi nhà hàng. Ba Kiều vừa đi vừa hỏi Kiều Gia Thuần: "Các con quen biết nhau?"

Tim Kiều Gia Thuần đập thình thích một cái, nhưng cô rất nhanh nhẹn tùy ý nói: "Không quen biết a."

Ba Kiều vẫn có chút nghi ngờ: "Vậy sao lại đứng nói chuyện với cậu ta?"

"Anh ta muốn bắt chuyện với con." Kiều Gia Thuần hoạt bát nói.

Ba Kiều im lặng mấy giây không lên tiếng, sau đó nói: "Ừ, có thể cân nhắc."

Kiều Gia Thuần dừng một chút mới hiểu được ý của ba Kiều.

Vừa nghĩ đến lúc nãy ba Kiều nghiêm túc suy nghĩ có phải mình đồng ý để Lục Cảnh Hành "bắt chuyện", sau đó lại nghiêm túc nói "có thể cân nhắc", Kiều Gia Thuần không nhịn được cười ra tiếng. Ba của cô thật sự muốn giúp cô đánh giá đối tượng, Kiều Gia Thuần liền cảm thấy buồn cười.

Ba Kiều nhìn Kiều Gia Thuần, trong mắt mang theo nghi ngờ.

Kiều Gia Thuần nghiêng đầu, nhướng mày nói: "Người muốn theo đuổi con rất nhiều, để cho anh ta xếp hàng đi."

Ba Kiều sững sốt một chút, sau đó cũng cười phá lên, mặt đầy cưng chìu.

Sau khi tan việc, ba Kiều một mình trở về nhà. Vừa vào phòng khách liền nghe thấy giọng của mẹ Kiều đang rất nhiệt tình chào hỏi khách.

Mẹ Kiều thấy ba Kiều liền nở nụ cười nói: "Lão Kiều, Lý Tuấn đến."

Lý Tuấn chào ba Kiều, ba Kiều chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Trên bàn ăn, mẹ Kiều nhiệt tình chiêu đãi Lý Tuấn gắp thức ăn cho Lý Tuấn, còn ba Kiều thì đối với Lý Tuấn không nóng cũng không lạnh.

Sau khi ăn uống xong là thời điểm thích hợp nhất để uống trà, quả nhiên ba Kiều mới nói chuyện với anh: "Lý Tuấn, Gia Thuần là một đứa nhỏ không có tính quyết đoán. Nó từ nhỏ đã như vậy, mỗi ngày một chủ ý, ta đã sớm biết. Trên đời này cũng chỉ có ta cùng mẹ nó mới có thể bao dung cho nó..."

"Chú, con sau này nhất định cũng sẽ bao dung cô ấy." Nghe đến chỗ này, Lý Tuấn liền lập tức cắt đứt lời nói của ba Kiều, cho ông thấy được tâm ý của anh.

Ba Kiều híp mắt nhìn anh một cái, tỏ ý anh đừng nóng vội, sau đó chậm rãi nói: "Hôm qua Gia Thuần đến tìm ta, nó nói trước kia do nó không suy nghĩ kỹ càng, việc kết hôn này nó muốn không kết hôn nữa, ta cũng sẽ ủng hộ nó."

"Chú..."

"Dưa hái xanh dưa không ngọt, con là một đứa trẻ ngoan, sau này sẽ gặp được một người phụ nữ tốt hơn, tiếp tục kiên trì cũng không phải là ý hay, con nói đúng không? Lát nữa ta sẽ gọi điện cho ba con..."

Mẹ Kiều bưng một dĩa trái cây từ phòng bếp ra, thấy chỉ có một mình ba Kiều ngồi trong phòng khách, bà nhìn khắp bốn phía, sau đó hỏi ba Kiều: "Ấy, Lý Tuấn đâu?"

Ba Kiều đặt ly trà xuống, trả lời: "Về rồi."

"Về rồi? Tôi vừa mới gọt ít trái cây cho nó mà."

Lý Tuấn ngồi trên chiếc xe thể thao của anh, cầm điện thoại di động muốn gọi cho Kiều Gia Thuần, nhưng nghĩ Kiều Gia Thuần sẽ không tiếp cho nên anh đem điện thoại ném xuống ghế phó lái.

Xe thể thao chạy vùn vụt trên đường, ban đêm đèn neon lướt qua khuôn mặt anh, màu sắc rực rỡ chiếu rõ khuôn mặt vặn vẹo của anh.

Lúc Lý Tuấn đến hội sở, Cổ Văn Bân đang uống rượu.

Cổ Văn Bân thấy Lý Tuấn hỏi: "Sao nhanh vậy?"

Lý Tuấn ngồi xuống, cầm chai rượu đang đặt trên bàn lên, thân thể ngã về phía sau, ngửa đầu uống.

Cổ Văn Bân lại hỏi: "Lái xe nhanh như vậy cảnh sát giao thông không chặn lại?"

Lý Tuấn ừng ực uống rượu, sau đó mới dừng lại, nhìn về phía Cổ Văn Bân nói: "Phiền phức."

Cổ Văn Bân cười nói: "Vẫn chưa giải quyết được?"

Lý Tuấn nói: "Kẻ gian đặc biệt khó làm."

"Còn có người phụ nữ mà Lý đại thiếu không giải quyết được?", Cổ Văn Bân đề nghị: "Vậy cậu lừa gạt cô ta đi, phụ nữ không chỉ cần dỗ dành mà còn phải lừa gạt a."

"Tôi còn chưa lừa gạt cô ta?" Lý Tuấn bắt đầu hùng hùng hổ hổ: "Cậu ngược lại nói cho tôi nghe, tôi còn chưa lừa gạt cô ta?"

"Cậu có biết tại sao tôi chọn cô ta cho cậu hay không?" Cổ Văn Bân nói: "Bố mẹ cô ta chỉ có một đứa con gái là cô ta, từ nhỏ đều được cưng chiều như bảo bối. Cậu chỉ cần cùng cô ta lĩnh chứng, công ty thiếu tiền có nghĩ là vợ chồng đều cùng chung một món nợ. Ba cô ta cho dù có bán công ty, bán nhà, đập nồi bán sắt cũng sẽ thay con gái trả nợ, không thể trơ mắt nhìn con gái bị ngồi tù. Cậu chuyện nhỏ không nhẫn thì sao làm được chuyện lớn."

"Mẹ kiếp, lão tử nhất thời không nhịn được." Lý Tuấn không nhịn được thô tục nói: "Cô ta ở trước mặt lão tử giả bộ trinh khiết như tiên nữ, chạm cũng không cho chạm, ai biết quay đầu liền cho lão tử đội nón xanh, người đàn ông nào có thể nhịn được?"

"Ách." Cổ Văn Bân uống một hớp rượu, nói: "Nếu muốn cuộc sống không gặp khó khăn trở ngại thì trên đầu phải cực kỳ xanh."

--

Hai ngày nay Lục Cảnh Hành bề bộn nhiều việc, công ty gặp phải khó khăn, vấn đề có chút khó giải quyết vì vậy gần đây anh cực kỳ vất vả. Hôm nay thật vất vả mới đúng giờ tan ca, anh liền chạy xe đến trước cổng tiểu khu nhà Kiều Gia Thuần.

Dừng xe, cầm điện thoại di động lên, muốn gọi cô đi ra, nhưng lúc muốn bấm nút gọi thì anh hơi do dự.

Chơi game trên điện thoại một lúc, ngoài cửa xe, ánh nắng chiếu xuống, bóng cây kéo thật dài. Một đôi trai gái đi dạo dưới bóng cây, nam thì một tay xách thức ăn, một tay cầm tay của người nữ.

Lục Cảnh Hành nhìn thấy, sau đó dời ánh mắt nhìn lên bầu trời ngơ ngẩn một hồi.

Cả ngày đều ở công ty, bận bịu không suy nghĩ gì nhiều nhưng vào lúc này, anh cảm thấy mình tựa như cây liễu cô đơn.

Một lúc lâu, Lục Cảnh Hành mới phục hồi tinh thần, một lần nữa anh mở điện thoại di dộng lên, chuẩn bị gọi cho Kiều Gia Thuần.

Lúc này trên màn hình di dộng lại hiện có cuộc gọi đến. Lục Cảnh Hành ấn nút nghe, là trợ lý gọi đến nói hạng mục của công ty có vấn đề, trợ lý rất gấp, hy vọng Lục Cảnh Hành nhanh chóng đến công ty.

Lục Cảnh Hành nghe trong điện thoại biết đại khái tình huống, để điện thoại xuống, hướng cửa tiểu khu nhìn một chút, sau đó lái xe rời đi.

Rạng sáng ngày hôm sau, Lục Cảnh Hành ngồi chuyến máy bay sớm nhất bay qua Mỹ, hạng mục lần này xảy ra vấn đề là hạng mục mà công ty của anh hợp tác với một công ty bên Mỹ.

Ban đầu Lục Cảnh Hành không nghĩ đến chuyến đi lần này lại kéo dài như vậy, anh ở nước mỹ ngây người hơn hai mươi ngày. Có lúc anh không nhịn được gọi điện cho Kiều Gia Thuần nhưng lần nào cũng không nghe máy.

Anh gửi tin nhắn cho Kiều Gia Thuần: "Em có đó không?"

Sau đó hệ thống tự gửi đến tin nhắn: Tin nhắn đã được gửi nhưng đối phương cự tuyệt nhận.

Anh đây là, bị chặn (bị đưa vào danh sách đen)?

--

Vương Đệ đi vào phòng khám, trong tay cầm giấy xét nghiệm đưa cho bác sĩ, cô thấp thỏm ngồi xuống.

Vương Đệ cẩn thận quan sát sắc mặt của bác sĩ nhưng bác sĩ dù sao cũng gặp nhiều trường hợp như vậy rồi, liếc nhìn tờ giấy xét nghiệm mà biểu tình vẫn không thay đổi.

Vương Đệ không nhịn được hỏi: "Bác sĩ, sao vậy ạ?"

Vị bác sĩ này là chuyên gia điều trị vô sinh tốt nhất của bệnh viện này, là trưởng khoa, Vương Đệ phải vất vả lắm mới tìm được số của vị bác sĩ này trên mạng, hẹn trước một tháng mới gặp được.

Đợi một tháng, Vương Đệ hôm nay mới có thể đến khám. Sáng sớm liền đến xét nghiệm trước, buổi chiều mới có kết quả. Lúc này bác sĩ ngẩng đầu mới nhìn Vương Đệ một cái hỏi: "Cô đã kết hôn chưa? Có con chưa?"

"Chưa kết hôn, chưa có con."

"Nga, vậy cô định?"

Vương Đệ vội vàng nói: "Bác sĩ, tôi chuẩn bị kết hôn, sau đó muốn có con. Cô nhìn xem tôi có thể sinh con không?"

"Nga," nữ bác sĩ đẩy gọng mắt kiếng lên, nói: "Với tình trạng này, cô có thể cố gắng một chút."

Trong lòng Vương Đệ dâng lên một cỗ vui mừng, kết quả này so với những lời nói của các bác sĩ không chuyên khoa của bệnh viện thì tốt hơn rất nhiều. Những người kia đều nói cô không thể mang thai, làm hại cô khổ sở một thời gian dài.

Vị bác sĩ này cúi đầu nhìn kết quả xét nghiệm, sau đó ngẩng đầu nói với Vương Đệ: "Có điều cô phải chuẩn bị tâm lý, khả năng có con không lớn."

Vương Đệ vừa mới cong môi cười liền không cười nổi, cô hít sâu một hơi, hỏi vị bác sĩ này: "Bác sĩ, vậy bây giờ tôi phải làm sao? Có phải điều trị gì không ạ?"

...

Hy vọng tan biến, Vương Đệ ủ rũ cùng mất mác rời khỏi phòng khám.

Cô đi cầu thang cuốn từ tầng hai xuống tầng một, lúc chuẩn bị xuống tầng một, cô lơ đãng nhìn xung quanh thì thấy một bóng dáng quen thuộc.

Vương Đệ sững sốt một chút, lập tức phản ứng đi theo.

Tầng hai là tầng lấy số khám bệnh phổ thông, người đến người đi đông đúc chật chội. Vương Đệ chen qua đám người, chạy nhanh mấy bước, giơ tay lên huơ huơ gọi cô gái đang đi về phía trước: "Gia Thuần."

Kiều Gia Thuần vừa đi vừa sửng sờ, bất thình lình nghe có người gọi mình thì bị dọa sợ làm đồ vật trong tay rơi xuống đất.

Vương Đệ nhanh tay lẹ mắt cầm đồ của Kiều Gia Thuần lên, tiện mắt nhìn vào.

Kiều Gia Thuần muốn lấy thì đã không kịp.

Tờ kết quả siêu âm và tờ xét nghiệm hooc mon đều ở trên tay Vương Đệ.

Rất nhanh, Vương Đệ buông xuống tờ xét nghiệm, trong mắt tràn đầy kinh ngạc: "Em mang thai!"

Ầm, sấm sét giữa trời quang.