Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hết Thảy Mộng Đẹp Đều Dành Cho Em

Chương 7: Em dùng đầu lưỡi liếʍ đó, sếp tin không?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Hannah

Nếu

Đường Vực gửi cho tôi một chuỗi ký

tự



nghĩa, có

lẽ

tôi vẫn sẽ

giải mã

thành một bức thư

tình.


Thấy không, yêu thầm chính là

tìm niềm vui trong nỗi

đau.


_

“Nhật ký

nữ đại gia”_


Sắc mặt Hoàng Tư

Nghệ

tái nhợt, cô

ta với cả

người qua bàn, tay cố

sức duỗi ra, cứng

đờ.

Tới khi Sách Hoa nhìn qua, có ý

tốt nhắc nhở:

“Tư

Nghệ, váy ngắn của cô…”

Đều nhìn thấy hết rồi!

Hoàng Tư

Nghệ

cuống quít

đứng thẳng người dậy, hung hung trừng mắt với

Đường Hinh, rồi bỗng nhiên nhớ

ra chuyện gì, lại nổi giận

đùng

đùng vòng qua bàn nhào vào

Đường Hinh, nói:

“Cô

xoá đi! Mau mau xoá đi!”

Tổng giám

đốc

Đường bận rộn như

thế, chắc chắn còn chưa xem

được tin nhắn!

“Sao phải xoá đi?” Đường Hinh giấu

điện thoại sau lưng,

đứng tại chỗcười tủm tỉm nhìn cô

ta, nói:

“Cô

còn chưa nói gì, sao lại sợ

sếp biếtđược?”

“Cô!”

Hoàng Tư

Nghệ

tức muốn nổi khùng, khuôn mặt

được trang

điểm kỹ

càng nhăn nhó

vặn vẹo, cô

ta nghiến răng nghiến lợi nhìn

Đường Hinh, quát:

“Rốt cuộc cô



xoá

hay không? Mọi người chỉ đang nói

đùa sau lưng, cô

việc gì

phải làm tới mức này?”

Nụ

cười của

Đường Hinh chậm rãi nhạt dần, cô

lạnh lùng nói:

“Nói

đùa sau lưng? Cô đang nói trước mặt tôi, còn sau lưng tôi cô

còn nói gì đừng tưởng tôi không biết.”

Hôm qua Hàn Tiêu Tiêu vừa kể

với cô, gần

đây mấy lời

đồn thổi về Đường Hinh và Đường Vực vo ve không

ít,



phòng trà

hay trong nhà

vệsinh

đều có

thể

nghe loáng thoáng. Họ

nói cô



Tổng giám

đốc

Đường có “loại quan hệ đó”.



Hàn Tiêu Tiêu không nói thẳng nhưng

Đường Hinh

đương nhiên hiểu

được.

Bọn họ đồn cô

và Đường Vực chắc là

quan hệ

bạn giường.



thật muốn phỉ

nhổ

vào những kẻ

loan tin

đồn này.



và Đường Vực

đến cả

cái nắm tay còn không có. Bạn giường?!!! Nếu cô



thể



lên giường của

Đường Vực, cô

chắc chắn sẽ

mua mấy thùng pháo hoa,

đốt cmn ba ngày ba

đêm!

Sắc mặt Hoàng Tư

Nghê

thoạt xanh thoạt

đỏ, giận

đến

điên cuồng, cô

ta chưa từng thấy người con gái nào như Đường Hinh, chỉ

biết tức giận quát to:

“Cũng chẳng phải chỉ



mình tôi nói. Nếu không phải cô

cả

ngày cứ

tót lên tầng trên thì

người khác sẽ đồn ra

đồn vào hay sao?”

“Thế

nên tôi

đã

mắng gì

cô đâu, cô

cuống quít cái gì?” Đường Hinh lạnh nhạt

đáp trả.

“Hai người

đừng…”



người mở

miệng khuyên can,

“Chúng ta tiếp tục thảo luận

đề

tài kịch bản

đi. Khi nãy bàn tới

đâu rồi? Phim xuyên không phải không?

Đường Hinh

à, cô

nói gì

về

người từ

hai thời

đại…”

Sách Hoa

cũng nhíu mày, gõ



tay lên mặt bàn nói:

“Đúng

đó, ngồi xuống cả đi, cãi cọ ầm

ĩ

chẳng ra thể

thống gì.”

Đường Hinh lấy

điện thoại từ

sau lưng ra xe, vừa cúi

đầu cười nói:

“A, qua hai phút rồi, không xoá được nữa.”



cười gượng gạo nói tiếp:“Chúng ta bàn luận tiếp thôi, hai ngày nữa sếp tổng về



chưa ra ngô

ra khoai gì

sẽ

lại

ăn chửi

đó.”

Hoàng Tư

Nghệ:

“…”

Sách Hoa

gật

đầu:

“Cô

nói qua về ý

tưởng của cô

xem sao.”

Đường Hinh vẫn

điềm nhiên không cáu giận, nhìn Hoàng Tư

Nghệ đỉnhđầu

đã

bắt

đầu

“bốc khói”, ngồi xuống, nghiêm túc trình bày:

“Được,

đểtôi nói qua một chút.”

Đề

tài này cô đã

suy nghĩ

rất lâu. Cô

thuộc kiểu biên kịch những

đề

tài mới lạ,

“hại não”, cách tư

duy không giống người bình thường, thế

nên kịch bản cô đưa ra thường không

đi theo lối mòn nhưng cũng khiến người ta không dễ

dàng mạo hiểm

đầu tư.

Sách Hoa

cứ để Đường Hinh trình bày nhưng trong lòng

đã âm thầm gạt bỏ

kịch bản của cô.

Sau khi tan họp, Hoàng Tư

Nghệ

tức giận quắc mắt nhìn

Đường Hinh một cái rồi mới quay người rời

đi.

Đường Hinh yên vị

trên ghế, chậm rãi thu dọn

đồ đạc. Một lúc sau, Hàn Tiêu Tiêu từ

bên ngoài chạy vào, cười tủm tỉm lại gần cô, tì

người xuống bàn, hỏi nhỏ:

“Cô

thực sự

mách với sếp tổng hả?”

Khi nãy cô

cùng Hoàng Tư

Nghệ

cãi cọ

to tiếng như

vậy, bên ngoài

đều nghe rõ.

Đường Hinh ngước mắt nhìn Hàn Tiêu Tiêu, cười tươi nói:

“Cô đoán xem.”

Hàn Tiêu Tiêu:

“…”

Đoán

được mới là

lạ!

Hàn Tiêu Tiêu tò



không nhịn

được, gặng hỏi:

“Tôi thấy Hoàng TưNghệ

tức muốn

ói máu rồi mà

không dám nói gì, cô

mau nói cho tôi biếtđi, tôi tò

mò.”

Đường Hinh tủm tỉm cười

đáp:

“Không,

đây là



mật.”

*****

Thành phố

Tây An, buổi tối.

Đường Vực mời

đoàn làm phim

ăn cơm, hơn chín giờ

trở

về

khách sạn. Anh vừa

đi vào sảnh vừa thuận miệng hỏi:

“Hôm nay



công ty cóchuyện gì

không?”

Cao Hằng không rõ

sếp tổng

đang hỏi về

công việc hay chuyện riêng tư, việc công anh ta

đã

báo cáo

đầy

đủ

rồi, chỉ

còn lại mấy việc nhỏ

nhặt râu ria…

Tới cửa thang máy, anh ta vội vàng nhấn nút lên lầu, nói:

“Không biết

đây có được tính là ‘có

chuyện’

hay không.”

Đường Vực khi nãy có

uống chút rượu, hơi rượu bốc lên làm trong người nóng bức, anh kéo cà-vạt, cửa thang máy vừa mở

ra, anh liền bước vào, buông

đúng một từ:

“Nói.”

“Tổ

biên kịch

đều

đã

trình

đề

tài lên rồi, chỉ

trừ

cô Đường.”

Cao Hằng nói xong thì

liếc nhìn sếp tổng, không biết

đây có

phải là “chuyện”

hay không.

Dáng người

Đường Vực cao lớn, mảnh khảnh, thong thả

xoay người hướng về

cửa thang máy, anh nhìn cửa

đang

đóng lại, nhớ

tới từ

sau buổi tối hôm

đó, anh và Đường Hinh chưa gặp lại nhau cũng không cóliên hệ

gì, không bị



quấy rầy, cảm giác bên tai cũng yên tĩnh hơn nhiều.

Không trình

đề

tài vì

hôm

đó

anh

đã

từ

chối cô

sao?

Đường Vực mặt không cảm xúc, trả

lời:

“Uhm, tôi biết rồi.”

Quẹt thẻ

bước vào phòng,

Đường Vực cởi

áo vest, tiện tay ném trên giường ga trắng muốt, tháo cà-vạt ném xuống, hơi nghiêng

đầu tháo hai nút

áo sơ-mi, lộ

ra cần cổ

thon dài.

Điện thoại trong túi rung lên, anh lấy ra xem thử, thấy trên tin báo trên WeChat xếp hàng dài 99+. Anh rót chén nước, tựa nửa người vào tủquầy, tay phải cầm cốc uống hai ngụm, cúi

đầu chăm chú

nhìn

điện thoại trên tay trái, ngón tay từ

từ

lướt trên nền

điện thoại. Cho tới khi nhìn thấy chuỗi ký

tự



nghĩa mà Đường Hinh nhắn cho anh…

Đôi mắt

đen chớp chớp, mở

tin nhắn ra xem cũng chỉ

thấy những ký

tựlộn xộn.

Đường Vực:

“…”

Anh gửi một dấu

“?”

cho

Đường Hinh.

Một lát sau nhận

được tin nhắn trả

lời vẫn chỉ



một chuỗi ký

tự.

Nữ đại gia:

“shjd#8irunbjdjd&hdj……”

Khoé

miệng

Đường Vực giật giật, trực tiếp gửi tin nhắn thoại qua:

“Nói tiếng người

đi, tôi không hiểu

được ngôn ngữ

hành tinh mẹ

của em.”

Đường Hinh nghe

được giọng nói

đàn

ông trầm khàn

ấm

áp, vui sướиɠ lăn lộn một vòng trên giường, khuỷu tay chống lên

đệm, ghé

miệng vào loa

điện thoại, dịu dàng ghi

âm tin nhắn thoại:

“Sếp tổng, buổi tối vui vẻ.”

Đường Vực nghe thấy giọng nói của cô

cũng bật cười.

“Uhm”

Anh không tiếp tục gửi tin nhắn thoại mà

lại gõ

chữ:

“Lúc trước em gửi cái gì

thế, dùng mặt gõ

chữ à?”

Nữ đại gia:

“Màn hình

điện thoại em nhỏ

lắm, dùng mặt không gõ

chữ được

đâu. Em dùng

đầu lưỡi liếʍ

đó, sếp tin không?”

Đường Vực:

“……”

Hình

ảnh

đó…

Gợϊ ɖụ© khó

diễn tả

thành lời!

Anh nhất thời cũng cạn lời, không biết phải nói sao.

Đường Hinh vừa nhấn gửi tin nhắn xong, chưa thấy anh trả

lời,

đột nhiên nhận ra lời mình nói có

chút gợϊ ȶìиᏂ, dường như

không

đứng

đắn cho lắm, liền vội vàng xoá đi.

Khoé

miệng

Đường Vực trễ

xuống, lại gửi tin trả

lời:

“Thấy rồi.”

Đường Hinh gửi một icon ngượng ngùng:

“Không, sếp chưa thấy gì

cả!”

Đường Vực lại hơi mỉm cười, tiếp tục gõ

chữ, muốn nhắn tin hỏi cô

sao lại không nộp

đề

tài kịch bản, nhưng nghĩ

nghĩ

một hồi rồi lại xoá đi.Đường Hinh nằm ra giường, mắt nhìn

điện thoại chăm chú

không chớp, chờ “Đối phương

đang nhập văn bản”.

Đợi một lúc lâu, cô

cực kỳ

háo hức cho rằng

Đường Vực sẽ

gửi cho cômột tin nhắn thật dài thật dài.

Cuối cùng, chỉ

vỏn vẹn ba chữ.

“Ngủ

sớm

đi.”

Tâm trạng

Đường Hinh hơi phức tạp, cô

rất muốn biết, lúc trước

Đường Vực

định nói gì

với cô.



sao lại xoá đi? Vì

sao chỉ

gửi ba chữ

này?



nghĩ

thầm, cho dù Đường Vực gửi cho cô

một chuỗi ký

tự



nghĩa, có

lẽ



cũng có

thể

giải mã

thành một bức thư

tình.

*****

Hôm sau, Lưu Hựu Phong gọi

điện tới.

“Tổng giám

đốc

Đường, hộ

gia

đình kia nói chỉ

cần

đền bù

theo giá

chúng ta

đã đề

nghị

lần thứ

hai họ

sẽ

lập tức dọn

đi, ngài xem chúng ta có

thể…”

Đường Vực lạnh lùng

đáp:

“Không cần, cứ

theo giá

thị

trường mà đền bù, có

bao nhiêu trả

bấy nhiêu, không cần hỏi lại tôi.”

Ngày khởi công xây dựng

đã

nhanh chóng

được quyết

định. Ba ngày sauđó,

Đường Vực vẫn



Tây An, chờ

tới ngày chính thức khởi công, anhđích thân tới hiện trường xem thử. Chủ

nhân căn nhà

di dời kia nhìn thấy anh, muốn xông tới nói gì đó,

đều bị

mấy công nhân ngăn từ

bên ngoài.

“Tổng giám

đốc

Đường, tôi

đồng

ý, ngài ra

điều kiện gì

tôi cũng

đồng

ý, xin

đừng sửa bản thiết kế! Nếu không…

cả

hai ta

đều không

được lợi.” Ông ta nhìn thấy

đội công trình

đã

bắt

đầu khởi công thì

hoảng loạn tới mức

đổ

mồ

hôi, nói:

“Ngài xem, các ngài sửa bản thiết kế

rồi, sau nàyđóng phim còn phải làm hậu kỳ

chỉnh sửa, sẽ

mất rất nhiều tiền, sẽkhông có

lời lãi

đâu.”

Đường Vực nhếch miệng cười,

điềm nhiên

đáp:

“À, tôi chẳng sót chút tiền

ấy.”

Chủ

nhà:

“…”

Cao Hằng

đứng phía sau, bị

Lưu Hựu Phong

đứng bên cạnh kéo kéo tay, anh ta cúi

đầu nhìn Lưu Phong.

Lưu Hựu Phong

đã

xem qua bản thiết kế, căn bản chẳng sửa gì

cả, nếu không một phim trường lớn như

vậy, sao có

thể

sửa bản vẽ

thiết kếnhanh như

vậy, còn có

thể

lập tức khởi công, chẳng qua cũng chỉ đang tạo

áp lực cho hộ

gia

đình kia di dời thôi.

Ông ta khâm phục nói:

“Sếp tổng cao tay nha.”

Cao Hằng không bình luận gì

thêm, không cao tay thì

sao làm CEO

đượcđây?

Đường Vực không

để

mắt tới người chủ

nhà

kia, sau khi thuận lợi làm lễkhởi công liền xoay người rời

đi. Chủ

nhà

kia vẫn

ở đó

làm

ầm

ĩ

vừa kêu vừa khóc, lúc

đầu còn nói năng ra

đầu ra

đũa, ngay sau

đó đã

mắng chửiĐường Vực vô

nhân tính.

Đường Vực quắc mắt,

ánh mắt lạnh lùng.

Ông ta liền sững người, câm họng.

Lưu Hựu Phong vội vàng cho người

đuổi

ông ta ra ngoài, lại chạy tới chỗ Đường Vực, xin chỉ

thị:

“Sếp tổng, khi nào chúng ta cùng chủ

nhà

kia kýhợp

đồng?”

Đường Vực vừa bị

người ta mắng vô

nhân tính, trên mặt không thể

hiện bất cứ

cảm xúc gì, hơi cụp mắt nhìn người phụ

trách bụng bia

ục

ịch, thản nhiên nói:

“Loại người không biết phải trái này, chỉ

vì ông ta mà

lễkhởi công bị

trì

hoãn lâu như

vậy, không khiến

ông ta

ăn không ngon ngủkhông yên

đủ

mười ngày nửa tháng thì

không

đưa tiền,

đừng dễ

dãi làm gì.”

Nói xong liền bỏ đi.

Lưu Hựu Phong ngơ

ngác nhìn theo bóng lưng anh, Cao Hằng cảm thấy người phụ

trách này thực sự

không nhanh nhạy cho lắm, có

lòng tốt nhắc nhở:

“Ý

của sếp tổng là, nửa tháng sau ký

hợp

đồng

để ông ta dọnđi.”

Thứ

sáu

Đường Vực tới công ty,

đầu tiên anh xem qua mấy

đề

tài kịch bản, không thấy có

cái nào nổi bật, nếu không phải loại phim rác thì

là đềtài cũ

mèm, quá

khô

cứng sáo rỗng, không có

khả

năng hot, nhưng chỉcần mời mấy diễn viên nhiều fan, dù

cho không quá

hot cũng sẽ

không chết ngắc nửa chừng.

Đường Vực dựa vào ghế

xoay, ngẩng

đầu nhìn Sách Hoa, hỏi bâng quơ:“Đường Hinh không có ý

tưởng nào sao?”

Sách Hoa

cũng không rõ

tin

đồn giữa Tổng giám

đốc và Đường Hinh cóbao nhiêu phần là

thật, bao nhiêu phần là

giả, làm công việc này

đã

lâu,ông ta

đương nhiên biết có

những thứ

không thể

nhắm mắt tin bừa,

đặc biệt là

trong ngành giải trí điện

ảnh, mấy câu ba hoa chích choè

kia tuyệtđối không

đáng tin cậy.

Cũng có

người thử



hỏi Cao Hằng nhưng Cao Hằng cực kỳ

kín miệng, chưa từng lộ

ra nửa câu về

chuyện riêng của

ông chủ. Bảo vệ ông chủnhư

vậy, nếu là ở

thời cổ đại chắc chắn là

bậc trung thần.

Sách Hoa

thận trọng

đáp:

“Có ý

tưởng nhưng tôi nghe không hiểu, hơn nữa cô ấy nói muốn làm phim xuyên không, ngài vẫn luôn không thích

đềtài này nên tôi cũng không nộp lên.”

Đường Vực cụp mắt, gõ



ngón tay trên mặt bàn, nói:

“Gọi cô ấy quađây chút.”

Đường Hinh vừa mới

ăn xong miếng bánh kem

đã

bị

gọi lên tầng.



còn

Đường Vực

đích thân

“triệu tập”



lên.

Đường Hinh vui vẻ

vào nhà

vệ

sinh tô

lại son môi rồi mới phóng lên tầng trên.

Đã

nhiều ngày qua cô

không

được gặp

Đường Vực.

Lúc cô

lên

đến tầng trên,

đúng lúc Cao Hằng

đang cầm tài liệu vào phòngĐường Vực, anh vừa ngẩng

đầu

đã

thấy cô

mặc

áo khoác lông màu hồng nhạt,

đứng phía sau Cao Hằng.

Đường Hinh nghiêng người,

đứng



cạnh cửa, vừa cười ngọt ngào vừa nói:

“Sếp

à”

Trong mắt

Đường Vực

ánh lên nét cười, nói:

“Vào

đi.”

Đường Hinh bước vào phòng, Cao Hằng

để

tài liệu xuống, nói:

“Đây lànhững tài liệu cần anh ký

tên.”

Đường Vực:

“Cứ để đó đi.”

Cao Hằng

đóng cửa

đi ra ngoài.

Đường Vực nhàn nhã

dựa vào lưng ghế

tựa, hơi nghiêng

đầu, nheo nheo mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ

nhắn kia rồi nói:

“Em thử

nói qua về đề

tài kịch bản của em cho tôi nghe xem.”

Đường Hinh

đang lặng lẽ

nhìn anh, nhất thời giật mình, vội vàng lấy lại tinh thần, nói:

“Được”. Nghĩ

nghĩ

một lúc lại nói thêm:

“Em có

thể

vẽ

một sơ đồ

minh hoạ

trước

được không, sau

đó

sẽ

nói cho sếp về ý

tưởng của em? Em sợ

sếp không hiểu

ý

của em…”

Đường Vực:

“…”

Anh bật cười rồi gật

đầu.

“Có

thể

cho em mượn giấy bút không?”

Đường Vực

đưa cho cô

một quyển vở

trắng, hất cằm về

phía

ống

đựng bút,

ý

nói:

“Tự

lấy

đi.”

Đường Hinh lấy

được vở

cùng bút,

ôm lấy

đồ

xoay người ngồi xuống sô-pha, cúi người vẽ

sơ đồ, nhưng bàn trà

hơi thấp, cô

từ

từ

trượt xuống, cuối cùng quỳ

hẳn trên thảm, cắm cúi vẽ, vẻ

mặt cực kỳ

chăm chú.

Đường Vực nheo nheo mắt, hơi thất thần nhìn cô, bỗng nhiên nhớ

tới bức tranh

“Bạn trai không có

mặt”

xấu hoắc mà

cô đã

vẽ.

“Sếp

ơi, có

thể

cho em mượn bút chì được không?”



gái nhỏ

bỗng dưng ngẩng

đầu, nhìn anh cười khanh khách.

Sau giữa trưa,

ánh nắng mặt trời chiếu qua lớp kính, rọi sáng cả

căn phòng

ấm

áp.

Ấy vậy mà

cũng không rực rỡ

bằng lúm

đồng tiền xinh xinh bên má

phải của cô, sáng ngời sinh

động.

Đường Vực ngơ

ngẩn nhìn cô, từ

từ đứng dậy, lấy một chiếc bút chì

từ

trong

ống bút lại gần.

Người còn chưa tới gần nhưng

đã

phá

ra cười:

“Em ngay

đến cả

mặt mũi bạn trai còn vẽ

không nổi, bây giờ

còn muốn vẽ

cái gì, liệu người khác xem có

hiểu

được không thế?”

Đường Hinh ngước khuôn mặt nhỏ

nhắn nhìn anh, không ngờ

anh lại nhắc tới chuyện này, nụ

cười trên gương mặt cô

nhạt dần, không

để

tâm hừ

một tiếng:

“Không sao hết, em có

thể

vẽ

một cái

đầu heo.”

Đường Vực:

“……”

Anh

đi

đến gần cô, cụp mắt nhìn cô.

Đường Hinh bị

anh nhìn chăm chú

thì

giật mình, hỏi nhỏ:

“Không

đượcà?”

Sau một lúc lâu, anh hơi khom người, nhếch mép cười lạnh, tay dùng bút chì



lên

đầu cô.
« Chương TrướcChương Tiếp »