Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hết Thảy Mộng Đẹp Đều Dành Cho Em

Chương 3: Theo đuổi đàn ông mà phải đuổi theo tới tận phòng làm việc của anh ta ở tầng trên sao?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Hannah

Tôi vẽ

bạn trai tôi, nhưng trong bức tranh này bạn trai tôi lại không cógương mặt.


Bởi vì

tôi cũng không biết anh

ấy liệu có

trở

thành bạn trai tôi hay không nữa.


_

“Nhật ký

nữ đại gia”_


Nhà

họ Đường

đời trước có

hai vị



quân nhân, vậy nên từ

nhỏ Đường Vực cùng các anh em

đã được huấn luyện sinh hoạt cánhân làm việc nghỉ

ngơi theo quy luật, buổi sáng mỗi ngày 7 giờ

rời giường tập chạy bộ, chạy xong tắm rửa,

ăn sáng rồi mới ra khỏi nhà đi làm, chưa từng có

thói quen

ăn sáng



văn phòng.

Điều này Cao Hằng biết rất rõ, cả Đường Hinh cũng biết.

Cho nên

Đường Hinh

đương nhiên sẽ

không mua bữa sáng

đem cho anh.

Đường Vực nhìn

ánh mắt

đầy chân thành của Cao Hằng, mày hơi nhíu lại, mặt không biểu cảm xoay người

đi vào phòng làm việc, giọng

điệu lạnh nhạt:

“Không cần

đâu, tôi

ăn rồi. Nếu

Đường Hinhđã đem qua thì

cậu cũng

đừng

để

lãng phí.”

Cao Hằng phân tích một lượt những lời sếp tổng vừa nói nhưng vẫn không tài nào hiểu

được, rốt cuộc là

sếp vừa lòng hay không vừa lòng

đây?

Đường Vực

đi vào phòng làm việc, tiện tay ném

áo vest lên ghế

sô-pha, quay

đầu lại thấy trợ



của mình vẫn

đang

đứng ngơ

ngác ngoài cửa thì



hơi bực bội nói:

“Chuẩn bị

họp.”

Cao Hằng nhanh chóng lấy lại tinh thần, vội nói:

“Vâng.”

Anh ta

để đồ ăn sáng vào trong ngăn tủ để

dành cho bữa trưa, sauđó

chuẩn bị

tài liệu cho cuộc họp.

Đường Vực ngồi xuống trước bàn làm việc, thư



bưng lên một ly cà

phê đen,

đặt lên bàn. Anh nhấp một ngụm cà

phê, thản nhiên nhìn Cao Hằng

đang bận rộn,

ánh mắt có

vài phần soi xét.

Trước kia

đối với cấp dưới anh chỉ

quan tâm tới hiệu quả

công việc. Cao Hằng ngay sau khi tốt nghiệp

đã

làm việc cho anh, năm nay 26 tuổi, nhỏ

hơn anh một tuổi, nhân phẩm

đứng

đắn, thái

độ

làm việc nghiêm túc không cẩu thả, không có

tật xấu, tướng mạo cũng

đàng hoàng.

Có điều, so với anh vẫn kém một khoảng.

Cảm xúc của

Đường Vực có

hơi khó

tả.

Đường Hinh vào công ty

đãhơn hai năm, từ

lúc anh theo

đuổi Minh Chúc và

kết bạn WeChat với cô

tới nay cũng

đã

hơn một năm. Một cô

gái nhỏ

ngày nào còn ngoan ngoãn lễ

phép gọi anh là “sếp tổng”, ngoan hiền như

một con thỏ, sau một thời gian

đã

từ

từ để

lộ

bản tính, chỉ

cần anh dễdãi một chút, cô

lập tức không còn biết trên dưới là

gì.



công ty vẫn giữ

quy củ

gọi anh là “sếp tổng”, nhưng bên ngoài thìthường xuyên lén gọi thẳng tên

“Đường Vực”.

Lúc trước anh còn nghĩ Đường Hinh hình như



hơi thích anh, không lẽ



bắt sai tín hiệu?

Cao Hằng vừa quay

đầu

đã

thấy sếp tổng

đang nheo mắt, vẻ

mặt lạnh lùng nhìn anh ta, anh ta nhất thời run rẩy hỏi:

“Sếp tổng, anh sao thế?”

“Không có

gì.” Đường Vực

đặt ly cà

phê

xuống bàn,

đứng dậy

đi ra khỏi phòng,

“Bắt

đầu họp.”

Cao Hằng vội vàng

ôm lấy tài liệu nối gót, vừa

đi vừa báo cáo:

“Phótổng Hoắc nói công việc bên Malaysia

đang tiến hành thuận lợi, ngày mùng 10 tháng 04 có

thể

tổ

chức lễ

cắt băng khánh thành, anh

ấy muốn anh

đến trước

đó

hai ngày.”

Công ty Thời Quang không chỉ đầu tư

vào mảng

điện

ảnh và

truyền hình mà đối với lĩnh vực xây dựng rạp chiếu phim cũng vô

cùng chú

trọng. Chỉ

mới gần

đây, trên cả

nước

đã



45 rạp chiếu cao cấp do Thời Quang

đầu tư được cho ra mắt mang tên gọi

“Thành phố

Thời Quang”,

đây cũng mới chỉ



số

liệu công bố

ra bên ngoài, trên thực tế

còn 6 rạp nữa chưa

được khai trương.

Ngành công nghiệp

điện

ảnh

đang

được quốc tế

hoá,

điện

ảnh Trung Quốc trong mấy năm gần

đây cũng phát triển khá

tốt,

ởmảng

đề

tài chiến tranh, phim khoa học viễn tưởng

đều có

sự

tiến bộ.



nước ngoài

đương nhiên cũng có

rạp chiếu phim của người Trung Quốc, rạp chiếu phim

đầu tiên của Thời Quang



Malaysia sắp tới sẽ

khai trương, công việc bên

đó

do Phó

tổng giám

đốc của Thời Quang – Hoắc Thần

Đông phụ

trách.

Đường Vực gật

đầu:

“Ừm.”

Bây giờ

mới

đầu tháng ba, cách thời

điểm khai trương một khoảng thời gian nữa.

Đường Vực hỏi: “Đã định ngày khai máy cho bộ ‘Chống khủng bố’chưa?”

“Vào khoảng trung tuần tháng 04, chưa

định ngày cụ

thể. Anh biếtđó, Khương đạo có

hơi mê

tín, mỗi lần khai máy

đều phải tìm người xem ngày giờ.”

“Mau quyết

định

đi.”

Người cao bước chân cũng thật dài, hai người rất nhanh

đã đi tới cửa phòng họp,

“Không thể

trùng với ngày khai trương rạp chiếu phim, nếu không tôi sẽ

không thể

tham dự được.”

Vào ngày khai máy của mỗi một bộ

phim,

Đường Vực

đều tự

mìnhđến tham dự, ngày khai trương rạp chiếu anh cũng phải có

mặt.

Cao Hằng ghi nhớ

rồi

đi theo anh vào phòng họp.

*****

Sau khi

Đường Hinh xuống tầng dưới thì

vẫn không yên tâm. Côngồi trên ghế



cứ

nhấp nha nhấp nhổm, tự

hỏi nếu trợ



Cao bán

đứng mình thì

phải

ứng phó

như

thế

nào? Dù

thế

nào cũng không thể để Đường Vực cảm thấy cô

chủ động quá

mức.



suy nghĩ

một hồi, tiếng chuông báo tin nhắn đột nhiên vang lên trong nhóm WeChat ba người. Trong nhóm ngoại trừ

cô, Minh Chúc còn có

Vưu Hoan, ba người là

bạn học hồi cấp ba, gọi họ

làcái kiềng ba chân cũng không phải nói quá. Vưu Hoan

đang tag côvào tin nhắn.

Vưu Tiểu Hoan @ Nữ đại gia:

“Cuối tuần này có

rảnh không? Cómột nhân viên xin nghỉ, thiếu một người giúp, cuối tuần tới nhàmình

đi.”

Vưu Hoan tốt nghiệp ngành thiết kế

thời trang, sau

đó

cùng một người bạn học thành lập một phòng làm việc nhỏ, vừa mới khởi nghiệp

được một năm, chưa có

lợi nhuận gì, vẫn thường nhờ Đường Hinh và

Minh Chúc thường xuyên giúp

đỡ

quảng cáo mới cóthể

tiếp tục tồn tại.

Thứ

bảy này

Đường Hinh muốn qua công ty thiết kế

một chuyến, Chủ

Nhật thì

rảnh rỗi.

Nữ đại gia:

“Cả

ngày Chủ

Nhật

đều dành cho cậu, vui chưa?”

Vưu Hoan lập tức gửi một tấm

ảnh chế



dòng chữ “Cảm

ơn nữ đại gia”,

ảnh này là

do

Đường Hinh tự

chế. Sau

đó, Vưu Hoan lại hỏi thăm cô:

“Cậu với

Đường tổng thế

nào rồi? Hiện giờ

anh ta còn

đau lòng không?”

Nữ đại gia:



Lần trước

Đường Hinh nói với Vưu Hoan, cô

muốn nhân thời

điểmĐường Vực thất tình yếu lòng mà “tấn công.”

Đường Hinh nghĩ

thầm, cô

cũng không rõ Đường Vực còn

đau lòng hay giả

bộ, dù

sao cô

vẫn chẳng tấn công

được…

Vưu Hoan rất bận, sau khi biết chắc cô



thể

tới trợ

giúp vào cuối tuần thì

liền offline.

Đường Hinh nhìn account của Minh Chúc, mấy ngày nay cô ấy

đãra nước ngoài

để

lấy tư

liệu ngoại cảnh cho một bộ

phim,

đúng lúc Lục Trác Phong

được nghỉ

phép, hai người họ

mải

“tình chàng

ýthϊếp”

nên còn chưa có

thời gian online buôn chuyện.

Không nghĩ

nữa, làm việc.

Chủ đề

cho kịch bản mới còn chưa

được quyết

định, cô

thử

viết câu chuyện nhỏ

về

một nhân vật nhưng viết

đi viết lại vẫn không thấy hài lòng.

Viết liền ba tiếng

đồng hồ

mới ra

được hơn năm trăm chữ,

đọc lại vẫn không thấy hài lòng lại

ảo não xoá đi.

Đường Hinh nhìn file tài liệu trắng xoá



phát bực, nhìn

đồng hồthấy

đã đến trưa, cô

tắt máy tính, cầm

điện thoại

đi lên tầng.

Phòng làm việc của

Đường Vực



tầng 22, trên

đó

ngoại trừ

hai phòng họp thì đều là

phòng làm việc của lãnh

đạo công ty, nhân viên bình thường không dễ

dàng lên

đó

làm phiền nhưng

Đường Hinh là

trường hợp ngoại lệ. Từ

hơn một năm trước, khi

Đường Hinh trở

thành

đồng

đội của

Đường Vực, chỉ

cần có

việc cô



thểtrực tiếp

đi lên tầng tìm

Đường Vực, thư



cũng

đã

quen mặt cô

từlâu.

Thư



Trần nhìn thấy cô, khách khí

cười nói:

“Cô Đường, sếpĐường còn

đang họp.”

Vừa nói dứt lời, cửa phòng họp liền mở

ra.

Đường Vực vừa bước ra khỏi phòng họp

đã

nhìn thấy

Đường Hinh. Thời tiết Bắc Kinh chỉ

vừa mới

ấm lên, trời vẫn còn hơi se lạnh, cô đứng trước mặt anh, trên người mặc chiếc

áo lông rộng thùng thình, một phần tóc vén lên búi thành búi nhỏ

trên

đầu, lộ

ra khuôn mặt nhỏ

nhắn chỉ

bằng bàn tay của anh.

Đường Hinh vàMinh Chúc

đều là

người Tô

Châu, phải chăng những người con gái của vùng sông nước Giang Nam

đều

được ban tặng làn da trắng nõn mịn màng như

vậy. Lúc trước khi

đoàn làm phim

đi sưu tầm tưliệu thực tế

bên quân

đội trong khoảng một tháng, cả đoàn từ đoàn trưởng cho tới mấy cô

gái trẻ, ngoại trừ Đường Hinh và

Minh Chúc, ai cũng

đen sạm

đi nhiều.

“À, tôi không tìm sếp tổng.” Đường Hinh cười

đáp lại:

“Tôi tìm trợ

lýCao.”

Đường Vực:

“…”

Anh nhìn lúm

đồng tiền dễ

thương trên má



gái nhỏ, xuỳ

một tiếng rồi lạnh mặt bước

đi.

Đường Hinh nhìn thấy anh, mắt liền sáng rực lên:

“Chào sếp.”

Đường Vực chỉ

lạnh nhạt

đáp một tiếng

“Uhm”,

đến liếc cũng không thèm liếc cô

một cái, thân hình cao lớn lướt ngang qua cô, vềphòng làm việc.



Lạnh lùng quá!

Ánh mắt

Đường Hinh dõi theo bóng lưng của anh, nụ

cười trên mặt cũng nhạt dần, má

lúm

đồng tiền nho nhỏ

cũng không còn hiện ra nữa.

Có điều vẫn phải lo việc chính trước. Cô

nhìn Cao Hằng

đi phía sauĐường Vực, gương mặt lại tươi cười:

“Trợ



Cao.”

Cao Hằng dừng bước, vẻ

mặt hơi nhăn nhó

nhìn cô, trong

đầu cũng

đoán

được cô

có ý định gì. Chẳng lẽ

cô ấy thực sự

sợ

anh ta nói cho sếp tổng

đến mức

đó

sao? Anh ta nhớ

lại lúc trước khiĐường Vực còn theo

đuổi Minh Chúc,

Đường Hinh tuy rằng không xuất hiện nhiều nhưng vẫn thường xuyên liên hệ

với

Đường Vực, chủ đề

cuộc nói chuyện luôn xoay quanh Minh Chúc.

Cao Hằng tự đặt mình vào hoàn cảnh của cô



suy nghĩ, cảm thấy việc này thật sự

quá

khó

xử.

Đường Vực theo

đuổi Minh Chúc suốt hơn một năm,

Đường Hinh không rõ đã

thích

Đường Vực từ

lúc nào, bị

kẹp



giữa hai người kia trong khoảng thời gian dài như

vậy,ắt hẳn cô

rất khổ

sở.

Bây giờ



lại tới nhờ

vả

anh ta, chắc hẳn là



lòng tự

trọng.

Nghĩ

thế

khiến cho anh ta bất chợt cảm thấy

Đường Hinh cũng thật tội nghiệp.

Đường Hinh không biết bộ

não của trợ



Cao còn

đang hoạt

động hết tốc lực như

vậy, cô

lại cười,

đôi mắt cong cong:

“Anh

đã ăn bữa sáng tôi

đưa chưa?”

Đường Vực vừa

đi tới cửa, nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô

thìlập tức nhíu mày. Gì

vậy, theo

đuổi

đàn

ông mà

phải

đuổi theo tới tận phòng làm việc của anh ta



tầng trên sao? Cô

không biết làm thế

sẽ ảnh hưởng tới công việc

à? Anh

đóng cửa lại, nghiêm túc cân nhắc xem có

nên khiển trách cô

một trận không.

Ngoài cửa, Cao Hằng

đắn

đo một hồi rồi

đáp:

“Ăn rồi.”

Mắt

Đường Hinh sáng lên:

“Vậy là

tốt rồi.”

Ăn rồi có

nghĩa là

anh ta sẽ

không mách với

Đường Vực về

chuyện kia.

Cao Hằng gật

đầu,

Đường Hinh cũng vô

cùng vui vẻ đi xuống tầng.

Thư



Trần

đứng bên cạnh nhìn thấy màn này, ngơ

ngẩn không hiểu, không kìm

được hỏi Cao Hằng:

“Cô Đường

đưa bữa sáng cho anh sao? Vì



do gì?”

Sự

thật

đương nhiên không thể

nói ra, Cao Hằng mỉm cười:

“Dù

sao cũng không phải như

cô đang nghĩ đâu,

đừng suy

đoán nhiều, làm việc

đi.”

Thư



Trần:

“…”

Nhiều chuyện tí

thì



làm sao? Cô

ta hừ

một tiếng, quay sang thìthầm với thư

ký đồng nghiệp:

“Đường Hinh chắc không phải muốn theo

đuổi Cao Hằng chứ? Lúc trước tôi vẫn luôn cho rằng cô ấy thích sếp tổng, cô ấy lên tầng tìm sếp còn không cần hẹn trước, tôi còn tưởng…”

“Tưởng rằng giữa hai người họ





mờ ám?”

“Chắc là

không phải, lúc trước chẳng phải sếp tổng theo

đuổi Minh Chúc sao, nhưng cuối cùng lại không thành.

Đường Hinh và

Minh Chúc lại là

bạn thân, quan hệ

giữa hai người họ

tốt như

vậy, nếuĐường Hinh thực sự

thích sếp tổng thì

sao có

thể

chấp nhận nổi? Sếp tổng theo

đuổi bạn thân của cô ấy

đó! Cô

nghĩ

xem, bạn trai của cô

lại theo

đuổi bạn thân của cô, cô

chấp nhận nổi sao?”

“Không chấp nhận…”

Thế

nên, nếu

Đường Hinh thực sự

thích sếp tổng thì

dũng khí

của cô ấy thật

đáng ngưỡng mộ.

Hơn nữa, sếp dường như

còn không có ý



với cô ấy.

Đường Hinh không biết gì

về đoạn

“buôn dưa lê” ở

tầng trên, côngồi về

vị

trí

của mình, nhớ

tới biểu cảm lạnh nhạt của

Đường Vực khi nãy, gục

đầu xuống thở

dài.

Rốt cuộc cô

phải làm sao mới khiến anh thích cô đây?



tựa lên bàn, dùng bút phác vài nét trên giấy, sau

đó

chụp một bức

ảnh,

đăng trong nhóm bạn bè.

Buổi tối,

Đường Vực sau khi

đi tiếp khách xã

giao về đến nhà, tắm rửa xong thì

mặc chiếc

áo choàng tắm thoải mái,

đi

đến phòng bếp rót nước. Anh cúi

đầu xem

điện thoại, theo thói quen xem một loạt bài

đăng trong nhóm bạn bè.

Đại

đa số

bài

đăng trong nhóm

đều bị

anh

ẩn

đi, vậy nên rất nhanh sau

đó

anh

đã

nhìn thấy bài

đăng của

Đường Hinh, xem

được bức vẽ

phác hoạ

của cô.



vẽ

rất xấu, các nét xiêu xiêu vẹo vẹo,

đứa cháu trai bốn tuổi của anh vẽ

còn

đẹp hơn.

Nhưng vẫn có

thể

nhìn ra bức tranh vẽ

một người

đàn

ông, một người

đàn

ông không có

khuôn mặt.

Nghĩa là

sao?

Đường Vực hơi tò

mò, ngoài anh ra thì

bạn bè

của cô

cũng rất tòmò.



một biên kịch bình luận hỏi: Cô

vẽ



thế?

Nữ đại gia: Bạn trai của tôi

đó.

Lại hỏi: [bĩu môi] Chẳng phải cô đang

độc thân sao? Hơn nữa sao bạn trai lại không có

mặt mũi gì

thế?

Nữ đại gia: Bởi vì

tôi cũng không biết bạn trai tôi là

ai nha!



không biết liệu

Đường Vực có

trở

thành bạn trai của cô

không.

Thế

nên lúc này bạn trai của cô

không có

khuôn mặt.

Đường Vực nhàn tản dựa vào bàn

ăn, vạt trước của

áo choàng rũxuống có

thể



hồ

nhìn thấy

đường cong cơ

bắp

ẩn bên dưới. Anh nhìn bức tranh kia chăm chú

như đang suy tư điều gì,

đọc xong mấy bình luận kia của cô

thì

bật cười, cho cô

một like.
« Chương TrướcChương Tiếp »