Chương 36: Đồ Nhi, Tới Tu Tiên (36)

Edit: Ochibi

Bổn tọa cảm giác an toàn cá nhân đã chịu uy hϊếp.

ZZ chạy nhanh khuyên giải an ủi, 【 Ký chủ, chỉ bị hôn một cái thôi mà, coi như là bị con sâu nhỏ đâm một chút. 】

Lăng Thanh Huyền lười tiếp tục rối rắm cái này.

Mấy ngày nay Phong Giác hôn mê, Mộ Lâm quét sạch sẽ các phòng trong điện, Lăng Thanh Huyền liền đem phòng ngủ chính có giường cứng nhất cho hắn, chính mình đến phòng nhỏ đi, như thế nào trước kia không nghĩ tới giường phòng nhỏ chứ.

Nằm trên giường mềm mại, Lăng Thanh Huyền lại thế nào cũng không ngủ được.

Nàng sờ sờ môi trơn mềm, cảm giác không tồi, cảm giác hôn môi mới nãy, nàng cũng không giống như chán ghét.

Mộ Lâm ở núi Huyền Thanh hơn nửa tháng, mỗi ngày chăm chỉ tu tập, còn thường đổi dược giúp Phong Giác, thỉnh thoảng xuống núi bày ra thực lực, mọi người xem hắn ánh mắt càng thêm tha thiết hơn.

Mà Phong Giác nằm thời gian dài như vậy, vết thương cũng khỏi hẳn, mỗi ngày luôn canh giữ bên người Lăng Thanh Huyền, một tấc cũng không rời.

"Sư phụ, chỗ này đệ tử không hiểu lắm." Mộ Lâm cầm bí tịch thỉnh giáo chiêu thức, Lăng Thanh Huyền luôn luôn lười đến vô nghĩa, duỗi tay phải tự mình dạy dỗ, bị Phong Giác ngăn lại.

"Nơi này vừa vặn ta hiểu." Hắn cầm linh kiếm biểu diễn cho Mộ Lâm xem, theo sau khıêυ khí©h mà cười.

Năng lực học tập của hắn rất mạnh, lúc trước Lăng Thanh Huyền lại cho hắn một đống lớn bí tịch, cái mà hiện tại Mộ Lâm xem, hắn đã sớm biết.

Mộ Lâm cầm kiếm, trầm mặc đi luyện tập.

"Hắn không thông minh bằng ta." Phong Giác tiến đến nói bên tai Lăng Thanh Huyền.

Ngữ khí kia mang theo gió cào rất nhỏ trên lỗ tai, có điểm ngứa.

Lăng Thanh Huyền lại ném cho hắn một đống bí tịch, theo thói quen hắn cầm lấy xem.

Mộ Lâm dừng lại nghỉ ngơi thấy một màn như vậy, nếu không phải mặt Lăng Thanh Huyền vô biểu tình, chỉ sợ hắn sẽ cảm thấy đồ nhi quan trọng nhất trong lòng Lăng Thanh Huyền vẫn là Phong Giác.

Sự thật chứng minh, ý nghĩ của hắn là chính xác, sau khi theo Lăng Thanh Huyền, tốc độ tu vi của hắn tăng rất nhanh, hơn nữa bí tịch và bảo vật nơi này của Lăng Thanh Huyền, ở nơi Thiên trường lão và môn chủ đều không có được.

Hắn quả nhiên là đệ tử thích hợp nhất với nàng.

Thấy Phong Giác bên kia dựa thật sự gần, Mộ Lâm nhíu mày, trong lòng thế nhưng có loại cảm giác bất mãn.

Lăng Thanh Huyền vẫn chưa thiên vị Phong Giác, hắn bất mãn cái gì?

Phong Giác làm người hầu đệ tử, lúc đi xuống núi giúp Mộ Lâm lấy đồ, không khéo lại bị Hoàng Sơ bọn họ cản đường.

"Không thể không nói, ngươi thật đúng là trời sinh thích hợp mặc loại quần áo thấp hèn này, Phong Giác, chuyện lần trước, chúng ta tính tiếp đi!"

Một đòn kia của Lăng Thanh Huyền, Hoàng Sơ ước chừng nằm nửa tháng mới tốt, liền gấp không chờ nổi tới tìm Phong Giác gây phiền toái.

Bên cạnh có người kéo hắn, "Phong Giác có Lăng trưởng lão chống lưng, chúng ta vẫn nên chớ chọc hắn thì hơn."

Nhắc tới Lăng Thanh Huyền, Hoàng Sơ vẫn là có chỗ sợ.

"Đánh xong chạy ngay, Lăng trưởng lão có thể xử ta thế nào?"

Mấy người vây quanh Phong Giác ở giữa, không nghĩ Phong Giác chỉ là đơn giản mấy chiêu, đã đánh bại bọn họ.

Thì ra không chỉ thực lực Mộ Lâm tăng lên không ngừng, Phong Giác cũng tăng lên không ít.

Bọn họ nằm trên mặt đất ê ê a a, Phong Giác một chân đạp lên tay Hoàng Sơ, như lúc trước hắn đối đãi mình, trả lại đau đớn cho hắn.

"A! Phong giác! Ta muốn gϊếŧ ngươi! Ngươi dám làm thế với ta, ta......"

Linh kiếm đặt bên cạnh yết hầu hắn, chỉ cần hắn lại lăn lộn một chút, lập tức có thể đi gặp Diêm Vương.

"Lần sau chọc ta nữa, ta sẽ không cho ngươi cơ hội nói chuyện." Tựa như địa ngục truyền đến cảnh cáo, Hoàng Sơ mồ hôi lạnh liên tục, một câu cũng nói không nên lời.

Ánh mắt Phong Giác tàn nhẫn đảo qua các đệ tử ở đây, bọn họ không tự giác lui về sau một bước.

Trong đám người, Lâm Nhạc lôi kéo tay áo Chu Phong, "Chu sư huynh, Phong sư đệ đây là làm sao vậy?"

Nàng cảm giác Phong Giác giống như biến thành người khác.

Hắn hiện tại, nàng một chút cũng không dám tới gần.

Chu Phong không thể nói, hai người không đi lên chào hỏi, nhìn theo Phong Giác rời đi.

Lại qua nửa tháng, thôn trang dưới chân núi xuất hiện ôn dịch, Tề Viện chờ lệnh mang theo các đệ tử xuống núi, hình tượng cao lớn lên một chút.

Tề Cần Tử không yên tâm, cảm thấy ôn dịch này kỳ quặc, nhưng vài vị trưởng lão trong môn đều nhận mệnh mang đệ tử đi tu hành, hắn đành phải đi tìm Lăng Thanh Huyền.

"Không đi." Lăng Thanh Huyền uống trà, rất không thoải mái.

Tề Cần Tử giận sôi máu, "Thanh Huyền, ngươi là trưởng lão trong môn, Tề Viện thân là đệ tử cũng chờ lệnh mà đi, ngươi không đi còn ra thể thống gì."

Lăng Thanh Huyền không dao động.

【 Ký chủ, đây đúng là cơ hội tốt để vạch trần Tề Viện, đừng nhìn nàng ta chờ lệnh đi, thật ra nàng ta sợ muốn chết. 】

Vì sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ, Lăng Thanh Huyền miễn cưỡng tiếp nhận đề nghị của Tề Cần Tử.

"Ngươi ở lại." Nàng nói với Phong Giác.

Tiểu gia hỏa ở chỗ này là an toàn nhất, nếu ra ngoài nhất định sẽ gặp được thứ gì nữa.

"Được."

Mộ Lâm rất ngoài ý muốn, Phong Giác một tấc cũng không rời vậy mà lần này không đi theo Lăng Thanh Huyền, có điều cũng tốt, hắn đã không ở một mình cùng sư phụ trong thời gian dài

Nhưng mà bọn họ vừa xuống núi, Phong Giác liền trộm đi theo.

Lăng Thanh Huyền cảm nhận được tầm mắt hắn ở nơi tối tăm, tiếp nhận túi nước Mộ Lâm đưa qua.

"Nghe nói thôn trang kia mấy ngày trước bị một cổ hắc khí bao phủ, sau đó các thôn dân bắt đầu phun ra nước đen, ăn không vô đồ ăn bình thường, súc vật trong thôn cũng bệnh mà chết."

"Kỳ quái như vậy? Có thể lây bệnh hay không đây?"

"Tất nhiên là ôn dịch, chắc chắn lây bệnh, đến lúc đó mọi người chú ý phòng thân." Tề Viện đưa cho mấy chục đệ tử ở đây bùa hộ mệnh và đan dược, tới trước mặt Mộ Lâm, nàng ta cố ý nhiều cho một chút.

"Tạ sư tỷ." Mộ Lâm cười ở trong mắt Tề Viện liền giống như lấy lòng, mặt nàng ta ửng đỏ nói không có việc gì, tầm mắt chạm đến vẻ mặt bình đạm của Lăng Thanh Huyền, cố ý nói: "Lăng trưởng lão như thế nào không mang theo người hầu đệ tử?"

"Liên quan gì đến ngươi đâu." Có thời gian không bằng ngẫm lại lát nữa xử lý thế nào, nguyên cốt truyện không nói cụ thể nơi này có cái thứ cổ quái gì.

Tề Viện bị nghẹn một chút, nàng ta cắn môi ủy khuất, "Lăng trưởng lão, ta chỉ quan tâm một chút, ngài hung dữ với ta làm gì? Nếu là ngài không muốn tới nơi này, có thể nói với môn chủ."

Lăng Thanh Huyền:......

Các đệ tử mới vừa nhận được đan dược hảo cảm với Tề Viện dĩ nhiên cao, nghe Tề Viện nói như vậy, tức khắc nhìn tới hướng Lăng Thanh Huyền.

"Hoá ra Lăng trưởng lão không phải tự nguyện tới a, không ngờ lợi hại như vậy, còn sợ hãi nơi này."

"Dù sao cũng sẽ lây bệnh, chắc nàng sợ thất thủ mất mặt đi."

"Lại nói thế nào cũng không thể phát hoả trên người Tề Viện sư tỷ, Tề Viện sư tỷ lòng vì bá tánh, nàng lại chỉ lo mỗi bản thân, ỷ vào địa vị cao, thật là quá phận."

Các đệ tử vây quanh nói mỗi chỗ không phải của Lăng Thanh Huyền, đương sự lại chỉ lưng dựa cây, phong khinh vân đạm nhìn chim tước bay qua chân trời.

Tuy mặt Mộ Lâm lộ vẻ không vui, lại không ngăn cản những lời đó, còn Phong Giác lén lút đi theo đã bóp gãy nhánh cây trước mặt.

"Hiện tại canh giờ còn sớm, trời sao lại tối như vậy?"

Có người đột nhiên đề ra một câu, âm thanh bọn họ nghị luận dừng lại, nhìn lại xung quanh, trời quả nhiên tối đen!

"Hắc khí! Là hắc khí!"

Đen không phải sắc trời, mà là sương mù dày đặc đánh úp lại, mọi người liên tưởng đến tin đồn kia, sắc mặt biến hóa vô cùng xuất sắc.

28/2/2020