Chương 30: Đồ Nhi, Tới Tu Tiên (30)

Edit: Ochibi

Huyền Thanh điện chỉ có một phòng chính, những phòng khác Lăng Thanh Huyền trước nay không có lau dọn sạch quá, Phong Giác siêng năng tu luyện, cũng không chú ý cái này, cho nên bọn họ vẫn luôn nghỉ ngơi chung một phòng.

Phong Giác sinh bệnh nghỉ ngơi, Lăng Thanh Huyền ra bên ngoài võng đợi, khi nào ngủ, nàng cũng không nhớ rõ.

Phong Giác xử lý xong chăn giường, thì thấy ở nữ tử an tĩnh nằm trên võng bên ngoài, vạt áo nàng bay bay.

Hắn nhẹ nhàng bước qua, nhẹ giọng gọi: “Sư phụ?”

Trong gió chỉ có hô hấp nữ tử nhợt nhạt, hầu kết hắn khẽ nhúc nhích, khẩn trương vươn tay nhẹ nhàng chạm trên mặt nàng.

Bóng loáng, lạnh băng, là bên ngoài quá lạnh sao?

Hắn được một tấc lại muốn tiến một thước cầm tay nàng, tâm kinh hoàng muốn nổ tung.

Một người lạnh lẽo, một người lửa nóng.

Hắn lẳng lặng nhìn nàng trong chốc lát, lá gan lớn ôm nàng lên.

Xưa nay đều là nàng cõng hoặc ôm, hắn cũng không biết trọng lượng nàng, hiện giờ ôm vào trong ngực, nhẹ như không, hệt như lông ngỗng, như là bảo vật quý giá nhất, Phong Giác thật cẩn thận ôm nàng đặt trên giường lớn trong phòng ngủ.

“A…… Cứng……”

Lăng Thanh Huyền chỉnh lại tư thế thân thể, nàng vẫn luôn ngại giường này cứng không chịu ngủ, Phong Giác bừng tỉnh đại ngộ, mặt đỏ duỗi tay muốn đổi vị trí cho nàng, vươn tay đi cũng chưa thu về, hắn bị kéo xuống dưới thân nữ tử, trở thành nệm mềm mại.

“Hô……”

Rốt cục cũng thoải mái, Lăng Thanh Huyền ghé vào trên người hắn, cọ vài cái, mới không có động tĩnh nữa.

Một tia hô hấp Phong Giác cũng không dám lộ, hắn sắp bị chính mình nghẹn chết, hai tay hai chân của hắn căn bản không biết dịch đi nơi nào, hơn nữa Lăng Thanh Huyền mới nãy còn cọ hắn!

Cái này không chỉ mỗi trái tim muốn bạo rớt, ngay cả đầu đều hỏng mất rồi.

Trong không gian yên tĩnh, hắn cảm giác tiếng tim đập của mình như sấm, hận không thể che lỗ tai Lăng Thanh Huyền lại.

Hắn thế nhưng bị đè dưới thân khi nằm trên giường sư phụ, cho dù hắn biết đây là hành động vô thức của sư phụ, nhưng tưởng tượng đến trong khoảng thời gian này nàng đối xử tốt với mình, tâm như hóa thành một vũng nước, lấp đầy cả trái tim hắn.

Tay chân hắn cố định Lăng Thanh Huyền, phòng nàng một lần nữa ngã khỏi giường.

Hô hấp gần trong gang tấc, Phong Giác nhìn môi đỏ khẽ nhếch kia, ánh mắt tối sầm lại, “Sư phụ, thật xin lỗi!”

Chuồn chuồn lướt nước hôn môi, dừng trên gò má nàng.

Lại chuyển qua trên môi, một chút dũng khí đều không có, hắn gắt gao ôm Lăng Thanh Huyền, mí mắt chịu đựng không nổi đã thϊếp đi.

Đêm nay ngủ cực kỳ thoải mái, Lăng Thanh Huyền tỉnh dậy từ trên võng, trên bàn trong phòng chuẩn bị rất nhiều trái cây mới lạ và đồ rửa mặt.

Nàng sửa soạn bản thân đơn giản, đi ra ngoài thì thấy, Huyền Thanh điện náo nhiệt hơn bình thường, đệ tử trong môn đứng đầy bậc thang bên ngoài điện, bọn họ đã đợi thời gian khá dài, kết quả Lăng Thanh Huyền đến bây giờ mới dậy.

“Chúc mừng Phong Giác quan môn đệ tử của Lăng trưởng lão sinh nhật vui vẻ.”

Lăng Thanh Huyền nhìn thoáng qua, Tề Cần Tử không có tới, xem ra hôm qua cự tuyệt, cũng đánh bại hắn, rất là không phục ha.

Phong Giác đâu?

【 Ở phía sau phơi chăn. 】ZZ báo cáo tung tích.

Lăng Thanh Huyền triệu Phong Giác tới,, “Những người này ngươi tiếp đón, đồ vật nhìn mà chia.”

Nàng trực tiếp ném cho Phong Giác một cái nhẫn, đồ đều đặt ở bên trong.

“Đây, là lễ vật sinh nhật sao?” Phong Giác chột dạ không dám nhìn nàng, giọng cũng nhỏ, “Cảm ơn sư phụ, lễ vật sinh nhật của sư phụ, tối nay đồ nhi sẽ đưa cho sư phụ!”

Lăng Thanh Huyền:???

Lễ vật gì, bổn tọa giống như đâu có chuẩn bị lễ vật.

【 Ký chủ, mau nói tốt! 】

“…… Ừ.”

【 Hảo cảm vai ác Phong Giác +5. 】

ZZ ở trong mặt thẳng không gian lăn lộn, quá tuyệt vời, còn kém 10 điểm là có thể hoàn thành nhiệm vụ này.

Trong các đệ tử, cũng có thanh cao, không muốn đến chúc mừng Phong Giác, nhưng vì linh quả kia hữu ích với tu hành, nên vẫn đến đây.

“Hắn còn không phải dựa vào Lăng trưởng lão chống lưng, nếu Lăng trưởng lão không cần hắn, hắn cũng giống như mấy con chuột đầu đường tán loạn khắp nơi thôi, nhìn bộ dáng giả vờ của hắn, thật là giận sôi máu.”

“Nhưng mà Lăng trưởng lão không những linh lực cao cường, còn có nhiều bảo bối như vậy, thật sự rất lợi hại nha, nghĩ mãi không hiểu tại sao lại tuyển Phong Giác nữa.”

“Chẳng lẽ là bởi vì mặt? Nhưng Mộ Lâm cũng không kém mà.”

Phong Giác mới vừa tặng một đám linh quả ra ngoài, bên tai liền nghe tiếng bọn họ nghị luận, hắn quay người lại, những người đó lại lần nữa lộ ra gương mặt tươi cười.

“Phong Giác sư đệ, sinh nhật vui vẻ.”

“Lăng trưởng lão đã nói, một người một phần, ngươi sẽ không phải không cho chúng ta đâu nhỉ?”

Bọn họ cố ý nói cho hắn nghe, lời hứa trước đây của Lăng trưởng lão, hắn cũng không phá vỡ được, chỉ có thể nghẹn.

Đôi mắt Phong Giác sắc bén, theo thường lệ lấy ra linh quả, giữa chừng thì bị bọn họ làm rơi.

“Ai nha, sao linh quả rớt rồi, có thể do tay sư đệ run đó mà, mau giúp chúng ta nhặt lên đi.”

Những người khác đều xem hướng bên này, Phong Giác nhìn linh quả kia dính đầy tro bụi, nâng lên con ngươi, cười lạnh, “Nói đến cùng, các ngươi là cực kỳ hâm mộ người thiên tư thấp hèn ta đây, lọt vào mắt sư phụ, không phục thì so tài đi, nếu thua, vĩnh viễn đừng bước vào núi Huyền Thanh của bọn ta một bước!”

“Ngươi! Ngươi còn cậy sủng mà kiêu, ai cho ngươi lá gan, ngươi……”

“Dĩ nhiên là bổn tọa cho.” Lăng Thanh Huyền cắt ngang người nọ nói, “Nhặt lên.”

“Nhặt, nhặt cái gì, đây là hắn làm rớt, hẳn phải là hắn nhặt.” Khi người nọ đối mặt Lăng Thanh Huyền khí thế rõ ràng giảm xuống.

“A, vậy cứ để nó như vậy đi, dù sao ngươi cũng không cần, đệ tử bổn tọa muốn so tài, ngươi đồng ý không?”

Một giây không ở, liền có người tới nháo sự, mấy tiểu tử này thật nhàn.

Linh quả nói không cần liền không cần, trong mắt những người khác có khát vọng cũng không dám nhặt, tên Hoàng Sơ khiêu kích kia vừa lúc là đệ tử Hoàng trưởng lão, nếu hắn không ứng chiến, đó chính là không dậy nổi mặt mũi Hoàng trưởng lão.

Hoàng Sơ cắn răng đồng ý, hắn là đệ tử nhập môn ba năm, còn sợ cái phế vật này sao, dựa vào cái gì phế vật này có thể nhập môn Lăng trưởng lão, còn Lăng trưởng lão lại cứ bênh vực người mình rõ ràng đến như vậy.

Bên ngoài Huyền Thanh điện, vừa hay có một bãi đất trống, người nhận được đồ vật chưa có đi, đều vây quanh ở chỗ này, mà Phong Giác cùng Hoàng Sơ giơ kiếm đứng ở giữa.

“Bắt đầu.” Âm điệu mạnh mẽ, hai người bắt đầu công kích nhau, cho đến khi dừng trận so tài này mới thôi.

Mộ Lâm ở trong đám người phân tích chiêu số của Phong Giác, lắc lắc đầu, không được, cho dù có sư phụ là Lăng trưởng lão tốt như vậy, trong thực chiến hắn vẫn có khiếm khuyết.

Lãng phí.

Ánh mắt hắn chuyển qua trên người Lăng Thanh Huyền, bạch y nữ tử phiêu phiêu, không nhiễm hạt bụi trần, như tuyết liên trên Thiên Sơn khiến người khác sinh ra lo sợ.

Nếu hắn là đồ đệ nàng, tất nhiên sẽ không làm nàng cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống như vậy.

“Tình huống như thế nào, Phong Giác chặn lại rồi?”

Nửa trước trận đấu, Phong Giác vẫn luôn ở thế hạ phong, đợi hắn thăm dò đường của Hoàng Sơ, chặn nhanh đυ.ng kiếm mình.

“A, ta xem ngươi còn chống được đến khi nào.” Hoàng Sơ khinh thường mà cười, động tác cũng nhanh hơn.

Phong Giác lại ở ngay lúc này chạy lên, chặn hắn rất nhiều lần không nói, còn suýt nữa làm kiếm hắn rời tay, Hoàng Sơ nhanh chóng nhận ra sự tình có điểm không đúng, gia hỏa này thế nhưng dự đoán được động tác tiếp theo của mình!

Lăng Thanh Huyền mặt vô biểu tình nhìn, trong lòng lại là khen năng lực học tập của tiểu gia hỏa mạnh, dự phán đều tinh chuẩn như vậy.

“Sư phụ.”

Phong Giác nhìn nàng mỉm cười, linh kiếm ngừng ở yết hầu Hoàng Sơ.

21/2/2020