Chương 2: Đồ Nhi, Tới Tu Tiên (2)

Edit: Ochibi

Hy vọng trong mắt thiếu niên lập loè đến vô thần, hắn kéo khóe miệng ra cười khổ, từ khi có ký ức, hắn tựa như hàng hoá bị cha mẹ buôn bán nơi nơi, mỗi lần chạy trốn, đều sẽ bị bọn họ bắt trở về, tiếp tục bán cho gia đình tiếp theo.

Bọn họ đếm bạc, hắn chịu đánh chửi.

Đơn giản là có quan hệ huyết thống, hắn đều không thể phản kháng, cuộc sống như vậy, khi nào mới có thể kết thúc đây.

Nam nhân hùng hùng hổ hổ khóa cửa lại, bọn họ đi ăn cơm.

Mùi hương truyền tới, bụng thiếu niên kêu, hắn đã ba ngày không ăn cơm, người gia chủ kia hoàn toàn coi hắn như trâu ngựa.

Hương thơm không thuộc về nơi địa phương nghèo khổ này bay đến đây, trong tầm mắt mơ hồ, hắn giống như nhìn thấy một bạch y nữ tử đứng ở trước mặt hắn.

“Đứa nhỏ này……” Mùi máu tươi Lăng Thanh Huyền ngửi được chính là từ thiếu niên co rúm trên mặt đất truyền đến, nàng đánh giá thiếu niên này, căn cốt cực kém, mệnh vô quý nhân, nhiều tai khổ.

【 Khởi động nhiệm vụ ẩn dấu: Thu hoạch giá trị hảo cảm của vai ác Phong Giác.】

Giá trị hảo cảm là cái gì?

【 Chính là độ hảo cảm hắn đối với cô, đạt tới 100 liền có thể hoàn thành nhiệm vụ, hiện tại hảo cảm Phong Giác đối với ký chủ là 10. 】

Lăng Thanh Huyền tiếp tục đánh giá hắn.

Phong Giác? Tên này có điểm quen mắt, hình như là vai ác cuối cùng cùng nữ nhân Tề Viện kia gϊếŧ chết Lăng Thanh Huyền.

Nàng chẳng qua theo mùi máu, liền đυ.ng phải kẻ thù, Lăng Thanh Huyền sờ soạng kiếm.

Dứt khoát gϊếŧ chết hắn ngay tại đây luôn đi.

【 Ký chủ ký chủ, bình tĩnh! Nhiệm vụ ẩn dấu của chúng ta là thu hoạch hảo cảm a, cô phải cứu hắn, chứ gϊếŧ là nhiệm vụ thất bại, hơn nữa cô hiện tại không gia tăng độ hảo cảm mà nói, sau này hắn được Tề Viện cứu, còn sẽ thích Tề Viện. 】

Chỉ vì thích Tề Viện, liền giúp đỡ Tề Viện làm xằng làm bậy?

Hừ, đứa nhỏ này mắt thật kém.

Lăng Thanh Huyền bị ZZ ồn ào đau đầu, nàng không gϊếŧ là được rồi, xoay người muốn đi, ống tay áo trắng bị giữ chặt, tức khắc có vết bẩn.

“Cứu, cứu cứu ta……” Thiếu niên hô hấp mỏng manh, âm thanh gần như nhỏ đến nỗi không nghe thấy.

Lăng Thanh Huyền từ hắn trong mắt hắn thấy được cầu sinh **, hắn muốn sống.

(Cầu sinh là cầu được sống mà tác giả thêm ** không hiểu làm gì, chắc là muốn thêm chữ lý :]] )

Hắn sống sót, Lăng Thanh Huyền sẽ phải chết.

Bình tĩnh, hiện tại không thể gϊếŧ hắn, dứt khoát chờ nhiệm vụ hoàn thành rồi gϊếŧ chết hắn là được.

【 Ký chủ, hắn sẽ chết đói. 】ZZ nhắc nhở, 【 Còn có thương tích. 】

Lăng Thanh Huyền sờ soạng trên người một chút, nàng đã tích cốc*, không có mang đồ ăn.

(*Tích cốc: Đại loại là gần như không cần ăn)

Lại sờ soạng một chút, từ bên trong chiếc nhẫn trữ vật tùy thân mang theo, cô lấy một đống dược bày ra trước mắt Phong Giác, “Chọn đi.”

Giọng nói thân thể này và nguyên bản của cô rất giống, cũng cái loại linh hoạt kỳ ảo thanh lãnh này, hai chữ vô cùng đơn giản, nghe lên rất là lạnh nhạt.

Nhưng Phong Giác không có đáp lại.

【 Ký chủ! Hắn ngất đi rồi thì sao tự mình chọn được, đút hắn dược. 】

Thân là đại lão Tu Tiên giới Lăng Thanh Huyền, mấy ngàn năm vẫn là lần đầu tiên cho người khác uống thuốc, nàng duỗi tay nắm mặt Phong Giác, đem vài loại dược nhồi nhét vào.

ZZ lo lắng, ký chủ đây là đổi loại phương pháp gϊếŧ chết đại vai ác sao?

Nhà tranh bị người quên đi, chờ lúc Phong Giác tỉnh lại, đã là buổi tối, hắn vòng lấy chính mình, phát hiện vết thương trên người đều đã tốt, đây là…… Là vị cô nương kia cứu hắn sao?

【 Ký chủ, như vậy không được nha, cô phải chờ hắn tỉnh lại, cho hắn biết là cô cứu hắn, như vậy mới có thể gia tăng hảo cảm. 】

ZZ truyền thụ phương pháp, nó có điểm sầu, vốn tưởng rằng thế giới này ký chủ không cần nó nhọc lòng, không nghĩ tới vừa mới bắt đầu liền cho nó kinh hỉ lớn như vậy.

【 Hảo cảm của Phong Giác +20】

Đây so với nó tưởng tượng có điểm không đúng!

25/1/2020