Chương 7: Nữ Hoàng Thị Phi (7)

Minh Thù lùi lại, khoảng cách giữa hai bọn họ, mọi người còn có thể thấy cánh tay đang rút về của Ninh Khả Thanh.

Mà bên chân Minh Thù, có vài viên hạt châu nằm trên mặt thảm, có ký giả đã chụp Ninh Khả Thanh lúc xuống xe, trên cổ tay quả thực đeo một vòng tay được kết từ những hạt châu màu đỏ nhạt.

Ninh Khả Thanh thấy hành động này của Minh Thù thì hơi sửng sốt, sau đó điều chỉnh biểu cảm rất nhanh, xin lỗi Minh Thù: "Xin lỗi chị Khương Niệm, em không để ý nó đã bị đứt khi nào nữa."

Khóe miệng Minh Thù nở nụ cười sâu xa: "Ninh tiểu thư, lần sau đừng mua vòng tay ở nơi đó nữa, dễ đứt quá. Ngày hôm nay là văng tới tôi, lỡ đâu lần sau văng tới người khác, Ninh tiểu thư muốn được bỏ qua cũng khó."

Ký giả xung quanh ồ lên, lời này thật thẳng thắn.

Đại minh tinh như các cô ấy, chắc chắn sẽ không mua hàng giả, mà hàng thật không thể nào nói đứt là đứt, vậy cũng chỉ có thể là chủ nhân vòng tay tự làm đứt.

Ninh Khả Thanh cảm nhận được những ánh mắt khác thường thầm hận, trừng mắt Minh Thù. Ninh Khả Thanh tuyệt đối không thích nụ cười của Khương Niệm, nhìn qua rất nhu hòa thân thiết, nhưng trong mắt cô ta đều biến thành chế giễu.

Ninh Khả Thanh ngăn chặn tâm tình cuộn trào dưới đáy lòng, uất ức nói xin lỗi: "Chị Khương Niệm, em cũng không biết vì sao nó đứt, em xin lỗi."

"Được rồi!" Lệ Thiếu Nam đột nhiên bước ra, ôm eo thon nhỏ của Ninh Khả Thanh, hắn nhìn về Minh Thù, lạnh lùng nói:

"Khương tiểu thư, cô nhiều lần không tôn trọng người của tôi, cô biết sẽ có hậu quả gì không?"

Chuyện vừa rồi, Lệ Thiếu Nam cũng biết Ninh Khả Thanh cố ý, hắn cũng chỉ là muốn bảo vệ Ninh Khả Thanh.

Minh Thù vuốt vuốt tóc, ánh mắt khẽ chuyển: "Hậu quả gì, nói nghe thử xem?" Trẫm sóng to gió lớn gì cũng đã thấy qua, há lại sợ một tổng tài bá đạo?

Thực sự là muốn hù chết trẫm, muốn thừa kế đồ ăn vặt của trẫm sao?

Đối diện với áp lức lớn như thế, ngay cả một người đại diện dày dặn kinh nghiệm như Ái Lâm cũng lạnh hết cả người.

Trên mặt Ái Lâm lộ ra hàng chữ lớn "Sống không còn gì luyến tiếc", nếu không phải ở đây nhiều ký giả như vậy, chị sẽ trực tiếp vả vào miệng nghệ sĩ nhà chị. Lúc ở phim trường khıêυ khí©h còn chưa đủ hay sao, hiện tại làm trò trước mặt ký giả. Em ấy còn muốn làm thêm một lần, thật sự không muốn đứng trong giới giải trí nữa phải không?

Ái Lâm dùng sức nhéo Minh Thù, cố gắng để cô câm miệng nhưng Minh Thù lại không có hề có cảm giác đau, độ cong khóe miệng chưa từng thay đổi chút nào.

Nghệ sĩ nhà chị bị quỷ quấn thân hay là đầu óc bị hư rồi?

Lệ Thiếu Nam cùng Minh Thù đấu mắt vài giây, đột nhiên hắn "A" lên một tiếng.

Minh Thù chặn họng Lệ Thiếu Nam: "Lệ tổng, mong anh đừng nói, cô kia, cô đã làm tôi chú ý."

Kịch bản tổng tài bá đạo, trẫm cự tuyệt.

Lệ Thiếu Nam: "…"

Lần đầu tiên phát hiện một người phụ nữ cũng có thể khiến cho hắn tức giận đến mức này.

So với thời điểm trước đây Ninh Khả Thanh không nghe lời càng tức giận hơn!

"Khương tiểu thư quả nhiên gan dạ sáng suốt hơn người, cũng không biết Khương tiểu thư còn có thể cười được bao lâu." Người phụ nữ này triệt để chọc giận hắn, nếu như lần trước không phải Ninh Khả Thanh cầu xin, hắn đã sớm ra tay.

"Dù sao cũng lâu hơn anh." Khuôn mặt tươi cười của Minh Thù và sắc mặt đen thui của Ái Lâm đứng bên cạnh hình thành hai thế đối lập.

Lúc này Ái Lâm thầm nghĩ tìm một chỗ chết quách luôn cho rồi. Dù sao hiện tại chưa chết, sau đó không lâu cũng sẽ chết, hơn nữa so với chết còn khó coi hơn.

"A!" Lệ Thiếu Nam lạnh lùng a một tiếng, ôm Ninh Khả Thanh vào khách sạn. Tranh cãi với một phụ nữ không phải tác phong của hắn, hắn chỉ dùng thực lực nói chuyện.

Minh Thù cười tủm tỉm nhìn Lệ Thiếu Nam, khi Lệ Thiếu Nam đi ngang qua mình, đột nhiên đưa chân ra.

Phù phù…

Lệ Thiếu Nam bất ngờ không kịp đề phòng, bị vấp chân của Minh Thù, thân thể cao to ngã trên mặt thảm. Ninh Khả Thanh bị hắn ôm, đương nhiên cũng không tránh khỏi, hai người dùng một tư thế cực kỳ chướng mắt ngã trên mặt đất.

Hiện trường yên tĩnh đến kỳ lạ, thời khắc này giống như bị người nhấn nút "pause" (tạm dừng), thời gian dường như ngưng đọng.

Vài giây ngắn ngủi trôi qua, lại dài như một thế kỷ. Chờ những người này phản ứng kịp, đầu tiên tiếng hô nhỏ, sau đó là các loại âm thanh chụp hình, đèn flash lóe lên.

Răng rắc răng rắc…

Ái Lâm hóa đá tại chỗ, các loại biểu cảm đều không thể biểu đạt nội tâm gào thét của chị.

Vừa nãy mình không có nhìn lầm, là nghệ sĩ nhà mình đưa chân ra?

Mình nhất định là mù rồi.

Không đúng, mình nhất định là chưa có tỉnh ngủ, nhất định là mình còn nằm trên giường, mau tỉnh, mau tỉnh lại…

Vệ sĩ của Lệ Thiếu Nam đợi ở bên cạnh xe, khi Lệ Thiếu Nam ngã sấp xuống liền tiến lên, đỡ hắn dậy, cũng nhanh chóng tới gần ký giả, ép buộc bọn họ giao ảnh chụp ra.

Lệ Thiếu Nam phủi phủi quần áo, sắc mặt âm trầm nhìn Minh Thù. Minh Thù mỉm cười, nhẹ nhàng đi ngang qua hắn: "Ai đến trước đi trước, Lệ tổng vẫn là đi sau đi."

Ái Lâm nhìn nghệ sĩ nhà mình đi, cắn răng một cái, cũng đi theo cô.

Cho đến khi vào khách sạn, hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của Lệ Thiếu Nam, Ái Lâm mới có cảm giác máu lưu thông, Lệ Thiếu Nam thật là đáng sợ.

Mà bây giờ, các cô đắc tội với một người đáng sợ như vậy, còn có người nào đáng sợ hơn người này sao?

Không có!

[Ký chủ, cô không cần thu hoạch giá trị thù hận của Lệ Thiếu Nam.] Hài Hòa Hiệu nhắc nhở Minh Thù.

"Thêm một người cũng không sợ nhiều, thiếu một người cũng không sợ ít." Trẫm không sợ hãi.

[…] Đến một nhóm cô cũng không ngại có đúng không?



Lệ Thiếu Nam xảy ra chuyện mất mặt lớn như vậy ở bên ngoài khách sạn, không còn mặt mũi vào đó, liền cùng Ninh Khả Thanh rời đi.

Ngăn được miệng ký giả, nhưng Lệ Thiếu Nam không thể ngăn được miệng của mọi người trên thế giới này.

Một số người qua đường vây xem không sợ cường quyền đem chuyện phát sinh bên ngoài khách sạn nói ra ngoài, các nhà truyền thông lớn bắt đầu đưa tin.

#Ức hϊếp người mới thành nghiện, đắc tội với kim chủ của người mới bằng vận tốc ánh sáng, bước đường tương lai của Khương Niệm sẽ như thế nào#

#Vạch trần kim chủ bí mật của người mới Ninh Khả Thanh, ở hiện tường cùng Khương Niệm vung tay đánh nhau#

#Khương Niệm Ninh Khả Thanh#

#Khương Niệm đắc tội lão đại#

#Khương Niệm ức hϊếp người mới#

#Ninh Khả Thanh Lệ Thiếu Nam#

Những hot search này cũng được người đẩy lên, mức độ hot này giống như có người mua hot search.

Đáng tiếc dù cho tin tức còn là hot search, cũng không có tin về chuyện Lệ Thiếu Nam ngã sấp mặt trước cửa khách sạn. Tuy rằng có người truyền ra ngoài nhưng bị ép xuống rất nhanh, căn bản là không có khuấy động được gì.

Hot search náo động vô cùng lớn làm dân mạng nghĩ ra câu chuyện tam giác tình yêu cẩu huyết, tiếp theo một đám người viết đoản văn, vô cùng náo nhiệt.

Mà lúc này vai chính đang cùng Điền Viên tranh giành túi khoai tây chiên cuối cùng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điền Viên đỏ bừng lên, liều mạng giật túi khoai tây chiên: "Chị Khương Niệm, chị Ái Lâm đã rất tức giận, lát nữa chị ấy về thấy chị còn đang ăn sẽ đánh chết em mất."

"Không phải chị ấy chưa về sao?" Minh Thù vừa nói xong, Ái Lâm liền đẩy cửa vào.

"Khụ." Minh Thù buông tay ra, cười híp mắt:

"Tiểu Viên, buổi tối em đừng ăn nhiều vậy, sẽ béo đó."

Điền Viên cầm túi khoai tây chiên, vẻ mặt ngơ ngác: "…" Mình tạo cái nghiệt gì đây.

Ái Lâm liếc mắt nhìn Điền Viên, trực tiếp quăng điện thoại đến trước mặt Minh Thù. Lửa giận dồn ép mấy ngày bùng phát: "Mấy ngày nay em quậy cái gì, bắt nạt Ninh Khả Thanh, đắc tội Lệ Thiếu Nam. Hôm nay em còn trực tiếp động tay, ngày mai có phải em muốn gϊếŧ người không?"

***

[Hài Hòa Hiệu]

Tiểu tiên nữ: Mấy người không bình chọn, tôi sẽ gϊếŧ người.

Minh Thù: Gϊếŧ người phạm pháp.

Tiểu tiên nữ: Ui, cô cũng biết hả?

Minh Thù: Bình thường tôi không gϊếŧ người.

Tiểu tiên nữ: Lúc nào thì không bình thường?

Minh Thù: (mỉm cười) Khi không bình chọn.

Tiểu tiên nữ:…