Chương 27: Đồng Minh Học Sinh Cá Biệt (4)

Sau khi nam sinh rời đi, cuối cùng Minh Thù cũng động não, nghĩ xem nam sinh này là thứ quái gì.

Hình như hắn quen biết nguyên chủ?

Nhưng nguyên chủ cũng không nhận ra người này…

Nguyên chủ là học sinh giỏi, người nam sinh lúc nãy nhìn là biết học sinh cá biệt, đại khái không cùng một thế giới với nguyên chủ, học chung một trường, dù cho chưa từng thấy, cũng không có gì kỳ lạ.

Quên đi, đi ăn trước.

Minh Thù phát sốt, đương nhiên phải nghỉ ngơi mấy ngày mới khỏi. Trong thời gian này, chuyện Minh Thù đánh Thượng Quan Phong, có thể nói là náo loạn cả trường ai cũng biết.

Cái gì tam giác tình yêu.

Cái gì hoành đao đoạt ái(*).

Những học sinh thích buôn chuyện này, não tự nghĩ ra kịch bản mấy triệu chữ yêu hận tình thù.

Minh Thù cũng không thể không bái phục Kim Vũ Kỳ, có thể vừa có hành động mờ ám với rất nhiều nam sinh, lại vừa không để người khác phát ra tin tức không tốt.

Cao thủ!

Minh Thù khỏi bệnh đến trường, vừa vào cổng trường đã bị mọi người chỉ trỏ, còn có vài nam sinh dáng vẻ lưu manh huýt sáo với cô.

"Thực sự là không biết xấu hổ, tuổi còn nhỏ lại dùng loại thủ đoạn này để quyến rũ người khác, thật may Thượng Quan lúc trước đã thấy rõ bộ mặt thật của cô ta, bằng không cô ta có thể thực hiện thành công âm mưu rồi."

"Trước đây nhìn không ra cô ta lại là người như thế, thực sự là biết người biết mặt nhưng không biết lòng."

"Không biết xấu hổ…"

"Ghê tởm…"

Minh Thù cắn bánh bao, nhìn người khác chỉ chỉ trỏ trỏ mình, hơi nghi hoặc.

Thỉnh thoảng nghe được vài câu, cô lấy ra di động của nguyên chủ, tìm được trang chủ trang web của trường, đăng nhập vào.

#Thật sốc! Mặt trái của học bá(**) không muốn ai biết…#

Tiêu đề rất hấp dẫn người xem, phía dưới bổ sung thêm bức ảnh nguyên chủ ngồi trong lớp học làm bài tập, một bên mặt rất dễ thương, bên kia có chút ánh sáng lóe lên, chắc là chụp lén.

Ảnh chụp cho thấy, bài đăng nói nhân vật chính là ai.

Lợi hại, trẫm vậy mà có thể lên đầu đề.

Sau khi Minh Thù nhét miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, liếʍ liếʍ ngón tay, mở bài đăng kia ra đọc.

Người đăng bài là acc mới đăng ký, tự xưng là học sinh lớp nào đó, không có nói gì vô nghĩa, trực tiếp chỉ trích.

Minh Thù lướt trang thứ nhất, hiện ra chính là ảnh ở tiêu đề trong lớp làm bài tập, trang thứ hai cũng không có gì bất thường, là nguyên chủ đi ngang qua hành lang.

Tiếp tục lướt xuống, phong cách đột nhiên thay đổi, khung cảnh hẳn là một quán bar nào đó, xa hoa trụy lạc, một nữ sinh bị người lôi kéo, nhìn từ góc độ của ảnh chụp, giống như là bị cưỡng hôn.

Đôi mắt Minh Thù sáng lên, trong đầu hiện lên khung cảnh của tấm ảnh này.

Đây cũng là chuyện của một tháng trước, nguyên chủ phát hiện Thượng Quan Phong và Kim Vũ Kỳ vào quán bar, liền theo đuôi đi vào. Quán bar ánh sáng lờ mờ, nguyên chủ vừa đi vào đã mất dấu họ.

Quán bar tɧác ɭoạи, nguyên chủ bị mấy tên côn đồ chặn đường, nguyên chủ sợ hãi, lúc sau dường như xảy ra ẩu đả, nhưng cụ thể như thế nào thì nguyên chủ không nhớ rõ.

Cô chỉ nhớ lúc mình tỉnh táo lại, nằm trên ghế bên ngoài trường học. Xung quanh không có ai, cô cũng không nhớ rõ tại sao mình đến đây, cũng không nhớ đã xảy ra chuyện gì.

Ảnh chụp phía dưới, góc độ của camera cũng cực kỳ mập mờ. Dưới ánh sáng mờ ảo, thần sắc trên mặt nguyên chủ không rõ, nhìn qua chính là nguyên chủ cùng người trong hình đang làm gì đó.

Phía dưới bình luận đủ loại, Minh Thù tò mò nhìn xuống.

Hải tiên sinh: Thật sự không ngờ, học bá phóng khoáng như vậy, bọn người phàm các người không thể so sánh được.

Quỷ điện báo: Ta đã nói bộ dạng trong sáng của Lộc Manh là giả vờ, vừa nhìn đã biết không phải thứ gì tốt.

Cây xoài cây xoài: Không thể nào… Ở trường, học bá chính là trò ngoan, sao có thể làm ra loại chuyện này, ảnh chụp này không chừng là bị ai hãm hại?

Màu lam tình yêu: Trò ngoan cái gì, khẳng định là cô ta giả bộ. Nhưng mà cô ta ngụy trang tốt thật, chúng ta cũng không phát hiện, bị cô ta lừa lâu như vậy. Còn tưởng rằng, thật sự là học sinh ngoan, đây mới là biết người biết mặt không biết lòng, đáng sợ.

Những bình luận này tính ra còn tương đối nhẹ nhàng, phía dưới cũng không ít người chỉ trích những lời khói coi.

"Manh Manh."

Diệp Miểu Miểu đột nhiên xuất hiện từ phía sau, ôm vai Minh Thù:

"Khỏi chưa? Còn khó chịu ở đâu không?"

"Ừ."

Minh Thù cất điện thoại di động, theo thói quen cong môi mỉm cười:

"Cậu ăn sáng chưa?"

"Chưa ăn."

Diệp Miểu Miểu lắc đầu.

"Tớ mời cậu ăn sáng."

Mới ăn bánh bao xong, Minh Thù tiếp tục mời Diệp Miểu Miểu ăn sáng, đôi mắt lòe lòe chiếu sáng.

Khuôn mặt cô mang theo ý cười, giọng nói dịu dàng ôn nhu, Diệp Miểu Miểu dường như cảm thấy trên người cô mang theo ánh sáng thuần khiết có thể chữa lành tâm trạng, tìm cảm cực kỳ ấm áp.

Diệp Miểu Miểu nhìn đến ngẩn người, một lúc sau mới ho khan một tiếng:

"Được. Thật may, gần đây kinh tế eo hẹp, vốn còn muốn nhịn đói vài ngày, ha ha, ăn chực Manh Manh vài bữa sáng vậy. Chờ tới lúc bố tớ cho tiền tiêu vặt, tớ mời cậu ăn lại nha."

Diệp Miểu Miểu cũng không phải là người có tính ngại ngùng õng ẹo, vô cùng sảng khoái đồng ý.

"Đi thôi."

Bữa sáng, trẫm tới đây.

Dường như Diệp Miểu Miểu còn không biết chuyện trên diễn đàn, trên đường đi đến nhà ăn, gặp người chỉ trỏ Minh Thù, cô ấy nóng nảy tóm một người lại hỏi, mới biết chuyện trên diễn đàn.

Diệp Miểu Miểu đưa điện thoại di động đến trước mặt Minh Thù, tức giận bừng bừng:

"Còn dùng acc mới đăng bài, vừa nhìn là biết chột dạ. Tốt nhất đừng để tớ biết là ai làm, bằng không tớ tuyệt đối không tha cho hắn, quá đáng, dám viết bài đăng nói xấu cậu."

Những người này đúng là ăn no rửng mỡ, chỉ bằng tấm ảnh chụp mà dám nói lung tung.

Tức chết mà!

"Manh Manh, cậu đừng lo lắng, tớ sẽ nhờ bạn gỡ bài đăng này xuống."

Diệp Miểu Miểu vừa nói vừa cầm điện thoại lên, gõ bùm bùm một trận.

"Cháo sắp nguội."

Minh Thù đẩy tô cháo ở trước mặt Diệp Miểu Miểu:

"Nguội rồi sẽ ăn không ngon đâu."

"Manh Manh!"

Diệp Miểu Miểu chỉ tiếc không rèn sắt thành thép:

"Cậu không tức giận sao? Bọn họ dám nói xấu cậu như vậy."

Phía trên mắng có bao nhiêu khó nghe, Diệp Miểu Miểu không dám nhìn.

Thật không biết vì sao thân là học sinh, có thể mắng ra những lời khó nghe như vậy.

Minh Thù cúi đầu ăn hết cháo, rút khăn tay ra lau miệng, ánh mắt nhìn đến Diệp Miểu Miểu vừa lo lắng, vừa nghi hoặc, nhẹ giọng nói:

"Chịu đựng khó khăn, sẽ nhận được vinh quang."

"…"

Dường như Manh Manh không giống trước kia, chẳng lẽ là nghĩ thông suốt rồi, nên không thích Thượng Quan Phong, tính cách cũng thay đổi? Hay là bị kí©h thí©ɧ? Tâm tư Diệp Miểu Miểu xoay vòng vòng, cuối cùng cẩn thận hỏi:

"Manh Manh, tớ hỏi cậu, cậu và Thượng Quan Phong… Tớ muốn hỏi, cậu còn, ừm… Thích cậu ta không?"

Ánh mắt Minh Thù hơi đổi, khẽ cười:

"Tớ còn chưa muốn yêu đương khác giống loài đâu."

Diệp Miểu Miểu: "…"

Tại sao lúc này Manh Manh có thể nói chuyện thú vị như vậy?

"Lộc Manh, sao cậu có thể làm ra chuyện này?"

Đột nhiên Thượng Quan Phong xông vào, đầy lửa giận, lớn tiếng chất vấn:

"Cậu còn có rụt rè và tự trọng của một cô gái không?"

Học sinh ăn cơm trong căn tin vì Thượng Quan Phong đột nhiên xuất hiện, lại lớn tiếng chất vấn như vậy, đều nhìn sang bên này, ánh mắt nhìn Minh Thù ít nhiều có chút khinh thường.

Minh Thù chống cằm nghiêng đầu, ánh mắt nhìn Thượng Quan Phong làm trò, giống như đang phẫn nộ vì bắt quả tang bạn gái mình làm bậy ở bên ngoài.

Giờ chạy đến chỗ mình biểu diễn thiểu năng trí tuệ?

"Bang!"

Âm thanh thanh thúy vang vọng khắp nhà ăn, Minh Thù đập bàn đứng dậy:

"Thượng Quan, xin hỏi, cậu đang dùng thân phận gì để chất vấn tôi? Cậu là ba tôi hay là mẹ tôi?"

***

(*) Hoành đao đoạt ái: cầm ngang đao đoạt ái tình – là chỉ người thứ ba vô duyên nhảy vào cướp đoạt tình yêu của người khác.

(**) Học Bá: là một từ trên mạng, dùng để chỉ người vừa thông minh, vừa chăm chỉ và có thành tích học tập vô cùng xuất sắc.