Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hệ Thống: Ta Sẽ Quyến Rũ Hắn

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hôm nay Hải Bối Thần tính toán đến cái đầm nhỏ kia tắm rửa, sau khi đến nhìn thấy một con mãnh thú to lớn đang nghỉ ngơi ở đó, nhìn kỹ một chút bề ngoài khá giống một con sói màu trắng, nhưng lớn hơn sói ở kiếp trước nhiều.

Trong lòng cậu run rẩy, thở nhẹ tính toán từ từ rút đi, lúc cảm thấy khoảng cách đã an toàn, muốn bắt đầu chạy lại bị người ta xách lên, một nam nhân cả người trần trụi xách gáy cậu lên.

Người nam nhân này cao khoảng hơn hai mét, một đầu tóc trắng thật dài, lông mày cũng màu trắng, con ngươi nhìn kỹ thấy có ngân quang hiện lên, cả người lộ rõ cảm giác cuồng dã cao ngạo.

Hắn xách Hải Bối Thần tới trước mặt, dò xét cẩn thận một lần, thậm chí còn tra xét giữa hai chân sau của Hải Bối Thần làm cho Hải Bối Thần xấu hổ kêu lên vài tiếng, "Tiểu gia hoả thuộc bộ lạc nào?"

Đây rõ ràng là một giống cái còn chưa có thành niên! Mấy năm qua giống cái ra đời càng ngày càng ít, các bộ lạc lớn đều rất xem trọng thú cái của bộ lạc mình. Cho dù là giống cái của bộ lạc thua trận cũng sẽ được bộ lạc chiến thắng nhận, giữa mọi người có một quy định bất thành văn đó chính là không gϊếŧ giống cái.

Nhưng trên người giống cái này không có bất kỳ mùi nào của thú nhân, chứng minh nó một thân một mình sinh sống gần hơn một tháng, đoán chừng là đời sau của thú nhân lạc đường ở ngoài hay bướng bỉnh đi lang thang. Giống cái nhỏ như vậy lại có thể sống ở rừng rậm Di Nguyệt nguy hiểm trùng điệp này ít nhất hơn một tháng sao?

"Ô ô ô. . . . . ." Mau thả ta xuống, cái người khốn nạn này! Hải Bối Thần dùng sức giãy giụa, bị xách lên như vậy thật sự quá không thoải mái, móng vuốt vung lên cào tay của nam nhân tạo ra mấy vết thương.

"A! Lại to gan như vậy?" Liếʍ liếʍ vết thương trên tay, biến thân trở thành con Ngân Lang to lớn ở cạnh đầm nước kia, mở miệng thật to, ngậm Hải Bối Thần vào liền bắt đầu chạy.

Hải Bối Thần còn chưa kịp phản ứng xem xảy ra chuyện gì, cậu thật là không ngờ thú ở thế giới này có thể chuyển hóa! Thật là thần kỳ!

Tốc độ của Ngân Lang rất nhanh, Hải Bối Thần mới ngủ gật thì đã đến một nơi giống như là thôn nhỏ. Nhà cửa nơi này từng cái từng cái rất là chỉnh tề, có thể nhìn thấy một số người, thú và bán thú sống ở bên trong.

Hải Bối Thần rất là tò mò, nghiêng đầu quan sát cái chỗ này, dáng vẻ này miễn bàn có bao nhiêu đáng yêu.

"Lang Kỳ, ngươi từ nơi nào mang về tiểu giống cái đáng yêu như vậy? Lại còn chưa có trưởng thành?" Một con hổ vằn đen trắng to lớn nhào tới trước mặt Hải Bối Thần, hóa thân thành nam nhân cao lớn tóc đen trắng xen nhau, vừa nói doạ chân của Hải Bối Thần nhũn ra một chút, má ơi thiếu chút nữa điếc tai rồi.

"Nhặt được trong rừng rậm Di Nguyệt, tiểu gia hoả này sống trong rừng ít nhất một tháng, không có hơi thở của thú nhân nên ta mang trở về." Thú nhân giống cái cũng không thể tùy tiện mang về, nếu không rất có thể sẽ khiến cho bộ lạc gặp đại chiến, nhưng nếu tiểu giống cái lưu lạc như là Hải Bối Thần vẫn có thể mang về trong bộ lạc, cho tới về sau cậu có muốn ở trong bộ lạc định cư nữa hay không do chính cậu quyết định.

"Cái gì? rõ ràng còn chưa có trưởng thành, có thể sao?" Đại Hổ ngửi trên người Hải Bối Thần một cái, quả nhiên chỉ có mùi của Lang Kỳ, không có mùi của thú nhân khác, tiểu thú con này quả thực lợi hại, rõ ràng còn chưa có lớn bằng lòng bàn tay, cũng biết giật mình chân nhũn ra!

"NGAO...OOO ?" Hải Bối Thần cũng không biết trong lòng con Đại Hổ này đang suy nghĩ gì, cậu nâng lên móng vuốt nhỏ chọc chọc Lang Kỳ, hỏi hắn nơi này là đâu, hiện tại cậu là tiểu thú con cái gì cũng không biết.
« Chương TrướcChương Tiếp »