Chương 26: “hung thủ”

Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Hai người xa cách hơn một tháng không ngờ lại có thể gặp đối phương ở một nơi như thế này, trong phút chốc cả hai đều sững sờ ở đó. Cuối cùng, vẫn là Quý Minh Viễn lớn tuổi hơn khá nhiều bình tĩnh lại trước, anh nhìn Hứa Giai Ninh hỏi: “Sao em lại ở đây?”

Hứa Giai Ninh: “…” Hơi lùi lại một bước, cô nhìn người đàn ông trước mặt, bình tĩnh nói: “Quê em ở đây.”

Giờ lại đến lượt Quý Minh Viễn không nói nên lời.

Im lặng một lúc, anh nhìn cô cười: “Vậy thật trùng hợp.”

Đúng là trùng hợp. Anh không hề biết quê của Hứa Giai Ninh ở Dung Thành, hơn nữa còn vừa hay ở thị trấn nhỏ này.

Hứa Giai Ninh không biết “trùng hợp” mà anh nói là có ý gì, nhưng sau khi nghe xong, hai má vẫn không khỏi nóng lên, hơi rụt đầu vào trong cổ áo, cô hỏi: “Thầy Quý, sao thầy lại đến Dung Thành vậy?”

Thật ra, cô càng muốn hỏi anh sao lại đến thị trấn này hơn, nhưng… Cuối cùng vẫn là không tiện nói ra.

“Đi chơi, nhân tiện qua thăm một người bạn.” Quý Minh Viễn nói qua loa, ánh mắt quét một vòng siêu thị, cuối cùng lại rơi lên người Hứa Giai Ninh. Cô gái mặc một chiếc áo khoác bông dày màu xanh nhạt, trên cổ đeo một chiếc khăn đan màu hồng nhạt. Chiếc khăn che gần hết nửa khuôn mặt cô, nhưng có lẽ vì trời lạnh, chóp mũi lộ ra bên ngoài ửng đỏ, đôi mắt đen láy sáng ngời có chút ẩm ướt. Nhìn Hứa Giai Ninh như vậy, trong lòng Quý Minh Viễn chợt dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Anh thực sự không nghĩ tới sẽ gặp cô ở đây.

Hứa Giai Ninh bị ánh mắt quan sát không chút che giấu của Quý Minh Viễn làm cho hơi mất tự nhiên, hai tay nắm lấy vạt áo, cô nhỏ giọng hỏi: “Thầy Quý, thầy còn có bạn ở trong thị trấn chúng em sao?”

Lời này, một nửa là để phá vỡ sự im lặng lúng túng, một nửa là vì tò mò. Cô cũng không nghĩ tới Quý Minh Viễn còn có thể có bạn ở tận đây.

Quý Minh Viễn có chút bị hỏi cứng họng.

“Bạn bè” đương nhiên là một cái cớ, nhưng tình huống hiện tại đã vượt quá dự liệu của anh, anh không ngờ lại gặp được một người quen ở đây. Cho dù người quen này là Hứa Giai Ninh, nhưng xét đến hoàn cảnh của bản thân, anh nghĩ hỏi cô vẫn tốt hơn là hỏi một người lạ.

“Tiểu Hứa, không biết em có quen một gia đình họ Chung không?” Anh nhìn cô hỏi: “Trong gia đình ấy có một cô gái tên là Chung Linh.”

Hứa Giai Ninh: “…”

Hứa Giai Ninh cảm thấy như bị lột sạch quần áo sau đó dội cả một gáo nước đá xuống đầu trong ngày lạnh giá, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đều lạnh thấu xương. Cô sững sờ nhìn Quý Minh Viễn, vừa muốn mở miệng nói thì bị hai người từ phía sau chen vào. Hứa Giai Ninh nhìn qua, là hai người phụ nữ trung niên vừa nói về nhà họ Chung. Trong lòng cô cảm thấy không ổn, muốn tiến lên ngăn lại nhưng đã quá muộn, một trong số họ đã túm lấy Quý Minh Viễn, hỏi: “Cậu đến tìm nhà họ Chung à? Cậu có quan hệ gì với bọn họ?”

Quý Minh Viễn có chút không hiểu gì nhìn hai người đột nhiên chen chúc trước mặt mình, nhưng vì lịch sự và giáo dưỡng, anh vẫn đáp: “Là bạn cũ, năm mới đến thăm một chút.”

“Ồ, nói như vậy thì cậu khá gần gũi với nhà họ rồi, vậy cậu có biết tại sao năm đó cô bé nhà họ Chung lại mất không…”

Vẻ mặt hai người phụ nữ thần bí hỏi, hoàn toàn không đếm xỉa đến sắc mặt người đàn ông trước mặt đã hơi cứng đờ.

“Thật ngại quá…”

Quý Minh Viễn gượng gạo lên tiếng, còn chưa kịp nói gì thì đã cảm thấy tay mình bị ai đó cầm lấy, sau đó anh bị kéo chạy ra ngoài. Quý Minh Viễn thoáng chốc hơi giật mình, đợi đến khi hiểu ra thì anh đã cùng Hứa Giai Ninh rời khỏi đây.

*

Hai người chạy một đoạn xa, cho đến khi không còn thấy bóng dáng siêu thị nữa thì Hứa Giai Ninh mới dừng lại, thở hổn hển nói: “Thầy Quý, thật xin lỗi.”

Quý Minh Viễn ngược lại vẫn ổn, hơi thở khá đều, nhưng má anh hơi ửng đỏ vì tuyết.

“Em chạy cái gì?” Anh bật cười nhìn cô gái mặt đỏ bừng trước mặt, hỏi.

“Không có gì…” Lúc này Hứa Giai Ninh cũng cảm thấy vừa rồi mình hơi kích động, có chút hối hận: “Bọn họ hỏi thật quá đáng, cho nên…”

Hứa Giai Ninh không thể nói thêm nữa, bởi vì đôi mắt vốn đang mang theo chút ý cười của Quý Minh Viễn dần dần trấn tĩnh lại, bất động nhìn cô.

“Em quen Chung Linh à?”

Anh hỏi. Hứa Giai Ninh hít một hơi, trả lời: “Là bạn tiểu học của em.”

Tim Quý Minh Viễn bỗng đập mạnh không thể giải thích được, vẻ mặt có chút trì trệ, anh hỏi: “Vậy em có biết nhà cô ấy ở đâu không? Có phải vẫn ở thị trấn này.”

“Vẫn ở.” Hứa Giai Ninh kìm chế nhịp tim đang dần dần đập nhanh hơn của mình, chỉ cho anh: “Rẽ dọc theo con đường phía trước kia, đến giao lộ thứ ba rẽ trái, chính là ngôi nhà thứ hai bên tay phải.”

Quý Minh Viễn nhìn theo hướng cô chỉ, thầm nhớ vị trí.

“Được, cảm ơn em.”

“Không cần cám ơn ạ.” Hứa Giai Ninh cố gắng lẩn tránh ánh mắt của anh: “Nếu không có chuyện gì thì em về trước đây.”

Quý Minh Viễn: “…” Trong lòng anh còn đang do dự không biết có nên hàn huyên với cô một chút không, không ngờ cô lại chạy nhanh như vậy.

“Được, đường trơn chú ý an toàn.”

“Không sao đâu, quen rồi ạ.”

Khi nói lời này, Hứa Giai Ninh vẫn không nhìn anh mà xoay người rời đi. Nhìn bóng lưng vội vã của cô, Quý Minh Viễn luôn cảm thấy có chút kỳ lạ. Nhưng cuối cùng sự kỳ lạ ấy vẫn bị anh nén xuống, anh quay người đi bộ về siêu thị, xe của anh vẫn đỗ ở đó.

*

Hứa Giai Ninh chạy một mạch về, cô dùng sức mở toang cánh cổng khiến Lâm Tòng Phương vừa về đến nhà bị doạ giật mình, bà lập tức đặt cốc nước vừa đưa lên miệng xuống, vội vàng ra ngoài xem.

“Bé con, có chuyện gì vậy?” Lâm Tòng Phương nhìn khuôn mặt Hứa Giai Ninh tái nhợt vì vừa chạy mà cũng hoảng sợ theo.

Nhưng Hứa Giai Ninh không nói lời nào, hít thở một lúc, cô xua tay, lảo đảo đi vào nhà.

Vừa vào nhà, một luồng hơi ấm ập đến khiến cho Hứa Giai Ninh như một con cá được trở về biển, hơi thở thông thuận trở lại. Cô hít một hơi thật sâu, ngồi xuống ghế sofa.

Lâm Tòng Phương chưa bao giờ thấy cháu gái mình hồn bay phách lạc như vậy, ngoại trừ… vài ngày khi cô bé nhà họ Chung mất. Trong phút chốc, bà liền có chút hoảng hốt. Thấy cô run rẩy liên tục, bà liền vội vàng rót nước vào túi chườm nóng rồi nhét vào trong tay cô để cô cầm cho ấm.

“Bé con, sao vậy? Cháu đừng dọa bà ngoại.” Lâm Tòng Phương lo lắng nhìn Hứa Giai Ninh, trong lòng thầm cầu trời khấn phật. Sao bà vừa đi khấn vái về lại thấy cháu gái trở nên như thế này vậy?

Sự hoảng hốt lo sợ của bà ngoại, Hứa Giai Ninh đều nhìn thấy trong mắt, cô dần dần bình tĩnh lại. Cầm túi chườm nóng ngồi một lúc, nói: “Không sao đâu ạ, vừa nãy đi đường đυ.ng phải một con mèo…”

Cô vừa nói như vậy, Lâm Tòng Phương liền hiểu ra, đột nhiên bà cảm thấy dở khóc dở cười.

Cháu gái từ nhỏ đã rất sợ mèo, lại không thích khóc nên mỗi khi nhìn thấy mèo hoặc vô tình tiếp xúc với mèo đều sẽ sợ hãi đến tái mặt đi. Cứ tưởng lớn lên sẽ tốt hơn, không ngờ vẫn thế. Mọi nghi ngờ trong lòng đều biến mất, Lâm Tòng Phương cười sờ đầu của cô: “Ở đâu mà sợ đến mức này rồi? Bà cụ nhà họ Vương cũng nuôi một con mèo, mỗi lần cháu đi dạy thêm cho cháu trai bà ấy không phải đều ổn sao?”

Hứa Giai Ninh không lên tiếng, cố gắng diễn ra dáng vẻ như đang sợ hãi. Lâm Tòng Phương cũng chỉ lắc đầu không nói gì rồi đi làm việc của mình, không để ý rằng sau khi bà quay lại, Hứa Giai Ninh lại bắt đầu run rẩy.

*

Hứa Giai Ninh thế nào cũng không nghĩ tới, người bạn cũ mà Quý Minh Viễn nói đến lại là nhà Chung Linh. Anh thực sự đến gặp họ?! Để làm gì? Là bởi vì chuyện đó, hay là vì lý do khác? Hứa Giai Ninh không dám nghĩ, cũng nghĩ không ra, sau khi im lặng run rẩy hồi lâu, cuối cùng cô cũng bình thường lại.

Dù nói thế nào thì có lẽ Quý Minh Viễn cũng không biết về mối quan hệ giữa Chung Linh và cô. Nếu đã như vậy thì cô cũng không cần lo lắng gì cả. Bình tĩnh đối mặt là được.

Hứa Giai Ninh trấn tĩnh lại, đặt túi chườm trong tay xuống bàn trà.

“Sao không chườm nữa? Hết run rồi à?”

Bà ngoại Lâm Tòng Phương đi tới, đặt một cốc nước đường đỏ xuống trước mặt cô, lại thuận tay xoa đầu cô. Hứa Giai Ninh miễn cưỡng cười nói: “Không sao, cháu đỡ rồi.”

Lâm Tòng Phương cũng cười, chỉ vào bát nước đường đỏ dặn cô mau uống. Hứa Giai Ninh gật đầu, bưng bát lên chuẩn bị uống, như nhớ tới cái gì đó, cô liền gọi bà ngoại lại.

“Bà ngoại, bà có biết bà Chung mang thai không?”

Quả nhiên, Lâm Tòng Phương kinh ngạc: “Cháu nói gì? Ý cháu là dì Đào của cháu sao?”

Hứa Giai Ninh thấy vậy liền biết bà ngoại không biết chút gì dù thường xuyên qua lại với nhà họ Vương.

“Đúng vậy, cháu vừa đi siêu thị mua đồ, nghe thấy bà Triệu và bà Tống nói.”

“Hai cái người lắm mồm này, sao có thể nói chuyện này cho cháu biết chứ!” Sau khi mắng hai người ấy, Lâm Tòng Phương chợt hiểu ra, hẳn là cháu gái bà vô tình nghe được, liền hỏi: “Sao bọn họ biết được?

Hứa Giai Ninh cầm bát, một ngón tay chỉ về phía cửa. Sắc mặt bà ngoại lập tức trở nên khó coi: “Bà cụ nhà họ Vương này cũng thật không biết giữ mồm giữ miệng, những chuyện như thế này làm sao có thể tùy tiện đem ra nói khắp nơi chứ. Tiểu Đào có hay không ba tháng sau sẽ biết thôi, cho dù có thì đó cũng là chuyện riêng của người ta…”

Khi biết tin mẹ Chung Linh mang thai, Lâm Tòng Phương lập tức sửa miệng gọi tiểu Đào. Điều này khiến Hứa Giai Ninh cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

“Bà ngoại, bà có muốn dành thời gian đi thăm không?” Kỳ thật Hứa Giai Ninh muốn tự mình đi, nhưng nghĩ đến việc mẹ Chung Linh thờ ơ lạnh nhạt với mình, cô liền từ bỏ ý định. Cô sợ bà ấy tức giận, cũng sợ bà ấy sẽ cảm thấy không thoải mái khi nhìn thấy mình.

Lâm Tòng Phương hơi do dự: “Nếu tiểu Đào đã không nói gì thì chúng ta sao có thể đến quấy rầy người ta chứ. Để cô ấy tĩnh dưỡng đi, ngày mai bà sẽ đến nhà thờ cầu nguyện cho cô ấy, cầu mong đứa bé bình an, thuận lợi chào đời. Ôi, bọn họ cũng không dễ dàng…”

Hứa Giai Ninh cũng cảm thấy lời bà ngoại nói có lý, cô nắm lấy tay bà nói: “Cảm ơn bà ngoại.”

*

Một gia đình rất đơn giản mộc mạc.

Đơn giản bước vào sân là hai gian chái đông tây, nhà chính quay mặt hướng bắc gồm một gian chính và hai buồng trong, đây có thể coi là nơi sinh hoạt chính của gia đình. Nhà chính dọn dẹp rất sạch sẽ, nội thất tuy cũ nhưng được giữ rất tốt, màu sắc phù hợp, toát lên khí chất mạnh mẽ của cuộc sống. Trên tường dán đầy giấy khen, có học sinh ba tốt, giải nhất thi hùng biện, học sinh giỏi môn sáo và giải nhì thi thư pháp,… Có thể nói phạm vi rất rộng, mà trên mỗi tờ giấy chứng nhận đều viết cùng tên một người, Chung Linh.

Quý Minh Viễn dừng lại trước giấy khen một hồi lâu. Bức tường bằng khen này nằm ở chính giữa quay mặt về hướng Nam, vừa bước vào cửa là có thể nhìn thấy ngay, đây là vị trí dễ thấy nhất của ngôi nhà. Từ vị trí này có thể thấy cha mẹ tự hào về những thành tích mà cô gái tên Chung Linh này đã đạt được như thế nào.

Quý Minh Viễn thu hồi ánh mắt lại, quay trở về ghế sofa. Ngay khi anh chuẩn bị ngồi xuống, cánh cửa buồng trong liền mở ra, cha của Chung Linh, Chung Tiểu Cường đang đỡ vợ Đào Cầm từ bên trong bước ra.

“Thầy Quý, để anh đợi lâu rồi.”

“Không sao.”

Quý Minh Viễn bước lên phía trước muốn đỡ Đào Cầm, nhưng bà ấy lặng lẽ tránh đi.

“Không cần làm phiền thầy Quý đâu.”

Đào Cầm vừa nói, vừa chậm rãi đi tới bên ghế ngồi xuống. Chung Tiểu Cường thấy bà ngồi ổn rồi mới quay về phía Quý Minh Viễn lộ ra chút ý cười: “Thầy Quý, anh mau ngồi đi.”

Quý Minh Viễn không khiêm nhường nữa, ra hiệu với Chung Tiểu Cường rồi ngồi xuống ghế sofa.

“Không biết thầy Quý hạ mình đến nhà là có việc gì?” Đào Cầm dạy ngữ văn ở trường cấp hai trong thị trấn, nói chuyện cũng mang theo ý vị nho nhã trưởng giả. Tất nhiên trong đó không thiếu sự chế giễu Quý Minh Viễn. Suy cho cùng đây cũng là lần đầu tiên anh đến cửa sau khi Chung Linh qua đời, đợi hơn hai năm rồi.

Quý Minh Viễn đã chuẩn bị sẵn tâm lý về việc mình có thể nhận được sự đối đãi như vậy, cho nên khi nghe lời này, anh thậm chí còn không chớp mắt lấy một cái.

“Tôi nghe nói chị mang thai nên đến thăm.”

Đúng như dự đoán! Đào Cầm đột nhiên đứng bật dậy từ trên ghế: “Sao nào? Cậu cho rằng sau khi có đứa bé thì tôi sẽ quên Linh Linh sao? Cậu cho rằng như vậy là có thể biện bạch thanh minh rồi à?”

Phản ứng của Đào Cầm rất kịch liệt, Chung Tiểu Cường nửa lo lắng cho con mình, nửa sợ làm mất lòng Quý Minh Viễn nên liền gọi tên bà: “Đào Cầm, nói chuyện cho đàng hoàng chút!”

“Tôi không thể nói đàng hoàng được!” Đào Cầm gào lên, nước mắt rơi đầy trên gò má nhợt nhạt: “Chung Tiểu Cường, con gái ông chết rồi, kẻ đầu sỏ đang ở đây, ngay trước mặt ông!

Bà tát Chung Tiểu Cường, chỉ vào Quý Minh Viễn rồi nói với ông ấy. Chung Tiểu Cường mạnh mẽ nhẫn nhịn sự đau khổ nhìn Quý Minh Viễn, cuối cùng cúi đầu xuống không nói lời nào.

Nhìn người đàn ông đau khổ này, Quý Minh Viễn đột nhiên hiểu ra. Hóa ra trong lòng bọn họ vẫn nghĩ như vậy, cảm thấy anh chính là “hung thủ” gϊếŧ chết Chung Linh!

Tác giả có điều muốn nói:

Yên tâm, nếu hung thủ đã thêm dấu ngoặc kép thì chứng tỏ nó không liên quan gì đến thầy Quý rồi. Về câu chuyện của thầy Quý, sẽ được bật mí trong chương sau ha~

Đôi lời từ pé Linh: Vốn muốn cố dịch liền 4 chương cho mọi người cơ mà không trụ nổi nữa rồi. Thôi đăng tạm 3 chương nhaa. Để mọi người chờ lâu rồi. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ~~~