Chương 30

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người sau khi trở lại trên xe,

đoàn người đều thực trầm mặc, suy nghĩ của Ôn Duyên đều bị cốt truyện đại thần không làm theo kịch bản bài ra kéo đi rồi, lúc này mười con trâu cũng không kéo trở lại được. Hắn vẫn không nghĩ ra được, chẳng lẽ hắn không phải ở trong sách sao? Vì cái gì tình tiết đã được định sẵn,

cư nhiên còn có thể nhảy lên tới?

Còn có, hắn hôm nay lần đầu tiên nếm thử chủ động đi sửa đổi vận mệnh nhân vật trong sách, làm như vậy, sẽ có hiệu quả trực tiếp sao, nếu nhân sinh Tống Minh Viễn thật sự vì hắn mà thay đổi, vậy những người từng tổn thương Tống Minh Viễn trong sách đi đâu? Tin tức hắn vừa rồi để lộ ra,

sẽ làm Tống Minh Viễn đề phòng sao? Nếu thật sự đề phòng thành công, những người nguyên bản nhất thời càn rỡ ở trong sách,

có thể hay không đạt được một kết cục khác?

Tống Minh Viễn ở trong thư thực khổ bức, xem như vai ác đi?

Rốt cuộc đã từng trọng thương qua nam chính Tạ Sâm. Tuy nói là trọng thương vai chính, nhưng hắn cuối cùng lại không phải chết ở trong tay vai chính,

xem như chết ở…… Trong lúc phe phái đấu tranh đi.

Nhưng hắn hiện tại ra tay thay đổi vận mệnh Tống Minh Viễn, hướng đi tới khu an toàn về sau,

có thể hay không cũng phát sinh chuyển biến đây……

Ôn Duyên rũ mắt không ngừng nhìn lại nội dung trong sách, hắn có một tật xấu không đáng kể, chính là thời điểm

tập trung tinh thần làm chuyện gì đó,

chung quanh bất luận phát sinh sự tình gì, hắn đều là nghe không thấy nhìn không thấy, cùng loại với trạng thái chân không.

Loại đặc tính này thời điểm hắn đi học,

trực tiếp làm cho bạn cùng phòng cho rằng hắn không dễ ở chung,

ở lớp cũng đồng dạng bị các bạn học xa lánh, Ôn Duyên tuy rằng biết vì sao,

nhưng lại cũng không muốn giải thích, bởi vì giải thích cũng vô dụng, người thật sự muốn cùng hắn kết bạn, cũng không

vì hắn ngắn ngủi phân tâm mà từ bỏ, người không thật sự muốn kết bạn với hắn,

hắn cần gì phải cố sức đi giải thích?

“Đồ ăn, còn dư lại bao nhiêu?”

Ngô Mộng không biết đang suy nghĩ cái gì, nghe Tạ Sâm hỏi như thế,

lập tức theo bản năng ngẩng đầu nhìn hướng Tạ Sâm, mất vài giây,

mới có chút khó xử mà mở miệng nói: “Bởi vì ngay từ đầu không chỉ lấy mỗi đồ ăn, quần áo với những nhu yếu phẩm khác cũng chiếm chỗ không ít. Qua mấy ngày nữa trời lạnh, quần áo mang dọc theo đường đi phải chiếm đến bốn năm mét vuông,

còn có đồ dùng sinh hoạt, đồ rửa mặt cũng tiêu hao chỗ, đại khái cũng chiếm hai ba phần……

Hiện tại không có kệ để hàng đồ vật lại không thể phân loại ra, đều đặt chung một chỗ chiếm rất nhiều không gian. Đồ ăn……

Ngay từ đầu cảm giác là rất nhiều, nhưng chúng ta người cũng nhiều, mấy ngày nữa qua đi, dư lại, đại khái cũng chỉ đủ ăn mấy ngày……”

Đoàn người cũng chưa nói chuyện, lúc trước ở siêu thị lấy đồ nhiều ít gì, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, hơn nữa đồ vật linh tinh vụn vặt trên đường, Ngô Mộng nói là thật hay giả, không cần truy cứu, mọi người cũng đoán được.

Tạ Sâm phảng phất không nghĩ tới việc này,

hắn trầm ngâm hai giây, rồi sau đó mở miệng: “Con đường này phía Nam, có ba cái siêu thị gia đình.”

Chu béo thật giống như tùy thời đều đang nghe đối thoại trong xe, theo lời nói của Tạ Sâm, xe toàn bộ xoay người, hướng về phía Nam.

“Lần này chúng ta lấy nhiều đồ chút, tranh thủ đủ dùng một đường cho đến khu an toàn.”

Tạ Sâm vừa nói vừa hồi ức nam nhân cầm đầu kia, hắn liếc mắt nhìn Ngô Mộng đang cúi đầu nhấp miệng, “Người vừa gặp vừa rồi, hẳn là dị năng giả. Dọc theo đường đi,

không biết còn có thể hay không gặp được bằng hữu mới như vậy.

Nếu, các người muốn nhận thức bọn họ một chút,

đến lúc đó không cần do dự, tất cả mọi người đều cùng một mục đích,

tin tưởng bọn họ, cũng sẽ không quá làm khó dễ các ngươi.”

Tạ Sâm nói nhẹ nhàng bâng quơ,

đoàn người ngược lại trầm mặc. Lúc này Ôn Duyên cũng hoàn hồn, Tạ Sâm nói hắn nghe xong một nửa, tuy nói hắn cảm thấy hoàn toàn không cần phải nói như vậy, nhưng Tạ Sâm nếu đã nói, hiển nhiên chính là có người nào có quyết định này?

Ôn Duyên lại quét mắt một lần, phát hiện trong số mọi người chỉ có Ngô Mộng mang vẻ mặt bộ dáng đầy tâm sự, lại liên tưởng đến phản ứng của Ngô Mộng đối với Tạ Sâm “mất trí nhớ” trước kia, hắn trong lòng cũng hiểu đại khái.

Chu béo cảm thụ được phía sau xe trầm mặc, lập tức mở miệng nói: “Phía trước thế nhưng cũng xem như khu công nghiệp, các người chuẩn bị sẵn sàng a, những tang thi đó hẳn là cũng nghe thấy âm thanh,

thương (súng) theo tôi thấy đừng nên dùng, đem theo mấy thứ không phát ra tiếng động cầm đi. Sâm tử cùng tiểu Ôn không phải cầm về một ít đao khảm dao găm gì đó sao? Các người qua nhìn xem cái nào thuận tay thì chọn, phụ nữ sức lực nhỏ, cầm chủy thủ đi phía sau đội ngũ, việc dùng tới sức giao cho đám đàn ông chúng ta là được, chuẩn bị chuẩn bị đi.”

Chu béo nói vô cùng tự nhiên, thời điểm nói tới thương (súng) cũng không chút nao không tự nhiên, phảng phất như thể việc trong xe hắn

xuất hiện súng ống gì đó cũng là việc nhỏ,

lúc ấy tình huống khẩn cấp, một đám người có lẽ cũng không nghĩ tới phương diện này, hiện tại nhắc lại, cả

đám người ngược lại là vô pháp làm ra phản ứng nào.

Chỉ là nói đến âm thanh, Ôn Duyên nhìn người đang ngồi một vòng,

tuy rằng vừa rồi cùng Tống Minh Viễn với mấy người kia nói chuyện,

thực sự tinh thần rất mệt, nhưng hiện tại, còn không phải thời điểm để than mệt……

“Lúc trước tôi có nghe nói, tang thi có thể ngửi thấy mùi vị (*),

trừ bỏ mùi vị, âm thanh, dường như cũng sẽ khiến chúng chú ý.”

Ôn Duyên vừa dứt lời, Phác Tĩnh Nghiên cũng mở miệng nói: “Không sai, tôi cũng cảm thấy mùi vị hẳn là xếp hạng nhất, bằng không vì cái gì không biết đường chúng ta đi, thanh âm chỉ là thứ yếu, cho dù không nói lời nào,

tang thi cũng có thể tìm được nhân loại đang trốn.

Tương phản, nguồn sáng giống như không có tác dụng gì đối với chúng nó,

rất nhiều đường phố đến buổi tối là đèn tự động sáng, chỉ là nếu không có người, tang thi cũng không bị hấp dẫn.”

Thật là như vậy không sai, trong thành thị bất luận là đoạn đường phồn hoa hay khu dân cư nhỏ, rất nhiều cửa hàng đều có đèn tự động phát sáng, mỗi khi đến đêm, ánh đèn trên biển cửa sẽ tự động thắp sáng, chỉ

là hiện tại đại đa số người, đều ở thế cục bắt đầu mất đi khống chế ngay từ đầu liền chạy đến khu an toàn,

rất nhiều cửa hàng sớm đã bị người đi bỏ lại trống không không ai quản, ánh đèn đến thời gian vẫn còn tự động thắp sáng,

nhưng cũng không có nhìn thấy đàn tang thi nào bị hấp dẫn qua

hoặc là như thế nào khác, có thể thấy được ánh đèn đối với chúng nó mà nói, cũng không phải đồ vật có lực hấp dẫn gì.

“Kỳ thật tôi cảm thấy, suốt đoạn đường đi này, chúng ta xem như thực thuận lợi. Chỉ là nếu cứ tiếp tục thuận lợi như vậy, chỉ sợ cũng không phải chuyện tốt. Tình thế hiện tại, mọi người cũng đều thấy rất rõ ràng, đi trên đường một giờ, chỉ sợ không nhất định nhìn thấy được vài người. Cho dù là gặp được, cũng là trốn tránh nhau, e rằng muốn tránh còn không kịp. Hiện tại thấy thanh lãnh tiêu điều, nhưng chờ đến khi mọi người đều dừng lại đây,

thứ gì quan trọng nhất, thứ gì không thể thiếu, đến lúc đó, nhất định sẽ phi thường hỗn loạn.”

Phác Tĩnh Nghiên nói làm mọi người đều trầm mặc, Ôn Duyên không nói chuyện,

chỉ là yên lặng đem đống bao đặt ở phía sau xe kéo lại, mấy thứ này hắn lấy rất nhiều, tuy rằng không thể nói là trân quý gì, nhưng cửa hàng kia

hiện tại ngẫm lại cũng tuyệt đối không bình thường, theo hắn thấy, đối với bọn người kia mấy thứ này cũng không kém, so với mấy thứ được người ta bày bán ở bãi hàng ỉa hè bên cạnh nhà ga, vừa rắn chắc lại có trọng lượng hơn nhiều.

“Mọi người

trong lòng hiểu rõ là được, lại đây nhìn xem, thấy cái nào tiện tay thì lấy.” Câu nói đầu tiên của Tạ Sâm đã dừng đề tài lại,

Ôn Duyên nhìn hắn một cái, rồi sau đó từ trong đống bao rút ra một con dao găm ba cạnh.

(Jeje: Cho những ai không biết thì đây là hình minh họa của dao găm ba cạnh. Thứ này khá là nguy hiểm, được xem là một trong những con dao đáng sợ nhất thế giới, dùng trong quân đội thì không sao chứ mua về nhà cầm chơi thì…)Hảo Tưởng Lộng Tử Nam Chủ A - Chương 30Tang thi trong quyển sách này cùng với tang thi trong những quyển khác đại thể cũng chung một kịch bản, dù tàn phế thế nào cũng có thể hoạt động, dư lại chỉ nửa người, cũng có thể tìm người cắn một phát.

Nhược điểm của chúng nằm ở sau cổ, địa phương linh tinh xó xỉnh nào đó phía ót, đao có thể chém được, gậy đánh cũng được nhưng, tóm lại khiến tang thi nổ tung đầu là phương thức tốt nhất. Nếu không có biện pháp nổ đầu, vậy cắt đứt cổ chúng, nếu cảm thấy cắt cổ quá cố sức, vậy giống như hắn, lợi dụng cơ hội, chỗ gáy và cổ nối tiếp nhau, có một khúc yếu nhất, dao găm ba cạnh bén nhọn vô cùng, đâm vào lại hướng lên trên một chút, đầu không đứt cũng phải rời hơn phân nửa.

Tuy rằng có hơi huyết tinh khủng bố,

nhưng vẫn có thể xem là một biện pháp nhanh dùng ít sức lại tiện lợi. Chúng không phải nhân loại, nếu cứ giữ tâm hồn nhân từ,

chết chính là chính mình. Hơn nữa hắn cũng có tư tâm, lúc sau cạy gáy xác, trong óc tang thi cũng như nhiều tiểu thuyết viết, đều có kết tinh tồn tại, nhưng không có mỹ lệ như nhiều quyển miêu tả.

Trong

《 Mạt thế thánh quang 》, kết tinh của tang thi giống như đường phèn,

cũng không phải sạch sẽ thanh thấu lóng lánh như đá quý,

chỉ là một loại kết tinh nửa trong suốt xám trắng. Đương nhiên, kế tiếp tiểu thuyết có hay không loại tang thi biến dị sản sinh ra “tinh hạch như đá quý”, hắn không biết được rồi, nhưng trước mắt mà nói, hản là không có.

Các nam nhân tuy nói có điểm do dự, nhưng sau khi nghe Ôn Duyên giải thích, phần lớn đều giống hắn chọn dao găm ba cạnh và chủy thủ lan bác.

Quân đao khảm đao gì đó, thoạt nhìn là tương đối uy vũ khí phách, nhưng lúc này chết cũng không phải thời điểm thể hiện

chủ nghĩa anh hùng cá nhân, dùng ít sức chính là giữ mạng, bọn họ còn xách vài thanh.

Ôn Duyên còn từ trong bao lấy ra một bao tay lớn,

thứ này có thể giảm bớt ma sát giữa chuôi đao và bàn tay,

cũng có thể bảo hộ ngón tay không bị thương, thời điểm đối phó tang thi, đặc biệt quan trọng.

Phác Tĩnh Nghiên không quản Ngô Mông một bên còn đang do dự, giống những nam nhân khác dứt khoát cầm dao găm ba cạnh, lan bác chủy thủ,

nhưng bởi vì chiều dài hữu hạn, cho nên khoảng cách phát huy nhỏ, nam nhân cầm, ứng phó sự kiện bất ngờ phát sinh còn được,

nhưng đối với nữ nhân mà nói,

sức bật lượng không đủ, dùng chủy thủ kỳ thật cũng không tốt.

Chu béo nói đại để hẳn là nói cho Ngô Mộng nghe, làm nàng cầm chủy thủ, đi theo phía sau đội ngũ phòng thân là được.

Mà lựa chọn của Ngô Mộng cũng coi như phù hợp với dự đoán của mọi người,

nàng chỉ lấy một thanh chủy thủ phi thường tiểu xảo, toàn bộ túi của Ôn Duyên cũng chỉ có một thanh như vậy, thoạt nhìn giống như kiểu nữ, hoa văn trên vỏ đao cũng xinh đẹp, chỉnh thể so với dao gọt hoa quả không lớn hơn được bao nhiêu.

Ôn Duyên nhìn thoáng qua thần sắc nhàn nhạt của mọi người, kỳ thật, này cũng coi như là lựa chọn bình thường của Ngô Mộng.

Rốt cuộc nàng không có dị năng nào khác, cũng không có loại tính cách bình tĩnh như Phác Tĩnh Nghiên. Nếu cầm dao găm sẽ không sử dụng, ngược lại còn không bằng cái gì đều không lấy, chỉ là bởi vì các nguyên nhân khác,

cho nên hiện tại đoàn người đối ới nàng, hoặc nhiều hoặc ít có thành kiến bất đồng trình độ đi.

Mắt thấy liền phải tiến vào phố buôn bán, Ôn Duyên tim đập nhịn không được gia tốc lên, vừa rồi cốt truyện nhảy tới, cũng đã đối với hắn tạo thành nguy cơ không nhỏ, hy vọng lần tìm kiếm vật tư này có thể tiến hành bình thường một chút, hắn không hy vọng nhiều “kinh hỉ” liên tiếp xuất hiện,

cũng không biết có phải hay không bởi vì hắn gia nhập, hướng đi cốt truyện đã ngày càng kỳ quái…… Mặt khác hắn đều không sao cả,

chỉ hy vọng cốt truyện đại thần xem hắn chính trực tráng niên,

có thể làm hắn sống lâu hai năm, nhân sinh đã gian nan như thế, có một số việc không cần phải trêu đùa hắn đi……

(Jeje: Vâng 2 năm =]]] Mục tiêu thật nhỏ nhoi =]]] Pháo hôi hay người qua đường Giáp còn sống lâu hơn Duyên =]]])

Huống hồ đến bây giờ hắn còn có thật nhiều chuyện không biết rõ ràng,

tỷ như hiện tại, Tạ Sâm rốt cuộc là còn dùng “tinh thần quấy nhiễu” sao?

Vì cái gì hắn cảm thấy từ khi Tạ Sâm “mất trí nhớ”, phản ứng của một đám người đều có chút cảm giác nhàn nhạt vi diệu? Trung gian rõ ràng nhất chính là Ngô Mộng, nàng đã trong thời gian dài không giống như lúc trước,

thường thường trộm ngắm Tạ Sâm liếc mắt một cái, nhưng Tạ Sâm giống như cũng không thèm để ý, chẳng lẽ hắn không muốn tiếp tục thi triển “mỹ nam kế”?

Vẫn là lúc ấy cùng Chu béo nói, chuyện làm Ngô Mộng đến khu an toàn nhận cha,

hắn lại thay đổi chủ ý? Hắn rốt cuộc……

“Suy nghĩ cái gì?”

Âm thanh này làm Ôn Duyên giật mình một cái, hắn ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Tạ Sâm,

theo bản năng liền lắc lắc đầu nói: “Không có gì.”

Khóe miệng Tạ Sâm

vẫn luôn mang theo ý cười, hắn cứ như vậy lặng im mà nhìn Ôn Duyên hai giây, rồi sau đó cái gì cũng chưa nói, lại quay đầu mắt nhìn phía trước.

Ôn Duyên khóe miệng không chịu khống chế nhấp nhấp, vừa định cảm thán nam chính này thật là có kỹ xảo đặc thù nâng cao tinh thần,

lại dường như đột nhiên cảm ứng được cái gì, duỗi tay đè lớp áo trước ngực.

Là ảo giác của hắn sao? Nanh sói như thế nào…… Giống như, không lạnh như lúc ban đầu?