Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hành Trình Sủng Phu

Chương 30: Tiêu Vãn trưởng thành (tiếp)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Xem ra, Vãn Nhi thực sự đã bị Quý Thư Mặc đả kích cực lớn...

Kí©h thí©ɧ như vậy rốt cuộc là tốt, hay là xấu đây?

Tiêu Ngọc Dung thở dài một hơi, đưa ngọc bội trong tay cho Tiêu Vãn, sâu sắc nhìn nữ nhi: “Ngọc bội này, đại diện cho thân phận đương gia chủ mẫu, y theo tộc quy Tiêu gia, sau khi đích trưởng nữ đại hôn, nhất định phải đích thân giao ngọc bội cho phu lang mình sủng ái nhất, xác nhận vị trí Đại Phu lang.”

“Quý Thư Mặc rốt cuộc có phải là chính thê của con hay không, Tạ Sơ Thần rốt cuộc có thân phận gì trong Tiêu gia. Mọi chuyện con tự xử lý, mẫu thân sẽ không can dự, chỉ hi vọng sau này con không hối hận vì quyết định bây giờ của mình. Vãn nhi, dù con có quyết định thế nào, mẫu thân đều sẽ ủng hộ con.”

Kiếp trước, Tạ Sơ Thần bị bỏng chân, Tiêu Ngọc Dung cảm thấy áy náy, mặc Tiêu Vãn ngăn cản, đáp ứng yêu cầu của Tạ Sơ Thần, cho hắn làm chính thất của Tiêu Vãn, đưa vào gia phả Tiêu gia. Tuy nhiên trong mắt người ngoài, hắn chỉ là một tiểu thϊếp không danh không phận, không có kiệu hoa, không có đón dâu, không có bái đường, không có động phòng, chỉ có một danh hiệu hữu danh vô thực, vài người biết ...

Mà mảnh ngọc bội kia, cuối cùng bị Tiêu Vãn tức giận đoạt mất, đưa cho Quý Thư Mặc, gây ra bi kịch Tiêu gia bị tịch biên gia sản chém cả nhà.

Giờ phút này, Tiêu Vãn nắm ngọc bội trong tay, trong lòng vô cùng bối rối, nhưng trên tất cả, nàng sâu sắc cảm nhận tình yêu thương vô bờ bến của mẫu thân nàng đối với nàng.

Nàng cất ngọc bội cẩn thận, sau đó cười ngọt ngào với Tiêu Ngọc Dung: “Mẫu thân, gần đây công vụ có mệt không? Vãn Nhi giúp mẫu thân xoa bóp vai nha.” Tiêu Vãn tiến lên, xoa nắn vai cho Tiêu Ngọc Dung. Nhưng khi nhìn mẫu thân tuổi gần 30, trong mái tóc đen nhánh lẫn vài ba sợi bạc thì nàng không khỏi thấy khoé mắt cay cay.

Từ lúc Tiêu Vãn hiểu chuyện tới nay, gần gũi Tiêu Ngọc Dung thì ít mà xa cách thì nhiều. Mâu thuẫn, căm hận, phản kháng, là tất cả những gì Tiêu Vãn đã dành cho mẫu thân của mình. Sau này Tiêu Vãn gặp được Quý Thư Mặc, dưới sự khuyên nhủ của Quý Thư Mặc, thái độ Tiêu Vãn đối Tiêu Ngọc Dung cải thiện rõ rệt. Buồn cười là, những chuyện này đều chỉ vì Quý Thư Mặc muốn Tiêu Ngọc Dung tin tưởng hắn ta, thực hiện âm mưu quỷ kế.

Nay, sống lại một kiếp, Tiêu Vãn cảm thấy ngày xưa mình ngốc tới cực điểm, vì sao nhìn không ra mẫu thân mệt nhọc đầu bạc, vì sao nhìn không thấy ánh mắt mẫu thân lo lắng quan tâm, vì sao trong mắt mình chỉ có Quý Thư Mặc!

Tiêu Vãn đột nhiên tri kỷ bóp vai khiến Tiêu Ngọc Dung có chút không thích ứng, từ sau khi Tiêu Vãn lớn, bọn họ hai ba ngày lại tranh cãi ầm ĩ! Nay Vãn nhi hiếu thuận như vậy? ! ! Gặp quỷ ! ! !

Là phụ mẫu ai chẳng vui khi thấy con cái trưởng thành, Tiêu Ngọc Dung cũng vậy, nhưng nàng vẫn bày ra bộ mặt nghiêm túc hỏi: “Muốn xin mẫu thân cái gì, nói đi.”

Tiêu Vãn cười hắc hắc, nũng nịu lôi kéo tay Tiêu Ngọc Dung: “Mẫu thân, có thể giúp con xin một ít huyết kiệt ở Ngự dược phòng hay không? Phụ thân Tạ Sơ Thần trúng ma quả, chỉ có huyết kiệt mới có thể giải độc."

“Quan tâm phụ thân người ta như vậy, sao chưa bao giờ thấy ngươi quan tâm mẫu thân ngươi vậy?” Tiêu Ngọc Dung hờn mát, khiến Tiêu Vãn hơi ngượng ngùng. Nửa ngày, nàng bắt chước bộ dạng khi còn bé, vùi đầu vào ngực Tiêu Ngọc Dung, làm nũng nói: “Mẫu thân đừng tức giận, Vãn Nhi đã trưởng thành, sẽ thật hiểu chuyện không chọc mẫu thân nổi giận như trước. Vãn Nhi sẽ quan tâm mẫu thân nhiều hơn, từ nay trong lòng con mẫu thân đứng hàng thứ nhất!”

Tuy biết Tiêu Vãn chỉ dỗ mình vui vẻ, nhưng vẫn khiến cho Tiêu Ngọc Dung ngọt tận tâm can. Nàng cười: “Được, mẫu thân đáp ứng con. Chẳng qua, công phu dỗ người này vẫn nên xài cho phu lang của con đi...”



Trước sự trêu chọc của Tiêu Ngọc Dung, Tiêu Vãn chỉ cười hắc hắc. Bất quá trong đầu đang nghĩ, còn nhiều thời gian nói lời ngon tiếng ngọt, đời trước nàng tệ hại như vậy, hắn vẫn có thể nhất mực chung tình với nàng, đời này nàng nhất định yêu thương hắn thật tốt, để cho hắn hưởng phúc, để hắn yêu nàng còn nhiều hơn kiếp trước gấp ngàn gấp vạn lần.

Trong phòng, hai mẹ con thân mật trò chuyện, Liễu thị bưng canh hạt sen đứng ngoài cửa nghe lén, ghen tỵ muốn điên lên.

Những năm gần đây, hắn làm mọi cách ly gián Tiêu Ngọc Dung và Tiêu Vãn, âm thầm bồi dưỡng Tiêu Vãn thành phú nhị đai du thủ du thực, làm mọi cách cho nữ nhi bảo bối mình lên tiếm quyền con chính thất. Không ngờ nữ nhi mình còn chưa được Tiêu Ngọc Dung coi trọng, thì Tiêu Vãn vừa kết hôn xong đã thay đổi nhanh chóng, chọc Tiêu Ngọc Dung vui vẻ!

Thu lại hận ý với Tiêu Vãn và khát vọng nắm trọn quyền lực ở Tiêu gia, Liễu thị mỉm cười đẩy cửa đi vào, làm bộ như không phải cố ý cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Tiêu Ngọc Dung và Tiêu Vãn.

“Phu nhân, ta có nấu canh sườn hầm hạt sen.”

Liễu thị cười cười bưng canh hạt sen mình tốn công nấu, ai ngờ Tiêu Ngọc Dung đỡ lấy chuyền qua tay Tiêu Vãn, còn quan tâm dặn dò: “Vãn Nhi, canh hạt sen kiện tỳ hòa vị, có tác dụng bổ huyết khí, định tâm an thần, rất tốt cho xương. Cả ngày hôm nay con bôn ba nhiều chắc đã mệt, ăn nhiều một chút.”

Tiêu Ngọc Dung quan tâm khiến Tiêu Vãn ấm lòng. Nàng vươn tay ra định tiếp nhận cái chén trên tay Tiêu Ngọc Dung, lại thấy ánh mắt gϊếŧ người của Liễu thị, không khỏi dừng lại động tác, như cười như không nói: “Đây là Liễu trắc quân đặc biệt làm cho mẫu thân, Vãn Nhi sao dám chiếm làm của riêng, mẫu thân cứ dùng đi. Đêm cũng đã khuya, Vãn Nhi không quấy rầy mẫu thân nghỉ ngơi.”

Tiêu gia có hơn mười người làm quan, ngoại trừ dòng chính nhất phẩm đại tướng quân Tiêu Bình đã qua đời, dòng chính nhị phẩm Thượng Thư bộ binh Tiêu Ngọc Dung, còn có năm sáu người dòng thứ mang phẩm quan. Ngoài ra, Tiêu gia sở hữu vài chục cửa hàng, hơn mười tỉnh thành được ban thưởng qua các triều đại, còn có hai ngọn núi, ruộng nước ruộng cạn, năm điền trang rộng lớn chỉ chuyên trồng cây ăn quả, cùng với rừng trúc diện tích cực lớn.

Nói chung, Tiêu Vãn đích trưởng nữ dòng chính, là người đứng đầu trong danh sách thừa kế sản nghiệp Tiêu gia.

Tiêu Khinh Như là thứ nữ, thứ nữ bình thường thì không thể phụng thờ tổ miếu, tế tự và kế thừa phong tước của mẫu tổ, nhưng nếu không có đích nữ, hoặc là đích nữ rất là ngu ngốc vô dụng, thứ nữ có tư cách thay thế đích nữ kế thừa phủ đệ, nhưng tổ nghiệp thì phải truyền lại cho nữ nhi chính thất dòng thứ kế thừa.

Kiếp trước, Tiêu Khinh Như từng có tâm tư này, chọc Tiêu Ngọc Dung nổi cơn thịnh nộ. Nhưng lúc đó Tiêu Vãn quá chán ghét Tiêu Khinh Như và Tiêu Ngọc Dung, hoàn toàn không quan tâm, bây giờ nàng suy nghĩ nửa ngày, vẫn không nhớ nổi Tiêu Khinh Như đã làm cái gì, chỉ nhớ mang máng Tiêu Khinh Như và Liễu thị từng động tay động chân vào sổ kết toán của Tiêu gia.

Sau khi rời khỏi viện Tiêu Ngọc Dung, Tiêu Vãn không về phòng, mà đi thu gom một vòng Tàng Thư Các.

Vân Yên và Họa Hạ được Tiêu Vãn phái đi chăm sóc Thẩm thị và hỏi thăm tin tức đã chờ rất lâu trong viện, thấy Tiêu Vãn ôm một chồng sách về, đều ngây ra như phỗng.

Họa Hạ kinh ngạc nói: “Tiểu thư, người muốn đọc sách? ! Ngày mai mặt trời mọc từ hướng Tây rồi?”



“Ngày mai mặt trời sẽ không mọc từ hướng Tây, nhưng tiểu thư nhà ngươi từ hôm nay trở đi, sẽ nghiêm túc học hành, mỗi ngày đều tiến về phía trước.” Tiêu Vãn hích cùi chỏ vào người Họa Hạ, sau đó nghiêm túc hỏi: “Tạ Thanh Vinh thế nào?”

Họa Hạ sửng sốt một chút, sau đó cười hì hì nói: “Tiểu thư cao minh, bố trí một cái bẫy tuyệt vời như thế.”

Vừa rồi, Họa Hạ theo lời căn dặn của Tiêu Vãn, lo lót ngân lượng cho bọn sai nha, nhờ thế Tạ Thanh Vinh bị đánh dã man 60 đại bản, còn bị ăn cơm tù ba ngày làm gương cho kẻ khác, vì cái tội xấc láo với người làm cha mẹ của dân. Còn Tạ Trầm do không có tiền trả lại cho Từ Thanh nên đành phải khóc lóc sướt mướt theo Từ Thanh về Từ gia.

“Bây giờ Tạ Hi gấp đến độ xoay vòng vòng, chạy khắp nơi vay tiền cứu người, bất quá nô tài làm theo lời tiểu thư căn dặn, chuẩn bị đâu đó xong xuôi, chỉ sợ Tạ Thanh Vinh không còn mạng ra khỏi nhà lao!”

Mọi chuyện đều trong tầm khống chế của Tiêu Vãn. nàng không tỏ thái độ gì , chỉ là trầm giọng hỏi: “Chuyện ba năm trước, ngươi tra ra được gì rồi?”

Họa Hạ lắc lắc đầu: “Thời gian gấp gáp, nô tài chỉ tra ra một số việc. Ba năm trước, Tạ Hân Tuyền đi làm ăn ở Ninh Châu, trên đường hồi kinh chốt xe ngựa bị rơi, xe ngựa rơi xuống vách núi, nàng ta và xa phu đều mất mạng. Chẳng qua, nô tài điều tra được một việc, trước khi Tạ Hân Tuyền gặp chuyện không may, Tạ Thanh Vinh đánh bạc thua một số tiền lớn, nhưng sau khi Tạ Hân Tuyền mất, lại đột nhiên trả sạch. Lúc đó nàng ta cố ý tiếp cận Thẩm Phu lang và Tạ thiếu gia, đối xử rất tốt với hai người họ, mãi đến lúc nàng ta cướp hết quyền hành của Thẩm Phu lang, mới lộ nguyên hình. Nay Tạ gia bị nàng ta gặm cắn hầu như không còn, nàng ta liền bán Tạ thiếu gia trả nợ. Thực sự đáng kinh tởm!”

Sau khi tức giận bất bình thay Tạ Sơ Thần, Họa Hạ gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Tạ thiếu gia thực sự khác với lời đồn...”

“Ba năm trước, Tạ thiếu gia từng mất tích...” Vân Yên bỗng nhiên chen vào, nói ra chuyện mình thăm dò từ Chiêu Nhi: “Tạ phu nhân mới qua đời được một ngày, Tạ thiếu gia mất tích. Thẩm Phu lang bị mù, không chỉ vì Tạ phu nhân qua đời bi thương quá độ, mà còn vì, lúc đó, mọi người đồn rằng, Tạ thiếu gia mất tích gặp bất trắc... Chỉ là, ba ngày sau, Tạ thiếu gia tự mình về nhà. Kể từ ngày đó, hắn cũng thay đổi.”

Chốt xe ngựa Tạ Hân Tuyền tự dưng bị sút? Thẩm thị đau thương quá độ dẫn đến mù loà? Tạ Sơ Thần đang yên đang lành ở trong nhà lại mất tích?

Đã đoán chuyện Thẩm thị do Tạ Thanh Vinh động tay động chân, còn mấy chuyện kia, là trùng hợp, hay là...?

Tiêu Vãn chau mày, phân phó: “Họa Hạ, ngươi lại cẩn thận tra một chút, ba năm trước Tạ Hân Tuyền gặp chuyện không may và chuyện Tạ Sơ Thần mất tích có liên quan tới Tạ Thanh Vinh hay không. Vân Yên, ngươi đi thăm dò Quý Thư Mặc và Quý gia xem xem năm đó, lúc ta tài trợ Quý gia, kinh tế có thật sự khó khăn như họ nói hay không.”

Vân Yên ngập ngừng một lúc lâu, mới lấy can đảm hỏi: “Tiểu thư, người nghi ngờ Thiếu Phu lang?"

Tiêu Vãn cười gằn: “Thiếu Phu lang? Hắn ta, không xứng làm phu lang của ta. Hắn ta, chính là kẻ thù của Tiêu Vãn này!"

Ánh mắt nàng bây giờ như muốn gϊếŧ người phóng hoả đốt nhà đạp từ đường doạ Vân Yên cũng phải sợ, Vân Yên ngẩn người, đang cố suy tư vì sao Tiêu Vãn từ “Thâm tình” biến thành “Đại hận” thì chỉ nghe Tiêu Vãn sâu kín nói: “Theo dõi nhất cử nhất động của Quý gia, báo cáo với ta.”

“Dạ, tiểu thư.”
« Chương TrướcChương Tiếp »