Chương 6: Vô Đề !

Sinh ra trong gia đình có gia giáo quy củ , Diệp Tuyết Linh tính tình lạnh nhạt nhưng trên bàn ăn vẫn là một thục nữ , ăn chậm , nhai kỹ , không phát ra một tiếng động , đặc biệt cô gái này mỗi bữa ăn rất ít , Lâm Hoa nói như vậy sẽ lãng phí thức ăn , dù sao thì cũng không thể chuẩn bị bữa cơm ít đi được , may mắn ngồi cạnh là Hàn Vân luôn ăn với sức lực của nam nhân chân chính , hắn trong gia đình này tác dụng duy nhất có lẽ là giúp Diệp tiểu thư xử lý nốt đồ ăn của cô còn dư sau mỗi bữa , nói cũng lạ , Hàn Vân mỗi bữa ăn không ít nhưng thân thể hắn thủy chung vẫn hơi gầy so với số thức ăn đã bỏ vào bụng . Đối diện cặp vợ chồng trẻ ngày hôm nay lại có thêm một người , là tên Tạ Thanh Phong , tên này nói ăn nhiều thì chưa đủ để hình dung , phải nói là ăn như người chết đói , phàm là nơi hắn quét qua thì y như rằng bát đĩa sẽ sạch như mới rửa , Lâm Hoa nhìn mà vui vẻ trong lòng . Một người giúp việc lâu năm như Lâm Hoa nấu ăn tất nhiên là không tồi , nhưng mọi hôm nhà chỉ có 3 người số lượng thức ăn dư thừa rất nhiều , điều này giống như đang chê tài năng nấu nướng của bà , hôm nay nhìn Tạ Thanh Phong miệng nhai nhồm nhoàm vừa ăn vừa khen đồ ăn mình làm " Rất Ngon " , hành động này xét theo góc nhìn gia giáo thì là xấu mặt , không có quy củ , nhưng trong mắt Lâm Hoa thì chính là lời công nhận đối với tài năng của bà .

Kết thúc bữa tối , Tạ Thanh Phong xung phong giúp Lâm Hoa dọn dẹp bàn ăn , rửa bát đĩa , Hàn Vân cảm thấy trong nhà có thêm một người giúp việc không công rồi .

Xong xuôi , Diệp đại tiểu thư lại tới phòng làm việc , 3 người còn lại quây quần dưới phòng khách xem ti vi .

Bất chợt Tạ Thanh Phong hỏi :

" Dì Hoa , nhà dì ở đâu vậy ? "

" Nhà dì ở dưới Thượng Hải "

" Xa vậy bao lâu dì mới về thăm gia đình được chứ ? "

" À , cũng không cần thiết lắm , dù sao thì dì cũng không còn gia đình "

Lâm Hoa sắc mặt buồn bã , Hàn Vân trợn mắt nhìn tên nhãi này , động qua động lại , lại động trúng nỗi đau của Lâm Hoa . Kể thì sự tích cũng huy hoàng , Lâm Hoa hồi trẻ có tình yêu thắm thiết với một người đàn ông bị gia đình phản đối , bởi vì gia đình họ Lâm trước kia có thù sâu đậm với Nhật Bản , cụ thể là gì hắn không biết , người đàn ông mà Lâm Hoa yêu thương lại đúng là người Nhật Bản , không có cách nào chia cách đôi tình nhân này , Lâm gia quyết định từ mặt , tống cổ Lâm Hoa ra khỏi nhà . Lâm Hoa cùng người đàn ông Nhật Bản di chuyển đến một vùng quê ở Thượng Hải , kết hôn chung sống với nhau hạnh phúc . Vốn tưởng chuyện đã xong nhưng chưa , ông trời thật thích tuyệt đường người , người chồng của Lâm Hoa bị mắc bệnh nan y , cứu chữa không nổi , tiền thuốc lại đắt đỏ , không muốn liên lụy đến bà , hắn bỏ đi , để một lá thư hy vọng Lâm Hoa sẽ tha thứ cho hắn , bà còn trẻ , còn có thể tái giá , không nên vì hắn mà chịu khổ . Nhưng người này đánh giá thấp sự kiên cường của Lâm Hoa , sau khi hắn bỏ đi , bà đợi chờ liền 5 năm , mắt thất vô vọng , Lâm Hoa mới di chuyển đến Thành Phố Thượng Hải , dần dần bà thoát khỏi bóng ma cũ , hoặc cũng có thể là không , bởi qua 25 năm rồi mà Lâm Hoa vẫn ở đơn côi một thân một mình .

Nghe giọng Hàn Vân truyền âm kể trong đầu , Tạ Thanh Phong xúc động :

" Dì Hoa , hay là … cháu gọi dì một tiếng mẹ nhé "

Lâm Hoa bất ngờ , không trả lời , con ? Từ khi chồng bà bỏ đi , bà chưa từng nghĩ xa đến thế này , bà có thể có một đứa con sao ?

Lâm Hoa rơi vào trong trầm tư , Tạ Thanh Phòng bất chợt đứng lên , cười nói :

" Cháu nói đùa thôi , dì đừng suy nghĩ nhiều "

Lâm Hoa còn suy tư , Tạ Thanh Phong đi ra khỏi nhà , Hàn Vân bối rối , tên này giỏi tạo việc a .

" Tên này còn trẻ con , hắn nói năng không suy nghĩ , dì mệt rồi , nghỉ ngơi đi "

Hàn Vân an ủi Lâm Hoa một câu , đuổi theo Tạ Thanh Phong , khi hắn tìm đến một nơi vắng vẻ , tên này đang ngồi dưới gốc cây thông lớn , vẻ mặt buồn buồn .

" Sao , có tâm sự gì à "

" Không có gì , đại ca "

Tạ Thanh Phong từ lúc mới sinh đã bị cha mẹ vứt bỏ vào thùng rác , may mắn có người lúc đó đi qua nghe thấy tiếng khóc , mở lòng từ bi mang hắn về nuôi nấng , người này là sư phụ của hắn . Sư phụ coi hắn như con ruột , đối với mọi việc ông luôn luôn nghiêm khắc , cẩn trọng dạy dỗ . Khi mới học tiểu học , Tạ Thanh Phong nhìn bạn học được cha mẹ đưa đón , nghe bạn bè kể về những ngày nghỉ được đưa đi chơi , đi công viên , hắn ước ao , hắn muốn mình cũng có một gia đình như vậy , muốn mỗi ngày nghỉ được ở bên cha mẹ , hắn còn mong ngóng một ngày cha mẹ nhớ tới hắn , đến đón hắn đi . Ngày qua ngày đối với hắn là những bài võ nhàm chán của sư phụ , có nhiều lần bỏ đi chơi cả ngày , sư phụ cầm roi đánh hắn không thương tiếc , những lúc như thế hắn giận lão lắm , chỉ muốn lớn lên thật nhanh để rời khỏi lão . Bây giờ trưởng thành rồi hắn mới biết công ơn dưỡng dục của sư phụ to lớn ra sao , một người không cùng máu mủ nhưng chịu bỏ ra gần 20 năm trời để dạy dỗ hắn nên người , ơn này báo đáp làm sao cho hết .

" Hét lên một tiếng đi , nghe nói làm vậy sẽ thoải mái hơn đấy "

Tạ Thanh Phong ngẩng đầu nhìn Hàn Vân , sau đó hắn lấy hơi gào lên :

" Aaaaaa…" âm thanh rõ ràng vang lên trong đêm vắng lặng .

" Rất tốt , gào y như chó rống "

Hàn Vân vỗ vỗ vai Thanh Phong , tên này như đã trút được hết tâm sự ra , hoạt bát trở lại .

" Không phải chứ đại ca , ít nhất thì anh cũng phải an ủi giống sói hú chứ "



Hàn Vân ngồi sa lông uống trà thư thái , cảm nhận cuộc sống thật yên bình , bỗng dưng Tạ Thanh Phong chạy tới thì thầm :

" Đại ca , đi chơi không "

" Đi đâu ? "

Hàn Vân khó hiểu , 9h tối rồi , đi đâu giờ này ?

" Đi bar "

" ? "

Ba bọt gì ? Bar là cái *éo gì ? Hàn Vân cố gắng lục tìm trí nhớ của bản thân . Sau khi tìm được chút ít thông tin , hắn đưa tay phải lên trước mặt , ngón trỏ cùng ngón cái ma sát với nhau , ý của hành động này chính là " Tiền Đâu ? "

" Đây , tiền đây "

Tạ Thanh Phong rút từ trong túi ra một xấp tiền dày , đều là tờ 100¥ , vỗ vỗ trong tay

" 10 ngàn , đủ chưa ? "

" mày lấy ở đâu ra nhiều như thế ? "

Hàn Vân ngửi ngửi , xấp tiền này có mùi nước hoa quen quen .

" Chiều nay khi tẩu tẩu đi làm về , đi ngang qua em có tiện tay … "

" Bốp " một cái tát vào gáy .

Kháo , Thằng ranh con này , ông cưu mang mày về đây để mày lấy trộm tiền vợ ông à ?

" Đại ca tha mạng , tiền dù sao cũng đã lấy rồi , chẳng lẽ anh bắt em đi trả chị dâu ? Tẩu ấy đối với số lẻ này không để mắt đâu "

Cầm lấy xấp tiền , Hàn Vân đi về phòng làm việc của bà xã đại nhân , tay hơi run run nhưng cũng không còn cách nào , không thể để Tạ Thanh Phong đi trả được , tên này chín phần mười sẽ bị Diệp Tuyết Linh đánh chết tại trận , hắn gõ cửa :

" Cộc cộc cộc "

" Ai Vậy ? "

" Tuyết Linh , là ta "

Diệp Tuyết Linh mở cửa , nhíu nhíu mày liễu :

" Số tiền này Thanh Phong nhặt được dưới cầu thang "

Nghe Hàn Vân nói , cô lại nhớ ra trước giờ tên này hầu như chưa đυ.ng đến tiền bạc bao giờ , đồ đạc toàn là của người khác mua cho .

" Vậy anh cầm đi , co như là tiêu vặt , cũng đừng hoang phí quá mức "

" n "

" Còn có việc gì muốn nói không ? "

Hàn Vân lắc đầu , có gì để nói nữa ? Ta yêu nàng ? Nói xong không bị đánh mới lạ .

Tạ Thanh Phong nói đúng , Diệp Tuyết Linh không coi số tiền này vào trong mắt , cô cầm theo vốn dĩ cũng chỉ là đề phòng mà thôi . Hàn Vân âm thầm nâng mức độ giàu có của bà xã lên một tầm cao mới , có điều hắn không biết , là một trong những giám đốc của công ty lớn , con số thu nhập của Diệp Tuyết Linh mỗi năm cao ngất ngưởng ở tầm hắn không nghĩ tới được , ít nhất là hiện tại .

" Thế nào , Có đi không ? "

" Trả tiền rồi còn đi được không ? "

" Anh cứ đi với em , em sẽ có cách "

" Xe đâu ? Đi bộ ? "

" Anh xem gì này! "

Tạ Thanh Phong cầm chiếc chìa khóa trên tay lắc lắc .

" Xe nhà anh đậu dưới garage , anh không biết hay là sợ em làm hỏng xe ? "

Cả 2 đi , Hàn Vân sờ mũi , hắn biết nhà có gara để xe nhưng chưa nhìn qua bao giờ , bình thường Diệp Tuyết Linh đi toàn là xe đắt tiền , lỡ mà hỏng hóc gì thì sẽ thảm lắm .

Garage nhà hắn giống như là một căn hầm dưới đất vậy , dưới là hầm để xe , bên trên mặt đất vẫn trồng cây cảnh các thứ được . Bên trong có sơ sơ khoảng mười chiếc xe đang đậu , gần nhất là 3 chiếc xe Diệp tiểu thư hay đi , một chiếc Porsche màu cherry , thứ 2 là BMW màu trắng , 2 chiếc này hắn không dám chạm đến , thứ 3 là một chiếc xe đen có kiểu dáng bình dân hơn , chìa khóa trong tay Thanh Phong cũng là của nó , nghe hắn nói xe này là Maybach gì gì đấy , là loại rẻ nhất trong chỗ này , không cần quan tâm .