Chương 13: Vô Đề !

" Cái này , cái này , cái này nữa , cả cái này … "

Trước con mắt toàn dân thiên hạ , Mã Tiếu Tiếu mang bộ dáng nhà giàu mới nổi gọi liền các loại hải sản trong thực đơn làm nhân viên phục vụ trong lòng nở hoa , khi lui xuống còn mang vẻ mặt cung kính không thôi . Hàn Vân mắt tròn mắt dẹt nhìn cô , bàn ăn có 5 người ngồi mà gọi món giống như tiệc lớn vậy , hắn thân là một con " đỗ nghèo khỉ " giống như đang nhìn từng tờ tiền mọc cánh ra bay đi .

" Có phải gọi hơi nhiều đúng không ? " - Hắn không kìm được mở miệng .

" Vân ca ca nói đúng , chị Mã đúng là gọi hơi nhiều , chúng ta có ít người vậy , không ăn hết sẽ là lãng phí thức ăn " - Dương Tịnh Uyển nói giúp hắn .

" Không sao không sao , thức ăn dư chúng ta có thể gói đem về mà " - Tạ Thanh Phong cực kỳ vô sỉ .

Hồ Vũ bên cạnh che mặt xấu hổ , Hàn Vân có chút thắc mắc về thân phận tu chân giả của tên này , tu tiên phàm là ẩn thế cao nhân , cực kỳ thần bí trong mắt người hạ giới , không thể nào là cái loại mà không có mặt mũi như vậy được .

Mã Tiếu Tiếu nghe mấy người nói thì khinh thường không thôi , cô cũng lười so đo với đội nghèo nàn này , chỉ là một bữa ăn thôi mà .

------------

" Hạ Yến , em tin anh đi , anh chỉ là bất cẩn làm mất thôi "

Tại một căn biệt thự rộng lớn , Dương Lưu đang khổ sở giải thích với một người phụ nữ , người này xinh đẹp tựa minh tinh , mặc một bộ váy dài , trên khuôn mặt còn mang vẻ tức giận .

" Anh còn dám nói ? Chiếc nhẫn đeo trên tay mà còn làm mất được ? Anh cho tôi là người ngốc sao ? "

" Tôi nghĩ là do anh sợ con hồ ly kia hiểu lầm , mới tháo nhẫn ra "

Dương Lưu đau đầu một phen , từ buổi tối hôm nọ , chiếc nhẫn đính hôn của hắn cùng Hạ Yến bất giác biến mất không tung tích , hắn đã cho người tìm kiếm khắp nơi , đến cả quán bar mà tối hôm đó tới để đón đường đệ cũng đã lục soát qua , cảm giác của hắn lúc này giống như là đang mò kim đáy bể vậy .

Nếu là một mình Hạ Yến , hắn không do dự mặc kệ , nhưng phía sau cô gái này là cả một Hạ gia chống lưng . Hạ gia với Dương gia là hai gia tộc lớn , tuy không có va chạm về mặt lợi ích nhưng cũng chẳng có gì là quá thân thuộc , hiện tại cả 2 muốn lấy hôn ước để kết nối bền chặt với nhau . Dương Lưu thân là người có tài năng nổi trội trong lớp trẻ tuổi , Hạ Yến cũng là kỳ nữ của Hạ gia , hôn ước này cả hai không dám phản bác , một phần cũng vì ưa thích đối phương . Hai nhà đi đến bước đính hôn , chỉ cần chờ đến ngày cưới hỏi nữa là thành , nhưng hôm nay chiếc nhẫn đính hôn quý giá lại bị mất , hắn cảm thấy không đáng gì , chỉ cần cho đặt lại một đôi khác là được . Hạ Yến đối diện thì cho rằng có uẩn khúc , nghĩ rằng Dương Lưu tháo nhẫn đi trăng hoa bên ngoài , mục tiêu cô đã điều tra được là một người cấp dưới của hắn , còn trẻ tuổi , bộ dáng xuất chúng , là thể loại nữ nhân chuyên dùng nhan sắc đi quyến rũ đàn ông , công việc chắc chắn cũng là từ những việc làm bẩn thỉu mới lên được . Nếu vậy thì đã đành , Hạ Yến còn ghê tởm hơn khi biết tin con hồ ly kia là nữ nhân đã có chồng , loại người như vậy cô không thể tha thứ được , ngày hôm nay phải thay trời hành đạo .

Dương Lưu thấy cô bực dọc bỏ đi , hắn nghĩ Hạ Yến cũng hết cách muốn bỏ qua , thở ra một hơi , cầm di động lên gọi một cuộc điện thoại .

" Alo , Chú Lâm , chú giúp tôi đặt một đôi nhẫn cưới , càng đẹp càng tốt . Đúng rồi , phải là loại đắt nhất … "

--------------------

Tại công ty Dương La , Diệp Tuyết Linh còn đang tìm tung tích của Hàn Vân , từ sáng sớm cô còn thấy hắn chăm chỉ làm việc ở đây cùng đồng nghiệp , chớp mắt cái đã không thấy đâu , trưa cũng không thấy bén mảng đến nhà ăn , cứ như chưa từng đến chỗ làm vậy . Lo lắng hắn lại dở chứng bỏ đi , bản thân đã bị một lần dọa sợ , Diệp Tuyết Linh đến hỏi thăm với Lý trưởng phòng .

" Trưởng phòng Lý , người mới đến ngồi trong góc này sao hôm nay không thấy đâu ? "

" À giám đốc Diệp , người kia hôm nay được giám đốc Mã mượn đi một buổi "

" Giám đốc Mã ? Ông ta có quyền gì tại nơi này ? "

Bất đắc dĩ , Lý Quang Lôi kể lại việc sáng nay , từ việc văn phòng bị cắt giảm nhân sự đến việc Mã Lương mượn người đi , ông cũng không làm gì được . Nghe vậy , Diệp Tuyết Linh nhíu mày :

" Giảm nhân sự ? Tôi chưa nghe đến việc này , là ai nói cho chú ? "

" Là thư ký Lâm , cô ấy nói muốn đưa người kia đi "

" Là Lâm Tiêu Du ? "

Lý Quang Lôi gật gật đầu , đối với việc người mới được quan tâm từ cấp trên , ông cũng lạ lẫm , lại thầm nghĩ đến Hàn Vân vẻ ngoài không tồi , ông suy đoán , có lẽ nào vị giám đốc Diệp lạnh lùng này lại thích mẫu người như Hàn Vân .

----------------

Không biết có người đang lo lắng cho mình , tên thủ phạm tại bãi biển Hứa Đông còn một bộ dáng người tốt bóc vỏ tôm cho gái , nếu như Diệp Tuyết Linh thấy cảnh này , chắc chắn ngày này năm sau sẽ là giỗ đầu của hắn , không sai đi đâu được .

Bữa hải sản trôi qua khá là êm đềm , dọn hết thức ăn công lao lớn nhất thuộc về Mã Tiếu Tiếu cùng Tạ Thanh Phong , hai người ngưu tầm ngưu , mã tầm mã , đúng là các đại nhân vật về ăn uống , cả một bàn ăn như bãi chiến trường chớp mắt đã hết , không dư một chút , Hồ Vũ thoải mái giống như các cô gái thôn quê mà trước đây hắn hay gặp , Ngược lại thì Dương Tịnh Uyển lại có cảm giác gò bó gì đó , cô gái này tỏ vẻ thục nữ nhưng không được tự nhiên như Diệp Tuyết Linh . Hàn Vân thì trời sinh không hợp với hải sản , dị ứng với Tôm , Cua , các đồ còn lại hắn cũng không muốn đυ.ng chạm , chỉ một mực ngồi lấy lệ .

" Hàn ca ca , em đi cùng anh "

Là cái đuôi mới mọc Dương Tịnh Uyển , Hàn Vân bất đắc dĩ gật đầu , có người theo cũng được mà không có cũng chẳng sao , chỉ là đi lấy một thùng đá với vài lon nước ngọt thôi .

" Cô chú ơi ! Mua dùm cháu kẹo "

Một bé gái nhỏ tầm 5 6 tuổi , mặt lấm lem , tay xách một cái giỏ đan đựng kẹo , hoa , kéo kéo tay áo Hàn Vân . Dương Tịnh Uyển có ý tốt , mua cho bé gái một phong kẹo , đưa hẳn tờ tiền 100 tệ nói không cần trả lại . Cô bé mừng rỡ cảm ơn , miệng còn nói :

" Cháu cảm ơn cô xinh đẹp , chúc vợ chồng cô đi chơi vui vẻ ạ "

" … " Bé gái này không biết là thông minh trước tuổi hay là được dạy dỗ cẩn thận , lại còn biết cả vuốt mông ngựa .

Kéo Dương Tịnh Uyển vào một cửa hàng không xa , mua một xô đá cùng các loại nước ngọt , tới lúc trả tiền cô gái này vẫn còn đang vui vẻ trong lòng , hình như cái vuốt của cô bé kia vuốt rất thư sướиɠ , nụ cười còn nở toe toét trên mặt . Hàn Vân chịu , tuy được khen nhưng mà cũng bị hiểu lầm , còn cười thật lợi hại , vui vậy sao ?

" Hàn ca ca nhìn gì vậy ? Chưa thấy mỹ nữ cười bao giờ sao ? " - Dương Tịnh Uyển hớn hở .

Hàn Vân không trả lời , nhăn mặt , cái này là bị chập điện a ? Hay do trời nóng quá bị ấm đầu rồi ?



Tạ Thanh Phong , Hồ Vũ cùng Mã Tiếu Tiếu đùa nghịch đến mệt vẫn chưa thấy 2 người Hàn Vân về .

" Hai người bọn họ đi lâu như vậy , có hay không tìm nơi vắng vẻ nào đó hẹn hò rồi ? " - Hồ Vũ có chút nghi ngờ .

" Có lẽ không đâu , tính cách đại ca ta hiểu rõ , huynh ấy sẽ về sớm thôi "

Tạ Thanh Phong nói giúp Hàn Vân , thật ra không phải bởi vì tính cách gì đó , mà lúc này hắn nhớ tới bản mặt băng lạnh của Diệp Tuyết Linh , với IQ của Hàn Vân , chắc hẳn sẽ không đem mạng ra đùa như vậy đâu .

Mới nói xong , từ xa bóng dáng Hàn Vân xuất hiện , sau lưng vẫn còn cái đuôi lớn bám theo . Một tay hắn cầm xô đá , tay kia ôm cả túi ni lông to .

" Ấy , đại ca , kẹp nách vậy sẽ không có mùi hôi chứ "

" … "

" Không uống thì biến "

Dương Tịnh Uyển phía sau tức giận , tên này lại dám sỉ nhục người ta , cô đưa tay vào túi , cầm một cái chai ném về phía hắn . Tạ Thanh Phong nhanh tay bắt lấy , mở nắp , uống một mạch hết nửa chai .

" Đa tạ đa tạ , nhưng ta thích vị chanh hơn "

" Vù Vù Vù "

Ba lon nước chanh phóng đến , hắn tái mặt né , những lon nước này rất nặng , còn cứng cáp , nếu để bị ném trúng thì vỡ đầu là chuyện thường tình .

" Gϊếŧ người a "

Hàn Vân không so đo với tên này , hắn rút điện thoại xem giờ , cũng đã gần 3h chiều .

" Cũng không còn sớm nữa , mọi người nghỉ ngơi một chút , lát nữa ta cùng Tiếu Tiếu phải về Bắc Kinh rồi "

" Sớm quá vậy , hay là để tối rồi về " - Mã Tiếu Tiếu mất hứng .

" Không được , ngày mai tôi còn phải đi làm , đâu ai được như cô " - Hắn lắc đầu từ chối .

" Vậy cũng được , đại ca cùng Mã tỷ tự đi xe đến đây , về sớm thì tốt hơn , bọn đệ đi theo khóa còn mai nữa mới về . " - Tạ Thanh Phong nói .

" Hàn đại ca cùng Mã tỷ tỷ thượng lộ bình an nhé " - Hồ Vũ .

" Hàn ca ca , hai người đi cẩn thận " - Dương Tịnh Uyển vẻ mặt có chút mất mát nói .

" Ừm , tạm biệt mọi người "

Hàn Vân tạm biệt mọi người , sau đó kéo Mã Tiếu Tiếu đang mất hứng đi mất .

" Thanh Phong bạn học , Hàn ca ca có thật là đại ca của cậu ? " - Dương Tịnh Uyển hỏi Tạ Thanh Phong .

" Đúng vậy , là biểu ca của mình "

" Vậy … cậu có số di động của anh ấy không ? "

" Không có " - nhìn thiếu nữ mang hy vọng này , Tạ Thanh Phong có chút cảm khái nói :

" Cậu cũng đừng hi vọng nữa , cậu với anh ấy không có chút hi vọng nào đâu "

" Tại … Tại sao ? " - Dương Tịnh Uyển không tin , nếu Hàn Vân có người tình , cô có thể còn có hi vọng mà .

" Bởi vì … " - Ậm ừ một hồi , hắn quyết định nói ra :

" Đại ca ta có vợ rồi "

Dương Tịnh Uyển đứng ngây ra như bị sét đánh .

" Có thật không ? "

Cô muốn tìm chút hy vọng cuối cùng , hy vọng rằng Tạ Thanh Phong sẽ nói là hắn đang đùa . Nhưng nhận lại chỉ là sự im lặng cùng cái nhìn bình tĩnh . Chút tình cảm mới nhú của thanh xuân của cô giống như chồi non , bị người khác dẫm đạm một cách triệt để . Cuối cùng Dương Tịnh Uyển cũng cảm thấy cuộc sống thật éo le , sống 20 năm không một ai lọt được vào mắt xanh của cô , đến khi tìm được thì người ấy đã có vợ rồi .

Cô nhớ lại ánh mắt của Hàn Vân hồi sáng , tĩnh lặng , êm đềm mang theo tang thương , chính ánh mắt này gây ra tất cả , giống như một cơn mưa nhỏ tưới lên hạt giống trong tâm hồn cô để nó nảy mầm , nhưng tất cả chỉ là cảm giác đơn phương .