Chương 10: Chuyện phát điên của một người trái đất bình thường 2

Mà trong khoảng thời gian đó, Lyon đã kịp quay trở lại phòng Hồ Bất Thích. Không còn đường lui, ở đây gã đã gϊếŧ hai người, không, là ba.

Nhẹ nhàng thử hô hấp của người nằm trên salon, Lyon nín thở đưa tay với cái ví của Hồ Bất Thích để trên bàn: Gã trở lại đây là để lấy tiền.

Cái túi đựng tiền và dụng cụ cướp ngân hàng không thấy đâu, mà gã đã ở đây gϊếŧ ba người rồi, vậy không phải là muốn dồn gã vào chỗ chết sao, cảnh sát đã từng gặp gã

—— đây mới là điểm chết người! Gã nhất định sẽ bại lộ, chỉ còn là vấn đề thời gian.

Gã phải chạy trốn nhanh một chút.

Lấy toàn bộ tiền trong ví ra, cảm thấy bản thân đã không thể nhịn thở được nữa, Lyon vội vàng bước nhanh ra khỏi phòng trọ của Hồ Bất Thích.

Gã dùng tốc độ nhanh nhất đi xuống lầu, khi thấy được chiếc cổng lớn của khu trọ, trời đã sáng hẳn, ánh nắng chiếu xuống như rót mật, xem ra hôm nay sẽ là một ngày nắng đẹp…

Bước chân của Lyon bỗng nhiên dừng lại.

Khoảnh khắc nhìn thấy thân ảnh nho nhỏ đứng ngoài cửa, gã cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình bỗng nhiên giảm xuống!

Tóc vàng, váy trắng, chính là cô gái nhỏ mình gặp đêm qua!

Tại sao lại như vậy? Không phải hôm qua mình đã bẻ gãy cổ của nó rồi sao!? Làm sao có thể?! Trống ngực Lyon dồn dập.

Gã đứng trên hành lang khu trọ, mà cô gái nhỏ kia lại đứng dưới ánh nắng vàng ngoài cửa. Mái tóc cô vàng óng tựa

ánh mặt trời, như muốn đâm mù hai mắt gã, Lyon giơ tay dụi dụi mắt, khi một lần nữa mở ra, cô bé ngoài cửa đã mất dạng.

Lyon bỗng nhiên cảm thấy ánh nắng bên ngoài thật lạnh.

“Làm sao có thể?” Gã lẩm bẩm.

“Cái gì không thể cơ? Chào buổi sáng! Nhìn qua anh có vẻ đỡ hơn nhiều rồi, anh định ra ngoài sao?”

Thanh niên đẹp trai một tay đút túi quần vừa mỉm cười vừa đi tới, tay kia thì làm một cái tư thế cúi chào, cậu ta tươi cười rất thân thiết, giống như anh zai nhà bên vậy, cho dù là ai nhìn thấy nụ cười này cũng phải mỉm cười theo, nhưng mà giờ này khắc này, Lyon hoàn toàn cười không nổi.

“Hi—— Johnny.” Miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng, Lyon nở một nụ cười cứng nhắc. “Cậu… Vừa rồi lúc cậu vào có thấy một cô bé, mặc váy trắng, tóc vàng hay không…”

“A? Không thấy.” Johnny nghiêng đầu nghĩ ngợi, một lúc lâu sau lắc đầu, “Anh bị làm sao vậy? Cứ như là vừa gặp quỷ ấy.”

Trong ngực tim đập thình thịch, nghe đến hai chữ “Gặp quỷ”, Lyon nuốt nước miếng một cái.

“Anh nhìn qua không khỏe lắm, đừng ra ngoài thì hơn, tôi đỡ anh lên lầu nhé?” Johnny nói, cậu ta rất khỏe, không chấp nhận Lyon cự tuyệt. Đợi đến khi Lyon phục hồi lại tinh thần, gã mới phát hiện mình không biết từ lúc nào đã đứng trước cửa phòng trọ của Hồ Bất Thích.

“HELLO! Bush cậu có ở nhà không? Tôi đưa Lotus trở lại nè!”

Lyon nhìn thanh niên quen thuộc đập cửa, trong hành lang im lặng, thanh âm đập cửa đặc biệt vang dội.

Nguy rồi! Không thể để cậu ta đánh thức mọi người dậy ——

Trong lòng nghĩ, Lyon lấy chìa khóa từ trong túi ra đưa cho Johnny.

“A! Anh có chìa khóa à, sao không nói sớm.” Cầm cái chìa khóa lên, Johnny cười cười với Lyon.

Lyon đờ đẫn nhìn cậu ta, sau đó, hơi hơi lui về sau hai bước, đồng thời hít sâu —— sau đó, gã nhịn thở.

Tập trung nín thở, gã nhìn Johnny bước qua cửa nhà Hồ Bất Thích.

Trong lòng Lyon đếm giây, tính toán theo nồng độ khí gas bên trong phòng bây giờ, không quá năm giây Johnny sẽ ngã xuống.

Gã thực sự không có thời gian gϊếŧ người thứ tư, nhưng mà nhà mi cố tình đυ.ng phải ta, vậy thì đừng có trách ta!

…Ba …Hai …Một ——

Đến lúc rồi!

Lyon trừng lớn hai mắt, sắc mặt của gã càng thêm tái nhợt, vì sao? Vì sao Johnny không ngã xuống?

(Tình yêu à! Lượng hô hấp của khủng long chỉ bằng một phần trăm của ngươi thôi! Cậu ta còn chưa kịp thở đâu~)

“Nha?! Bush vẫn còn ngủ, vậy tốt nhất tôi nên rời đi thì hơn.” Nhìn Hồ Bất Thích vẫn đang “ngủ” trên ghế sa lon, Johnny hạ giọng xuống, lúc đi ngang qua Lyon, còn rất săn sóc đưa Lyon vào trong phòng.

“Bye!”

Johnny đóng cửa lại.

Hai tay nổi đầy gân xanh, đại não thiếu dưỡng khí nghiêm trọng, Lyon cảm thấy bản thân đã khó chịu đến không thể tự hỏi, gã lần đầu tiên nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, từng tiếng từng tiếng bình bịch, hô hấp theo đó cũng dồn dập lên, một loại cảm giác kỳ diệu đột nhiên sinh ra, loại cảm giác này vừa giống như nôn nóng, vừa giống như hoảng hốt.

Lyon • Jackson này, là một thằng đàn ông từ khi sinh ra tới nay chưa từng biết sợ cái gì.

Không đúng… Nhất định phải làm cái gì đó… Nếu không, nếu không sẽ…

Trong lòng cưỡng chế ra lệnh cho bản thân, Lyon cử động! Gã dùng một tay nhanh chóng bịt mũi của mình, sau đó bước nhanh vào bếp khóa van bình gas, cuối cùng dồn toàn bộ sức chịu đựng còn lại chạy tới trước cửa sổ, mở cửa sổ rồi ngay lập tức nhoài hẳn người ra bên ngoài, sau đó há to miệng hút một hơi không khí ——

Cảm thấy chóng mặt, huyệt thái dương của gã thình thịch nhảy lên, trong giây lát hai mắt của gã tối sầm!

Lần thứ hai mở mắt ra, Lyon có chút choáng váng, mặc cho ai tỉnh lại, phát hiện ra thân mình treo hơn phân nửa ngoài cửa sổ cũng sẽ choáng váng.

Thiếu chút nữa đã rớt xuống rồi, Lyon vội vàng thu thân về, chính gã cũng bị ảnh hưởng của khí gas, tuy rằng sau khi mở cửa sổ ra gã mới hô hấp, nhưng là trong giây lát không khí lưu thông, vẫn sẽ khó tránh khỏi hít vào một chút khí gas. Đũng quần đã ướt đẫm, gã không kiềm lại được.

Đầu óc gã giờ vẫn còn chút không tỉnh táo, ngồi phịch xuống dưới cửa sổ, gã cảm thấy nửa người trên của mình vừa cứng vừa lạnh. Tầm mắt gã, dừng trên cánh tay trái Hồ Bất Thích buông thõng dưới mặt đất.

Chần chờ một chút, Lyon chậm rãi đứng lên, gã một lần nữa đến gần sô pha, chậm rãi đưa tay qua, xác định đối phương đã chết, không còn hô hấp.

Nhưng mà, vì sao Johnny lại không có việc gì?

Gã có cảm giác như gặp ác mộng, nồng độ khí gas bên trong quả nhiên là đã đến mức có thể lấy mạng người ta, nhưng mà tên Johnny kia lại đi vào bên trong lâu như vậy mà không bị làm sao, tên kia…

Ánh mắt Lyon đăm chiêu: Mình hiện tại nên làm thế nào? Gã lần đầu tiên hoang mang không biết làm sao.

Tiếng đập cửa rầm rập thình lình vang lên phá vỡ yên tĩnh bên trong, bối rối dời tầm mắt đến cách cửa cách đó không xa, Lyon nuốt nước miếng rồi nhẹ nhàng đi qua, không trực tiếp mở cửa.

Lyon nhìn chằm chằm cánh cửa, bất động không chịu nhích người lại gần hơn, dường như muốn thúc giục gã, tiếng đập cửa lại vang lên.

Gã cúi người, đặt mắt trái vào lỗ mắt mèo nho nhỏ, lúc thấy rõ người ngoài cửa, Lyon giật mình ngồi phịch xuống sàn nhà!

Ôi Thượng đế! Gã nhìn thấy gì thế này? Làm sao có thể? Sao có thể là người kia?

Người ngoài cửa rõ ràng Jerry • Paula Polly vừa mới bị gã nhấn chết chìm trong bồn tắm!

Jerry • Paula Polly trần như nhộng, giống y hệt lúc hắn bị chết chìm, người gã lập tức ướt đẫm mồ hôi. Lyon cảm thấy, trong nháy mắt vừa rồi thậm chí mình còn có thể thấy bọt nước trên tóc cậu ta rơi xuống.

Người kia đến tìm gã!

Trái tim đập nhanh đến mức sắp bay ra khỏi l*иg ngực, ngay lúc Lyon nghĩ mình đã căng thẳng đến không thể căng thẳng hơn được nữa, ngoài cửa truyền đến âm thanh ma sát sột soạt, dán tai xuống sàn nhà nghe… Đây là tiếng bước chân rời đi.

Thanh âm kia dần dần đi xa.

Sau đó, lại có tiếng đập cửa vang lên, nhưng là tiếng đập cửa nhà người khác.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ngoài hành lang lại trở về yên tĩnh như lúc đầu, Lyon mới run rẩy đứng lên. Nhưng ngay lúc gã định mở cửa xem người kia đi chưa, thì tiếng đập cửa vang lên lần nữa!

Lyon run rẩy, lại nhìn qua mắt mèo, vừa nhìn xuống dưới, gã gần như bay mất hồn vía: Ngay lúc này, đứng ngoài cửa chính là cô bé đã bị gã bóp chết!

“A a a a a a ~~~ rõ ràng là đã chết rồi mà a a a a a!”

Hai tay túm chặt lấy tóc trên đầu mình, hai mắt Lyon chưa bao giờ trừng lớn đến thế, gã sao cũng không thể hiểu được, liên tục ba lần! Ba lần! Mỗi lần đều sử dụng những thủ đoạn gϊếŧ người trí mạng, vậy mà những người đó hết lần này đến lần khác đều có thể xuất hiện trước mặt gã.

“Làm sao có thể?!”

Lyon cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Không đúng! Có lẽ… Gã đã điên mất rồi thì phải?

Đúng lúc đó, một âm thanh từ phía sau truyền đến. Ôm đầu, Lyon hoảng sợ quay đầu nhìn lại ——

“Sao không ra mở cửa?” Trên ghế sa lon, tên đàn ông đã được gã kiểm tra và khẳng định không còn hô hấp, mỉm cười ngồi dậy.