Giống Như Đã Từng Quen Biết

Chưa có ai đánh giá truyện này!
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Converter: ngocquynh520 Edit: Sag Ai thực sự chân tình với ai? Ai vì ai mà vĩnh viễn yêu thương? Ai là người duy nhất của ai? Vì sao lại đến, vì sao lại đi? Ai vì ai mà quyến luyến không thôi? Ai là s …
Xem Thêm

Chương 2
Phó Bội Gia bê một chồng tài liệu từ thư viện đi ra, thực sự là hận không thể mọc ra vài cái tay. Hô! Chỉ cần hoàn thành luận văn là có thể được giải phóng, thật tốt!

Tiếng chuông điện thoại di dộng vang lên rất không đúng lúc, Phó Bội Gia thực sự là không muốn mời vài kẻ cắp đến, dứt khoát mặc kệ. Dù sao trời cũng chưa có sập xuống.

Cuối cùng Phó Bội Gia cũng bại bởi chủ nhân của tiếng chuông điện thoại, để tư liệu xuống dưới đất “A lô?” Giọng điệu rất không tốt.

“Phó Bội Gia?” Một âm thanh mộc mạc, trầm thấp truyền đến, nếu Phó Bội Gia nghe không nhầm, hắn chắc là Kiều Gia Hiên đã đυ.ng phải tuần trước.

“A —Chuyện gì?” Giọng nói cũng dần trở nên mềm mại, dịu dàng.

“Tôi là Kiều Gia Hiên. Cô ở đâu?”

“Trường học!”

“Bây giờ đã là buổi trưa rồi, cùng nhau ăn cơm đi! Tôi tới đón cô!” Do thói quen ra mệnh lệnh, giọng điệu dĩ nhiên không cho phép cự tuyệt.

Phó Bội Gia có chút ngây ra nhìn điện thoại đã bị cắt đứt, thật là bội phục Kiều Gia Hiên này lưu loát, ngắn gọn. Hắn hình như còn không cho cô cơ hội đồng ý. Nếu không phải ngày đó gặp nhau tại bữa tiệc cùng cô trò chuyện hồi lâu, cô còn lâu mới đi

Hoàn hảo, Kiều Gia Hiên không mang cô đến chỗ nào tráng lệ, một bữa cơm ăn, tối thiểu cũng phải đυ.ng tới bốn, năm người quen. Phải biết rằng, trở lại giải thích cùng lão đầu một hồi, cũng muốn mệt chết. Nếu có việc này, Phó Bội Gia tình nguyện gặm luận văn hay là đi ngủ cho xong.

“Cô muốn ăn gì?” Kiều Gia Hiên một bên cởϊ áσ khoác một bên hỏi cô.

“Tùy ý đi!”

“Tùy ý? Xin hỏi nơi này có món ăn gì?” Kiều Gia Hiên vẻ mặt chăm chú quay sang hỏi bồi bàn.

Phó Bội Gia phối hợp với diễn trò của hắn mà bật cười, rõ ràng biết rõ người này là đang trêu đùa cô.

Kiều Gia Hiên cũng vẻ mặt đầy ý cười quay đầu lại, Phó Bội Gia không khỏi lần thứ hai cảm thấy hắn có một hàm răng thật đẹp, trắng sáng, so với những hàm răng quảng cáo kem đánh răng trên TV còn đẹp hơn nhiều. Hắn hẳn là vô cùng thích hợp với việc mỉm cười, có thể làm cho người ta có một cảm giác hắn rất khôn khéo cùng lãnh khốc.

“Vậy những món này! Cô thấy được không?”

Bội Gia hồi phục lai tinh thần, mới biết chính mình nhìn hắn đến ngẩn ra, mặt không khỏi hơi đỏ lên: “Được!” Trời biết hắn nói cái gì, vừa rồi cô một câu cũng không nghe thấy.

Kiều Gia Hiên quay đầu nói: “Vậy cho tôi những món này!” Lại nói: “Không biết mời ăn món gì, nhân tiện đưa cô đến chỗ này. Tôi nghĩ món ăn ở đây rất có hương vị gia đình!”

Hương vị gia đình! Phó Bội Gia khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn.

Kiều Gia Hiên vẻ mặt cô đơn nở một nụ cười: “Tôi không có người nhà. Bố mẹ đã qua đời từ lâu!”

Bội Gia nhìn vẻ mặt tươi cười của hắn, trong lòng cảm thấy không đành. Xuất hiện một ý nghĩ muốn vuốt lên vùng lông mày đang nhăn lại của hắn. Nhưng cô chỉ khách sáo nói: “Xin lỗi!”

Kiều Gia Hiên trong nháy mắt khôi phục lại vẻ mặt bình thường, cười nói: “Không có gì. Tôi chưa từng cùng người khác đề cập đến chuyện này. Nhưng chẳng hiểu vì sao, nhìn thấy cô, lại không có bận tâm cùng cô mở lòng!”

Bội Gia mỉm cười nhìn hắn, trong lòng như rơi vào một hũ đường.

Lúc này, bồi bàn đã mang đồ ăn lần lượt bưng lên, đều là một số món thông thường ở nhà. Nhưng phối hợp sắc hương đầy đủ, khiến người ta có cảm giác mười ngón tay muốn di chuyển.

Kiều Gia Hiên dùng chiếc đũa chọn một ít món gắp vào trong bát của cô: “Cô nếm thử xem! Xem có thích hay không?”

Cô cúi đầu cắn nhẹ một miếng, cũng có mùi vị. Thế nhưng cô ăn thế nào cũng không nghĩ ra được là vị gì.

“Cũng không tệ lắm!”

“Mấy món ăn này, ngày trước đều là sở trường của mẹ tôi. Bố tôi cũng rất thích. Tuy rằng ở đây nấu không giống mùi vị mẹ tôi làm, nhưng cũng có một chút tương tự, đó là nguyên nhân tôi rất thích đến nơi này. Tựa như được trở lại như hồi còn bé!”

Kiều Gia Hiên dùng một loại ánh mắt kì quái nhìn cô, dường như không phải nhìn cô, như là xuyên qua cô, nhìn về nơi xa xôi, nhìn về quá khứ, như nhìn về thời gian!

Bội Gia bị hắn nhìn xấu hổ: “Vậy anh ăn nhiều một chút!”

Đôi môi của Kiều Gia Hiên giương lên một nụ cười đẹp đẽ, cúi đầu bắt đầu ăn

——————————

Như vậy mà hẹn hò? Bội Gia không tiếng động tự hỏi chính mình, tuy rằng về tới nhà, thế nhưng cô lại trầm lặng trong bầu không khí vừa rồi. Cũng không phải là chưa một mình cùng nam sinh ra ngoài. Thế nhưng cô biết Kiều Gia Hiên là con người đặc biệt.

Hắn không ngây thơ giống những nam sinh học cùng trường, nhưng cũng không phóng đãng. Hắn lớn hơn cô, thế giới của hắn cô cũng không hiểu hết, quá khứ của hắn đối với cô là một mê cung, nhưng hết thảy chuyện của hắn lại khiến cô suy nghĩ như vậy.

Tiếng chuông điện thoại truyền đến, màn hình hiện lên tên của Kiều Gia Hiên.

“Bội Gia. Nhà hàng vừa rồi em có thích không?”

“Vâng!

“Tối mai anh rảnh rỗi, tôi đưa em đi một nhà hàng khác thử xem!”

Trời ạ, điện thoại lại tắt! Cái con người này sao có thể độc đoán như vậy? Hắn biết cô nhất định đồng ý đi sao? Cô đường đường là thiên kim Phó thị, chỉ cần cô nguyện ý, người muốn cùng cô ăn cơm xếp hàng chật cả dãy phố.

Thế nhưng trong đáy lòng lại có một âm thanh không ngừng lên tiếng, muốn đi, muốn đi, tất nhiên muốn đi!

Chạng váng tối ngày thứ hai, Bội Gia dường như rất có tinh thần, chọn đi chọn lại giữa đống quần áo. Mặc màu đen nhìn có vẻ quá trưởng thành, mặc đồ trắng thì có vẻ hơi đơn điệu, mặc máu phấn hồng thì lại giống trẻ con —- mang cả phòng quần áo ra thử, nhưng mà không có cái nào hợp ý. Trách không được có người nói: “Tủ quần áo của con gái vĩnh viễn là ít!” Phó Bội Gia hiện tại có chút hối hận, bình thường phụ thân đưa cô rất nhiều thẻ vàng, cũng không hạn chế chi tiêu của cô, nhưng cô lại không có ham mê đặc biệt với việc mua quần áo, cứ mặc được đại khái là được, cũng không mua nhiều. Mà bình thường phụ thân cũng theo tiêu chuẩn Châu Âu mà đặt may lễ phục cho cô. Cho nên cô chẳng bao giờ quá quan tâm đến quần áo.

Nhìn thời gian một phút một giây đang đến gần, cô cũng không quản được nhiều chuyện. Chọn chiếc váy màu tím này cũng tương đối thuận mắt, phối hợp cùng xăng – đan màu tím.

Vừa mới mặc đồ xong, chị Vương đã gõ cửa: “Tiểu thư, có một vị Kiều tiên sinh tới, nói là hẹn cùng ăn tối với cô! Tôi đã mời ngài ấy chờ ở đại sảnh rồi.”

“Được được! Tôi xuống ngay đây!” Bội Gia luống cuống tay chân vỗ vỗ chút nước lên mặt, bôi lên một chút kem dưỡng ẩm, sau đó điểm lên chút màu son, liền chạy xuống dưới.

Kiều Gia Hiên cũng không ngồi, lẳng lặng đánh giá căn biệt thự Phó gia, không lộng lẫy như trong tưởng tượng, đồ vật đều bày trí thỏa đáng, rất có cảm giác gia đình. Đúng vậy, chính là cảm giác gia đình.

Trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân, hắn theo bản năng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Bội Gia một thân màu tím đã bước từ trên lầu xuống, ánh mắt không khỏi sáng lên. Mái tóc đen dài của cô hất ra sau, đung đưa theo từng bước đi, khiến người ta cảm thấy yêu mến. Lần đầu tiên tại bữa tiệc nhìn thấy cô, một thân lễ phục, hơi búi lên. Ngày đó thấy cô ở cổng trường, là buộc đuôi ngựa.

“Hôm nay em đẹp lắm!”

“Thật sao? Cảm ơn!” Bội Gia thản nhiên cười, sắc mặt hơi phớt hồng.

“Đi thôi. Tôi mang em đến một nơi rất tuyệt!”

Thì ra Kiều Gia Hiên lần này đưa cô tới một nhà ăn ở trên đỉnh núi, trang trí không phô trương, nhưng vô cùng lãng mạn, trần nhà làm bằng thủy tinh, ngẩng đầu lên liền có thể nhìn thấy bầu trời đêm đầy sao.

Bên trong cũng không có đèn, chỉ có vài ngọn nến, ánh sáng mập mờ hòa cùng với ánh sáng yếu ớt từ những ngôi sao trên bầu trời. Nếu là tình nhân đến đây ăn cơm, thật đúng là lãng mạn đến cực điểm.

Tình nhân? Cô bỗng dưng ngẩng đầu nhìn Kiều Gia Hiên, đã thấy hắn vẻ mặt dịu dàng đang nhìn cô.

Bội Gia ngược lại lại cúi đầu xuống.

“Thích bầu không khí ở đây không?”

“A — Cũng không tệ lắm!”

“Bội Gia, nhìn tôi!”

Bội Gia khó hiểu ngẩng đầu, nhưng lại rơi vào một đôi mắt thâm tình: “Bội Gia, làm bạn gái của tôi nhé!”

Ngực Bội Gia như con nai con nhảy toán loạn, không biết phải làm thế nào cho phải.

Vừa lúc này truyền đến tiếng mở cửa, bồi bàn bắt đầu bưng món bò bít – tết vào.

Hai người đều không nói lời nào, nhìn bồi bàn để đĩa thịt bò xuống, liền xin lui ra ngoài.

Kiều Gia Hiên cũng không nhắc lại, kéo đĩa thịt bò của Bội Gia đến trước mặt, giúp cô cắt thịt bò thành từng miếng nhỏ. Rồi đưa đến trước mặt Bội Gia.

Bội Gia lặng lẽ không nói, trong ngực liên tục đập thình thịch thình thịch. Ngay cả tay cầm dĩa ăn cũng có chút run rẩy.

Kiều Gia Hiên mãi cho đến khi ăn xong, cũng không nhắc lại vấn đề này.

Hắn ngồi ở trong chiếc xe thể thao, Bội Gia nhìn ra ngoài cửa sổ đến xuất thần. Hắn không có hỏi lại vấn đề kia, chẳng lẽ là bỏ qua rồi? Vẫn còn —-

Bội Gia lấy lại bình tĩnh, mới phát hiện ra con đường này không phải đường về nhà cô: “Đây không phải đường về nhà tôi.”

Kiều Gia Hiên quay đầu cười nói: “Đến nhà của tôi. Tôi lấy chút đồ!”

Bội Gia gật đầu một cái.

Xe chạy vào một khu chung cư cao cấp, dừng lại trước một biệt thự.

“Đến đây, vào trong ngồi một lúc. Tôi có chút việc, có thể phải ở lại nửa giờ. Đợi lát nữa sẽ đưa em về.”

Bội Gia theo hắn đi vào, bày trí trang nhã khéo léo, có thể thấy là từ những người có tiếng tăm. Nhưng cảm giác cũng vô cùng đơn điệu. Dường như thiếu thứ gì đó.

Đúng! Thiếu cảm giác gia đình! Dường như chủ nhân của nó chỉ cần mang hành lý đi, nơi này liền trở thành phòng mẫu.

Khó trách hắn hay mang cô đến những nhà hàng có không khí gia đình để ăn.

Tuy rằng thiếu mẫu thân, nhưng phụ thân vẫn gánh vác trách nhiệm của mẫu thân, chăm sóc tốt cho cô. Vì sợ cô phải chịu uất ức, nên không đi bước nữa. Tuy rằng nhà không lớn hơn nơi này bao nhiêu, những luôn có những tiếng cười không ngừng.

Cô khẽ thở dài một cái, đi ra sân thượng. Trong sân nhà thoảng qua một mùi hương hoa, những con côn trùng không biết tên liên tục kêu ríu ra ríu rít. Khiến cho phòng trong càng trở nên quạnh quẽ.

Không biết đã ngây ra bao lâu, chỉ cảm thấy một đôi bàn tay ấm áp ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của mình, quay người lại liền rơi vào cái ôm ấm áp của hắn: “Sao thế, đứng ở đây ngẩn người?”

Bội Gia chỉ cảm thấy được hơi thở nam tính mạnh mẽ của hắn vây quanh, cả người nóng lên, liền giãy giụa mong rời khỏi hắn.

Vòng tay của Kiều Gia Hiên càng thêm xiết chặt: “Ngoan, không nên nhích tới nhích lui.” Chỉ là yên lặng ôm cô.

Một lúc sau, hắn mới từ từ buông cô ra, đỡ lấy cằm của cô, nhìn thẳng vào đôi mắt cô: “Bội Gia, làm bạn gái tôi!” Âm thanh của hắn trầm thấp, mang theo chút mê hoặc lòng người.

Bội Gia không nói, chỉ lẳng lặng nhìn hắn. Nhưng thấy gương mặt hắn càng lúc càng tiến lại gần, ở trước mặt không ngừng phóng đại, đến khi môi hắn chạm vào đôi môi cô.

Thêm Bình Luận