Chương 28

Bên trong phòng, Quý Bắc Chu đã cởϊ áσ ra, ánh đèn tối mờ chiếu ánh sáng mềm mại lên cơ thể gầy nhưng rắn chắc của anh.

Màu da giữa cánh tay và cơ thể không đều nhau, cơ lưng dày rộng, vòng eo hẹp, Lâm Sơ Thịnh khẽ bặm môi, cầm lọ thuốc lên để nghiên cứu cách dùng.

“Lọ thuốc màu nâu kia, chỉ cần bôi vào miệng vết thương là được.” Quý Bắc Chu nhắc nhở cô.

Anh đỡ vết dao này thay cho Hắc Tử, may mắn lúc ấy gã kia cũng hoảng sợ không nhìn rõ, hơn nữa trong núi lại tối om, khi tên kia chém xuống, hắn dùng sống dao.

Vết thương bị tắc nghẽn, không cắt qua vân da, nếu không anh đã phải nằm viện từ lâu rồi.

Quý Bắc Chu ngồi, Lâm Sơ Thịnh lại đứng ở trước mặt anh, cúi người bôi thuốc.

Vết thương ứ đọng thành màu tím, Lâm Sơ Thịnh cầm tăm bông, nhúng vào trong chai thuốc, vừa mới bôi vào miệng vết thương, Quý Bắc Chu đã cứng người lại, “Rất đau sao?”

“Đau!”

“Vậy tôi bôi nhẹ một chút.”

Đây là lần đầu tiên Lâm Sơ Thịnh bôi thuốc giúp người khác, cô vô cùng cẩn thận, càng đến gần anh hơn.

Điều này khiến cho Quý Bắc Chu thấy mất tự nhiên, miệng vết thương ở chỗ xương bả vai, cô lại đến gần như vậy, hơi thở của cô thổi hết lên cổ anh.

Cổ, lỗ tai hầu như đều là điểm nhạy cảm của mỗi người.

Hơi thở thổi qua, lại khiến cho làn da ở cổ anh nóng lên, biến thành một màu đỏ, như muốn lấy mạng người khác.

Quý Bắc Chu ngồi thẳng lưng lên, cơ thể cũng căng chặt lại.

Lâm Sơ Thịnh lại không hiểu anh đang nghĩ gì.

Cô thấy cả người anh căng cứng lại, còn tưởng do cô nặng tay quá hoặc do bôi thuốc vào nên anh thấy đau.

“Sắp xong rồi.” Nói xong, còn thổi nhẹ lên miệng vết thương, “Thổi như vậy có đỡ đau hơn không?”

Khi còn nhỏ bố mẹ bôi thuốc, hầu như đều nói thổi như vậy sẽ bớt đau.

Cả người Quý Bắc Chu càng căng chặt hơn nữa, cô thổi vào mấy lần, thuốc mỡ cũng dần ngấm vào, chỗ vết thương truyền đến cảm giác hơi lạnh nhè nhẹ, nhưng chỉ mấy giây sau, hơi nóng càng tăng lên.

Nóng như thiêu đến tận xương.

Bị cô thổi như vậy, lòng anh cũng thấy vừa nóng vừa ngứa, vừa mới chuẩn bị di chuyển người, Lâm Sơ Thịnh đã giữ anh lại:

“Đừng cử động!”

“…”

“Nhịn một chút, sẽ không đau nữa đâu.” Lâm Sơ Thịnh cho rằng anh sợ đau, còn muốn dỗ anh, giọng nói vừa nhỏ vừa êm ái, giống như coi anh như một đứa trẻ.

Quý Bắc Chu cảm thấy dở khóc dở cười, cô không hiểu thật hay đang giả ngốc thế!

Anh cảm thấy không còn cách nào, cắn chặt răng, từ từ thở ra hơi thở nóng bỏng.

Quý Bắc Chu quả thực có giấu ý đồ riêng, anh muốn thử thăm dò Lâm Sơ Thịnh, muốn biết cô có đau lòng khi anh bị thương hay không, cũng muốn nhân cơ hội này để ở chung một chỗ, trêu đùa cô.

Nhưng anh còn chưa bắt đầu làm gì, đã bị cô chọc cho cả người không được tự nhiên, cổ họng nóng giống như sao Đại hỏa hạ xuống, cảm thấy vô cùng khó chịu, khát nước.

Cái này đúng là đùa với lửa sẽ chết cháy mà!

Khoảng cách giữa hai người rất gần, anh lại thở dài như vậy, Lâm Sơ Thịnh có thể cảm nhận một cách rõ ràng, còn tưởng là do quá đau, cô bất giác nghiêng đầu nhìn anh.

Thái dương khẽ cọ qua cằm anh —

Hơi thở của cô như bị tắc nghẽn, ánh mắt hai người chạm nhau, gần tới mức hơi thở dây dưa lẫn nhau.

Đôi mắt anh đen kịt, khiến tim cô đập mạnh, loạn nhịp.

“Tôi không đau đâu, em tiếp tục đi.” Giọng nói khàn khàn như đang phải kiềm chế gì đó.

Xử lý miệng vết thương cũng chỉ mất vài phút, Lâm Sơ Thịnh bỏ tăm bông xuống, nắp chặt lọ thuốc lại, Quý Bắc Chu lại đợi thuốc mỡ ngấm vào hết, sau đó mới mặc áo vào.

“Cái này là đồ tôi tặng anh, còn có cả anh Hắc Tử nữa.” Lâm Sơ Thịnh chỉ vào túi đồ lúc nãy cô mang đến, “Không còn việc gì nữa, tôi đi trước đây, anh cũng nghỉ ngơi sớm nhé.”

“Ừm.” Quý Bắc Chu không nói thêm gì nữa.

Tuy rằng Hắc Tử ở sau vườn, nhưng vẫn nghe được tiếng mở cửa, đoán hai người bôi thuốc xong rồi, hắn dập đầu thuốc lá xuống, vừa xoa cánh tay vừa đi trở về phòng.

“Ôi lạnh thế, ra ngoài buổi tối, đúng là thấy lạnh thật.” Hắc Tử xoay người đóng cửa lại, đi đến bên cạnh Quý Bắc Chu, cười với vẻ trêu ghẹo, “Đội trưởng, anh với chị dâu có tiến triển gì không?”

Quý Bắc Chu không lên tiếng.

“Trai đơn gái chiếc, lại cởϊ qυầи áo bôi thuốc, chẳng lẽ lại không xảy ra chuyện gì?”

“Cậu nói hay như vậy, sao không đổi nghề sang hát tướng thanh* đi?” Quý Bắc Chu nhướng mày, duỗi tay về phía hắn, “Còn thuốc không?”

*Tướng thanh; tấu nói (một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt)

Gần đây anh đang cai thuốc, cũng không mang thuốc trong túi nữa, khi không nhịn được nữa mới đến chỗ Hắc Tử lấy một điếu thuốc cho đỡ thèm.

“Trong hộp này còn hai điếu, cho anh hết đấy.” Hắc Tử ném hộp thuốc và bật lửa cho anh, sau khi Quý Bắc Chu nhận lấy thì đi ra khỏi cửa.

Hắc Tử vò đầu một hồi lâu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai người này có xảy ra chuyện gì không?

Hay là đã làm xong việc rồi, nên đội trưởng mới cần hút thuốc, để nhớ lại dư vị?

Quý Bắc Chu ngồi trên tảng đá ở sau vườn, châm điếu thuốc, giơ tay ấn vào giữa mày, nghĩ đến chuyện vừa rồi, vẫn cảm thấy vùng cổ nóng như bị thiêu đốt.

Cổ họng vừa khô vừa khát, anh hút gần nửa điếu thuốc, càng thấy phiền hơn.

Lúc nãy sao anh lại có thể nhịn được?

Quý Bắc Chu cũng cảm thấy anh cũng không phải là chính nhân quân tử gì, ngoài miệng cũng nói không ít lời cợt nhả, nhưng đúng là chẳng động tay động chân được mấy lần.

Làm một người đàn ông đoan chính thật khó mà!

Trong lòng thấy bực bội, hút gần hết điếu thuốc mà chẳng thấy vị gì.



Lâm Sơ Thịnh nào biết những suy nghĩ trong lòng Quý Bắc Chu, lúc này cô đang sắp xếp lại những đặc sản mua được một cách vui vẻ, chụp ảnh, tiện thể cũng đăng những ảnh chụp người, phong cảnh gần đây lên trên vòng bạn bè.

Khi Quý Bắc Chu nhìn thấy vòng bạn bè của cô, anh lại thấy buồn bực hơn.

Mấy người giáo sư Du, Ôn Bác, cả vợ chồng trưởng thôn nữa, ngay cả Hắc Tử cũng có nửa phần đầu trong đó, nhưng sao lại không có anh!

Chẳng lẽ anh không xứng hay sao?

Quý Bắc Chu cảm thấy bị nghẹn, cũng đăng một dòng chữ lên vòng bạn bè:

【 Gió đêm nay thật lạnh! 】

Lúc này Lâm Sơ Thịnh lúc này đang trả lời bình luận của bạn bè, khi load lại thì thấy tin của anh.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, gió đêm nay đúng là có hơi lạnh…

Cô like tin của anh đầu tiên!

Quý Bắc Chu thấy dở khóc dở cười, mà Quý Thành Úc thấy được tin này cũng mông lung, anh hắn và Lâm Sơ Thịnh thêm bạn với nhau từ khi nào vậy? Sao hắn lại không biết chứ!

Hết chương 28.