Chương 5

"Ai cho phép anh vào?" Thất Phân cầm túi khoai tây chiên tức giận hét lớn.

Lễ nhẹ nhàng đóng cửa lại, năm túi rác nằm ngoài cửa cả ngày cũng được mang vào trong, nói chậm rãi: "Là cô mở cửa mà."

Lễ trông như người lịch thiệp nhưng thực chất rất độc ác, cứ đào hầm hố cho Thất Phân nhảy.

"Tôi cần khoai tây chiên."

"Tôi chỉ ăn một gói của cô. Còn cô lấy của tôi mười gói." Lễ cầm túi đi về phía phòng mình, "Hôm nay thấy cô ở sân trượt tuyết."

"Anh cũng ở đó à?" Thất Phân ngạc nhiên.

Lễ sắp xếp lại mọi thứ như cũ: "Cô suýt đâm vào học viên của tôi."

Thất Phân đã nhớ ra: "Sao anh lại ở đó, thấy tôi mà không chào?"

"Cho phép tôi tắm trước đã."

Nằm trên sofa ăn khoai tây, tầm nhìn của Thất Phân xuất hiện một đôi chân trắng muốt, rồi một đoạn cẳng chân cũng màu da trắng, lên trên là áo ngủ xanh đậm, cổ áo mở tới góc ngực dưới, cổ trắng ngần, mái tóc đen ướt nhẹp.

Tiếng túi khoai rơi xuống đánh thức Thất Phân, nuốt nước miếng nhặt khoai tây lên, mắng: "Lại mặc đồ của bố tôi."

"Xin lỗi. Những bộ đồ đó bẩn rồi."

"Anh chỉ tìm cớ để sang chảnh! Bẩn thì giặt chứ!" Thất Phân lại liếc nhìn, sao đàn ông to con vậy mà trắng như Bạch Tuyết nhỉ?

Lễ ngồi xuống cạnh chân Thất Phân: "Đã giặt rồi, quần áo của cô cũng giúp cô giặt."

Thất Phân đá một cái vào đùi anh, lạnh buốt giống như tay anh: "Anh tắm nước lạnh à?"

"Ừm."

Thất Phân lộ vẻ ngạc nhiên: "Anh không lạnh à?"

"Người nước Giáng Sinh không sợ lạnh."

Thất Phân:... "Vậy sao anh còn mặc quần áo khi ra ngoài?"

"Để bảo vệ sự riêng tư."

"Điên khùng!" Tầm nhìn Thất Phân quay lại chương trình Thế giới động vật, xem sư tử đói thế nào săn mồi linh dương nhanh nhẹn.

Lễ đã quen với những lời nói đầy ý xấu của Thất Phân, lấy từ túi một gói khoai tây vị mình thích: "Tại sao phá vỡ thỏa thuận của chúng ta?"

"Thỏa thuận gì?" Thất Phân nói không chú tâm.

"Tôi giúp cô dọn dẹp nhà cửa cô cho tôi ở đây." Lễ đứng lên che màn hình TV, "Nói chuyện phải nhìn vào mắt tôi."

"Anh tránh ra!"

"Nhìn vào mắt tôi!"

Thất Phân ngồi thẳng dậy, không hiểu công tắc nào bật lên trong người, nói: "Không có thỏa thuận bằng văn bản, lại nữa đây là nhà tôi, tôi muốn cho anh ở thì cho ở, không muốn thì anh phải cút ngay! Huống hồ tôi không quen biết anh, cho anh ở là vì tôi sống một mình quá cô đơn! Hài lòng chưa? Tôi ngay cả tin nhắn năm mới của ba mẹ cũng không có, tôi không được xem môi trường làm việc của họ à? Biết đâu tôi có thể thấy họ?"

Nói mãi, nước mắt Thất Phân lăn dài xuống má, cô tôn trọng công việc của bố mẹ, cô cũng cảm nhận được tình thương của bố mẹ dành cho mình chỉ là một số lúc đặc biệt cô cảm thấy khó chịu thôi.

Rõ ràng Lễ cũng bị dọa cẩn thận ngồi xuống, xé túi khoai tây chiên cạnh tay lên Thất Phân, lại đưa tờ giấy, "Xin vui lòng tiếp tục xem phim."

Thất Phân vẫn khóc, Lễ ngồi thẳng cách một gói khoai tây, thậm chí không dám thay đổi biểu cảm, cứ đưa giấy không hề nói "đừng khóc nữa".

Thư phòng Đức vua Vương quốc Giáng Sinh.

"Thái tử đã hoàn thành nhiệm vụ thứ hai, phong thư ước nguyện đã đóng. Từ Quan còn cung cấp cho Thái tử một công việc."

"Từ Quan ước gì?" Đức vua tựa vào ghế đọc sách.

"Từ Quan trước đây là vận động viên trượt tuyết quốc gia, vì bị thương nên giã từ, đang làm việc ở sân trượt tuyết nhưng gần đây vết thương cũ tái phát, bị các huấn luyện viên ganh ghét phát hiện muốn lợi dụng cơ hội này đuổi anh ta đi. Công ty tổ chức một cuộc thi chuyên nghiệp, Từ Quan biết mình không thể hoàn thành cuộc thi đầy cam go này nên ước mong vượt qua khó khăn, tiếp tục theo đuổi trượt tuyết."

"Lễ xử lý thế nào?"

"Thái tử xuất hiện ở sân trượt giúp Từ Quan về đích đầu tiên."

Đức vua cười lớn sau khi nghe, "Sân trượt tuyết chính là chiến trường của Lễ, giúp người khác về đích đầu tiên không dễ."

"Thái tử viết trên phong thư, Từ Quan còn mong muốn có sức khỏe và kiếm nhiều tiền. Anh ấy nói..."

"Đó là lòng tham vô độ của con người?" Đức vua nói tiếp câu của người hầu, ông lắc đầu, "Nó không biết rằng, thực ra Từ Quan cũng không hy vọng thắng cuộc thi. Những ước muốn đó chỉ là bản năng con người khao khát điều tốt đẹp. Vai trò của chúng ta là bảo vệ điều tốt đẹp, nó vẫn chưa hiểu."

"Đúng như lời bệ hạ."

Ban công treo hai hàng quần áo của Thất Phân, của Lễ, ánh nắng ấm mùa đông chiếu lên.

Thất Phân ôm bát to uống cháo ngọt Lễ nấu, ngọt dịu thấm vào lòng.

Đêm qua Thất Phân khóc mệt ngủ luôn trên ghế salon, sáng thức dậy gặp Lễ đi làm về, tóc vẫn sử dụng gel tạo kiểu, mặc đồ không để ý đến nhiệt độ.

"Bữa sáng là cháo ngọt, chúc một ngày vui vẻ." Lễ lấy 50 đồng từ túi đặt lên bàn, "Trưa vẫn không nấu cơm cho cô được."

Thất Phân uống hai bát cháo ngọt, nhẹ nhàng cầm 50 đồng bỏ túi, quyết định trưa gọi đồ ăn ngoài.

Ngày cuối cùng kỳ nghỉ Tết Dương lịch Thất Phân chủ động nấu cơm tối vì cô đã hiểu ra Lễ làm thêm ở sân trượt tuyết, còn đưa cô 1/3 tiền lương làm tiền ăn, cộng thêm chuyện cô cáu gắt với anh vô cớ hôm đó trong lòng có chút day dứt.

6 giờ, chuông cửa đúng giờ reo, Thất Phân mặc tạp dề chạy ra mở cửa, "Chào mừng về nhà."

"Cảm ơn." Lễ cởi khăn quàng cổ treo lên móc áo, "Cô nấu cơm à?"

"Ừ, rảnh quá."

"Rảnh thế sao không đi hẹn hò như vậy tôi có thể hoàn thành sứ mệnh rồi." Lễ ngồi xuống ghế, nghiêm túc đưa ý kiến.

"Sao tôi lại để anh dễ dàng hoàn thành sứ mệnh rồi bỏ đi chứ? Kéo dài thì phải kéo dài anh luôn." Thất Phân cởi tạp dề, duỗi thẳng hai chân như đại gia, ra lệnh, "Mang cơm ra!"

"Tôi không chấp nhận thái độ như vậy." Lễ nhìn thẳng vào cô bằng đôi mắt xanh thẳm.

Thất Phân sợ nhất ánh mắt nghiêm túc của anh, không tàn nhẫn nhưng đáng sợ, lập tức sửa giọng, "Có thể nhờ anh mang cơm ra được không?"

"Không được." Lễ vẫn đứng dậy mặc tạp dề vào bếp.

Thất Phân không đoán nổi anh là người thế nào, anh luôn lịch sự nhưng mang theo bảy phần quỷ quyệt, một phần vô liêm sỉ, một phần nghiêm túc, và một phần ngu ngốc.

Anh chẳng biết an ủi gì khi thấy con gái khóc, chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh đưa khăn giấy.

Làm việc nhà, giặt giũ, nấu nướng vất vả mà không than vãn, giống y như người giúp việc nhà, cũng chẳng cãi lại nhưng cũng không bao giờ cúi đầu.

Còn cứ tự xưng là hoàng tử, hoàng tử nghèo nào lại thế này!

Trước khi ăn cơm Lễ cảm ơn Thất Phân đã tự nguyện nấu ăn.

"Cảm ơn nữa là khỏi ăn cơm rồi đấy, cứ lịch sự thế này thì anh có thể thu dọn đồ đạc rồi đi được rồi." Thất Phân ghét nhất loại đàn ông vô liêm sỉ nhưng cứ nói những lời lịch sự.

Lễ im lặng ăn cơm.

"Ngày mai còn phải đi trượt tuyết nữa không?" Thất Phân hỏi.

"Ngày mai tạm thời không cần nhưng cô cần bắt đầu tìm bạn trai rồi."

Thất Phân:... "Không tìm!"

"Chàng trai đó rất thích cô lúc trượt tuyết cứ theo sau cô để bảo vệ."

"Tôi không thích anh ấy."

"Cô có thể thử xem sao." Lễ đặt đũa xuống nghiêm túc khuyên cô.

"Anh phiền quá, ăn cơm không được nói chuyện."

"Cô bắt đầu trước mà."

Thất Phân:... "Lỗi của tôi, có thể im lặng ăn cơm được chưa?"

"Được rồi."

Sao cô lại mềm lòng với một người đàn ông tiểu nhân như vậy lần nữa chứ?! Nhìn qua người đàn ông đang cúi đầu ăn cơm, cô thè lưỡi.

Lịch Viễn Châu thực sự có rủ Thất Phân đi chơi những ngày qua nhưng cô thực sự không muốn vận động gì nữa, hậu quả của việc trượt tuyết vẫn chưa khỏi, không muốn trải nghiệm lại lần nữa, huống hồ vài ngày nữa là thi kết thúc học phần rồi, tiệc lớp nhất định sẽ gặp.

Thời gian tiếp theo, Lễ đi làm thêm ở sân trượt tuyết theo giờ, Thất Phân ở nhà ôn thi.

Ngày trước kỳ thi Sinh vật địa lý.

"Lễ ơi, ngày mai anh có đi làm thêm ở sân trượt không?" Thất Phân hô về phía bếp.

Lễ đang rửa bát trong bếp đáp lại: "Có đi."

Thất Phân chạy lộp bộp vào bếp, dựa cửa hỏi: "Bắt buộc phải đi à?"

Lễ gật đầu.

"Vậy nếu tôi và Lịch Viễn Châu ăn cơm trưa thì sao?"

Lễ im lặng lau khô hai cái bát rồi để vào tủ, lau tay: "Không bắt buộc."

Thất Phân chủ động đưa điện thoại cho anh: "Xin nghỉ giúp tôi đi." Vì Lễ không có điện thoại, số anh để lại cho người khác đều là của Thất Phân.

Ngồi trên ghế sofa nghe Lễ gọi điện xong, Thất Phân tự động mở gói khoai tây vị cô thích đưa cho anh: "Ăn khoai tây đi, vị anh thích nhất."

"Nói chuyện trước đã." Giọng lạnh băng.

Thất Phân ghét nhất kiểu không hợp tác của anh nhưng cô luôn bị anh đào hố.

"Chỉ là ngồi viết vài dòng thay bạn cùng phòng của tôi, ông chủ biếи ŧɦái của cô ấy không cho nghỉ." Thất Phân lại đẩy túi khoai tây về phía anh.

Lễ lấy một miếng: "Tôi có thể viết giúp cô."

Thất Phân cũng lấy một miếng, chạm nhẹ vào miếng của anh làm động tác mừng rượu: "Thành giao!" rồi nhét vào miệng anh.

Thất Phân chọn đi ô tô đến trường, không phải không muốn đi xe buýt mà vì cô dậy trễ.

"Khi thi, tôi viết gì anh cứ viết y chang nghe chưa?" Thất Phân dặn dò.

"Đêm qua cô đã nói tám lần rồi." Lễ cầm điện thoại - quà của Thất Phân tặng.

"Anh viết bài thi cho tôi, tôi lo chứ bộ." Thất Phân liếc nhìn đồng hồ, tăng tốc xe.

"Các cô không phải có câu nói 'Dùng người không nghi ngờ, nghi người không dùng' sao?"

Điện thoại Thất Phân bỗng reo lên: "Anh giúp tôi bắt máy đi."