Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Giang Hồ Dị Giới

Chương 3: Thủy Hỏa phán quan

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bên ngoài phủ mệnh chủ, trận địa tà phái đột nhiên xuất hiện hai cao thủ. Một người trong đó mặc áo màu đỏ chuếch, trùm lên che kín đầu. Sau lưng áo thêu hình ngọn lửa. Người này trên giang hồ không ai không biết. Y một thân công phu Hỏa Long thần công có thể nung chảy cả sắt thép rất lợi hại. Người đời gọi y với cái tên Xích Diệm.

Phải nói, võ công của Xích Diệm cực kỳ cao nhưng hiếu sát thành tính, hung danh uy chấn khắp chính ta lưỡng phái.

Người bên cạnh y thì khác, đó là một nữ nhân đẹp như hoa, danh tự là Thủy Tiên.

Hai người này võ công cao thâm khó lường. Nguyên là trợ thủ dưới trướng đắc lực nhất của Ma chủ. Được biết đến với cái tên "Thủy Hỏa Phán Quan". Tuy không xuất hiện nhiều trên giang hồ, nhưng danh tiếng của bọn chúng không hề nhỏ. Được biết, dù cho Ngũ Tà có hợp lực lại cũng không là đối thủ của hai người đó. Đây quả thực là một khó khăn lớn dành cho võ lâm chính phái.

Đối diện với hai vị phán quan tà phái là các môn sĩ chính phái, bao gồm các vị môn chủ và hàng trăm đệ tử cùng với võ lâm đồng đạo. Trong đó có Huyền Khổ đại sư chùa thiếu lâm cùng với một số người khác mới đến góp sức.

Xích Diệm thấy nhân sĩ chính phái mỗi lúc một đông, nghĩ thầm phải nhân cơ hội khi chúng còn chưa tập hợp đủ lực lượng phải nhanh chóng triệt hạ mới được. Nghĩ thế, hắn tiến lên một bước hướng đám võ sĩ chính phái, oang oang nói lớn:

“Các ngươi hiện tại có hai lựa chọn: đầu hàng hoặc chết.”

Một lão già đối diện nghe vậy, cả giận bước ra chỉ mặt Xích Diệm mà mắng:

"Anh hùng hảo hán trong chốn giang hồ chưa chết hết đâu. Các ngươi bản lãnh cao cường đến mấy chăng nữa rút cục cũng không thoát khỏi đạo trời chí công được."

Xích Diệm nhíu mày nhìn xem tên kia là ai. Chỉ thấy đó là một lão già tuổi ngoài lục tuần; râu tóc điểm bạc, mắt sáng như đuốc, thân hình cao lớn, có thể thấy được trong vẻ ngoài già nua kia là dáng dấp của một bậc cao thủ võ học.

Xích Diệm hừ lạnh một tiếng nói:

“Ái chà chà. Thì ra là Thanh Mộc Chân, chưởng môn Vân Hải tông. Ngươi đã khư khư cố chấp như vậy. Vậy ta đành tiễn ngươi đi một đoạn.”

Nói rồi, hắn phất tay một cái, một đoàn hỏa diễm từ tay hắn bắn ra cực nhanh nhắm ngay Thanh Mộc Chân mà phóng đến.

Thanh Mộc Chân không dám chủ quan, khí vận từ đan điền tụ vào hai tay, ra chiêu đón đỡ:

“Chút tài mọn. Xem song quyền của ta đây. Bạch nha quyền.”

Quyền phong từ tay Thanh Mộc Chân phóng ra hóa thành một đầu bạch hổ cực lớn, hỏa diễm cùng quyền phong va vào nhau phát ra tiếng nổ oanh động, khói bụi mịt mù.

Thanh Mộc Chân bị dư lực đẩy lùi ra sau vài bước, trong lòng thầm nghĩ:

“Quả nhiên tên này không tầm thường, một cái phất tay nhẹ cũng có thể chống đỡ lại được Bạch Hổ Xuất Sơn của ta.”

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng miệng ngoài lại nói khoác:

“Ha ha... Ngươi chỉ có...”

Chưa kịp thốt ra ba từ tiếp theo "như vậy à..." thì Thanh Mộc Chân bỗng hoảng hốt, vì Xích Diệm đang ở đằng xa chợt biến mất rồi đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt lão. Chỉ thấy, hắn giơ tay tung ra một quyền.

Thanh Mộc Chân chỉ kịp phản xạ tức thời đưa hai tay lên chống đỡ.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Rắc.

Thanh Mộc Chân trúng ngay một quyền trực diện. Cú đánh của Xích Diệm đánh gãy hai tay của lão, nhưng lực đạo vẫn chưa hết, nắm quyền lại tiếp tục giáng vào đầu của Thanh Mộc Chân.

Ý niệm cuối cùng của Thanh Mộc Chân trước khi chết chỉ là: “Hắn nhanh Quá!”

Quả thực, Xích Diệm hành động quá mau lẹ. Gã nhân lúc Thanh Mộc Chân không kịp đề phòng lập tức ra tay, thi triển khinh công đến cực hạn xuất hiện trước mặt đối thủ rồi tung quyền kết liễu. Từ lúc phất tay đến lúc đấm vỡ đầu đối phương chỉ ngắn ngủn trong vòng vài cái hô hấp mà thôi. Thương thay Thanh Mộc Chân, một đời tung hoành giang hồ, sáng tạo nên vô số tuyệt học lại chết một cách xám xịt như vậy.

Xích Diệm cười khẩy một tiếng, nói:

"Hừ... Ta ghét nhất mấy con cẩu hung hăng. Nhưng lại không có thực tài."

"Chưởng môn!"

Các đệ tử Vân Hải tông bây giờ mới kịp phản ứng, vội lao đến ôm thi thể Thanh Mộc Chân khóc rống lên. Vài tên trong đó cầm kiếm định xông đến liều mạng với kẻ thù nhưng cuối cùng được các đệ tử khác ngăn cản lại. Vô số ánh mắt chứa đầy sát khí lẫn phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Xích Diệm. Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ chết người thì Xích Diệm chắc có lẽ đã chết cả trăm ngàn lần rồi.

Ai ai cũng mặt đầy bi phẫn, tuy vô cùng tức giận nhưng cũng không ai dám tiến lên. Nếu đơn đả độc đấu thì không ai trong này nắm chắc có thể trụ được sau hai đến ba chiêu, đánh nhau bây giờ chỉ có nước thua thiệt.

Một số đệ tử các phái thấy chưởng môn Vân Hải tông bị hạ gục đơn giản như vậy thì ý chí chiến đấu tiêu tán hết, ai nấy đều sợ hãi tột độ.

Tư Không Thiên thấy tình hình không ổn, bước ra trước, bình tĩnh ra lệnh:

"Tất cả đệ tử lui vào trong, bảo vệ minh chủ, không cho bất cứ kẻ nào tiến vào dù chỉ một bước. Tính mạng mệnh chủ ta giao cho các ngươi, còn chuyện ngoài này cứ giao cho các chưởng môn bọn ta xử lý! Còn đệ tử Vân Hải tông yên tâm, mối thù đó ta sẽ báo giùm các ngươi."

Đám đệ tử Thanh Phong môn đồng thanh đáp:

"Vâng, chưởng môn."

Mấy vị chưởng môn khác cũng kiềm chế sự phẫn nộ trong lòng, lấy lại được bình tĩnh liền quay ra lệnh cho đệ tử của mình cũng lui vào, thoáng chốc bên ngoài chỉ còn lại mười bốn người.

Riêng đệ tử tà phái cũng được hai người Xích Diệm cùng Thủy Tiên điều ra bên ngoài. Trong cuộc chiến giữa các cao thủ như thế này, đám kia cũng chẳng có tác dụng là bao. Không hơn không kém một tấm bị thịt.

Xích Diệm khoanh tay lên ngực, khinh thường nói:

"Đến giờ này rồi mà các ngươi vẫn muốn bảo vệ lũ kiến yếu ớt kia sao!"

Tư Không Thiên trong mắt hiện lên hàn quang, đáp:

"Chúng có thể yếu nhưng không bao lâu nữa bọn chúng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và sẽ là những trụ cột của võ lâm chính phái."

Xích Diệm nói:

"Vậy sau khi gϊếŧ các ngươi, chắc ta phải đi phá mấy cái gọi là 'trụ cột' gì đó rồi!"

Tư Không Thiên lấy trong ngực ra viên đan dược lúc nãy Y Tiên đưa cho, rồi lập tức nuốt vào. Sau khi đan dược vào miệng, Tư Không Thiên chỉ cảm nhận được huyết quản trở nên nóng rực như hỏa lửa đốt. Toàn thân là một cỗ lực lượng vô cùng lớn đang tuôn trào mãnh liệt. Đôi mắt y trở nên đỏ ngầu, mạch máu nổi lên từng đường xanh rõ rệt. Hắn thầm than:

"Chết. Y Tiên lão tiền bối đâu nói là dược lực nó mạnh như vậy chứ!"

Tư Không Thiên cảm nhận lực lượng tuôn trào trong cơ thể, nhìn Xích Diệm không giấu nổi sát ý trong mắt, cười nói:

"Ha ha ha... Muốn gϊếŧ ta ư? Phải xem ngươi có bao nhiêu bản lãnh."

Hắn quay đầu lại, cười nhạt nói:

"Các vị, tại hạ đi trước một bước. Hy vọng kiếp sau chúng ta lại có thể tiếp tục là huynh đệ."

Các môn chủ khác thấy chưởng môn Thanh Phong môn làm vậy thì cũng không chần chừ, tất cả đều lấy đan dược ăn vào.

Tư Không Thiên vô cùng kinh ngạc.

"Các vị làm cái gì vậy?"

Hổ Uy Hoàng Bá Đạo đáp:

"Ha ha ha... Không Thiên lão đệ như vậy là không cho bọn ta mặt mũi rồi, chúng ta đâu thể đứng nhìn một mình ngươi xông vào chỗ nguy hiểm được. Nếu muốn đến kiếp sau, chi bằng tất cả cùng đi, kiếp sau cùng làm huynh đệ. Dù sao đông vui mới thú vị mà."

Tư Không Thiên cảm động trong lòng, cũng không khách sáo nữa, chỉ nói:

"Vậy thì làm phiền các huynh rồi."

Xích Diệm hừ lạnh khinh thường nói:

"Các ngươi tán chuyện xong chưa? Tất cả cùng lên đi, cho ta phải đỡ tốn chút thời gian."

Thủy Tiên đứng bên cạnh, thấy Xích Diệm khinh địch thì nhắc nhở:

"Xích Diệm, ngươi nên cẩn thận chút đi. Ta thấy 'khí' của bọn chúng có chút thay đổi."

Xích Diệm không cho là phải, vẫn một bộ dáng khinh khỉnh, đáp:

"Hừ... Thay đổi thì thế nào chứ! Vẫn chỉ là một lũ tôm tép. Chỉ mình ta là đủ để hạ hết mười một tên bọn chúng. Ngươi không cần nhúng tay vào."

Thủy Tiên chỉ nhíu mày chứ không nói gì thêm, nàng với Xích Diệm phục vụ Ma Chủ đã lâu, biết tính cách của hắn. Là một bộ dạng tự cao, không xem ai ra gì, nếu là lúc bình thường nàng sẽ không quan tâm. Nhưng bây giờ lại là trận chiến quan trọng để một bước thống nhất giang hồ, nên không thể không đề phòng. Thủy Tiên nghĩ vậy liền âm thầm lấy trong người Thiên hoa châm nắm trong tay, nếu Xích Diệm có thất thủ thì có thể kịp thời ứng cứu.

Tư Không Thiên rút trường kiếm bên hông ra nghe "Xoạt" một tiếng, uốn người ra phía sau rồi bất chợt phóng thẳng về phía trước như một mũi tên với tốc độ cực nhanh. Mũi kiếm nhắm thẳng vào mi tâm của Xích Diệm đâm tới.

Xích Diệm thoáng ngạc nhiên, thầm nghĩ:

"Chẳng lẽ đây là Cung thân ảnh đạn, một trong những tuyệt kỹ của Thanh Phong môn hay sao!"

Hắn tuy ngạc nhiên nhưng tâm không hề loạn, trong tích tắc mũi kiếm sắp đâm trúng, nhẹ nhàng lạng người sang bên phải né được đòn hung hiểm kia.

Nào ngờ, mũi kiếm của Tư Không Thiên đang đâm thẳng bỗng dưng tạt ngang qua lại nhằm cổ Xích Diệm mà chém tới. Thế công như chớp, chỉ trong tích tắc mà biến chiêu liên tục khiến đối thủ không kịp trở tay.

Nhưng Xích Diệm là ai? Hắn là một cao thủ lão luyện đã nếm mùi sinh tử vô số lần. Cảm nhận được nguy hiểm trong thế công chớp nhoáng này, ngay từ khi Tư Không Thiên lao vào hắn đã có đề phòng, sau khi lạng người khỏi đòn thế đầu tiên hắn liền rút từ bên hông ra một thanh khoái đao.

Quả nhiên, đúng như dự đoán lưỡi kiếm của Tư Không Thiên đang đâm thẳng bỗng trở thành chém ngang, trên mặt Xích Diệm liền xuất hiện một nụ cười đắc ý. Đó là nụ cười của kẻ đã từng sống cùng với tử thần.

Nói đến lưỡi kiếm sắp chạm vào cổ, Xích Diệm liền vung đao lên đón đỡ.

Choangggg.. Một tiếng vang dội, hai người bị dư lực dẩy ra hai bên.

Xích Diệm đứng thẳng dậy, nói:

"Ta không hề biết *Cung thân đạn ảnh, tuyệt kỹ độc môn của Thanh Phong môn lại có thể biến chiêu trong lúc thi triển đó?"

Tư Không Thiên khinh thường đáp:

"Võ học sâu xa. người như ngươi làm sao hiểu hết được."

Xích Diệm hừ một tiếng, nói:

"Vậy để ta tiếp tục tìm hiểu."

Nói rồi múa đao xông tới.

Mười một vị chưởng môn và võ sĩ giang hồ còn lại cũng không chịu thua, năm người chạy đến tiếp viện cho chưởng môn Thanh Phong môn. Sau người quay sang tấn công Thủy Tiên

Thủy Tiên đang quan chiến thấy sáu người đột nhiên tấn công, hai tay khua lên, thân hình cấp tốc lùi về sau. Hơn chục mũi ngân châm từ tay nàng phóng ra nhắm hướng sáu người bay đến, miệng cả giận mắng:

"Võ lâm chính phái đây sao? Lấy đông hϊếp yếu, bây giờ ta mới thực sự mở mang tầm mắt."

Hoàng Bá Đạo cầm đôi thiết chùy vung lên hất ngân châm ra, thật thà nói:

"Bọn ta đúng là ỷ đông thật, nhưng không hề hϊếp 'yếu'. Nếu ngươi mà yếu thật thì nọn ta chẳng là cái thá gì!"

Lưu Thiên Minh hừ một tiếng, tiếp lời:

"Hừ... Bá Đạo huynh nhiều lời làm gì? Dù sao cũng liều mạng mà thôi. Nếu gϊếŧ được bọn chúng thì sau này giang hồ sẽ được thái bình. Bỏ danh dự sang một bên. Đáng Lắm!"

Nói đoạn, cả sau người lại tiếp tục lao đến.

Thủy Tiên giận run lên, phóng tiếp vài cây châm. Thân hình lại tiếp tục thoái lui, bỗng nhiên nàng cảm nhận được một luồng gió nhẹ sau lưng, trong lòng thầm kêu "không ổn"

"Yêu nữ! Chạy đâu cho thoát!"

Quả nhiên, một bóng người đột nhiên xuất hiện phía sau lưng Thủy Tiên, trường kiếm quét ngang.

Trong sát na ấy, nàng lập tức cúi người xuống, đồng thời chân phải đá về sau. Kẻ đó không ngờ Thủy Tiên phản xạ nhanh đến vậy, không đề phòng liền trúng ngay một cước.

"Ui da..."

Người xuất hiện sau lưng Thủy Tiên chẳng ai khác, chính là Lưu Thiên Minh. Hắn bị trúng một cước khá nặng, miệng hộc ra một ngụm máu tươi; thân hình bay về sau đυ.ng trúng ngay bức tường gần đó. Lập tức bất tỉnh nhân sự.

"Yêu nữ! Chớ làm càn."

Hoàng Bá Đạo nhân lúc Thủy Tiên đang trong tư thế khó phòng bị (Đang đứng bằng một chân. Bởi vì chân kia mới đá xong.) Cầm thiết chùy nhằm đầu nàng mà nện tới, chùy mang theo kình phong mãnh liệt, thế công như lôi đỉnh. Nếu đánh trúng chắc chắc đầu nát xương tan.

Bình!

Thiết chùy đánh trúng đầu Thủy Tiên nhưng vẫn chưa hết đà liền tiếp tục nện xuống mặt đất.

Mặt đất ở đây được lát bằng đá huyền cương mà bị chùy của Hổ Uy Hoàng Bá Đạo nện xuống liền xuất hiện một cái hố cực lớn. Nhưng kinh ngạc thay, hắn không hề nhìn thấy thi thể Thủy Tiên ở đâu, ngay cả một vệt máu cũng không thấy.

Những người còn lại chứng kiến Hoàng Bá Đạo đánh trúng địch nhân thì thở phù nhẹ nhõm một hơi, nói:

"Quả nhiên, 'Lôi chùy phá thiên' của Hổ Uy đã luyện đến mức này, cho dù không có đan dược bổ trợ thì chắc chắn ả ta cũng tan xương nát thịt."

Nhưng Hoàng Bá Đạo lại nghĩ khác, trong lòng hắn thầm tính:

|Không đúng! Cái ta đánh trúng chỉ là tàn ảnh của cô ta, ở trong tư thế đó thì cô ta không thể di chuyển sang trái hay sang phải được... Lùi cũng không thể... Vậy thì, chỉ có thể là tiến lên phía trước. Tức là, đằng sau!"

Nói thì lâu, chứ hắn suy luận rất nhanh. Trong chớp nhoáng, hắn xoay người vung thiết chùy ra sau lưng.

Quả nhiên, Thủy Tiên xuất hiện phía sau Hoàng Bá Đạo, bị thiết chùy của hắn đột ngột xuất hiện không dám ám toán, chỉ đành thoái lui.

"Chuyện gì vừa xảy ra?"

Mấy người khác, không tin nổi vào mắt mình. Rõ ràng cô ta bị chùy đánh trúng đáng ra phải đầu nát xương tan rồi chứ, sao giờ lại không ra sao?

Hoàng Bá Đạo đáp:

"Còn chưa rõ hay sao? Cái ta đánh trúng chỉ là tàn ảnh của cô ta mà thôi."

Thủy Tiên đáp xuống, trong lòng có đôi phần thán phục, nói:

"Không nhìn ra ngươi chỉ là một tên vũ phu lại có thể đoán ra được vị trí của ta."

Hoàng Bá Đạo không để ý lời khen của đối phương mà nghi ngờ hỏi:

"Võ công đó cùng với khinh công tuyệt đỉnh như vậy! Phải chăng cô nương là người của Bách Hoa môn?"

Thủy Tiên tuy đeo khăn che mặt nhưng cũng có thể đoán được vẻ mặt nàng hiện đang vô cùng kinh ngạc lẫn chút sợ hãi.

Hoàng Bá Đạo dường như cảm nhận được thay đổi nhỏ ấy, cười nhạt nói:

"Quả nhiên là vậy! Ta đang còn hỏi vì sao võ lâm sắp tận diệt mà không thấy một người nào của Bách Hoa môn trợ giúp. Thì ra là một giộc với tà phái."

Thủy Tiên nghe vậy thì cả giận:

"Ta không liên can gì đến Bách Hoa môn. Ngươi dám vu khống chớ trách ta không khách khí."

Hoàng Bá Đạo hừ lạnh nói:

"Chính tà giao tranh. Còn giảng nghĩa khí?"

"Là do ngươi nói..."

Thủy Tiên nghiến răng kèn kẹt đề khí vào chân vọt lên. Trong tay nàng xuất hiện hơn mười mũi ngân châm phóng về phía năm người (Lưu Thiên Minh đang bất tỉnh nhân sự.)

Hoàng Bá Đạo giơ thiết chùy lên gạt đỡ nói:

"Hừ. Lại là..."

Nhưng chữ "chiêu đó." chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì Hoàng Bá Đạo kinh ngạc. Vì hắn đỡ ngân châm nhưng lại không nghe thấy tiếng động va chạm nào? Chẳng nhẽ châm làm bằng bông?

Đột nhiên Hoàng Bá Đạo biến sắc, quay lại hét lớn:

"Tất cả cẩn thận, là huyễn ảnh."

Nhưng hắn nhận ra thì đã quá muộn màng.

Chỉ nghe 'ahhh...' liên tục ba tiếng. Chưởng môn Vô Lượng phái và một người khác đã trúng chiêu.

Thì ra Thủy Tiên không phóng châm hết cả năm người mà chia ra phóng hai người bất cẩn nhất.

Nhưng nghe ba tiếng kêu?

Vậy còn người thứ ba?

Hoàng Bá Đạo giật mình nhìn vào bức tường đổ nát rồi bỗng nhiên nổi giận, gầm lớn:

"Yêu nữ, Lưu chưởng môn đã thụ trọng thương mà ngươi còn ám toán. Ta phải gϊếŧ ngươi."

"Là ngươi bảo ta không giảng nghĩa khí..."

Hóa ra trong mấy mũi châm mà Thủy Tiên phóng đi thì có một mũi dành riêng cho Lưu Thiên Minh. Hắn bị đá cho bất tỉnh nhân sự, mới tỉnh lại chưa kịp làm gì đã thấy một mũi tên ngay trước mặt nên không kịp né tránh, mũi châm phóng trúng ngay vào đầu Lưu Thiên Minh khiến y chết tức tưởi.

Hoàng Bá Đạo á khẩu không thể biện hộ, mặt đầy tức giận múa chùy xông đến, người đằng sau cũng cầm trường kiếm cũng lao vào. Nhất thời ba người đánh nhau khó phân thắng bại.

Nhưng hai người Hoàng Bá Đạo không để ý rằng tác dụng của Giải Thể đan cũng sắp hết. Nếu không nhanh chóng, người bị gϊếŧ tiếp theo sẽ là bọn họ.

⚠Chú Thích:

*Cung Thân Ảnh đạn: là khinh thân pháp siêu đẳng dùng nội công uốn người như mũi tên và di chuyển trong khoảnh khắc để tấn công. Trong lúc tấn công thường chỉ lao theo một hướng thẳng. Trừ phi luyện gân cốt đến mức mềm dẻo, mới có thể biến chiêu trong tích tắc khiến đối thủ bất ngờ. Là võ kỹ độc môn của Thanh Phong môn.

*Năm người giao chiến với Xích Diệm theo thứ tự là:

Tư Không Thiên - Thanh Phong phái.

Tuệ Tĩnh đại sư - Thiếu Lâm Tự.

Cùng với ba người khác.

*Sáu người giao chiến với Thủy Tiên là:

Hổ Uy - Hoàng Bá đạo

Lưu Thiên Minh - Thiên Đạo môn.

Một chưởng môn của Vô Lượng phái cùng hai võ sĩ giang hồ khác.

Đã edit.
« Chương TrướcChương Tiếp »