Chương 30

Linh Nhạc bảo

-Tiểu vương gia, có gì thì ngài cứ nói, đừng quỳ lạy như vậy.

-Không, lời thỉnh cầu của thần thật chẳng dễ dàng với công chúa nên thần phải cầu xin người.

-Thế đó là thỉnh cầu gì?

Từ từ ngước mặt lên, nhìn trực diện Linh Nhạc anh thu hết can đảm tâu rõ

-Thần cúi xin công chúa hãy bảo hoàng thượng huỷ bỏ hôn ước giữa người với đại ca thần.

Linh Nhạc tròn xoe mắt, mái đầu hơi nghiêng nom như trẻ con.

Tuy hơi đột ngột nhưng cô công chúa đã lấy lại vẻ bình thường, cất giọng hỏi

-Sao phải huỷ hôn ước, đây là hoàng thượng ban hôn.

-Thần biết, nhưng công chúa... đại ca thần đã có ý trung nhân, hơn nữa, người nữ nhi đó rất quan trọng đối với huynh ấy.

Linh Nhạc thoáng bất động trên ghế, tự dưng câu nói của Hiểu Lâm làm cô nhớ đến một chuyện.

-Nghĩa là, đại ca ngài bị phụ hoàng ta ép hôn?

Hiểu Lâm lắc đầu

-Không, hoàng thượng không hề biết điều này, ngài không hề ép đại ca thần.

-Vậy sao nhị vương gia Hiền Sang chẳng đề cập đến vấn đề ấy khi nghe phụ hoàng ta bảo sẽ ban hôn?

-Dạ, vì phụ thân thần cũng không biết việc đại ca thần có ý trung nhân.

-À, ra là thế.

Giọng Linh Nhạc nhẹ tênh.

Thấy công chúa không trả lời, Hiểu Lâm vẻ cầu khẩn

-Mong công chúa rộng lòng giúp đỡ đại ca thần.

Hiểu Lâm thiết nghĩ Linh Nhạc sẽ tức giận, mắng anh một tràng thậm chí còn phạt tội trước lời cầu xin quá đáng đó nhưng cô chẳng hề tỏ thái độ gì, vẫn bình thản nói

-Huỷ hôn như vậy không phải rất thiệt thòi cho ta ư? Với lại, khẩu dụ hoàng thượng đã ban, làm sao người rút lại được.

-Thưa, hoàng thượng chỉ mới ban khẩu dụ trước mặt thần, đại ca và phụ thân chứ chưa ban thánh chỉ nên vẫn có thể huỷ bỏ.

Trông sự ngoan cố của Hiểu Lâm, Linh Nhạc thở ra, chán nản

-Nếu thế người chịu thiệt là ta rồi, đại ca ngài thì hạnh phúc với ý trung nhân, còn ta, tưởng sẽ có phò mã tài ba, tuấn tú nay lại bị lấy mất, thế chẳng phải không công bằng à?

Hiểu Lâm lặng thinh, thật ra việc này anh đã dự trù sẵn vì vậy cũng có cách ứng phó.

Chỉ có điều, cách này Hiểu Lâm cần suy nghĩ kỹ càng... nhưng khi quyết định đến đây, anh đã chấp nhận mọi rủi ro.

-Công chúa...

Linh Nhạc quay qua chờ câu ứng đáp của Hiểu Lâm.

Vị tiểu vương gia chẳng trốn tránh mà chậm rãi bảo

-Công chúa sẽ không chịu thiệt... thần... sẽ thay đại ca thành thân với người!!!

Một lần nữa bất ngờ, cô công chúa cười cười, mắt đảo liên tục

-Ngài có biết mình đang nói gì không?

-Thần hoàn toàn bình thường khi nói như vậy, thần cũng là tiểu vương gia nên công chúa thành thân với với thần thì không sợ chịu thiệt thòi.

Vẫn cái nhìn bình thản hướng về Hiểu Lâm, Linh Nhạc hỏi

-Đại ca ngài bảo ngài đến đây để nói như vậy à?

Hiểu Lâm lập tức giải thích

-Không phải, việc thần đến gặp công chúa đại ca thần chẳng hề hay biết, đây là ý của thần, nếu biết chuyện này nhất định đại ca sẽ ngăn thần ngay.

-Xem ra ngài rất yêu thương đại ca mình.

-Công chúa đừng nói vậy, thần chỉ không muốn đại ca và người huynh ấy yêu phải chia xa, còn thần, một kẻ không có ai lại sống thảnh thơi thế này thì thật chẳng công bằng gì cả.

Linh Nhạc phát hiện ra vị tiểu vương gia ấy dường như mang một nỗi buồn sâu sắc bởi ánh mắt anh thật xa xăm, vô định hằn lên đó là niềm đau đáu khó tả.

-Vậy là ngài chưa có ý trung nhân?!

Câu hỏi kia khiến Hiểu Lâm khựng lại trong vài giây vì nó làm anh nhớ đến Nguyệt Tịnh.

-Không! Thần không có ý trung nhân!

Buông tiếng cười nhạt nhẽo, Linh Nhạc bảo

-Nếu như có ý trung nhân rồi thì chắc chắn ngài sẽ không bao giờ muốn thành thân với ta!

-Công chúa...

-Dù muốn hay không muốn thành thân cùng ta thì cũng chẳng có tình yêu... ngài, đại ca ngài hoặc bất cứ ai... đều như nhau!

Dẫu chất giọng cứ đều đều, thản nhiên nhưng lời nói vừa rồi vẫn làm người khác nhận ra cái buồn da diết, kỳ lạ.

Linh Nhạc đột ngột đứng dậy trước sự ngạc nhiên của Hiểu Lâm

-Được rồi, ta đã hiểu mong mỏi của tiểu vương gia, ta sẽ nói lại với phụ hoàng, chỉ cần ngày mai... à không chiều nay thôi, ngài có thể nhận được tin mừng.

Trố mắt, Hiểu Lâm kinh ngạc

-Thật ạ? Công chúa nói thật ư? Nhưng... nhưng sao công chúa lại dễ dàng đồng ý như thế?

-Vậy ngài nghĩ ta sẽ làm gì trước lời thỉnh cầu của ngài, gây khó dễ, trách phạt thậm chí tống ngài vào ngục? Hà, sao con người cứ thích phức tạp hoá vấn đề nhỉ?

Hiểu Lâm chưa kịp phản ứng thì Linh Nhạc quay lưng, vừa cất bước vừa nói vọng ra sau

-Mau đứng dậy đi, tiểu vương gia!

Bóng dáng cô công chúa đã khuất tự bao giờ nhưng Hiểu Lâm vẫn quỳ cứng đơ tại chỗ, vẻ như anh chưa hết bất ngờ trước thái độ đồng ý dễ dàng kia.

****************

Cửu công chúa là một người mang nhiều tính cách, người vô cùng khó hiểu, khó đoán trước mặt mọi người. Nhiều lúc cửu công chúa rất nghịch ngợm nhưng đôi khi lại dịu dàng, sâu sắc thậm chí có lúc lại trầm tư, lặng lẽ một mình. Không ai hiểu được điều gì đang diễn ra trong đầu người.

Từ nhỏ cửu công chúa đã bình thản, điềm nhiên trước mọi thứ xung quanh, chẳng có điều gì khiến người bận tâm, chú ý đến ngoại trừ Hưng phi, mẫu thân người và bát công chúa Linh Huyền, hoàng tỷ người, vị công chúa được gả cho vương gia Tây Đô và mất cách đây hai năm.

Không rõ thế nào nhưng có lẽ cửu công chúa càng trầm lặng hơn từ sau cái chết của bát công chúa.


Những tiết lộ của một viên thái giám về công chúa Linh Nhạc cứ văng vẳng trong đầu Hiểu Lâm khi anh bước chân vào cổng phủ.

Tự dưng anh lắc đầu rồi thở dài, cô công chúa này quả nhiên khiến người khác tò mò.

Mà thú thật, việc dễ dàng chấp nhận lời thỉnh cầu của Linh Nhạc cũng đã làm anh thấy cô thật kỳ lạ.

Đang lẩn thẩn bỗng Hiểu Lâm nghe tiếng Tinh Đạo gọi

-Hiểu Lâm!

Quay qua, Hiểu Lâm thấy Tinh Đạo, Hiền Sang và Chu phu nhân sốt sắng đi về phía mình.

-Phụ thân, mẫu thân, đại ca có chuyện gì mà mọi người hốt hoảng vậy?

Hiền Sang nói với giọng khá gắt gỏng

-Con làm cái trò gì thế, mới sáng sớm, chẳng báo ai biết mà đã vào cung, làm mọi người lo lắng chẳng biết con đi đâu.

Chu phu nhân nhìn con trai, sốt ruột hỏi

-Lâm nhi, con vào cung làm gì thế, đã bảo là chờ đại ca con dậy rồi cùng vào cung.

Tinh Đạo cũng ngạc nhiên không kém

-Phải đấy, đệ vào cung có chuyện gì sao?

Hiểu Lâm đảo mắt hết một lượt ba người, đáp

-Con vào cung gặp cửu công chúa!

Những người nọ kinh ngạc. Tinh Đạo hỏi ngay

-Đệ gặp cửu công chúa làm gì?

Im lặng vài giây, Hiểu Lâm cười, cố ra vẻ bình thản

-Đệ đến xin công chúa huỷ hôn!

Câu trả lời của anh vừa dứt thì ba người kia sửng sốt, nhìn trân trối.

Tức thì mắt Hiền Sang mở trừng trừng, siết chặt cây quạt vàng trong tay, nhanh như cắt ông vung lên đánh tới tấp vào người Hiểu Lâm

-Thằng nghịch tử, mày điên rồi sao? Hết đại ca mày bây giờ đến lượt mày... định làm cho phụ thân như tao tức chết hả??

Tinh Đạo với Chu phu nhân mau chóng giữ Hiền Sang lại trước khi sự tức giận của ông có thể đánh chết Hiểu Lâm.

-Phụ thân, bình tĩnh!

-Lão gia, đừng vậy, sao mỗi lần có chuyện thì ông cứ đánh mắng bọn trẻ như thế?

Hiền Sang kích động, đay nghiến

-Tại sao ư?! Vì huynh đệ chúng nó muốn tôi tức chết... Đầu óc mày hỏng rồi sao con? Bảo công chúa huỷ hôn... mày định cho cả phủ họ Chu bị treo cổ à?

Hiểu Lâm nói nhanh

-Phụ thân còn chưa nghe con nói xong... con xin công chúa huỷ hôn với đại ca nhưng con sẽ thành thân với công chúa!!

Thêm lần nữa, Hiểu Lâm khiến phụ mẫu với đại ca anh khựng người vì quá sửng sốt.

Trông ánh mắt mọi người hướng chằm chằm vào mình, Hiểu Lâm chậm rãi lặp lại câu nói vừa rồi

-Đúng... con sẽ là người thành thân với công chúa chứ không phải đại ca! Xem như đại ca chẳng cần buồn rầu, khó xử nữa và phủ họ Chu ta vẫn tiếp tục giữ được hôn lễ với công chúa như phụ thân muốn.

Dứt lời, Hiểu Lâm quay lưng, bỏ đi.

Đứng sững sờ trong vài giây, Tinh Đạo liền đuổi theo đệ đệ.

Còn hai phu thê Hiền Sang thì nhìn nhau, dường như họ vẫn chưa trấn tĩnh.

Tinh Đạo kéo tay Hiểu Lâm

-Hiểu Lâm, đệ nói rõ huynh nghe, đệ xin công chúa huỷ hôn rồi thành thân với công chúa là sao?

Thở ra, Hiểu Lâm rút tay lại, bảo

-Đệ đã nói hết còn gì, công chúa cũng đã đồng ý để đệ thay thế huynh thành hôn với người!

-Đệ gặp cửu công chúa?

-Ừm.

-Những điều đệ nói là thật?

-Đệ dối gạt huynh làm gì nếu không tin huynh cứ vào cung gặp trực tiếp công chúa.

Đến lúc này thì Tinh Đạo hiểu, đệ đệ không hề đùa, vì vậy anh thoáng bần thần

-Hiểu Lâm! Đệ điên rồi... Sao đệ làm thế? Sao lại thay huynh thành thân với công chúa?

Hiểu Lâm đáp

-Vì đệ thích như vậy!

Thấy đại ca nhíu mày, khó hiểu, anh tiếp

-Đệ không thể ngồi yên chứng kiến huynh đau khổ, dằn vặt mãi và càng không muốn mối quan hệ giữa huynh với phụ thân ngày một gay gắt thế nên đệ quyết định thay huynh làm phò mã... vậy là tốt nhất!

-Tốt? Đệ nghĩ sẽ tốt ư?...

Tinh Đạo đặt tay lên hai vai Hiểu Lâm, lắc mạnh

-Còn Quan tiểu thư? Đệ thành thân với công chúa thì Quan tiểu thư sẽ thế nào?

Lại nghe nhắc đến Nguyệt Tịnh...

Gương mặt Hiểu Lâm thản nhiên, trả lời

-Đệ sẽ nói với Tịnh Tịnh, chẳng chuyện gì phải lo. Vả lại... chuyện của bọn đệ rồi cũng sẽ mau kết thúc.

Nhắm mắt, đầu Tinh Đạo rối bời, ngổn ngang

-Hiểu Lâm, thật ra giữa đệ với Quan tiểu thư đã xảy ra chuyện gì? Hai ngày trước huynh thấy đệ rất lạ, rốt cuộc đệ đang nghĩ gì thế?

Dù biết sự rối rắm trong lòng đại ca nhưng Hiểu Lâm vẫn cứ nói những câu hời hợt

-Chuyện giữa đệ và Tịnh Tịnh cũng như vì sao đệ chấp nhận thành thân với công chúa... một ngày nào đó đệ sẽ nói cho huynh nghe tất cả.

-Tại sao bây giờ đệ không nói?

-Không phải là lúc này, để khi mọi chuyện xong xuôi, nghĩa là lễ thành hôn của đệ cùng công chúa kết thúc đệ mới nói.

-Không được, Hiểu Lâm, hôn nhân không phải chuyện đùa, đệ đừng vì một phút nông nỗi mà làm vậy.

-Đệ biết bản thân đang làm gì, đệ sẽ chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình! Tóm lại từ giờ, huynh cứ an tâm ở bên cạnh Tử Băng...

Tinh Đạo bất động, cái nhìn đứng yên.

Thậm chí đến khi Hiểu Lâm đã rời đi được mấy phút vậy mà anh vẫn giữ nguyên tư thế đó.

****************

Ở Nam Đô.

Ngoài vườn ngự uyển lộng gió, dưới mái đình cổ, Minh Nhật đang ngồi trên ghế, nhắm mắt.

Trước mặt anh là những món ăn ngon được bày biện trên chiếc bàn sang trọng.

Vẻ như đây không phải là bữa trưa của vị hoàng đế này mà là bữa tiệc nhỏ được làm để chờ đợi ai đó.

Có tiếng bước chân đang tiến về phía Minh Nhật...

Minh Nhật vẫn nhắm mắt, hai bàn tay l*иg vào nhau, cử động.

Cho đến khi tiếng bước chân dừng lại, rất gần, anh từ từ mở mắt ra vì biết sự hiện của một người

-Quan tể tướng đến rồi à?

Thì ra người Minh Nhật chờ nãy giờ là Quan Bổn.

Quan Bổn cung kính quỳ xuống hành lễ

-Thần bái kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Minh Nhật nhổm người dậy, ngồi thẳng lưng trên ghế, nhẹ nhàng ra dấu

-Miễn lễ! Nào, Quan tể tướng đến đây ngồi với trẫm.

-Đa tạ hoàng thượng!

Phủi phủi y phục, Quan Bổn đến bên bàn, điềm đạm ngồi xuống chiếc ghế đối diện Minh Nhật.

Chỗ ngồi đó đã được dành sẵn cho ông.

Khi đã yên vị xong, bấy giờ Quan Bổn mới thưa

-Bẩm, chả hay hoàng thượng mời thần đến có chuyện gì căn dặn?

Minh Nhật cười cười, lấy ly rượu sứ đặt trước mặt mình và thêm một ly cho Quan Bổn.

-Để thần rót rượu cho hoàng thượng.

Vị tể tướng lễ phép toan cầm bình rượu ngay bên cạnh thì Minh Nhật ngăn lại

-Đừng, hôm nay trẫm mời khanh nên trẫm sẽ rót rượu cho khanh.

-Dạ... thần không dám.

-Hà, Quan tể tướng hơn 30 năm phụng sự triều đình, đã giúp đỡ tiên đế rất nhiều trong việc trị quốc, xem như lập nhiều công trạng, một tể tướng như khanh đáng để hoàng đế mới đăng ngôi như trẫm rót rượu mời lắm chứ.

-Dạ, hoàng thượng đừng nói vậy, thần là kẻ tôi tớ đâu đáng để hoàng thượng bận lòng.

-Đừng khách khí như thế, Quan tể tướng.

Dứt lời, Minh Nhật cầm bình rượu lên, rót đầy cả hai ly.

Nhìn dòng rượu chảy đều đều, Quan Bổn hỏi

-Không biết hoàng thượng có gì muốn căn dặn thần?

Đặt ly rượu xuống, Minh Nhật mỉm cười thân thiện

-Chỉ là trẫm muốn trò chuyện với Quan tể tướng, khanh là cận thần thân tín của tiên đế nên trẫm mong sẽ được khanh chỉ giáo để có thể trị quốc tốt hơn.

-Hoàng thượng quá lời, nếu hoàng thượng muốn thần trả lời điều gì thì thần lập tức nói ngay chứ thần nào dám cả gan “chỉ giáo” người.

-À ừm, vậy cũng được, thế trẫm sẽ sửa lại câu nói khi nãy, trẫm mời Quan tể tướng đến là vì có vài điều muốn hỏi.

-Dạ, xin hoàng thượng cứ hỏi.

Minh Nhật từ từ cầm ly sứ đầy rượu lên

-Trước khi hỏi, trẫm mời khanh ly rượu này.

Quan Bổn gật đầu cung kính, chậm rãi ông đón lấy ly rượu rồi nhìn Minh Nhật

-Thần là tớ nên kính mời hoàng thượng uống trước.

Khẽ giấu nụ cười ẩn ý, Minh Nhật biết tỏng ý của viên tể tướng mưu mô đó nhưng anh vẫn đồng ý.

Minh Nhật đưa ly kề ngay môi...

Sau khi kín đáo quan sát Minh Nhật uống cạn rượu thì Quan Bổn mới uống.

Thấy ly của Quan Bổn không còn rượu nữa, Minh Nhật liền nở nụ cười nhạt.

-Quan tể tướng, thật ra trẫm mời khanh đến đây là vì có một chuyện không được tốt cho lắm.

Quan Bổn ngạc nhiên

-Thần mạo muội hỏi, đó là chuyện gì?

Vờ thở dài, Minh Nhật từ tốn

-Là thế này, tự nhiên cách đây vài ngày trong cung xuất hiện lời đồn về Quan tể tướng.

-Lời đồn về thần? Là gì?

Xoáy sâu cái nhìn vào đôi mắt già nua của vị tể tướng, Minh Nhật nói rõ từng chữ

-Đó là, Quan tể tướng đang có mưu đồ tạo phản!!!

Lập tức, vẻ mặt Quan Bổn thoáng biến sắc... tay ông đột nhiên hơi run và suýt nữa thì đã làm rơi chiếc ly sứ, may thay ông kịp lấy lại bình tĩnh.

Nhưng xui rủi, một kẻ ranh mãnh như Minh Nhật đã nhanh chóng nhận ra sự bất thường của Quan Bổn.

Và chính điều đó đã trở thành tai hoạ đối với vị tể tướng già!

-Thật là có tin đồn đó ư? Kẻ nào lại dám vu khống thần trước hoàng thượng? Tạo phản... thần có mơ cũng không dám. Xin hoàng thượng suy xét!

Quan Bổn dập đầu lên bàn, cất lời than oán.

Minh Nhật cười thầm trước điệu bộ thái quá đó, vẫn giữ giọng điềm nhiên, anh bảo

-Quan tể tướng đừng thế, trẫm chỉ nói là có lời đồn thổi thôi chứ đâu nói rằng, trẫm nghi ngờ khanh. Làm sao trẫm không biết tấm lòng của khanh dành cho triều đình.

Quan Bổn ngẩn đầu lên, cung kính

-Đa tạ hoàng thượng đã hết lòng tin tưởng thần, thần xin thề bằng mạng sống của mình, tuyệt đối thần không bao giờ dám hai lòng!

Cười, Minh Nhật tự dưng phá lên cười, thật lớn

-Tốt, có câu nói này của khanh, trẫm đã yên tâm!

-Dạ.

-Quan tể tướng, tội tạo phản thì sẽ bị xử thế nào?

Quan Bổn hơi ngạc nhiên trước câu hỏi kỳ lại kia bởi vốn là một thái tử, hiển nhiên Minh Nhật phải biết tội tạo phản sẽ bị xử ra sao chứ đằng này anh lại đột nhiên hỏi ông như vậy...

-Bẩm, tội danh mưu phản sẽ bị xử trảm và tru di cửu tộc.

Minh Nhật mân mê ly rượu trong tay

-Còn... nếu bị xử bằng rượu độc thì sao?!

-Dạ, nếu thế thì thật may mắn cho kẻ đó!

Gật gù, Minh Nhật cười nhẹ rồi từ từ nhìn Quan Bổn bằng ánh mắt đanh sắc, cùng lúc tiếng anh thật đều, ngân vang như một giai điệu rùng rợn

-Vậy là khanh hãy đa tạ trẫm vì đã cho khanh có được phần may mắn ấy!!!

Quan Bổn chưa kịp hiểu thì thình lình ly rượu trên tay ông rớt xuống nền đất lạnh, đánh tiếng xoảng.

Vị tể tướng già bóp ngực bởi cơn đau kỳ lạ xuất hiện khiến ông choáng váng, mắt mờ, tai ù đi.

Chẳng nói được lời nào, Quan Bổn dần dần khuỵ người...

Trước khi ngã xuống, ông đã há hốc miệng, giương mắt nhìn trân trân Minh Nhật ngồi mỉm cười.

Câu nói sau cùng từ Minh Nhật còn đọng lại trong đầu óc buốt nhói của ông lúc ấy là

-Đừng có xem thường lời thề! Khanh đã thề trên mạng sống của mình thì giờ khanh phải trả giá!

Gục ngã... cơ thể Quan Bổn buông xuôi, bất động.

Không gian xung quanh trở nên yên ắng đến lặng người.

Nhìn đăm đăm những mảnh sứ vỡ ngay bên cạnh thân thể cứng đơ của Quan Bổn, Minh Nhật nói nhạt

-Ngu ngốc, tưởng trẫm bỏ độc vào rượu ư?... Không đâu, rượu có ngay trong ly của khanh đấy!

Bảo xong, vị hoàng đế tiếp tục rót rượu vào ly và nhấp từng ngụm, bình thản.

Vài canh giờ sau, đang chăm chú nhìn mấy cành hoa trong vườn ngự uyển thì Minh Nhật nghe giọng Liêu công công cất lên từ phía sau

-Bẩm hoàng thượng, hiện các ngự y đang chữa trị cho Quan tể tướng! Nhưng xem ra tình hình không khả quan vì họ chẳng rõ nguyên nhân của việc tể tướng bị như vậy.

Búng nhẹ một bông hoa nhỏ, Minh Nhật ung dung

-Vậy à? Cũng phải, đám ngự y ngu ngốc làm sao tìm ra được thứ độc đó, thứ không mùi, không vị, khi uống vào cơ thể sẽ biến mất, còn triệu chứng thì giống hệt như bị... trúng gió! Lão cáo già Quan Bổn sẽ không may mắn qua khỏi độc tính ấy.

-Dạ, hoàng thượng thật cao cơ.

Minh Nhật quay lại, chậm rãi

-Lần này ngươi đã lập công lớn, nếu ngươi không tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa Quan Bổn với thuộc hạ của lão thì có lẽ đến giờ trẫm cũng chẳng biết lão ta đang âm mưu tạo phản. Trẫm sẽ trọng thưởng cho ngươi.

Liêu công công quỳ mọp, dập đầu

-Dạ, được phụng sự cho hoàng thượng là vinh dự lớn lao nhất của nô tài nên không dám đòi hỏi.

-Ngươi là một nô tài trung thành, nếu ngươi hết lòng vì trẫm thì trẫm tuyệt đối không bạc đãi ngươi.

-Đa tạ, đa tạ hoàng thượng, nô tài nguyện cả đời phụng sự cho hoàng thượng, quyết chẳng hai lòng!

Minh Nhật nở nụ cười, xong xoay sang bên cạnh, sẵn tay bóp nát một nụ hoa mới nở.

Đúng như Minh Nhật nói, các ngự y hoàng cung không hề phát hiện ra chất độc trong người Quan Bổn, họ chỉ nghĩ rằng ông bị trúng gió độc.(!)

Nhưng Quan Bổn không chết!

Minh Nhật đã giảm liều lượng chất độc trong ly của ông.

Dù vậy, Quan Bổn trở thành người tàn phế, chưa hết, ông còn bị hôn mê và theo chuẩn đoán của ngự y thì, ông sẽ không bao giờ tỉnh lại.

Không bao giờ...!

Cả đời Quan Bổn chỉ có duy nhất một mục đích, lật đổ dòng họ Đế Lạc nhưng đáng tiếc thay chỉ vì quá chủ quan và ngạo mạn, cuối cùng ông phải lãnh kết cục thảm bại!

Quan phu nhân và hai tiểu nữ ôm lấy Quan Bổn, bật khóc thê thảm.

-Lão gia ơi... sao lão gia lại ra nông nỗi này... trời ơi... họ Quan đã làm gì sai mà ông trời trừng phạt chúng tôi như vậy...

-Phụ thân... đừng bỏ tỷ muội con... phụ thân còn chưa kịp chờ tam muội về... xin mở mắt ra nhìn chúng con đi, phụ thân ơi!

Bên cạnh, đám nô tài, nô tì trong phủ cũng khóc than ghê gớm.

Nhưng dẫu tiếng khóc la của người thân có lớn thế nào thì Quan Bổn vẫn nhắm mắt, ngồi bất động trên xe lăn.

Không cử động. Không cảm giác được gì. Chỉ còn nhịp thở nhè nhẹ phát ra từ một cơ thể sống mà như đã chết.

Cũng sau buổi sáng hôm ấy, phủ họ Quan bị lính nội vụ triều đình canh chừng, vẻ như điều này là chỉ thị của Minh Nhật.

Tất cả người trong phủ đều bị giam lỏng.

****************

-À, suýt quên, còn phải mang mấy cái này vào nhà củi nữa. Chà sẽ mệt đây.

Tử Băng, nhìn đống đồ hư hỏng cô vừa tống ra khi sáng nay dọn dẹp lại phủ, cất giọng suýt xoa.

Kế bên, Giả Nam xắn tay áo lên, nháy mắt

-Đừng lo, huynh lại giúp muội.

-Ừm, cám ơn, vậy chúng ta chia nhau, tôi mang xuống trước rồi đến lượt huynh.

-Thôi, huynh muốn cùng muội đi cùng xuống nhà củi, chỉ cần không thấy muội thì huynh đã nhớ rồi.

Thở dài, Tử Băng cúi xuống vác chồng sách cũ bị mọt ăn gần hết, nói gọn

-Mặc xác huynh!

Dứt lời, cô hầu bỏ đi nhanh.

Giả Nam cười hí hí, mang đồ chạy lẽo đẽo theo cô.

-Đi xa ra đừng có xáp lại gần tôi.

-Sao muội khó tính dữ vậy, cũng khó trách, tại trông muội mặc áo nữ nhi xinh quá “chời” khiến huynh không rời mắt được.

-Tào lao, huynh còn giở giọng tán tỉnh là tôi đạp cho huynh ngã lăn ra đất bây giờ.

-Hì hì, đừng đạp kẻo đau chân muội, cứ để huynh tự ngã.(!)

Dõi theo bóng dáng Tử Băng và Giả Nam vừa đi vừa chọc phá nhau, Kim Long không nhịn được cười

-Khà khà, anh chàng họ Thượng đó nghịch lắm đấy, nói câu nào là câu đó đều khiến người ta tức cười.

Các Tự gật đầu, tán đồng

-Vâng, tính tình Giả Nam khẳng khái lại hay đùa, ở bên cạnh huynh ấy, không khí trở nên vui vẻ hẳn.

Tự dưng Kim Long thở dài

-Ừm cũng may nhờ có Giả Nam mà Tử Băng lấy lại tinh thần, suốt chiều hôm qua, phụ thân thấy con bé cứ như người mất hồn, ủ rũ làm lòng phụ thân xót xa nhưng sáng nay thì trông tươi tỉnh hẳn.

-Dạ, con cũng thấy thế.

Rồi Các Tự nhủ thầm

-Nếu như nhân dịp này, Tử Băng có thể dần dần quên đi bóng hình của tiểu vương gia Tinh Đạo và chấp nhận tình cảm của Giả Nam thì mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Chợt giọng Kim Long cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Các Tự

-À... tam hoàng tử thế nào? Trưa nay dùng bữa xong phụ thân đã không thấy ngài ấy.

Các Tự trả lời với vẻ trầm buồn

-Lúc này tam hoàng huynh muốn được yên tĩnh, huynh ấy đang ở ngoài vườn hoa, cứ ngồi im lặng suốt một canh giờ.

-Ừ, việc Nam Vương đột nhiên băng hà đối với tam hoàng tử là tin không vui, con cứ để ngài ấy tĩnh tâm lại rồi nỗi đau sẽ nguôi ngoai.

Các Tự đáp dạ, lòng nghĩ đến Cơ Thành với vẻ lo lắng.

Sáng nay lúc ra chợ phiên, Kim Long tình cờ nghe được người dân loan tin cho nhau về cái chết bất ngờ của Nam Vương thế là ngay khi về phủ, ông đã báo cho Cơ Thành biết.

Khỏi nói, vị hoàng tử đã ngỡ ngàng, sững sờ thế nào.Tin này quá đau lòng...

Ngoài vườn hoa, Cơ Thành hướng mắt đăm đăm vào những cánh hoa cùng làn bông tuyết lất phất.

Anh đã ngồi bất động và nhìn như thế hơn một canh giờ đến nỗi mái tóc đen đã nhuốm màu trắng xoá do bụi tuyết phủ.

Sự ra đi của Nam Vương quá đột ngột đối với anh.

Cơ Thành thật sự không ngờ phụ hoàng có thể rời bỏ anh sớm đến vậy.

Nếu không vì đang là nghi phạm và bị Minh Nhật *** hại thì anh sẽ lập tức về Nam Đô ngay.

Có thể đã quá muộn để nhìn mặt phụ hoàng lần cuối nhưng chí ít, vị hoàng tử vẫn muốn được gục đầu bên lăng mộ của ông.

Chậm rãi, Cơ Thành nhìn ra phía xa xa... dường như có bóng dáng ai đó đứng đợi anh, từ rất lâu...

-Phụ hoàng! Phụ hoàng!

Cơ Thành, 8 tuổi, hớn hở chạy đến chỗ Nam Vương đang bắn cung trong vườn ngự uyển.

Dừng lại, Nam Vương xoay qua đỡ lấy hoàng nhi, cười khà khà

-Thành nhi ngoan, phụ hoàng chờ con nãy giờ, sao đến trễ vậy?

Khác với sự trầm tĩnh bây giờ, lúc nhỏ, Cơ Thành lại rất lanh lợi

-Dạ, con phải thỉnh an mẫu hậu nên đến trễ, phụ hoàng chờ con chắc là mỏi chân lắm?

Buồn cười trước câu hỏi trẻ con kia, Nam Vương lắc đầu

-Phụ hoàng không mỏi chân chỉ mỏi tay thôi.

-Tại sao?

-Vì phụ hoàng phải giương cung suốt mấy canh giờ.

-Thế sao người không bỏ xuống, nghỉ ngơi?

Nhìn Cơ Thành, Nam Vương dịu dàng bảo

-Thành nhi, nhiều lúc dù thứ ấy nặng đến mấy ta vẫn phải suốt đời giữ nó trên tay, giống như giang sơn vậy, chỉ cần một giây buông ra thôi cũng đủ để mất!

Cơ Thành gãi đầu, ngẫm nghĩ chốc lát rồi tự dưng đưa hai bàn tay nhỏ xíu đặt lên chiếc cung Nam Vương đang cầm, hồn nhiên nói

-Nếu phụ hoàng không thể buông tay vậy xin hãy để Thành nhi giúp người giữ lấy!

Thoáng lặng người trong vài giây, Nam Vương liền mỉm cười, gật đầu

-Giỏi lắm hoàng nhi, được, bây giờ con giúp phụ hoàng giữ cung nhưng sau này khi con lớn thì phụ hoàng sẽ trao cung cho con nắm, được chứ?

-Trao cho con thì phụ hoàng mất cung rồi!

Lắc đầu, Nam Vương vuốt đầu Cơ Thành

-Không! Nếu là cho Thành nhi thì phụ hoàng không mất gì cả, ngược lại phụ hoàng còn có nhiều hơn nữa bởi vì con sẽ là một hoàng đế giỏi!

Dù chẳng hiểu gì nhưng Cơ Thành cũng rạng rỡ đáp

-Vâng, Thành nhi sẽ thay người nắm cung!

-Khà khà, tốt! Vậy bây giờ phụ hoàng sẽ dạy con bắn cung, mỗi ngày vào buổi trưa, cứ đúng giờ này, hai phụ tử ta cùng nhau luyện tập.

-Dạ, phụ hoàng yên tâm, con sẽ đến thật sớm để đợi người, phụ hoàng không được thất hứa đấy!

Vò đầu hoàng nhi lanh lợi, Nam Vương thấy lòng bỗng dưng nhẹ hẳn.

Phải chăng vì lời hứa “ sẽ thay phụ hoàng nắm cung” mà Cơ Thành vừa nói?.


Hình ảnh chân trời trong đáy mắt Cơ Thành mờ đi, nhạt nhoà...

Vì nước mắt...

Đôi vai run nhẹ, khẽ cúi mái đầu, anh tự hỏi

-Nếu bây giờ Thành nhi vẫn đứng chờ phụ hoàng ở vườn ngự uyển thì... người có đến không???

****************

-Hoàng huynh hạ cố đến phủ đệ có chuyện gì gấp ư?

Hiền Sang vừa rót ly trà vừa đưa mắt nhìn Bắc Vương ngồi đối diện.

Bắc Vương tự dưng thở dài, than vãn

-Hiền đệ à, có chuyện này trẫm muốn báo lại cho đệ biết. Chẳng là trưa nay, Nhạc nhi của trẫm không hiểu sao lại bảo là không thích thành thân với trưởng tử Tinh Đạo của đệ.

-Dạ?!

Hiền Sang hơi phản ứng khi nghe hoàng huynh nhắc đến vấn đề đó.

Trông vẻ mặt kỳ lạ của Hiền Sang, Bắc Vương bảo

-À, đệ cứ nghe trẫm nói hết đã, trẫm biết đệ rất mong mỏi cuộc hôn nhân này, trẫm cũng thế, nếu hai huynh đệ ta trở thành thông gia thì còn gì bằng… tuy Nhạc nhi không muốn thành thân với Tinh Đạo nhưng nó lại đề nghị trẫm cho nó được thành thân với Hiểu Lâm, thứ tử của đệ!

-Có chuyện vậy ư?

-Ừm, trẫm chẳng rõ cả hai gặp nhau lúc nào chỉ nghe Nhạc nhi nói, vừa gặp Hiểu Lâm thì đã đem lòng ngưỡng mộ nên mong Hiểu Lâm có thể trở thành phò mã.

Bắc Vương kể nhưng vẻ như đến giờ vị hoàng thượng này vẫn còn lấy làm khó hiểu.

Hiền Sang chẳng biết nói sao chỉ cười cười, và trông nụ cười đó cứ méo xệch.

-Vậy… hoàng huynh nghĩ sao?

Bắc Vương uống ngụm trà, rồi đặt cái tách xuống, nghĩ ngợi

-Nếu Nhạc nhi đã muốn thế thì trẫm đâu còn cách nào khác, dù gì đây cũng là chuyện hôn nhân đại sự của Nhạc nhi cứ để nó quyết định. Dẫu sao, Tinh Đạo không được thành hôn với Nhạc nhi thì đã có Hiểu Lâm, như nhau cả thôi, huynh đệ ta lại làm thông gia như lúc đầu.

-Dạ vâng, cứ tuỳ Nhạc nhi và hoàng huynh quyết định, đệ chẳng có ý kiến gì.

-Ừm tốt, xem như chuyện này đã ổn.

Nhìn Bắc Vương tiếp tục uống trà, Hiền Sang trong lòng giấu tiếng thở phào.

****************

-Việc đệ giao cho huynh, tiến hành đến đâu rồi?

Minh Nhật hướng mắt về phía Lạc Phổ đang nhâm nhi ly rượu.

Vị đại hoàng tử thưởng thức rượu với vẻ thích thú, đáp chậm rãi

-Chuyện tóm gọn đám phản loạn của lão tể tướng huynh chỉ mới đang tiến hành, phải chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ thì mới thành công, đệ muốn diệt cỏ tận góc đám ô hợp ấy đâu thể một sớm một chiều chí ít cũng nửa tháng.

-Nửa tháng thì quá lâu đấy!

-Minh Nhật, việc Quan Bổn bị liệt cả kinh thành ai cũng biết, đám quân phản loạn của ông ta hiển nhiên cũng nghe tin... chắc chắn chúng sẽ ấn náu ở đâu đó một thời gian dài. Chỉ việc tìm ra tung tích bọn chúng thôi cũng đã là một quá trình gian nan huống chi sau đó còn tính chuyện tóm chúng, thì theo đệ nửa tháng là quá nhiều sao?

Nghe lập luận của hoàng huynh, ánh mắt Minh Nhật trở nên đăm chiêu, ngón tay gõ đều đều trên bàn

-Ừm... đệ hiểu, huynh muốn làm gì thì làm, đệ đã giao việc này cho huynh xử lý, tóm lại, huynh cố gắng hoàn thành trong thời gian sớm nhất cho đệ.

Lạc Phổ cười nhạt

-Đừng lo, thuộc hạ của huynh đã bắt tay vào kế hoạch, sẽ mau chóng có kết quả thôi. À, huynh có một thắc mắc, sao đệ không gϊếŧ chết Quan Bổn và việc gì đệ lại âm thầm hạ độc ông ta mà không xử tử công khai?

Minh Nhật ngã người ra sau, lưng dựa vào thành ghế, nói lãng đãng

-Việc Quan Bổn tạo phản cũng chỉ là do Liêu công công tình cờ nghe được mới phát hiện ra, sự thật, đệ vẫn chưa đủ bằng chứng để kết tội lão cáo già đó nhưng nếu để chờ tìm bằng chứng cụ thể rồi xử tử lão ta thì có lẽ, đệ đã bị lão gϊếŧ chết trước rồi cũng nên vì vậy đệ quyết định hạ độc lão, như thế tiện lợi hơn. Còn lý do vì sao đệ không gϊếŧ Quan Bổn thì... đệ không muốn lão chết dễ dàng đến vậy, phải cho lão sống không bằng chết, cảm giác ấy thú vị hơn nhiều.

-Hà hà, Minh Nhật ơi là Minh Nhật, càng ngày đệ càng khiến huynh thấy khâm phục... quả thật đệ rất đáng sợ và ghê gớm!

-Thứ huynh thấy vẫn chưa đủ đâu, con người thật của đệ còn khủng khϊếp hơn nữa!

Lạc Phổ im lặng quan sát vẻ mặt thanh thản của Minh Nhật, anh đang nhắm mắt như tận hưởng bầu không khí bình yên xung quanh.

-Thế thì huynh không muốn xem “con người thật” của đệ chút nào.

Sau vài giây lặng thinh, Lạc Phổ nói câu pha chút trêu đùa.

Mở mắt ra, Minh Nhật từ từ quay qua bên cạnh, nhìn chằm chằm Lạc Phổ

-Đệ cũng nghĩ, tốt nhất, huynh đừng nên thấy con người thật của đệ... nó chẳng hay ho gì!

-Ừ, với lại... đệ thật sự là người thế nào, huynh chẳng cần bận tâm!

Trước câu nói dửng dưng từ phía Lạc Phổ, Minh Nhật gật đầu, cười nhẹ, xong xoay mặt trở lại vị trí cũ, tiếp tục nhắm mắt, nghỉ ngơi.

****************

Qua hôm sau, trời chỉ vừa tờ mờ sáng, Hiểu Lâm đã vào cung sớm.

Bây giờ, anh đã có thể biết, nơi mà cửu công chúa Linh Nhạc thường đến vào buổi sáng là đâu.

Vừa trông thấy bóng dáng Hiểu Lâm từ xa đi lại thì Linh Nhạc đã cười tươi

-Chào buổi sáng tiểu vương gia! Hôm nay ngài vào cung sớm vậy?

Hiểu Lâm bước đến, cúi người

-Thần bái kiến công chúa!

Linh Nhạc thả cho Hắc Miêu chạy đi, rồi đảo mắt lại Hiểu Lâm

-Ngài sắp thành phò mã của ta, việc gì phải hành lễ.

-Vâng nhưng lúc này thì thần vẫn là tiểu vương gia.

Linh Nhạc nhún vai, trông lém lỉnh. Cô ngồi xuống chiếc bàn đá, bảo

-Thế nếu ta ra lệnh thì ngài sẽ nghe theo?

-Tất nhiên ạ!

-Ừm... ta ra lệnh cho tiểu vương gia từ giờ không được hành lễ với ta nữa, cũng không gọi ta là công chúa mà phải là Linh Nhạc, không tự xưng mình là thần mà xem ta như một bằng hữu.

Tức thì Hiểu Lâm lắc đầu, nói ngay

-Không được đâu công chúa...

-Ngài vừa gọi ta hai chữ công chúa như vậy nghĩa là ngài vừa cãi mệnh lệnh thứ hai của ta, ngài muốn ta phạt ngài thế nào đây?

Dù nghe vẻ như đó là một câu đùa vui nhưng nét mặt của Linh Nhạc lại vô cùng nghiêm túc khiến Hiểu Lâm chẳng còn cách nào khác đành tuân mệnh

-Vâng... thần... à, Hiểu Lâm rõ.

Linh Nhạc nhoẻn miệng cười, vỗ hai tay vào nhau

-Tốt, xem ra ngài cũng rất nhanh thuộc bài.

Tự dưng Hiểu Lâm thấy buồn cười trước lời đùa vui ấy.

Khi vị tiểu vương gia đã ngồi xuống chiếc ghế đối diện thì Linh Nhạc hỏi

-Ngài đến tìm ta có chuyện gì sao?

-Vâng, chiều hôm qua hoàng thượng có đến phủ họ Chu và nói với phụ thân của th... Hiểu Lâm về việc đồng ý cho Hiểu Lâm thay đại ca thành thân với Linh Nhạc nên sáng nay Hiểu Lâm vào cung để cám ơn Linh Nhạc vì đã chấp nhận lời thỉnh cầu kia.

-À chuyện nhỏ thôi, đâu có gì to tát.

-Chuyện nhỏ? Công chúa... à Linh Nhạc bảo, chuyện thành hôn của mình là chuyện nhỏ? Lẽ nào Linh Nhạc không quan tâm người nam nhân sắp trở thành phò mã là người thế nào ư?

Linh Nhạc trả lời nhưng mắt cứ nhìn bông hoa mới nở ở trên ngọn cây cao tít

-Ừm, dĩ nhiên lúc đầu cũng có bận tâm nhưng giờ thì không.

-Tại sao?

Linh Nhạc bấy giờ mới chuyển ánh mắt về phía Hiểu Lâm, mỉm cười

-Vì phò mã của ta sẽ là ngài, Chu Hiểu Lâm, một người rất tốt thế nên ta rất yên tâm, không đúng sao?

Trông nụ cười đáng yêu của cô công chúa, Hiểu Lâm thấy hơi ngượng và mặt thoáng đỏ.

Anh chàng bèn bẻ lái sang vấn đề khác

-Mà Linh Nhạc làm sao thuyết phục được hoàng thượng dễ dàng vậy?

Linh Nhạc chống cằm, nghĩ ngợi

-Cái này không khó, chỉ cần giở chiêu cũ ra là xong.

-Chiêu cũ?

Linh Nhạc gật đầu liên tục, rồi cô chỉnh lại y phục, xong chắp hai tay và đôi mắt trở nên buồn da diết

-Phụ hoàng, nếu người không cho Nhạc nhi thành hôn với tiểu vương gia Hiểu Lâm thì Nhạc nhi sẽ không ăn uống gì cả, con sẽ nhốt mình trong phòng, buồn bã cho đến chết, dù sao, phụ hoàng cũng đâu có cần Nhạc nhi nữa... người không thương con thì con chết quách cho xong!

Dứt lời, Linh Nhạc tiếp tục sửa giọng, cất tiếng ồm ồm

-Ấy đừng, Nhạc nhi ngoan của trẫm, ai nói trẫm không thương con... rồi rồi, con muốn tiểu vương gia Hiểu Lâm thành phò mã chứ gì, được, trẫm chấp nhận, dù sao, Hiểu Lâm cũng là đệ đệ của Tinh Đạo, thành thân với đại ca hay đệ đệ đều như nhau.

Hoàn thành xong vai diễn, Linh Nhạc, gương mặt bình thản, nói nhạt

-Thế đấy, tình hình trưa hôm qua là phụ hoàng đã rất sợ khi nghe Linh Nhạc “hù doạ” sẽ tự tử.

Đờ đẫn trong mấy giây, Hiểu Lâm liền bật cười

-Công chúa... à, Linh Nhạc thật cao tay, dám chơi cả hoàng thượng nữa chứ. Đáng sợ quá!

-Chỉ cần biết yếu điểm của đối phương thì ra tay rất dễ thành công, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Hoàng Nam Linh Nhạc này đã làm thì ắt phải trúng!

-Nếu vậy thì từ giờ chắc Hiểu Lâm phải cẩn thận thôi.

-Cẩn thận gì?

-Không được để lộ sơ hở... chẳng may lơ là để Linh Nhạc công chúa ra tay thì Hiểu Lâm khó thoát.

-Hừ, ngài đang trêu bổn công chúa đấy hả?

-Dạ, thần không dám.

-Hà, ngài lại xưng mình là thần, cãi lệnh Linh Nhạc lần hai, đáng phạt.

-Mong Linh Nhạc xử nhẹ tội vì Hiểu Lâm rất sợ đau.

-Hi hi, thái độ của ngài mắc cười lắm đấy.

Sáng hôm ấy, hai người nói chuyện rất vui vẻ.

Kể từ sau việc xảy ra với Nguyệt Tịnh, đây là lần đầu Hiểu Lâm cười nhiều như thế.

Trưa, khi Hiểu Lâm rời vườn ngự uyển để về phủ thì Linh Nhạc bất ngờ gặp một người...

Lúc cô công chúa toan quay lưng cất bước thì một giọng nói vang lên từ phía sau, lớn và rõ

-Thần bái kiến công chúa!

Linh Nhạc xoay lại, trước mặt là một nam nhân tuấn tú, chững chạc đang hướng cái nhìn buồn bã về phía cô. Cái nhìn của đôi mắt phủ đầy sao.

-Ngài là...

-Thần xin lỗi vì đã đường đột xuất hiện thế này, nhưng thần có chuyện quan trọng muốn nói với người.

Thấy Linh Nhạc tròn xoe mắt, anh tiếp

-Thần là tiểu vương gia Tinh Đạo, đại ca của Hiểu Lâm, người vừa rời mới khỏi đây.

Linh Nhạc vô cùng ngạc nhiên khi người nam nhân đứng đối diện với mình là Tinh Đạo, vị phò mã hụt.

Bất động vài giây, Linh Nhạc từ từ lên tiếng

-Cuối cùng, ta cũng gặp được ngài, thật là bất ngờ. À trông hai huynh đệ không giống nhau.

-Dạ?!

-Vì ngài và Hiểu Lâm khác nhau nên ta không nhận ra, thất lễ quá.

Tinh Đạo hơi ngẩn người bởi câu trêu đùa của cô công chúa, anh đã nghĩ, cô là một nữ nhi hiền lành, khép nép hoá ra lại tinh nghịch đến vậy.

-Dạ, công chúa thật vui tính.

-Thường thôi, cuộc đời phải vui mới sống được chứ. À ừm, ngài đến gặp ta chắc là vì vấn đề hôn lễ?

-Vâng đúng thế.

Linh Nhạc để hai tay ra sau lưng, nghiêng người qua lại, hành động như trẻ con

-Ngài không cần lo nữa, chẳng phải phụ hoàng ta đã chấp nhận cho Hiểu Lâm thay ngài thành thân với ta rồi à? Từ giờ ngài có thể ở bên cạnh ý trung nhân của mình.

Tinh Đạo đột nhiên cắt ngang

-Công chúa... thần đến là muốn làm phò mã, Hiểu Lâm, đệ đệ thần vì nông nỗi nên đã làm chuyện thiếu suy nghĩ, mong công chúa hãy xem lại.

Đặt tay lên trán, Linh Nhạc thở dài thườn thượt

-Hai huynh đệ ngài đang chơi trò gì vậy, đầu ta quay vòng vòng rồi, hoa cả mắt. Hết Hiểu Lâm rồi đến ngài muốn thành thân với ta... rốt cuộc là sao?

-Công chúa, vốn dĩ, hoàng thượng ban hôn cho thần và công chúa trước nhưng Hiểu Lâm đã vì thần mới đến xin làm phò mã thay.

-Tiểu vương gia Tinh Đạo, ngài đã biết thế thì hà tất còn đến đây, ngài phải hiểu tấm lòng của Hiểu Lâm dành cho ngài chứ, ngài không nên phụ lòng đệ đệ mình. Ngài đã có ý trung nhân và ta không muốn chia cắt hai người.

-Hiểu Lâm cũng có ý trung nhân...!

Câu nói đột ngột của Tinh Đạo khiến Linh Nhạc khựng lại

-Ngài vừa nói gì?

Ánh mắt Tinh Đạo hướng vào khoảng không, vô định, giọng anh nhỏ dần nhưng nghe rất rõ

-Công chúa có biết, Hiểu Lâm đang yêu một vị tiểu thư tên Quan Nguyệt Tịnh? Cả hai còn dự định sẽ thành hôn với nhau!

Một lần nữa, cái nhìn của Linh Nhạc tròn xoe, mở căng hết mức có thể.

****************

-Hiểu Lâm!

Nguyệt Tịnh hét lớn suýt làm banh cả phủ họ Kim chỉ vì cô thấy Hiểu Lâm xuất hiện ngay cổng phủ.

Lập tức, cô tiểu thư nhảy tung tăng về phía anh chàng.

Đứng ngay cạnh Hiểu Lâm, Giả Nam ngoáy lỗ tai, làu bàu

-Hừ, thét gớm!

Tử Băng với Các Tự nhìn nhau, cười khúc khích.

Vừa đến gần là Nguyệt Tịnh đã nắm lấy tay Hiểu Lâm đung đưa, mặt mừng rỡ hơn bao giờ hết

-Cuối cùng huynh cũng đến thăm muội, muội nhớ huynh muốn chết í, tưởng huynh quên muội òi.

Trông vẻ mặt hớn của cô gái, Hiểu Lâm không nói gì, chỉ im lặng.

Thấy Hiểu Lâm chẳng phản ứng, Nguyệt Tịnh sụ mặt

-Huynh... còn giận muội sao?

Nhẹ nhàng, chậm rãi, Hiểu Lâm tháo tay cô tiểu thư họ Quan ra khiến lòng cô bất giác hụt hẫng.

-Huynh có chuyện muốn nói với muội, chỉ hai chúng ta thôi...

Còn tưởng Hiểu Lâm không đáp lời nào ngờ anh lại cất giọng dịu dàng như vậy làm Nguyệt Tịnh quên mất cảm giác buồn bã lúc nãy, cô cười cười, gật đầu.

Dõi theo bóng họ, Tử Băng mừng thầm

-Có khi nào lục ca đã hết bực bội vô cớ và đến đây làm lành với Nguyệt Tịnh?

Các Tự đồng tình

-Ừm, cũng rất có thể, nếu vậy thì quả là đáng mừng.

Giả Nam ranh ma, gợi ý

-Đứng đây đoán cũng vậy thôi, chúng ta cứ bám theo nghe thử cả hai nói gì.

Mắt Tử Băng sáng rực

-Ừ, được đấy.

Riêng Các Tự thì lắc đầu

-Thôi, làm vậy không tốt, tiểu vương gia bảo chỉ muốn nói chuyện riêng với Nguyệt Tịnh...

Các Tự còn chưa nói hết thì Tử Băng đã nắm tay cô kéo đi.

-Thật ra huynh có chuyện gì muốn nói với muội?

Nguyệt Tịnh lên tiếng hỏi khi cô và Hiểu Lâm đã ở trong vườn hoa vắng vẻ của Kim phủ.

Đứng xoay lưng trong ít giây, Hiểu Lâm từ từ quay lại

-Tịnh Tịnh… huynh nghĩ muội nên trở về Nam Đô!

Nụ cười trên môi Nguyệt Tịnh tắt hẳn thay vào đó là nỗi buồn bã dần xuất hiện

-Huynh đuổi muội ư?

-Không phải huynh đuổi mà là muội hãy về nhà gặp phụ mẫu.

Nghe thế Nguyệt Tịnh thở phào

-Hoá ra là huynh sợ phụ mẫu muội lo lắng à? Huynh yên tâm, một thời gian sau muội sẽ về.

Thấy Hiểu Lâm cứ nhìn mình không chớp, cô tiểu thư họ Quan chán nản, nhún nhường

-Được, muội hiểu, muội sẽ về Nam Đô gặp phụ mẫu rồi sau đó sẽ sớm quay lại đây với huynh.

Giọng Hiểu Lâm tự nhiên trầm hẳn

-Không cần đâu, muội đừng trở lại đây nữa, chẳng còn điều gì để khiến muội bận tâm ở Bắc Đô!

Nguyệt Tịnh tròn xoe mắt, ngạc nhiên

-Huynh nói vậy là ý gì? Không còn điều gì để muội bận tâm ở Bắc Đô ư…? Muội còn huynh, và chuyện thành thân giữa chúng ta nữa, huynh quên sao?

Hiểu Lâm đột ngột cắt ngang

-Chúng ta… sẽ chẳng có lễ thành hôn nào giữa chúng ta cả!

-Huynh đang đùa ư?

Bây giờ Hiểu Lâm mới nhìn trực diện Nguyệt Tịnh, trông vẻ kinh ngạc từ đôi mắt to tròn kia, anh thấy tim đau nhói bởi sắp nói ra một điều mà theo anh nghĩ là đối với Nguyệt Tịnh sẽ rất khủng khϊếp

-Tịnh Tịnh, huynh sắp thành thân với cửu công chúa!

Lúc Hiểu Lâm vừa dứt lời thì Nguyệt Tịnh bất động, vẻ mặt không hề tỏ nét biểu cảm nào.

Một lần nữa, cái cảm giác đáng sợ đó lại xuất hiện…

Bị chối bỏ!

Tự dưng lúc này, Nguyệt Tịnh lại bắt gặp điều tồi tệ ấy đến thật gần để rồi bất giác làm cô run sợ.

Không chỉ có cô tiểu thư họ Quan mà Các Tự, Tử Băng, Giả Nam đang đứng quan sát từ xa cũng hết sức ngỡ ngàng, bất ngờ.

****************

Trở lại cuộc đối thoại trong vườn ngự uyển hoàng cung…

Sau một hồi im lặng, Linh Nhạc mới nói

-Hiểu Lâm có ý trung nhân? Nhưng ngài ấy bảo không có.

-Là Hiểu Lâm nói dối công chúa. Sự thật, đệ ấy và Quan tiểu thư đang yêu nhau, thần không gạt người.

Đưa mắt nhìn Tinh Đạo, Linh Nhạc chậm rãi hỏi

-Tại sao Hiểu Lâm phải làm thế? Sao ngài ấy không nói đã có ý trung nhân?

Tinh Đạo, ánh mắt vô định, buồn bã

-Như công chúa cũng biết, Hiểu Lâm vì thần nên chấp nhận trở thành phò mã thay, lẽ hiển nhiên đệ ấy phải nói dối… với lại vẻ như giữa đệ ấy với Quan tiểu thư gần đây có xảy ra hiểu lầm, có thể vì vậy đệ ấy mới quyết định nông nỗi như thế.

Ngồi phịch xuống ghế đá phía sau, Linh Nhạc đưa tay lên trán, di chuyển thái dương bởi cuộc trò chuyện nãy giờ làm cô thấy nhức đầu.

-Hiểu Lâm và Quan tiểu thư gì đấy yêu nhau đã lâu chưa?

-Cũng đã hơn nửa tháng.

-Tình cảm giữa họ rất khắng khít sao?

-Vâng… đệ ấy với Quan tiểu thư có lần còn muốn chết cùng nhau.

-Cùng chết?!

Thế là Tinh Đạo kể cho Linh Nhạc chuyện con rắn lục lần trước anh được nghe Trần Nhất thuật lại.

Lời kể vừa dứt thì Linh Nhạc lặng người…

Nếu phụ hoàng không cho con và đại nhân Khưu Lễ sống bên nhau thì chúng con sẽ cùng chết!

Âm vang đâu đó trong ký ức là câu nói mạnh mẽ, hùng hồn thuở nào. Của một người nữ nhi.

Chợt Linh Nhạc giật mình khi Tinh Đạo lay gọi

-Công chúa, người ổn chứ?

Gật đầu, Linh Nhạc miễn cưỡng đáp

-Ừm, ta không sao. Thật bất ngờ khi tiểu vương gia Hiểu Lâm lại có một tình yêu mãnh liệt đến vậy.

Tinh Đạo cũng đồng tình rồi tiếp

-Công chúa, ắt hẳn người đâu muốn chia cắt tình cảm đẹp đẽ đó… thần cúi xin công chúa đừng thành thân với Hiểu Lâm, cứ để thần trở lại làm phò mã.

-Nhưng… chẳng phải ngài cũng có ý trung nhân, nghe Hiểu Lâm bảo, ngài rất yêu người nữ nhi ấy.

Khẽ cúi mái đầu, sự lặng thinh tê tái từ phía Tinh Đạo chiếm ngự hết không gian vắng vẻ của vườn ngự uyển và rất nhanh sau đó, anh từ từ ngước mặt lên, mỉm cười dù rằng đôi mắt bị phủ đầy nỗi buồn

-Thần đã từng nghĩ bản thân sẽ không sống được nếu thiếu cô nương ấy nhưng… giờ đây thần chẳng thể ích kỷ hy sinh hạnh phúc của Hiểu Lâm, vốn dĩ đây là sự sắp đặt của ông trời dành cho thần chứ chẳng phải đệ ấy, thần không nên trốn tránh. Từ giờ, thần sẽ cố gắng sống vui vẻ mà không có người đó bên cạnh dẫu thần hiểu rõ tình yêu trong lòng thần nhiều thế nào!

Không hiểu sao, Linh Nhạc thấy sóng mũi cay cay.

Lúc này, cô công chúa vốn chẳng bao giờ quan tâm đến điều gì đó bất chợt cảm nhận được xúc cảm kiềm nén tận đáy lòng mình, vẻ như nó đã có từ rất lâu, mãi đến bây giờ mới lộ ra.

Con sẽ cố gắng sống hạnh phúc ngay cả khi không có Khưu Lễ bên cạnh, mẫu thân ạ!

Thêm một lần nữa, những câu nói thương đau vang vọng từ cõi tiềm thức...

-Cám ơn tiểu vương gia đã kể rõ mọi chuyện cho ta biết, ngài về đi.

-Thưa công chúa...

-Ngài hãy yên tâm, ta nhất định sẽ suy nghĩ kỹ về những gì ngài vừa nói.

Trông ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên quyết của Linh Nhạc, Tinh Đạo hiểu bản thân không nên nói thêm bất kỳ điều gì nữa.

Chậm chạp đứng dậy, anh cúi người hành lễ

-Vâng, thần xin cáo lui.

-Ừm, tiểu vương gia về cẩn thận.

Bắt gặp nụ cười ấm áp của Linh Nhạc thì Tinh Đạo thoáng ngẩn người bởi giống như Hiểu Lâm, anh chợt nhiên phát hiện, cô trông khá giống một người nữ nhi nào đấy anh từng gặp... không lâu...

Cuối cùng, Tinh Đạo cũng rời khỏi vườn hoa, còn lại một mình Linh Nhạc.

... thần chỉ không muốn đại ca và người huynh ấy yêu phải chia xa, còn thần, một kẻ không có ai lại sống thảnh thơi thế này thì thật chẳng công bằng gì cả.

-Không! Thần không có ý trung nhân.


Tự dưng Linh Nhạc cười cười, buông câu nhạt nhẽo

-Yêu đến mức có thể chết vì nhau mà lại nói dối tài tình thế ư...? Ngài còn cao tay hơn cả ta.

****************

Đã mấy phút trôi qua mà Nguyệt Tịnh vẫn chưa thể bình tâm lại. Lẽ dĩ nhiên, đó là điều dễ hiểu.

Nhưng chẳng thể im lặng mãi nên cô cất tiếng hỏi, thật khó khăn để mở miệng

-Huynh phải thành thân với công chúa, tại sao? Chẳng phải hoàng thượng ban hôn cho đại ca huynh ư?

Trái với nỗi đau trong lòng, Hiểu Lâm tiếp tục giữ vẻ ngoài bình thường, đáp

-Đúng vậy nhưng huynh đã xin công chúa để huynh thay đại ca làm phò mã!

Sự tiết lộ này còn khiến Nguyệt Tịnh lẫn ba người nọ ngỡ ngàng hơn nữa.

-Huynh đã làm thế thật à?

Thấy Hiểu Lâm gật đầu, Nguyệt Tịnh bần thần, cái nhìn hoang man

-Sao... lý do gì mà huynh lại hành động như vậy?

-Đơn giản vì huynh muốn thành phò mã.

-Đừng nói dối muội, huynh chẳng bao giờ là kẻ tham vinh hoa phú quí.

Cười nhạt, vị tiểu vương gia nghịch ngợm bảo

-Sao muội lại tin như thế? Thôi được, lý do đó vẻ như thật đáng khinh vậy huynh cho muội một lý do khác, là vì huynh không nỡ để đại ca đau khổ khi phải thành thân với người huynh ấy không yêu, là vì... phụ thân huynh luôn muốn phủ họ Chu trở thành thông gia với hoàng thượng, sẽ nở mày nở mặt với nhiều người. Thế nào, huynh cao thượng đấy chứ? Hai lý do đó đã đủ chưa?

Trông vẻ cười cợt kỳ lạ của Hiểu Lâm, Nguyệt Tịnh khó hiểu

-Huynh sao vậy, không giống huynh chút nào.

Ngừng cười, Hiểu Lâm điềm nhiên

-Tóm lại, huynh sắp thành thân với công chúa vì vậy muội nên trở về Nam Đô và đừng trở lại đây nữa.

Cố kiềm cảm xúc muốn vỡ trào cả l*иg ngực, Nguyệt Tịnh hỏi rõ lý do

-Rốt cuộc... muội đã làm gì khiến huynh giận muội để cuối cùng huynh làm một việc thiếu suy nghĩ...

-Muội không làm gì cả, chỉ vì huynh không thể bỏ mặc đại ca và để phụ thân buồn phiền.

-Đó chỉ là cái cớ!

Hiểu Lâm thình lình hét lên

-Không! Là như vậy đấy, không có lý do khác... đối với huynh, đại ca, phụ mẫu đều rất quan trọng!

Sững người trong vài phút, Nguyệt Tịnh liền nhìn chằm chằm Hiểu Lâm, buột miệng

-Vậy... muội đối với huynh có ý nghĩa gì chứ?!

Dù không để lộ điều gì nhưng thật sự, Hiểu Lâm đã bất động cùng đôi mắt mở to trước câu hỏi có phần nghẹn lại của cô tiểu thư họ Quan.

Không thấy bất kỳ phản ứng nào khác ngoài sự lặng im của Hiểu Lâm, Nguyệt Tịnh nhắm mắt, cả người run lên vì muốn nổ tung bởi quá đau đớn.

Thế là rõ, cô lại bị bỏ rơi một lần nữa.

Cái cảm giác tuyệt vọng đó, như lần cô bị Cơ Thành từ hôn, đang bao phủ. Không hề tồn tại lối thoát.

Nhưng có khác biệt... ngay lúc này, Nguyệt Tịnh đau gấp ngàn lần so với trước đây lúc Cơ Thành từ chối cô bởi lẽ chăng cô đã yêu quá nhiều trong cuộc tình thứ hai?

Hy vọng. Hạnh phúc. Mong mỏi. Ước vọng. Tất cả sao lại dễ dàng vỡ tan đến thế?

Đưa tay lên gạt nhanh những dòng lệ mà chẳng hiểu chảy dài từ lúc nào, Nguyệt Tịnh bảo

-Muội đã có câu trả lời!

Dứt lời, Nguyệt Tịnh bỏ đi...

Hiểu Lâm đứng lặng, không hề quay lại nhìn, chỉ một chút cũng không có.

Để rồi, mắt anh đột ngột mở to, kinh ngạc khi đâu đó trong làn gió tuyết xung quanh bất chợt âm vang câu nói dịu dàng của Nguyệt Tịnh

-Chúc huynh hạnh phúc bên công chúa!

Lập tức, Hiểu Lâm xoay người qua, rất nhanh, nhưng... rõ ràng anh đã thấy Nguyệt Tịnh đứng phía xa, hướng mắt về anh đầy yêu thương cùng nụ cười ấm áp nhất dẫu bây giờ cô đã bị anh chối bỏ.

Nguyệt Tịnh trưởng thành đến mức khiến người khác phải ngạc nhiên...

Cô vẫn có thể bao dung dù lòng đang tổn thương hơn bao giờ hết.

Một làn hoa gió thổi ào qua và lệ trào ra khi Hiểu Lâm không còn thấy bóng dáng Nguyệt Tịnh đứng nhìn anh đầy vị tha nữa.

Khi nãy chỉ là ảo giác hay... làn hoa êm đềm vừa rồi đã vô tình mang Nguyệt Tịnh đi xa?

Hiểu Lâm không có câu trả lời, anh chẳng có gì ngoài nước mắt...

Đứng theo dõi từ xa, và cũng chứng kiến cuộc chia tay giữa Hiểu Lâm với Nguyệt Tịnh, Tử Băng bần thần không tả xiết, cô lẩm bẩm với vẻ kinh ngạc

-Lục ca... đã vì mình và đại ca mà từ bỏ Nguyệt Tịnh, thành hôn với công chúa sao?

Bên cạnh, Các Tự nhìn Giả Nam, hai người cũng chẳng biết nói gì ngoài vẻ mặt ngỡ ngàng.

****************

Ở phủ họ Chu, sau khi biết tin Hiểu Lâm sẽ trở thành phò mã thay Tinh Đạo thì bốn huynh đệ họ Trần đã mau chóng đến đây tìm hiểu thật hư thế nào...

Trần Nhất ngồi xuống, nhìn Tinh Đạo

-Vậy là Hiểu Lâm đã xin cửu công chúa để đệ ấy thay huynh làm phò mã?

Chẳng buồn mở miệng, Tinh Đạo chỉ gật nhẹ.

Đối diện, Trần Thống thở ra

-Hiểu Lâm đang nghĩ cái gì vậy, nếu đệ ấy thành hôn với công chúa thì còn Quan tiểu thư sẽ thế nào? Khi không lại khiến tất cả lâm vào tình huống khổ sở và khó xử này.

Trần Giang gãi đầu soàn soạt, tặc lưỡi

-Hiểu Lâm là vậy đó, làm gì cũng chẳng suy xét kỹ càng trước sau, nó thích thì cứ làm thôi.

Hoàn toàn đồng tình với huynh lớn, Trần Sơn thêm vào

-Để rồi khi xong xuôi nó lại đâm ra hối hận, thế có oải không chứ. Cái thằng này thật ngớ ngẩn.

Trông sự bần thần của Tinh Đạo, Trần Thống hỏi

-Thế huynh dự định sẽ làm gì, đệ biết huynh sẽ không đời nào chịu để Hiểu Lâm làm phò mã thay.

Vị tiểu vương gia ngã người ra sau ghế, giọng đều đều

-Tất nhiên, huynh không muốn thấy Hiểu Lâm hối hận bởi quyết định nông nỗi này nên huynh đã vào cung xin cửu công chúa để huynh trở lại làm phò mã.

Bốn người nọ nhìn nhau. Trần Nhất ngạc nhiên

-Nghĩa là... huynh chấp nhận thành hôn với công chúa và... chấm dứt với Tử Băng?

Nghe nhắc đến Tử Băng, Tinh Đạo lại buồn bã, lòng đau nhói nhưng anh không muốn để lộ điều ấy ra trước mặt bốn đệ đệ nên anh mỉm cười

-Ừm, huynh đâu còn sự lựa chọn nào khác!

Hiểu rõ tâm trạng đại ca, Trần Thống lắc đầu, nói nhạt

-Sao huynh và Tử Băng lại phải gặp chuyện không may như vậy... ắt hẳn Tử Băng rất đau lòng.

Tinh Đạo, mái đầu cúi thấp, lặng im. Anh biết chứ, biết rất rõ Tử Băng sẽ vô cùng đau khổ. Giống anh...

Nhưng như đã nói, người nam nhân đó chẳng còn cách nào khác để thay đổi số phận oan nghiệt ấy.

Đành phải chấp nhận thôi, xem như Tinh Đạo và Tử Băng, kiếp này có duyên mà không phận.

Không gian đang chìm trong khoảng lặng thì cả năm người chợt nghe tiếng bước chân chậm rãi rồi ngay cửa phòng lớn, bóng dáng Hiểu Lâm lầm lũi đi vào.

-Hiểu Lâm!

Trần Sơn cất giọng gọi.

Đưa mắt nhìn, Hiểu Lâm ngạc nhiên

-Các huynh đến từ lúc nào vậy?

Trần Giang khoanh tay, đáp nhanh

-Được nửa canh giờ rồi, đang ngồi chờ đệ đây.

Nhíu mày, Hiểu Lâm từ từ đến bên mọi người

-Chờ đệ làm gì?

Trần Nhất đứng dậy, nhìn chằm chằm đệ đệ

-Thì về việc đệ muốn thay đại ca trở thành phò mã.

Hiểu Lâm cười cười

-Ra thế, sao, các huynh đến chúc mừng đệ hả? Bây giờ thì hơi sớm, đợi khi nào đến lễ thành hôn thì...

Trần Thống cắt ngang bằng chất giọng trầm, khác hẳn ngày thường

-Đệ đừng có tỏ ra vui vẻ và cười như vậy trước mặt bọn huynh, bọn huynh biết đệ đang rất đau lòng.

Hiểu Lâm nhún vai, điềm nhiên

-Ai nói đệ đau lòng, thành phò mã sướиɠ lắm mà.

Thấy tức giận trước câu nói bình thản kia, Tinh Đạo dựng người lên

-Đệ... Hiểu Lâm, đệ sao vậy, mấy ngày qua đệ cứ như một người khác!

-Không có, đệ vẫn bình thường, chẳng hề thay đổi.

Tinh Đạo toan nói tiếp thì Trần Nhất ngăn lại, rồi hướng mắt về phía lục đệ, từ tốn bảo

-Hiểu Lâm, xem ra đệ rất vui vì sắp thành phò mã?

-Đúng.

-Nhưng sao huynh thấy nụ cười của đệ lại đau đớn đến vậy?!

Dù rất nhanh nhưng gương mặt Hiểu Lâm đã thay đổi dẫu thế anh vẫn trả lời với vẻ vui thú

-Tam ca, huynh nghĩ nhiều quá rồi đấy, con người ta đang vui thì sẽ không bao giờ đau khổ!

Thấy mười con mắt nọ nhìn mình đầy buồn bã, Hiểu Lâm liền xoay lưng, tránh né

-Thôi, đệ mệt lắm, đệ về phòng nghỉ ngơi đây.

Ra đến cửa thì Hiểu Lâm dừng bước, nói vọng ra sau

-Vừa nãy đệ có đến Kim phủ gặp Tịnh Tịnh, nói cho muội ấy biết chuyện thành thân giữa đệ với công chúa...! Thế là xong, bọn đệ đã kết thúc. Tịnh Tịnh cũng quyết định trở về Nam Đô và không bao giờ trở lại đây nữa.

Dứt lời, Hiểu Lâm bỏ đi nhanh để năm vị huynh lớn đứng bất động trong phòng.

Khép cửa phòng, Hiểu Lâm quay lưng dựa vào tường, ánh mắt trống rỗng, vô định với cái nhìn xa xăm, u uất.

-Vậy... muội đối với huynh có ý nghĩa gì chứ?!

-Muội đã có câu trả lời!

-Chúc huynh hạnh phúc bên công chúa!

.....................

-Đệ đừng có tỏ ra vui vẻ và cười như vậy trước mặt bọn huynh, bọn huynh biết đệ đang rất đau lòng.

-Đệ... Hiểu Lâm, đệ sao vậy, mấy ngày qua đệ cứ như một người khác!

-Hiểu Lâm, xem ra đệ rất vui vì sắp thành phò mã?

-Nhưng sao huynh thấy nụ cười của đệ lại đau đớn đến vậy?


Đôi mắt vẫn bất động... chỉ mỗi hai giọt lệ là chuyển động.

Chúng chảy dài, chảy mãi trên mặt Hiểu Lâm cho đến khi rơi xuống, vỡ tan vào không trung.

Chậm chạp, anh ngồi bịch xuống đất.

Đau lắm. Tim anh đau như chưa từng đau như thế.

Hiểu Lâm thấy mình thật ngu xuẩn, ngớ ngẩn vì trước mặt mọi người cứ luôn cười đùa vui vẻ trong khi người ta vẫn thấy được anh đang đau đớn. Giả tạo làm sao.

Kết thúc. Chấm dứt rồi. Kể từ giờ phút này, anh mãi mãi không còn gặp lại Nguyệt Tịnh nữa.

Thế nhưng Hiểu Lâm chẳng thể giữ Nguyệt Tịnh ở lại... vì trong tim cô, vốn dĩ không hề có anh tồn tại.

Cô đã lừa gạt và biến anh thành một kẻ ngốc nghếch, tự mình si tình.

Tin tưởng ư? Thật mù quáng!

Đúng, những ngày qua Hiểu Lâm thấy mình chẳng khác nào một tên mù cứ mãi bám theo ánh sáng phía trước mà không biết rằng, thứ ánh sáng ấy là do chính bản thân anh tạo ra.

Để rồi khi đã biết sự thật thì Hiểu Lâm, một lần nữa, tiếp tục trở thành tên mù bấu víu vào một ánh sáng mờ ảo khác. Đó là chấp nhận thành hôn với Linh Nhạc... muốn cô trở thành vật thay thế Nguyệt Tịnh.

“Thậm chí, có khi muội nghĩ rằng

biết đâu, muội đang xem Hiểu Lâm như là chiếc bóng của huynh!”


Khi câu nói tàn khốc đó kết thúc thì... ánh sáng đẹp đẽ trước mắt Hiểu Lâm đột nhiên biến mất.

Xung quanh anh chỉ là màn đêm đen bao phủ.

****************

Bên ngoài cổng kinh thành Bắc Đô, cách vài dặm về phía tây, một chiếc xe ngựa dừng lại...

Người phu xe nhìn vị khách tướng tá nhỏ con, gương mặt thanh tú, hỏi

-Chẳng hay vị công tử muốn đi đâu?

Mọi người, Nguyệt Tịnh không từ mà biệt mong mọi người đừng trách.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Nguyệt Tịnh quyết định trở về Nam Đô gặp

phụ mẫu. Thật sự, việc Hiểu Lâm sắp thành thân với công chúa

quả là điều bất ngờ và đau đớn nhất của Nguyệt Tịnh.

Thế nhưng, Nguyệt Tịnh sẽ không khóc, trải qua nhiều chuyện, Nguyệt Tịnh hiểu

Hạnh phúc, khổ đau, được mất, hy vọng, thất vọng trở thành một điều gì đó

mà giờ đây, Nguyệt Tịnh đã dễ dàng chấp nhận.



Mỉm cười, người nam nhân kia trả lời

-Tôi muốn về Nam Đô, hãy đi con đường nhanh nhất, ngắn nhất và nếu cần thiết thì đi đêm cũng được để tôi có thể đến đó nội trong ngày mai.

Tất cả hãy yên tâm, Nguyệt Tịnh sẽ không tự kết liễu lần nữa

vì Nguyệt Tịnh cần trân trọng mạng sống này.

Thế nên, mong mọi người đừng lo lắng.

Có thể gặp gỡ và có được những bằng hữu như mọi người, Nguyệt Tịnh thấy

sống kiếp này thật không uổng.

Còn với Hiểu Lâm, bởi lẽ

kiếp này cả hai có duyên mà không phận nên đã không thể đến với nhau.

Thay Nguyệt Tịnh chúc phúc huynh ấy.



Nhận túi ngân lượng từ tay khách, người phu xe niềm nở, đưa tay ra dấu

-Vâng, mời công tử lên xe.

Gật đầu, người nam nhân nọ ra phía sau và leo lên xe ngồi.

Tử Băng, cô nhất định phải nên duyên với Tinh Đạo, đừng phụ tấm lòng của Hiểu Lâm dành cho hai người và cả Nguyệt Tịnh nữa.

Thành ca, huynh nhớ giữ gìn sức khoẻ và mau chóng thành hôn với Các Tự, ở phương xa, muội luôn cầu chúc cả hai hạnh phúc.

Giả Nam, đừng mãi si tình Tử Băng như vậy, mau mau tìm một vị cô nương tốt bụng, xinh xắn, thật lòng yêu huynh.

Nhớ tìm được rồi thì phải cho Nguyệt Tịnh “xem mặt” đó.

Cuối cùng, Nguyệt Tịnh cám ơn Kim Long đại nhân vì những ngày qua đã cho Nguyệt Tịnh nương nhờ trong Kim phủ.

Mong ngài luôn khoẻ và vui vẻ.


Ít giây sau, chiếc xe ngựa chạy đi nhanh.

Trên xe, người nam nhân không ngừng hướng mắt đăm đăm nhìn cổng kinh thành Bắc Đô dần dần khuất xa...

Nhất định, một ngày nào đó, Nguyệt Tịnh sẽ gặp lại mọi người.

Thật sự cám ơn tất cả!


Giờ có thể dễ dàng đoán được, người nam nhân trên chiếc xe ngựa rời khỏi kinh thành là Nguyệt Tịnh.

Cô tiểu thư quyết định quay về Nam Đô, gặp phụ mẫu.

Cô chấp nhận từ giờ trở đi, sẽ không bao giờ gặp lại Hiểu Lâm.

Nguyệt Tịnh tôn trọng sự lựa chọn của anh... Nếu nói cô không trách anh thì không đúng...

Phải, cô có trách.

Thế nhưng, một ít thôi phần còn lại là thanh thản.

Bởi chỉ cần Hiểu Lâm hạnh phúc với điều anh chọn thì cô... cũng sẽ vui dù người bên cạnh anh chẳng phải là cô.

Huynh muốn trở thành người bảo vệ muội!

Nhớ lại câu nói hôm nào của Hiểu Lâm, Nguyệt Tịnh bất giác mỉm cười bình yên.

Dẫu biết trái tim đang tan nát nhưng cô sẽ mãi cười như thế và cô muốn Hiểu Lâm tin vào điều ấy.

“ Huynh hãy tin, dù muội không được ở bên cạnh huynh, muội... vẫn sẽ hạnh phúc! ”

Mãi suy nghĩ nên Nguyệt Tịnh không biết, phía trên cao, bóng dáng Giả Nam đang nhảy từ lùm cây này sang lùm cây khác để bám theo cô.

Đột ngột dừng lại, anh chàng họ Thượng đưa mắt nhìn Nguyệt Tịnh ngồi trên xe.

Rồi tiếng thở dài phát ra...

-Miệng bảo sẽ không khóc vậy mà đôi mắt đỏ hoe hết cả, đúng là ngốc thật! À, còn một tên cũng ngốc không kém cô đấy.

“ -Sao, huynh nhờ tôi đi theo Nguyệt Tịnh tiểu thư, bảo vệ cô ấy?

Giả Nam khá ngạc nhiên khi nghe Hiểu Lâm nhờ anh bí mật theo sau Nguyệt Tịnh để hộ tống cô về nhà.

Đứng đối diện, Hiểu Lâm hỏi

-Có gì mà huynh thảng thốt thế? Yêu cầu của tôi quá đáng lắm à?

Giả Nam tặc lưỡi

-Tất nhiên, vừa rồi chẳng phải chính huynh đòi chấm dứt với Nguyệt Tịnh tiểu thư còn gì, tự dưng giờ còn lo lắng cho người ta, huynh không thấy mâu thuẫn ư?

-Chuyện của tôi huynh không cần quản. Tóm lại, huynh giúp tôi lần này, tôi không yên tâm khi để Tịnh Tịnh về nhà một mình, đường về Nam Đô xa xôi, muội ấy lại là nữ nhi nên rất dễ xảy ra bất trắc.

Trông vẻ mặt thất thiểu của vị tiểu vương gia, Giả Nam nói nhạt

-Còn quan tâm người ta nhiều vậy thì tại sao từ bỏ người ta, huynh hãy cho tôi biết thật ra giữa hai người đã có chuyện gì thế?

Nhìn nhìn gương mặt đầy hiếu kỳ của Giả Nam, Hiểu Lâm thở dài thườn thượt

-Huynh nên thôi cái kiểu tò mò không cần thiết của mình đi, bây giờ huynh trả lời nhanh, huynh có đồng ý giúp tôi không?

Giả Nam phủi phủi tay áo, mắt lãng đãng

-Nhờ vả người khác với thái độ ra lệnh, khó ưa vậy sao? Tôi từ chối…

Cố kiềm cơn bực bội trong lòng, Hiểu Lâm đành nhún nhường

-Rồi, rồi tôi sai, Giả Nam huynh, việc này chỉ có huynh mới làm được, kinh công của huynh thuộc loại bậc nhất thiên hạ nên việc này đâu gây khó dễ cho huynh được, đúng không?

Đang giữ vẻ mặt kênh kiệu nhưng khi nghe lời nhờ vả “bùi ngùi” kia, Giả Nam khoái chí, cười toe

-Được, xem như nể tình huynh lắm lắm tôi mới đồng ý làm nhiệm vụ hộ tống Nguyệt Tịnh tiểu thư giúp huynh đấy. Thế huynh có cần tôi gửi vài lời nhắn đến cô nương ấy?

Hiểu Lâm lắc đầu ngay

-Không cần, huynh đừng nói gì với Tịnh Tịnh, cứ âm thầm đi theo bảo vệ muội ấy là được. Chỉ cần biết muội ấy bình an về đến nhà, với tôi, thế đủ rồi.

Thấy nỗi buồn man mác phản phất qua cái nhìn bất động của Hiểu Lâm, Giả Nam giấu tiếng thở dài.

Rõ ràng, cả hai vẫn còn yêu nhau lắm thế mà… chả hiểu vì sao ra cớ sự này.

Mà thôi, dù có cố tìm hiểu cũng không đời nào tìm ra được, Giả Nam chán nản khi nghĩ vậy. ”


Ngồi nghĩ vẩn vơ, Giả Nam sực tỉnh và phát hiện chiếc xe ngựa đã đi rất xa rồi.

Không muốn mất dấu ( chứ không thì khó bề ăn nói với Hiểu Lâm) nên anh tiếp tục bám theo.

Hạ lá thư xuống, Tử Băng thất thần nhìn vào không trung, miệng chẳng mở nổi lời nào.

Bên cạnh, Các Tự với Kim Long cũng lặng im, không ai nói gì cả.

Việc Nguyệt Tịnh ra đi là điều quá đột ngột với cả ba, dù họ biết, Nguyệt Tịnh sẽ quay về Nam Đô nhưng chỉ không ngờ rằng, cô tiểu thư nghịch ngợm lại đi vội vã đến thế.

-Chỉ vì em nên lục ca, Nguyệt Tịnh mới có kết cục đau buồn như vậy!

Sau vài giây thẩn thờ, Tử Băng lên tiếng, khẽ khàng... giọng như nghẹn dần.

Giữ chặt bờ vai cô hầu nhỏ, Các Tự an ủi

-Đừng tự trách mình Tử Băng, đây không phải lỗi của em hay Tinh Đạo... đó là sự lựa chọn của Hiểu Lâm và Nguyệt Tịnh. Việc em nên làm là đừng phụ tấm chân tình của hai người dành cho em.

Lấy tay gạt nhanh nước mắt, Tử Băng lắc đầu liên tục

-Không, tiểu thư, lẽ nào em vẫn còn có thể cùng đại ca bên nhau hạnh phúc khi đã vô tình chia cắt tình yêu giữa lục ca với Nguyệt Tịnh? Em nghĩ, đại ca cũng sẽ không làm thế.

Kim Long thêm lời

-Vậy nếu con và tiểu vương gia Tinh Đạo không sống hạnh phúc thì chẳng phải đã khiến cho sự hi sinh này trở nên vô nghĩa ư? Tử Băng, ta biết con luôn nghĩ cho người khác nhưng tuỳ trường hợp mà ta có hành động khác nhau.

-Đúng đấy, em nên suy nghĩ kỹ, đừng phụ lòng mong mỏi của Hiểu Lâm, Nguyệt Tịnh.

Lặng thinh trong chốc lát, Tử Băng ngước lên nhìn Các Tự với cả Kim Long bằng ánh mắt kiên quyết

-Em nghĩ rồi, em và đại ca tuyệt đối không ở bên nhau cho đến khi nào lục ca và Nguyệt Tịnh trở lại như xưa! Nhất định em sẽ hàn gắn lại tình cảm của họ.

Chẳng kịp để hai người nọ phản ứng thì Tử Băng đã nhanh chóng quay lưng, rời khỏi phòng.

Còn lại hai phụ tử Kim Long, họ chỉ biết thở dài buồn bã.

Đúng lúc, Cơ Thành từ ngoài bước vào

-Các Tự, Kim đại nhân, sao hai người đứng ở đây?

-Không, đâu có gì, sáng nay huynh ở đâu vậy, muội chẳng thấy huynh đâu cả.

-À hôm qua vì mãi suy nghĩ nên gần sáng huynh mới chợp mắt, sáng nay mệt quá nên huynh ngủ quên đến giờ mới dậy.

Kim Long nhẹ nhàng khuyên

-Ngài nên giữ gìn sức khoẻ, người cũng đã mất rồi, có đau khổ cũng không được gì.

Cơ Thành gật đầu

-Vâng, Cơ Thành hiểu, cám ơn Kim đại nhân. ( đưa mắt nhìn Các Tự) Phải rồi, khi nãy đến đây, sao huynh thấy phủ vắng vẻ quá, chẳng thấy Nguyệt Tịnh, Giả Nam huynh, bình thường họ hay ở ngoài vườn hoa.

Kim Long nhìn sang Các Tự, cô tiểu thư xinh đẹp buồn bã đáp

-Giả Nam thì muội không biết huynh ấy đi đâu còn Nguyệt Tịnh... trưa nay cô ấy đã rời Kim phủ và trở về Nam Đô.

-Nguyệt Tịnh về Nam Đô? Sao đột ngột vậy?

****************

Minh Nhật chậm rãi đỡ Âu Mỹ Ngân dậy trong khi bà còn ho khục khục

-Mẫu hậu thấy khoẻ hơn chưa?

Âu Mỹ Ngân, sắc mặt nhợt nhạt, cố gượng cười cho hoàng nhi yên tâm

-Con đừng lo, ta vừa mới uống thuốc, nghỉ ngơi một chút là khỏi ngay. Con không ở trong thư phòng xem tấu chương, đến đây làm gì?

Minh Nhật dịu dàng, ân cần

-Sao mẫu hậu nói thế, người ngã bệnh tất nhiên con phải đến thăm. Tấu chương ngày nào chẳng có, đâu thể xem hết trong một ngày, bỏ chút thời gian ra thỉnh an mẫu hậu sẽ tốt hơn.

Nhìn Minh Nhật, vị hoàng hậu cười

-Nhật nhi quả là hiếu thảo, lúc nào cũng nghĩ cho mẫu hậu.

-Mẫu hậu lại trêu con, người phải mau mau khỏi bệnh để cùng tham dự việc triều chính với con.

Ho khục khục, Âu Mỹ Ngân lắc đầu

-Ngốc, giờ con đã là Nam Vương, vua một nước, nên việc triều chính chỉ do một mình con quyết định thôi, mẫu hậu không còn gì để xen vào nữa. Lúc trước, con còn là thái tử, phụ hoàng con lại nằm hôn mê nên hoàng hậu như ta mới đành phải trông coi việc triều chính.

-Nhưng con vẫn muốn cùng mẫu hậu phê duyệt tấu chương.

-Hà, trở thành hoàng đế rồi còn vòi vĩnh. Minh Nhật, con cần tự trưởng thành, trở thành một Nam Vương giỏi để cai trị đất nước, mẫu hậu đã già, chẳng thể sống mãi với con được.

-Vâng, Nhật nhi hiểu, con nhất định không làm người thất vọng.

-Tốt! Mẫu hậu tin Nhật nhi sẽ làm được.

Nắm lấy tay hoàng nhi, người phụ nữ quyền hành bỗng chốc thở dài

-Chân con đã khỏi đó là điều rất đáng mừng, mẫu hậu còn mong gì hơn nữa, khi thấy con mỗi ngày đứng trên phòng đại triều không cần ngồi xe lăn. Đúng là trời phật phù hộ.

-Thế sao người lại buồn vậy?

-Mẫu hậu buồn là vì nếu hoàng huynh con, Cơ Thành, có thể phò trợ cho con, hai huynh đệ cùng nhau đồng tâm trị quốc thì niềm vui của mẫu hậu sẽ còn trọn vẹn hơn.

Nghe nhắc đến Cơ Thành thì nét mặt Minh Nhật trở nên không vui.

-Mẫu hậu đang nhớ đến tam hoàng huynh?

-Ừm, dù gì, cả hai đều là do mẫu hậu sinh ra, dĩ nhiên phải lo cho cả hai. Không biết bây giờ hoàng huynh con lưu lạc chốn nào, ăn uống ra sao, cứ hễ nghĩ đến cảnh hoàng huynh con sống mà phải trốn chạy thì lòng mẫu hậu đau lắm. Còn Các Tự nữa... đến giờ chưa rõ tung tích thế nào. Ôi, đau đầu quá, sao mọi chuyện lại tệ hại đến vậy!

Thấy mẫu hậu than vãn trong mệt mỏi, Minh Nhật liền khuyên nhủ

-Người đừng kích động, kẻo ảnh hưởng đến sức khoẻ. Chuyện của tam hoàng huynh và Các Tự, Nhật nhi biết cách lo liệu, người yên tâm.

Nhìn Minh Nhật, ánh mắt vị hoàng hậu như cầu khẩn

-Nhật nhi, nói gì thì nói, con và Cơ Thành cũng là huynh đệ ruột thịt, quả thật nếu Cơ Thành và Các Tự bỏ trốn cùng nhau con hãy niệm tình mẫu hậu mà đừng căm giận hoàng huynh con.

-Mẫu hậu đừng lo, con hiểu rồi, con sẽ không trách huynh ấy. Trước mắt con sẽ tìm tam hoàng huynh và Các Tự trở về, sau đó mới tính đến chuyện khác.

Nghe lời hứa từ Minh Nhật, Âu Mỹ Ngân nhẹ lòng hẳn, cảm giác như bà vừa trút được gánh nặng.

-À phải, mẫu hậu nghe ngự y nói Quan tể tướng đột nhiên trúng gió độc sau đó hôn mê đến giờ chưa tỉnh, chuyện đó là thật ư?

-Vâng, thật đáng tiếc khi Quan tể tướng gặp chuyện không may như vậy.

-Quan tể tướng phò trợ phụ hoàng con cũng hơn 30 năm, nay tự dưng rơi vào tình cảnh này quả thật...

Vị hoàng hậu bỏ dở câu nói, lắc đầu.

-Đó là số phận, khó tránh khỏi.

-Ừm, Nhật nhi, con hãy quan tâm đến thê tử của Quan tể tướng, dẫu sao ngài ấy cũng đã có công phò trợ triều đình. Bên cạnh đó, con nên sớm tìm một tể tướng mới, tiện cho việc triều chính.

-Dạ những gì mẫu hậu dặn dò, Nhật nhi sẽ ghi nhớ.

Rời khỏi phòng mẫu hậu, Minh Nhật bước chậm chạp trên dãy hành lang dẫn lối ra vườn ngự uyển.

Chợt Liêu công công từ xa đi lại, quỳ xuống hành lễ

-Thần bái kiến hoàng thượng!

-Miễn lễ.

-Đa tạ hoàng thượng!

Viên thái giám vừa đứng dậy thì Minh Nhật đã hỏi

-Thế nào, vẫn chưa có tin tức gì của tam hoàng tử và thái tử phi à?

-Dạ, đúng thế. Lính nội vụ báo là, đã tìm hết kinh thành trong mấy ngày qua nhưng vẫn chẳng phát hiện ra tam hoàng tử và thái tử phi. Ắt hẳn, cả hai đã rời khỏi kinh thành.

... lính gác cổng thành báo lại, vào giờ Dần sáng nay, có thấy chiếc xe ngựa rời kinh thành, nhưng vì lúc ấy chưa nhận lệnh phong toả nên lính gác đã cho chiếc xe đi qua.

Minh Nhật nhớ lại lời báo của tên lính canh vào cái ngày cung Diệu Tiên phát hoả.

-Rất có thể lắm. Bọn chúng sẽ không ngu dại gì ở lại kinh thành để bị tóm đâu.

-Bẩm bây giờ phải làm gì ạ?

-Trước mắt vẫn phải chờ tin tức của lính triều đình đang lục soát ở 5 tỉnh, nếu vẫn không tìm được gì thì lúc ấy ta sẽ nghĩ cách.

-Dạ, nô tài hiểu. Có lẽ ngày mai sẽ có tin cho hoàng thượng.

Minh Nhật gật đầu rồi dặn dò

-Chuyện truy bắt tam hoàng tử và thái tử phi, tuyệt đối không được để hoàng thái hậu biết, ai dám trái lệnh, chém!

-Vâng! Nô tài sẽ đi căn dặn đám thị vệ, cung nữ ngay.

Khi Liêu công công rời đi

còn lại một mình, Minh Nhật hướng mắt ra phía xa với ý nghĩ nên làm gì tiếp theo.

Nếu Cơ Thành cùng Các Tự rời khỏi Nam Đô thì anh sẽ làm thế nào để bắt cả hai về chịu tội bởi vì lúc này anh thật sự không rõ hai người đang ở đâu.

Khi nghe Các Tự kể lại nguyên do vì sao Nguyệt Tịnh đột ngột trở về Nam Đô thì Cơ Thành ngạc nhiên

-Rốt cuộc, lý do gì khiến tiểu vương gia Hiểu Lâm lại từ bỏ Nguyệt Tịnh đề thành thân với công chúa?

Kim Long bảo

-Chẳng phải nguyên do quá rõ ràng rồi ư, tiểu vương gia Hiểu Lâm vì đại ca ngài ấy nên chấp nhận trở thành phò mã.

Cơ Thành nghĩ ngợi

-Không, chắc chắn chuyện có này có uẩn khúc, phải đi gặp ngài ấy hỏi cho ra lẽ.

-Hoàng huynh!

Các Tự gọi đồng thời đuổi theo Cơ Thành.

Dõi theo bóng dáng tiểu nữ, cái nhìn của Kim Long bất chợt phản chiếu điều gì mơ hồ.

Nhất là khi ông nhớ lại một dòng trong lá thư của Nguyệt Tịnh.

Thành ca, huynh nhớ giữ gìn sức khoẻ và mau chóng thành hôn với Các Tự, ở phương xa, muội luôn cầu chúc cả hai hạnh phúc.

Thành hôn với Các Tự? Là thế nào? Tại sao Nguyệt Tịnh lại bảo tam hoàng tử thành hôn với Các Tự?

Chẳng phải cả hai là hoàng huynh và hoàng đệ muội ư?

Lẽ nào... mối quan hệ giữa Các Tự với vị hoàng tử này không đơn giản như ta nghĩ?

-Hoàng huynh!

May thay Các Tự kịp giữ tay Cơ Thành khi anh sắp rời khỏi phủ.

-Muội đừng cản huynh, huynh phải đi gặp tiểu vương gia hỏi cho rõ chuyện này.

Cơ Thành vẻ bất bình trước sự việc vừa xảy ra.

Các Tự lập tức ngăn

-Không được, huynh không thể ra ngoài, sẽ rất nguy hiểm. Muội biết huynh bất bình cho Nguyệt Tịnh nhưng chuyện gì cũng nên từ từ giải quyết, đừng nóng vội.

-Nhưng...

-Hãy nghe lời muội, bây giờ cho dù huynh có đi gặp trực tiếp tiểu vương gia Hiểu Lâm cũng không giải quyết được gì, ngài ấy nhất định không nói huynh biết đâu.

Cơ Thành đảo mắt, lo lắng

-Nhưng lẽ nào huynh bỏ mặc Nguyệt Tịnh?

Các Tự nhẹ nhàng

-Muội không bảo huynh bỏ mặc chuyện của Nguyệt Tịnh, tất cả chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết vấn đề này nhưng hiện giờ mọi người đều đang rất rối, huynh nên chờ cho thời gian lắng dịu lại rồi tính.

-Chờ à, còn Nguyệt Tịnh, muội ấy đã về Nam Đô!

Mỉm cười, cô tiểu thư xinh đẹp từ tốn nói

-Tạm thời cứ để Nguyệt Tịnh quay về nhà gặp phụ mẫu của cô ấy, như thế cũng tốt, có lẽ Quan tể tướng đang rất lo cho tiểu nữ. Còn tiểu vương gia Hiểu Lâm, vẫn còn chưa quyết định ngày thành hôn với công chúa nên chúng ta không cần quá lo lắng. Trước mắt, cứ cho cả hai xa nhau vài ngày để bình tâm lại, biết đâu, khi đã suy nghĩ thông suốt, họ sẽ tìm ra hướng giải quyết.

Thấy lởi Các Tự chí lý, Cơ Thành đành gật đầu, đồng ý với điều đó.

****************

Mới sáng mà Tử Băng với Các Tự đã nghe có tiếng ồn ào ngoài cổng Kim phủ.

Cả hai liền bước ra xem, thật ngạc nhiên khi họ thấy Tinh Đạo, bốn huynh đệ họ Trần và còn có cả Hiểu Lâm đang bị Trần Sơn lôi kéo.

Không cần nhiều lời, hai người nữ nhi nhanh chóng tiến lại chỗ sáu người nọ.

Tử Băng lên tiếng trước

-Đại ca, nhị ca, tam ca, tứ ca, ngũ ca, lục ca, sao các huynh lại đến Kim phủ? Có chuyện gì à?

Tinh Đạo nhìn qua thất đệ, hỏi ngay

-Băng Băng, Quan tiểu thư thế nào, bọn huynh muốn gặp cô ấy!

Vừa nghe nhắc đến Nguyệt Tịnh thì... Tử Băng và Các Tự nhìn nhau vẻ buồn bã.

Cùng lúc giọng Trần Sơn ở phía sau Tinh Đạo vang vang

-Đệ cứ nói Quan tiểu thư ra gặp mặt bọn huynh, bọn huynh sẽ làm chủ cho cô ấy và bắt Hiểu Lâm xin lỗi, dù gì cũng nên làm rõ vấn đề này.

Bên cạnh, Hiểu Lâm, đang cố giật tay ra khỏi sự kiềm giữ của ngũ ca, phản ứng ngay

-Không... không cần, đệ với Tịnh Tịnh đã nói rõ mọi chuyện với nhau, muội ấy sẽ không gặp đệ đâu.

Các Tự hướng mắt về phía Hiểu Lâm, cất giọng thật trầm

-Cho dù tiểu vương gia có muốn gặp Nguyệt Tịnh cũng chẳng được nữa rồi, chiều hôm qua... Nguyệt Tịnh đã để lại lá thư từ biệt và quay về Nam Đô!

Hiểu Lâm khựng lại, thoáng bất động, vẻ như không ngờ Nguyệt Tịnh lại ra đi sớm đến thế.

Còn năm người nam nhân kia thì sửng sốt.

Trần Thống lặp lại câu nói khi nãy của Các Tự đầy ngạc nhiên

-Quan tiểu thư về Nam Đô? Chiều hôm qua ư? Sao gấp gáp vậy?

Các Tự thở ra, nói khẽ

-Ngài thử nghĩ xem, khi biết tiểu vương gia Hiểu Lâm sẽ thành thân với công chúa thì Nguyệt Tịnh có thể chịu nổi cú sốc này không nên hiển nhiên cô ấy phải quay về Nam Đô, ở lại đây chỉ thêm đau đớn.

Ánh mắt Hiểu Lâm bỗng chốc trở nên xa xăm, ẩn chứa trong cái nhìn đứng yên đó là nỗi đau nặng trĩu.

Trần Nhất khoanh tay, lắc đầu

-Thế là hết cách, như vậy Quan tiểu thư rất có thể sẽ không bao giờ trở lại Bắc Đô. Chúng ta lại chẳng rõ gia thế của cô ấy...

Các Tự toan đáp lời thì Trần Giang chợt trách mắng

-Vừa lòng đệ rồi đó, Hiểu Lâm! Quan tiểu thư trở về nhà xem thử đệ sẽ hối hận thế nào.

Chậm rãi quay qua các huynh, Hiểu Lâm cười cười

-Hối hận? Khi quyết định thành thân với công chúa, chấm dứt với Tịnh Tịnh thì đệ đã không hối hận. Bây giờ Tịnh Tịnh về Nam Đô âu cũng là điều tốt.

Năm vị huynh lớn đến nước này thì họ đành chịu thua trước sự lạnh nhạt, vô tâm của đệ đệ.

Tử Băng cố kiềm cảm xúc, từng bước đến bên Hiểu Lâm, cô ngước nhìn anh

-Lục ca, huynh làm thế là vì đệ và đại ca? Sao huynh lại như vậy... đệ không muốn, không muốn chút nào, huynh phải nghĩ cho tình cảm của bản thân chứ? Huynh có thể dễ dàng từ bỏ tình yêu vậy ư...?

Đứng gần đó, Tinh Đạo cũng nặng lòng không kém, anh chỉ biết nhắm mắt, lặng im.

Nhìn nhìn sự xúc động trên gương mặt Tử Băng cùng nỗi khó xử của Tinh Đạo, Hiểu Lâm nói nhạt

-Huynh không cao thượng thế đâu! Hy sinh vì đệ và đại ca... đấy là cái cớ, huynh chỉ mượn lý do đẹp đẽ đó để che giấu nguyên nhân thật sự thôi.

Những người có mặt tại đây đều nhất loạt nhíu mày, khó hiểu trước câu nói kỳ lạ kia.

Tử Băng đảo mắt, hỏi thật chậm

-Vậy nguyên nhân thật sự là gì?

“Thậm chí, có khi muội nghĩ rằng

biết đâu, muội đang xem Hiểu Lâm như là chiếc bóng của huynh!”


Lời lẽ hôm ấy cứ không ngừng lởn vởn trong mớ óc trống rỗng của Hiểu Lâm.

Điềm nhiên, anh trả lời Tử Băng

-Đơn giản lắm, vì huynh thích trở thành phò mã!

Bảy người còn lại chưa kịp phản ứng gì thì họ đã nghe ai đó lớn giọng, đầy tức giận

-Khốn kiếp!

Tất cả xoay qua thấy Cơ Thành bước nhanh đến chỗ mọi người với vẻ mặt giận dữ và khi đã đứng trước mặt Hiểu Lâm, vị hoàng tử bất ngờ đánh mạnh vào mặt anh chàng tiểu vương gia nghịch ngợm.

Bốp!

Hiểu Lâm choáng váng, cả người ngã xuống đất. Bốn huynh đệ họ Trần sốt sắng đỡ lấy đệ đệ.

Đối diện, Các Tự mau chóng giữ Cơ Thành lại, ngăn sự kích động của anh

-Hoàng huynh! Bình tĩnh, có gì từ từ nói, không nên dùng bạo lực.

-Đừng cản huynh, huynh phải đánh chết kẻ bội bạc này.

Thấy Cơ Thành định lấn tới thì Tinh Đạo ngăn

-Tam hoàng tử, xin ngài đừng hành động lỗ mãng, đệ đệ thần đúng là có lỗi nhưng chuyện đâu còn có đó, chúng ta nên giải quyết vấn đề bằng lời nói.

Cơ Thành chiếu cái nhìn sắc lạnh sang Tinh Đạo

-Còn nói gì nữa, chẳng phải chính miệng đệ đệ ngài thừa nhận việc từ bỏ Nguyệt Tịnh là vì ham chức phò mã ư? Thật đáng sỉ nhục! Tại sao Nguyệt Tịnh lại có thể yêu một kẻ bội bạc, dối trá như thế?

Nghe hai từ “dối trá” phát ra từ miệng Cơ Thành, lập tức Hiểu Lâm đứng bật dậy, đưa tay lau vệt máu vương ngay khéo miệng

-Dối trá?! Nực cười, người khác có thể nói tôi như vậy nhưng ngài thì không. Ngài không có quyền chỉ trích Chu Hiểu Lâm này, nếu nói về xấu xa thì ngài hơn tôi đấy.

Tinh Đạo nghiêm nghị

-Hiểu Lâm, đệ không được hỗn xược với tam hoàng tử!

-Tam hoàng tử thì sao, ngài muốn chém đầu tôi cứ việc, từ lúc biết ngài và Tịnh Tịnh vẫn còn tình cảm với nhau thì tôi cũng đã chết rồi! Tôi sống chỉ như một cái xác không hồn!

Khỏi nói, tất cả đều sững người trước câu nói đầy kích động của Hiểu Lâm.

Cơ Thành, bấy giờ mới bình tĩnh lại

-Ngài nói ta và Nguyệt Tịnh còn tình cảm, nghĩa là gì?

Lấy làm buồn cười trước sự giả vờ từ Cơ Thành, Hiểu Lâm tiếp

-Điều đó tự bản thân ngài hiểu sao hỏi tôi? Ngài không cần phải giải thích hay biện minh chính tôi tận mắt thấy và tai nghe nên ngài có nói gì cũng vô ích!

-Thật sự ngài nói gì ta không hiểu, ngài thấy, nghe điều gì từ ta và Nguyệt Tịnh?

-Phải đấy, ngài hãy nói rõ xem sao.

Các Tự thêm lời thúc giục sau câu ngạc nhiên của Cơ Thành.

Hiểu Lâm khẽ quay mặt đi, anh không thể chịu nổi khi phải lặp lại câu nói tàn nhẫn vào buổi chiều hôm ấy, cái ngày trái tim anh đã bị bóp chết.

Quan sát sự im lặng từ đệ đệ, Tinh Đạo sốt ruột

-Hiểu Lâm, vậy là đã có chuyện gì xảy ra giữa đệ với Quan tiểu thư? Đúng như huynh nghĩ... là gì thế?

Tử Băng cũng sốt ruột không kém

-Lục ca, đừng lặng thinh nữa, huynh mau nói đi!

Bốn huynh đệ họ Trần lần lượt nhìn nhau, Trần Thống từ tốn bảo

-Hiểu Lâm, trốn tránh không phải cách hay đâu. Mọi chuyện cần nên làm rõ.

Cơ Thành bắt đầu thấy khó chịu

-Tiểu vương gia, chắc hẳn ngài đã hiểu lầm mối quan hệ giữa ta và Nguyệt Tịnh, cả hai không có gì hết.

Lời vị tam hoàng tử vừa dứt, Trần Nhất, ngay cạnh đã gật đầu

-Ừm, huynh cũng thấy tam hoàng tử và Quan tiểu thư rất bình thường, đâu có gì khác lạ, chắc đệ hiểu lầm điều gì đó rồi.

-Vậy nguyên do vì Hiểu Lâm hiểu lầm Quan tiểu thư nên mới từ bỏ cô ấy?

-Dám cá thế, tội Quan tiểu thư.

Hết nhịn nổi trước hai câu trách cứ của Trần Giang, Trần Sơn, Hiểu Lâm liền lớn giọng

-Đệ không hiểu lầm! Chính mắt đệ thấy Tịnh Tịnh ôm tam hoàng tử và cũng chính tai đệ nghe muội ấy nói vẫn còn tình cảm với ngài ấy!

Sự tiết lộ trong cơn giận dữ của anh chàng nghịch ngợm một lần nữa làm mọi người kinh ngạc.

Tử Băng lắp bắp

-S.. sao... huynh bảo thấy tam hoàng tử và Nguyệt Tịnh ôm nhau ư?

Các Tự đưa mắt nhìn qua Cơ Thành

-Hoàng huynh, chuyện này rốt cuộc là sao?

Đứng thần ra trong vài giây, Cơ Thành nhìn Hiểu Lâm

-Ta và Nguyệt Tịnh ôm nhau khi nào? Nếu ngài nói, tận mắt trông thấy thì hãy nói đó là lúc nào?

Siết chặt tay, lời yêu cầu của Cơ Thành chẳng khác nào xát muối lên vết thương đang rỉ máu của Hiểu Lâm... l*иg ngực anh muốn vỡ tung vì điên tiết.

-Nếu ngài im lặng không lên tiếng có nghĩa ngài đã vu khống danh dự của ta và cả Nguyệt Tịnh!

Cơ Thành không ngừng nói những câu đầy thách thức.

Hiểu Lâm liền hướng mắt về phía Cơ Thành, gương mặt vị hoàng tử đó vẫn với thản nhiên, lạnh lùng.

Chưa hết, anh còn thấy ánh mắt của bảy người nọ đang ném vào anh cái nhìn ngờ vực, không tin tưởng.

Không! Quá sức rồi!

Tận mắt Hiểu Lâm thấy cảnh đau lòng kia, vậy sao bây giờ trông anh như một kẻ nói dối xấu xa?

-Được... để tôi nhắc ngài nhớ, đó là vào buổi chiều cách đây bốn, năm ngày... cái hôm mọi người thấy tôi đột nhiên tức giận vô cớ với Tịnh Tịnh... cơn giận ấy là có nguyên do.

Tất cả dần dần nhớ lại sự kiện rồi im lặng chờ đợi sự thật.

Cuộc đối thoại trực diện của Hiểu Lâm, Cơ Thành vẫn tiếp tục...

-Ngài còn nhớ ngài đã nói chuyện với Tịnh Tịnh ở trong rừng?

-Ừm, ta nhớ, rồi thế nào?

Tường thuật lại việc diễn ra giữa Cơ Thành và Nguyệt Tịnh, đối với Hiểu Lâm quả là cực hình.

Hít sâu hơi dài, cố bình tĩnh, Hiểu Lâm nói chậm rãi, vẻ khó khăn

-Vậy ắt hẳn ngài sẽ không quên giây phút Tịnh Tịnh ôm lấy ngài và bảo... “Thậm chí, có khi muội nghĩ rằng biết đâu, muội đang xem Hiểu Lâm như là chiếc bóng của huynh! ” tôi kể đúng chứ? Tôi có bịa đặt không... có vu khống hai người không?

Trái với sự kích động của Hiểu Lâm, Cơ Thành tự dưng “À” một tiếng thật nhẹ tênh

-Hoá ra, ngài đã vô tình bắt gặp cảnh ấy.

-Ngài tự nhận có chuyện đó?

-Đúng, ta và Nguyệt Tịnh có ôm nhau!

Những người kia trố mắt, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Hiểu Lâm cười khinh bỉ

-Đấy, các huynh cũng nghe chính miệng tam hoàng tử thừa nhận, đệ không nói dối.

Trong bảy người thì Các Tự giữ được bình tĩnh nhất, cô chỉ hỏi thật nhẹ nhàng

-Hoàng huynh, ắt hẳn là có nguyên do?

-Muội nghĩ đúng rồi, huynh và Nguyệt Tịnh ôm nhau bởi vì đấy chỉ là một trò đùa nghịch phá của muội ấy thôi.

Câu nói kết thúc, Hiểu Lâm tức giận

-Ngài có thể dùng lời lẽ buồn cười đó để giải thích ư?

Cơ Thành từ tốn ứng đáp

-Ngài nói thế chứng tỏ ngài đã bỏ đi khi vừa thấy Nguyệt Tịnh ôm ta, ngài đã không ở lại xem diễn biến tiếp theo và đó cũng là lúc Nguyệt Tịnh có câu trả lời thật sự về tình cảm dành cho ngài!

-Tình cảm thật sự gì? Vốn dĩ, Tịnh Tịnh xem tôi như chiếc bóng của ngài, muội ấy không yêu tôi, chính tai tôi nghe lẽ nào lại không đúng?

Thở ra, Cơ Thành bảo

-Thôi được, ta sẽ kể rõ mọi chuyện vào chiều hôm đó cho ngài và mọi người nghe.

****************

-Công tử ơi!

Người phu xe lay gọi Nguyệt Tịnh vì thấy cô ngồi ngủ quên.

Giật mình sựt tỉnh, Nguyệt Tịnh dụi mắt, hỏi bằng giọng ngái ngủ

-Hả? Đã đến kinh thành Nam Đô sao?

-Vâng, xe ngựa đã đi cả đêm nên sáng nay đến Nam Đô đúng theo yêu cầu của công tử.

Nguyệt Tịnh vén màn lên, đưa mắt nhìn ra ngoài quan sát khung cảnh nhộn nhịp của phiên chợ kinh thành, đúng là về đến Nam Đô rồi.

-Ừm, xe đi nhanh thật.

-Công tử có cần xe đưa về tận nhà?

-Không cần, ở đây cách nhà ta không xa, ta tự về được.

-Vâng, vậy công tử đi cẩn thận.

Nguyệt Tịnh gật đầu xong chậm chạp xuống xe. Chiếc xe ngựa rời đi nhanh chóng.

Cô tiểu thư họ Quan vươn vai, uể oải

-Chà, mệt quá, cả đêm ngủ ngồi làm lưng mỏi nhừ, về phủ mình sẽ ngủ một giấc cho đã.

Vừa ngáp, Nguyệt Tịnh vừa vác túi hành lý lên vai, lê từng bước thểu não.

Hiển nhiên, từ xa, Giả Nam vẫn dõi mắt theo cô.

-Để xem, gia thế của vị tiểu thư này thế nào?

Giả Nam vô cùng kinh ngạc khi thấy Nguyệt Tịnh đứng ngay trước cổng Quan phủ.

-Chuyện gì vậy? Sao Nguyệt Tịnh lại đến phủ tể tướng? Hay cô ấy muốn gặp ai trong phủ... hoặc là...

Không muốn đứng đoán lung tung, Giả Nam liền chậm rãi, thật khẽ khàng, đi lại nép vào bức tường ngay cổng phủ lắng nghe.

Bởi hiện tại, Nguyệt Tịnh đang nói chuyện với một tên lính trông mặt rất lạ.

Nguyệt Tịnh khó chịu bảo

-Các ngươi có biết ta là ai không mà dám ngăn không cho ta vào phủ?

Tên lính canh nhìn chằm chằm người nam nhân, vẻ xem thường

-Vậy nhà ngươi là ai?

Cố kiềm cơn giận trước thái độ hời hợt kia, Nguyệt Tịnh nói lớn như quát vào mặt hắn

-Ta là Nguyệt Tịnh, tiểu nữ của Quan tể tướng và là tam tiểu thư của Quan phủ, nghe rõ chưa?

Khỏi nói, ngay bức tường gần đó, Giả Nam sửng sốt đến mức mắt mở to thao láo.

-Nguyệt Tịnh là... tiểu nữ của tể tướng? Đúng rồi... Nguyệt Tịnh họ Quan, sao mình lại không chú ý chi tiết này nhỉ, thật bất cẩn!

Thầm trách bản thân xong anh chàng họ Thượng tiếp tục theo dõi cuộc đối thoại nọ.

Sau khi nghe Nguyệt Tịnh nói về thân phận của cô, tên lính canh chẳng những không tỏ hành động khép nép mà còn dửng dưng, cười nhạt

-À hoá ra là tam tiểu thư, thuộc hạ có mắt không thấy thái sơn. Tam tiểu thư mất tích một thời gian nay mới chịu trở về, tiểu thư ham vui quá nên quên mất đường về phủ à?

Nghiến răng bởi vẻ cợt nhã của tên lính canh, Nguyệt Tịnh đanh giọng

-Tên khốn kiếp, dám ăn nói với ta bằng cái vẻ láo xược vậy ư, ta nhất định cắt cái lưỡi của ngươi!

Lại nở một nụ cười, tên lính từ tốn đáp

-Tam tiểu thư, thuộc hạ là lính nội vụ triều đình, dù có tội cũng chưa đến lượt tiểu thư đây phạt tội.

Bấy giờ Giả Nam mới phát hiện, trước cổng phủ có rất nhiều lính canh lạ mặt, trông cách ăn mặc thì không giống người của phủ tể tướng.

Lính nội vụ? Nghĩa là lính triều đình, sao lại ở đây? Giả Nam tự nhủ, nghĩ ngợi.

Về phía Nguyệt Tịnh, cô ngạc nhiên

-Lính triều đình? Lý do gì Quan phủ lại bị lính triều đình canh giữ thế này?

Phủi phủi tay áo, tên lính canh buông câu nhạt nhẽo

-Đây là chỉ thị của hoàng thượng, từ giờ Quan phủ sẽ được lính nội vụ giám sát.

-Hoàng thượng? Quan phủ bị giam lỏng sao? Vô lý, ta không tin, ta phải vào gặp phụ thân.

-Thật đáng tiếc, tam tiểu thư có gặp Quan tể tướng cũng chẳng ích lợi gì, người ham vui quá nên không biết tin buồn xảy ra ở Quan phủ, đó là Quan tể tướng do trúng gió đã ngã lăn ra bất tỉnh, đến giờ còn hôn mê chưa tỉnh!

-Cái gì?!

Bần thần, Nguyệt Tịnh lập tức đẩy tên lính canh ra, chạy nhanh vào trong phủ.

Còn Giả Nam thì lặng người, toàn thân bất động...

Rầm! Quan phu nhân và hai tiểu nữ giật mình khi cửa phòng mở tung.

Chưa kịp hoàn hồn thì cả ba mừng rỡ nhận ra người đang đứng ngay cửa là Nguyệt Tịnh.

Cô đã trở về sau hơn một tháng mất tích.

-Mẫu thân, đại tỷ, nhị tỷ!

Thét lớn, Nguyệt Tịnh nhanh như cắt lao đến ôm vồ lấy cả ba.

Quan phu nhân mừng đến rơi nước mắt, bà giữ chặt tiểu nữ nghịch ngợm trong vòng tay, nghẹn ngào

-Tịnh nhi, cuối cùng con cũng chịu về, mẫu thân nhớ con đến nỗi muốn chết đi cho rồi!

Bật khóc nức nở, Nguyệt Tịnh nói đứt quãng

-Tịnh nhi bất hiếu, Tịnh nhi khiến phụ mẫu, hai tỷ tỷ phải lo lắng, Tịnh nhi không tốt!

Bên cạnh, Nguyệt Như, đại tỷ và Nguyệt Lan, nhị tỷ của Nguyệt Tịnh cũng ôm muội muội, khóc

-Tam muội, muội đã đi đâu vậy, có biết cả nhà rất nhớ muội không?

Từ từ quay qua, Nguyệt Tịnh gật đầu, nước mắt rơi từng dòng

-Muội biết, muội biết mọi người lo lắng, lẽ ra muội nên sớm về gặp mọi người, muội thật đáng trách!

-Ôi, muội muội ngốc.

Thấy ba tiểu nữ không ngừng xuýt xoa hỏi han nhau, Quan phu nhân cười mãn nguyện

-Thôi, Tịnh nhi về là tốt, tốt rồi! Phụ thân con... cũng sẽ thấy an lòng hơn!

Nhắc đến Quan Bổn, Nguyệt Tịnh liền xoay qua bên cạnh, cách chỗ cô đứng vài bước chân, Quan Bổn ngồi nhắm mắt trên xe lăn, cơ thể cứng đơ không nhúc nhích.

Đau đớn, Nguyệt Tịnh rời khỏi vòng tay mẫu thân, lê từng bước nặng trĩu đến bên xe lăn.

Cô cúi xuống, nắm lấy tay Quan Bổn, giương đôi mắt tròn với hàng lệ trực trào

-Phụ thân... phụ thân, Tịnh nhi của người về đây, con đã về. Con không tốt khi để phụ thân lo, giờ con về rồi, phụ thân mở mắt ra nhìn con đi! Làm ơn... hãy vì con mà mở mắt! Con xin người!!

Nguyệt Tịnh gục đầu lên chân Quan Bổn, bờ vai run mạnh và miệng không ngừng hét.

Vừa bị Hiểu Lâm từ bỏ nay phụ thân ra nông nỗi này khiến trái tim cô tiểu thư nghịch ngợm tan nát.

Sao cô luôn luôn gặp bất hạnh như vậy?

Đứng phía sau, Quan phu nhân cùng hai tiểu nữ khóc tức tưởi trước giọng thét đứt quãng, xót xa kia.

****************

Rầm!! Liêu công công và mấy tên lính giật nẩy người vì tiếng vỡ xoảng vang lên rất lớn.

Đó là vì Minh Nhật đã quơ tay hất đổ mọi thứ có trên bàn trong tâm trạng căm phẫn, tức giận tột độ.

Nguyên do cũng bởi, lính nội vụ đưa tin về báo rằng, không tìm thấy tung tích Cơ Thành lẫn Các Tự ở năm tỉnh. Hoàn toàn chẳng có dấu vết gì của họ.

Liêu công công lên tiếng, thật khẽ

-Hoàng thượng bớt giận, cẩn thận long thể!

Minh Nhật quay phắt qua, đay nghiến đám nô tài đứng khép nép, run rẩy

-Long thể cái quái gì? Chết tiệt...! Bọn chúng đã đi đâu chứ? Đã lục soát mọi ngõ ngách trong Nam Đô thế mà... khốn kiếp, ta điên mất thôi!

Liêu công công đưa ý kiến

-Bẩm hoàng thượng, chắc hẳn, tam hoàng tử và thái tử phi đã rời khỏi Nam Đô cũng nên!

Minh Nhật khựng lại, đôi mắt ranh ma bỗng chốc đứng yên, đầy nghĩ ngợi.

Rời khỏi Nam Đô? Hai người đã rời khỏi Nam Đô sao?

Tồi tệ! Nếu sự thật là thế thì Minh Nhật phải làm gì đây... vẻ như tình hình này đã vượt khỏi tầm kiểm soát của anh vì anh không tài nào biết được, cả hai đi đâu.

Chợt tên lính canh từ bên ngoài chạy vào, hành lễ

-Bẩm hoàng thượng, thần có chuyện muốn tâu.

Minh Nhật chiếu cái nhìn sắc lạnh, quát

-Tâu cái gì, không thấy ta đang bực mình sao?

Tên lính run sợ, nói gấp gáp

-Dạ... dạ... lính nội vụ canh chừng Quan phủ mới cho biết, tam tiểu thư Nguyệt Tịnh đã trở về!

-Cái gì? Quan Nguyệt Tịnh trở về sau hơn một tháng mất tích ư?

****************

-Không! Không thể như vậy... ngài nói dối, ngài chỉ bịa đặt!

Hiểu Lâm lắc đầu dường như không tin vào điều nãy giờ Cơ Thành kể.

Những người kia cũng ngơ ngác nhìn nhau trước sự thật về việc nhầm lẫn của Hiểu Lâm.

Tử Băng thừ người

-Nguyệt Tịnh đã đùa như thế?

Trần Thống thở ra, chán nản

-Thế đấy, chỉ vì tính hay đùa mà Quan tiểu thư đã vô tình khiến Hiểu Lâm hiểu lầm.

Cơ Thành chậm rãi

-Tính Nguyệt Tịnh vốn dĩ là vậy nhưng nào ngờ lại gây ra chuyện nhầm lẫn đáng tiếc vừa rồi.

Bất động. Bần thần. Hiểu Lâm chưa thể chấp nhận được sự thật bất ngờ đó.

-Không!... Ngài chỉ nói dối để che giấu tình cảm giữa ngài với Tịnh Tịnh! Tôi không tin.

Tinh Đạo kiềm giữ sự kích động từ đệ đệ

-Bình tĩnh, đệ cũng nghe tam hoàng tử kể rõ, vốn dĩ là do trò đùa không suy xét của Quan tiểu thư mới dẫn đến việc đệ...

-Không! Không phải, đệ không tin!

Mọi người bắt đầu bối rối trước thái độ hoang man từ phía Hiểu Lâm.

Im lặng vài giây, Cơ Thành bảo

-Nếu ngài không tin lời ta nghĩa là Nguyệt Tịnh đã nhìn lầm ngài!

Hiểu Lâm ngừng sự bấn loạn của bản thân, đưa mắt nhìn vị tam hoàng tử.

Cơ Thành khoanh tay, giọng vẫn đều đều

-Lẽ nào, ngài không hiểu được tình cảm Nguyệt Tịnh dành cho ngài là thật hay giả sao?! Lúc ấy, Nguyệt Tịnh nói “tình cảm của muội bản thân muội là người hiểu rõ nhất” và “ muội yêu Hiểu Lâm, đó là tình cảm chân thành, không giả dối”, ta tự hỏi, Nguyệt Tịnh có thể tin tưởng vào tình yêu của bản thân muội ấy đến vậy thế mà ngài... nếu yêu Nguyệt Tịnh thì ngài phải hiểu rõ, tình cảm muội ấy là thật lòng hay giả dối chứ? Hoá ra trong mắt ngài, Nguyệt Tịnh lại là nữ nhi có thể đùa giỡn với tình yêu của người khác à? Thật thất vọng!

Nghe những lời vẻ trách móc từ Cơ Thành, Hiểu Lâm bắt đầu nhìn lại bản thân mình.

Đúng là khi nghe Nguyệt Tịnh nói vậy, anh đã tin chắc chắn rằng, cô là người dối trá!

Anh đã không cho cô cơ hội cũng như không cho chính anh cơ hội để “biết” sự thật.

Hiểu Lâm cứ khăng khăng nghĩ Nguyệt Tịnh có lỗi với mình và anh để mặc cô đau khổ mà không rõ nguyên do vì sao.

Anh không nghĩ gì đến cảm xúc của Nguyệt Tịnh...

Và điều quan trọng anh đã không tin tưởng người nữ nhi đó!

Chợt, tiếng Các Tự vang lên, buồn bã

-Có những chuyện ở ngay trước mắt nhưng không hẳn là sự thật!!!

-Phải! ( Cơ Thành đồng tình với điều Các Tự nói rồi lại nhìn sang Hiểu Lâm) Một người từng bị tổn thương như Nguyệt Tịnh tuyệt đối muội ấy sẽ không bao giờ làm tổn thương người khác!

Bốn huynh đệ họ Trần gật đầu

-Bọn huynh cũng thấy, tình cảm Quan tiểu thư dành cho đệ là thật, không phải giả.

Hiểu Lâm ngồi phịch lên nền đất, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Thấy vậy, Tử Băng cúi xuống, dịu dàng hỏi anh

-Lục ca, huynh ở bên cạnh Nguyệt Tịnh nhiều như thế, lý nào huynh lại không nhận ra...?

Chậm chạp, Hiểu Lâm hỏi một câu ngớ ngẩn

-Nhận ra cái gì?

Mỉm cười u uất, Tử Băng tiếp

-Huynh không thấy những khi bên cạnh huynh, Nguyệt Tịnh đã cười rất hạnh phúc sao? Đó là những nụ cười đẹp nhất đệ thấy ở cô ấy, kể từ lần đầu tiên cho đến tận bây giờ và chỉ có huynh... một mình huynh thôi mới có thể khiến Nguyệt Tịnh hạnh phúc đến vậy!

Đôi mắt mở to, Hiểu Lâm lặng người...

“ -Hiểu Lâm! Hiểu Lâm! Hiểu Lâm!... Muội cám ơn huynh nhiều lắm!

-Không, huynh đừng chết, chỉ cần huynh sống, muội sẽ thành thân với huynh. Muội sẽ là thê tử của huynh vì muội yêu huynh! Làm ơn, xin huynh đừng bỏ muội!

...................

-Muội lo cho huynh đến mất ngủ vậy mà huynh còn đùa được, đáng ghét!

-Muội ghét huynh!

...................

-Đáng ghét, nếu thế thì huynh đừng thành thân với cô tiểu thư đó nữa, cô ấy không cần đâu.

-Xì, muội chưa đồng ý thành thân với huynh mà... Cô nương nào nói với huynh làm sao muội biết.

-Huynh nói gì, muội nhẫn tâm với huynh khi nào? Cái gì mà đùa giỡn tình cảm của huynh?

-Thật ra, muội đã làm gì khiến huynh giận muội? Huynh phải nói rõ chứ!

-Hiểu Lâm, muội không biết đã làm gì khiến huynh phiền lòng thế nhưng huynh có thể đến Kim phủ thăm muội?... Muội sẽ chờ huynh!

.................

-Cuối cùng huynh cũng đến thăm muội, muội nhớ huynh muốn chết í, tưởng huynh quên muội òi.

-Đừng nói dối muội, huynh chẳng bao giờ là kẻ tham vinh hoa phú quí.

-Đó chỉ là cái cớ!

-Vậy... muội đối với huynh có ý nghĩa gì chứ?!

-Muội đã có câu trả lời!

-Chúc huynh hạnh phúc bên công chúa! ”

Tại sao...? Tại sao đến bây giờ Hiểu Lâm mới nhớ niềm hạnh phúc trên gương mặt Nguyệt Tịnh? Tại sao đến khi đã quá muộn anh mới biết... niềm đau đớn trong tim cô?

Không! Hiểu Lâm biết rõ thế nhưng anh đã vờ như không thấy.

Đã nhẫn tâm chối bỏ nước mắt của cô.

Vậy... muội đối với huynh có ý nghĩa gì chứ?!

Đôi vai run bần bật, Hiểu Lâm đưa tay ôm mái đầu, ôm nỗi đau đang xé vụn tim mình.

Từng mảnh, từng mảnh.

Câu hỏi đó... thật đớn đau...

Chúc huynh hạnh phúc bên công chúa!

Phải...! Chỉ có thể mang một tình yêu to lớn thì mới khiến Nguyệt Tịnh, dù đau khổ vô vàn, nhưng vẫn nói câu chúc phúc Hiểu Lâm.

Nguyệt Tịnh, người nữ nhi ấy, đã có một trái tim đẹp nhất!...


Kiềm cơn xúc động, Tinh Đạo nhẹ nhàng đặt tay lên vai đệ đệ, buồn bã

-Chỉ vì không tin tưởng và chỉ vì trò đùa nghịch thiếu suy xét mà đệ và cả Quan tiểu thư đã tự đánh mất tình yêu! ”


Thẩn thờ hướng mắt vào không trung, đôi mắt mệt mỏi đỏ hoe vì khóc nhiều, Hiểu Lâm ngồi lặng lẽ, chốc chốc lại thở dài, suy tư.

Hiển nhiên, anh chàng đang nhớ sự việc của sáng nay.

Lúc biết rõ sự thật, Hiểu Lâm chẳng nhớ mình đã đau thế nào, tim vỡ chưa hay khóc nhiều ra sao.

Bây giờ, l*иg ngực anh cứ tưng tức, uất ức nỗi niềm gì đó không rõ.

Chính xác là Hiểu Lâm không cam tâm, khi đã biết rõ thật hư như vậy, anh càng không muốn buông xuôi dễ dàng thế này.

Hiểu Lâm yêu Nguyệt Tịnh và Nguyệt Tịnh cũng thế... vậy, không thể để mọi chuyện chấm dứt trong tình trạng oái ăm đó.

Phải!... Anh nhất định sẽ hàn gắn lại tình cảm quý giá của hai người.

Nguyệt Tịnh đã chịu quá nhiều đau khổ, anh chẳng nên bỏ mặt cô. Chưa kể chính anh lại là người có lỗi trong tất cả mọi việc.

Sẽ tìm Nguyệt Tịnh, đó là điều Hiểu Lâm chắc chắn nhất không còn gì để bàn cãi thế nhưng điều rắc rối hiện tại lại là...

-Hiểu Lâm!

Thoáng giật mình, Hiểu Lâm đưa mắt nhìn, từ xa Linh Nhạc đang từ từ đi lại.

Cô công chúa mỉm cười thân thiện.

Hoàng Nam Linh Nhạc, chính là điều rắc rối lớn nhất của Hiểu Lâm.

Anh sẽ bảo Linh Nhạc từ hôn mình ư?

Phải làm sao đây?


Linh Nhạc đến bên cạnh Hiểu Lâm, ngồi xuống, hỏi

-Sao ngài thẩn thờ vậy? Có tâm sự à? Sáng nay ngài không vào cung thăm Linh Nhạc.

Dẫu đã rõ chuyện tình của Hiểu Lâm vậy mà Linh Nhạc vẫn giữ thái độ điềm nhiên như chẳng biết gì, cô cứ nói với anh một cách bình thường, vui vẻ giống mọi hôm.

Linh Nhạc đang nghĩ gì, không rõ...

Hiểu Lâm miễn cưỡng trả lời

-À ừm... tại lúc sáng có vài chuyện trong phủ nên Hiểu Lâm không kịp đến thăm Linh Nhạc.

-Vậy ư?

Linh Nhạc nhún vai, buông câu nhẹ tênh.

Quan sát sự lặng im từ phía anh chàng vương gia, cô công chúa cất giọng

-Rõ ràng là ngài có tâm sự, có thể chia sẻ với ta chứ?

Đắn đo vài giây, Hiểu Lâm liền nhìn trực diện Linh Nhạc, anh sẽ nói rõ mọi việc và mong cô giúp anh lần này nhưng chẳng hiểu sao khi trông sự chờ đợi trên gương mặt bình thản của cô công chúa đó thì anh lại không còn quyết tâm nữa.

-Không... thật sự là chẳng có gì cả!

Hiểu Lâm đành giấu tiếng thở dài trong lòng.

Điều mong đợi của Linh Nhạc đã không được đáp lại nên cô hơi hụt hẫng, thất vọng.

Nhưng Linh Nhạc hiểu, không nên ép buộc nếu người ta đã không thích.

Tiếp đến, Linh Nhạc và cả Hiểu Lâm đều không ai nói gì với nhau nữa.

Giữa họ, một khoảng lặng kéo đến. Trưa hôm ấy thật là buồn tẻ!

****************

-Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Nguyệt Tịnh cùng Quan phu nhân và hai tỷ tỷ hành lễ khi Minh Nhật thân chinh đến Quan phủ.

Minh Nhật vờ dịu dàng, ân cần đỡ Quan phu nhân dậy

-Quan phu nhân tuổi cao, không cần hành lễ với trẫm đâu, từ giờ, trẫm miễn cho Quan phu nhân.

Quan phu nhân giọng run run

-Đa tạ hoàng thượng!

-Ừm, trẫm đến Quan phủ là vì hay tin Nguyệt Tịnh đã trở về sau hơn một tháng mất tích, trẫm muốn đến thăm muội ấy thế nào.

Vừa nói, Minh Nhật vừa nhìn qua Nguyệt Tịnh đứng bên cạnh Quan phu nhân, mỉm cười.

Nguyệt Tịnh cúi người

-Đa tạ hoàng thượng quan tâm, Nguyệt Tịnh thật đáng trách vì khiến hoàng thượng bận lòng.

-Hà, đâu có gì. À, trẫm có vài chuyện muốn nói riêng với Nguyệt Tịnh, chẳng hay Quan phu nhân có thể cho phép?

-Dạ, thần không dám, hoàng thượng cứ tự nhiên.

Minh Nhật gật đầu. Nguyệt Tịnh lấy làm khó hiểu, chẳng rõ vị hoàng thượng định nói gì với mình.

Nhưng chẳng thể trái lệnh, cô đành đi theo Minh Nhật vào phòng.

Trong khi đó, ở phòng Quan Bổn đang ngồi bất động trên xe lăn thì có một bóng dáng mảnh khảnh đứng đối diện và nhìn ông không chớp.

Là Giả Nam. Anh đã đứng như thế mấy phút...

Lúc Quan phu nhân cùng ba tiểu nữ ra đón Minh Nhật là từ cửa sổ, Giả Nam liền bước vào.

... Thật chậm, anh chàng họ Thượng đến gần rồi giống Nguyệt Tịnh, anh quỳ xuống, giương đôi mắt buồn bã nhìn Quan Bổn, cái nhìn tinh anh không còn nữa thay vào đó là nỗi cô đọng da diết

-Tể tướng... sao ngài lại ra nông nỗi này?! Chẳng phải ngài muốn gϊếŧ Giả Nam lắm ư... Giả Nam đến đây, Giả Nam về chịu tội với ngài, tể tướng, ngài hãy mở mắt ra nhìn Giả Nam, chỉ một chút thôi!

Gục đầu, làn tóc đen của Giả Nam nhẹ nhàng rũ dài lên đôi tay bất động của vị tể tướng già.

Một nỗi đau không tả xiết bủa vây lấy anh. Nặng nề.

Đột nhiên, giọng nói ai đó cất lên, thật nhỏ

-Cuối cùng huynh cũng chịu về rồi sao?

Lập tức, Giả Nam xoay mặt qua bên trái, ngay cửa sổ bóng dáng một nam nhân trạc tuổi Giả Nam, đứng khoanh tay hướng mắt về phía anh.

-Vân Tiêu!

Giả Nam kêu lên đầy bất ngờ.

Vân Tiêu gật gù, rời khỏi cửa sổ, tiến lại chỗ Giả Nam đang quỳ

-Tôi chờ huynh lâu lắm rồi đó, cứ tưởng huynh không về đây nữa chứ.

Giả Nam chậm rãi đứng dậy

-Sao huynh có mặt ở đây?

-Từ lúc Quan tể tướng bị như vậy và cả Quan phủ bị giam lỏng thì ngày nào tôi cũng âm thầm ở đây để bảo vệ Quan phu nhân cùng hai vị tiểu thư. Tôi không yên tâm... vậy thôi. Còn huynh?

Thấy Giả Nam lặng thinh, không đáp, Vân Tiêu thở hắt, tặc lưỡi

-Tôi đã biết chuyện huynh chống lại Quan tể tướng để giúp đám binh lính Bắc Đô. Huynh làm tôi rất ngạc nhiên, cả các huynh đệ khác nữa, từ trước đến giờ huynh luôn trung thành với tể tướng.

Giả Nam tự dưng nở nụ cười

-Có nhiều lúc, không còn sự lựa chọn khác nên đành phải như thế!

-Không còn sự lựa chọn? Đám binh lính Bắc Đô đó đối với huynh còn quan trọng hơn cả Quan tể tướng và mấy huynh đệ trong hội ư?

-Vân Tiêu, huynh không hiểu đâu, đừng lôi thôi.

-Nếu vậy thì huynh còn quay về đây làm gì, chẳng phải huynh đã phản bội Quan tể tướng rồi sao?

Khẽ khàng, Giả Nam nói thật nhỏ

-Tôi về để chịu tội với tể tướng, tôi chấp nhận hình phạt từ ngài... thậm chí, ngài có gϊếŧ tôi, tôi cũng không oán trách. Đáng tiếc thay tể tướng lại trở thành như thế này.

Trông nỗi buồn man mác trên gương mặt Giả Nam, Vân Tiêu lên tiếng

-Huynh lầm rồi, chưa bao giờ tể tướng muốn gϊếŧ huynh cả...

Giả Nam ngạc nhiên, còn chưa kịp hiểu gì thì Vân Tiêu đã lấy ra một miếng ngọc vuông dài, đưa anh

-Đây, cách đó mấy ngày, tể tướng đã đưa tôi cái này và muốn tôi trao cho huynh.

Đưa tay đón lấy, Giả Nam vô cùng kinh ngạc

-Đây là ngọc kế nghiệm Quan Tân hội? Thế là thế nào?

Nãy giờ đã mấy phút trôi qua nhưng Nguyệt Tịnh chẳng thấy Minh Nhật nói câu nào, chỉ ngồi uống trà.

Mất kiên nhẫn, cô tiểu thư đành cất tiếng hỏi

-Hoàng thượng, rốt cuộc người có chuyện gì muốn nói với Nguyệt Tịnh?

Đặt ly trà xuống, Minh Nhật mỉm cười, từ tốn

-Lúc chỉ có mình hai chúng ta thì muội không cần gọi huynh là hoàng thượng, cứ xưng hô huynh muội như trước đây là được.

-Dạ, Nguyệt Tịnh không dám, bây giờ người đã là hoàng thượng đứng trên vạn người, không giống như ngày xưa được.

-Hà, muội đã thay đổi rồi sao? Không nghịch ngợm, hay đùa như trước nữa, một tháng lưu lạc bên ngoài đã giúp muội trưởng thành vậy à?

Nguyệt Tịnh không trả lời, dẫu sao cô cũng không muốn để Minh Nhật biết cô đã làm gì một tháng qua.

Hiểu tâm trạng của cô tiểu thư, Minh Nhật lại cười

-Thật ra cũng chẳng có gì quan trọng chỉ là huynh muốn biết muội đã đi đâu mà đến hôm nay mới về nhà... khi biết tin muội mất tích huynh rất lo, cả mẫu hậu huynh cũng thế.

Nguyệt Tịnh cẩn thận đáp lời

-Dạ, đa tạ hoàng thượng và hoàng thái hậu quan tâm. Sau khi tam hoàng tử từ hôn, Nguyệt Tịnh đã đến tỉnh Tương Dụ định... kết liễu cuộc đời!

-Sao, muội muốn tự sát?

-Vâng vì lúc ấy Nguyệt Tịnh nghĩ không thông suốt nên mới hành động thiếu suy nghĩ đến thế nhưng trên đường đi Nguyệt Tịnh bị thú dữ tấn công suýt mất mạng và may thay có một người thợ săn tình cờ đi qua cứu giúp. Thấy Nguyệt Tịnh bị thương khá nặng nên đã đưa Nguyệt Tịnh về nhà chăm sóc. Vết thương mãi gần một tháng sau mới lành nên bây giờ Nguyệt Tịnh mới trở về nhà được.

-Ồ, thế à?

Minh Nhật khẽ đưa mắt nhìn khắp người Nguyệt Tịnh, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy cô từng bị thương nặng, điều đó chứng tỏ, cô đang nói dối.

Nhưng tạm thời Minh Nhật chưa vạch trần cô vội...

-Muội quả là may mắn, gặp người khác chưa chắc đã được vậy.

-Dạ, Nguyệt Tịnh rất biết ơn gia đình người thợ săn đó.

Vị hoàng thượng kín đáo giấu nụ cười ẩn ý. Vài giây sau, anh tiếp

-Chắc muội vẫn chưa biết tin tam hoàng tử, người muội yêu thương đã trốn ngục?

Không thể để Minh Nhật biết mình đã gặp Cơ Thành nên Nguyệt Tịnh khéo léo tỏ ra ngạc nhiên

-Dạ, thật vậy sao? Nhưng chẳng hay, Thành ca phạm tội gì mà bị bắt giam vào ngục?

Phải kiềm chế lắm, Minh Nhật mới không bật cười trước vẻ giả bộ đến khờ khạo của Nguyệt Tịnh.

Minh Nhật vốn là kẻ đóng kịch tài tình, hiển nhiên, có thể dễ dàng nhận ra sự giả dối từ người khác.

Và Minh Nhật cũng hiểu, cô tiểu thư này tiếp tục nói dối anh lần nữa.

-À, ngay trong lễ mừng thọ của hoàng thái hậu, tam hoàng huynh đã nhẫn tâm ra tay sát hại Lạc Kỳ, thất hoàng tử nên đã bị tống giam vào ngục.

Nguyệt Tịnh đặt tay lên môi, thốt nhẹ

-Ôi, không! Không đâu, Thành ca tuyệt đối không phải là kẻ mất nhân tính như vậy.

-Đúng là chuyện này thật khó chấp nhận nhưng chính mắt huynh, mẫu hậu, Các Tự và nhiều người khác đã thấy tam hoàng huynh cầm Ngân Hoả Kiếm nhuốm máu, bên dưới là xác của thất hoàng đệ tội nghiệp... trong phòng chỉ có hai người, không phải huynh ấy thì là ai?

Nguyệt Tịnh vẫn giả vờ tỏ ra bần thần, cô ngồi phịch xuống tỏ vẻ hoang man.

Chờ cho cơn “xúc động vờ vịt” của Nguyệt Tịnh qua đi, Minh Nhật mới bảo

-Sau đó, cách đây vài ngày, tam hoàng huynh đã trốn ngục và hiện không biết ở đâu. Nguyệt Tịnh, muội ở tỉnh Tương Dụ vậy... có tình cờ trông thấy tam hoàng huynh?!

Lúc ở Kim phủ, Nguyệt Tịnh đã có nghe Các Tự kể sự thật về con người đáng sợ của Minh Nhật vì vậy giờ đây, cô bắt đầu tỏ ra dè chừng người này.

Và tất nhiên, chẳng bao giờ cô nói cho Minh Nhật biết Cơ Thành hiện đang ở Bắc Đô.

-Hoàng thượng, người hỏi gì lạ vậy, Nguyệt Tịnh ở nhà vị thợ săn đó suốt một tháng, ngôi nhà ấy lại nằm trong rừng rậm làm sao Nguyệt Tịnh có thể gặp Thành ca?

-Muội thật sự không gặp huynh ấy?

-Vâng, Nguyệt Tịnh chẳng hề gặp Thành ca lẫn Các Tự, không hề gặp họ!!!

Tức thì Minh Nhật quay phắt sang cô tiểu thư họ Quan, nhíu mày

-Các Tự?! Huynh đâu có nói là tam hoàng huynh bỏ trốn cùng Các Tự, vậy sao muội biết hai người họ đi chung với nhau?

Bất động, Nguyệt Tịnh khựng lại, đảo mắt. Thật tệ hại, cô đã lỡ miệng...

Trông ánh mắt bối rối kia, dường như Minh Nhật đã phát hiện ra một điều gì đó.

Chậm rãi đứng dậy, anh nhích từng bước về phía cô tiểu thư cùng giọng nói khác thường

-Quan Nguyệt Tịnh! Muội đã gặp tam hoàng huynh và cả Các Tự, đúng không?

Nguyệt Tịnh lấy lại bình tĩnh, lắc đầu

-Không... lúc nãy Nguyệt Tịnh tự dưng nhớ đến Các Tự nên suy đoán là cô ấy sẽ đi cùng Thành ca.

Pặt!

Nguyệt Tịnh giật mình khi bàn tay Minh Nhật đặt mạnh lên đôi vai cô, siết chặt.

Gương mặt anh đã không còn thân thiện như lúc nãy nữa mà đã biến đổi trở nên thật đáng sợ, giọng nói cũng trầm đυ.c hơn, đầy đe doạ

-Nói...! Rõ ràng muội có gặp tam hoàng huynh lẫn Các Tự! Bây giờ họ đang ở đâu?

Dù lòng bắt đầu sợ hãi nhưng Nguyệt Tịnh vẫn kiên quyết

-Hoàng thượng, Nguyệt Tịnh nói rồi, Nguyệt Tịnh không hề gặp hai người ấy!

Trước sự ngoan cố của cô tiểu thư, Minh Nhật tự dưng cười cười rồi bất ngờ tát mạnh vào mặt cô khiến cô ngã nhào xuống đất.

Lấy tay rờ má, Nguyệt Tịnh từ từ xoay lại.

Đứng trước mặt cô giờ đây, Minh Nhật đã bộc lộ con người thật của mình.

Anh đang chiếu cái nhìn đanh sắc về phía cô, gằn từng chữ

-Nói mau!!! Đừng để ta phải tức giận!

Quan Bổn nhẹ nhàng đưa miếng ngọc vuông dài cho Vân Tiêu

-Ngươi hãy giữ lấy cái này!

Vân Tiêu ngạc nhiên hỏi

-Tể tướng, sao ngài không giữ lại đưa thuộc hạ? Đây là ngọc kế nhiệm Quan Tân hội, rất quan trọng.

-Ta biết chứ, chỉ là... ta muốn ngươi tạm thời giữ lấy để một ngày nào đó trao cho Giả Nam!

Thấy Vân Tiêu mở to mắt, Quan Bổn tiếp

-Đúng, Giả Nam sẽ là người kế thừa Quan Tân hội!

-Nhưng chẳng phải Giả Nam đã phản bội ngài? Ngài rất muốn gϊếŧ huynh ấy để xử tội?

Quan Bổn vuốt râu, cười nhẹ

-Vậy là ngươi không hiểu con người Thượng Giả Nam. Giả Nam sẽ không bao giờ quay lưng với ta, chỉ vì lúc đó bị ta dồn ép nên Giả Nam mới hành động phản kháng lại. Gϊếŧ Giả Nam ư? Không đâu... ta chẳng bao giờ muốn gϊếŧ nó!

Đấy là lần đầu tiên, Vân Tiêu thấy nét mặt của vị tể tướng trở nên hiền lành, nhất là khi ông nhắc đến hai từ “Giả Nam”, cảm giác như lòng ông chứa đựng một tình thương to lớn dành cho Giả Nam.

-Tể tướng!

-Vân Tiêu, nhất định một ngày nào đó Giả Nam sẽ quay về đây gặp ta! Chắc chắn như thế! Giả Nam không bao giờ từ bỏ ta. Thằng bé ấy...

Vân Tiêu không hiểu sao Quan Bổn lại bỏ dở câu nói, chẳng ai biết được, ông muốn nói gì khi đó.


Mái đầu cúi thấp, Giả Nam hỏi khẽ

-Tể tướng... ngài ấy đã nói vậy sao?

Vân Tiêu gật đầu

-Ừm... từng câu từng chữ ta không gạt huynh. Giả Nam, trong tất cả chúng ta, huynh là người luôn bị tể tướng trách phạt nhiều nhất, từ lúc nhỏ cho đến lớn thế nhưng chỉ vì ngài ấy yêu thương huynh nhất! Chưa bao giờ... ngài ấy muốn gϊếŧ huynh! Không giây phút nào ngài ấy nghĩ như vậy.

Siết chặt miếng ngọc trong tay, Giả Nam thấy sóng mũi cay cay, cơn xúc động bắt đầu kéo đến...

-Giả Nam, ta đã dặn bao nhiêu lần là không được luyện những bài võ phức tạp nếu như chưa thành thạo các bước cơ bản, sao ngươi cứng đầu vậy?

Quan Bổn nhìn Giả Nam đầy nghiêm nghị.

Giả Nam, 12 tuổi, giương đôi mắt tròn to, chớp chớp

-Tể tướng, Giả Nam muốn luyện võ cùng các huynh lớn! Ngài hãy cho phép Giả Nam...

-Không được! Ngươi đúng là khó dạy, ngươi đầu đất à, càng cấm thì càng làm, đúng là hết nói nổi. Ta hỏi ngươi, ngươi biết lỗi của mình chưa?

Giả Nam lúc nhỏ gan lắm, chả biết sợ nên đã... lắc đầu.

Tức điên người, Quan Bổn quát

-Nếu ngươi vẫn ngoan cố thì ta phạt ngươi quỳ gối ngoài trời đến khi ngươi biết lỗi thì thôi. Quỳ mau!

Giả Nam cúi đầu, lầm lũi, chậm chạp quỳ xuống.

Quan Bổn trông thế còn giận hơn, ông đã tưởng Giả Nam sẽ nhận lỗi để không bị phạt thế mà...

-Ta phạt ngươi nhịn đói cho đến hết đêm nay!

Dứt lời, vị tể tướng già quay lưng, đi thẳng.

Dõi mắt theo Quan Bổn, Giả Nam thở dài thườn thườn như người lớn, lòng tự nhủ

-Sao lúc nào tể tướng cũng trách phạt mình...? Ngài ấy không thương mình.

Hôm đó, Giả Nam phải quỳ gối ngoài trời tuyết rơi lạnh giá đến tối mịt và bụng đói cồn cào.


Tí tách! Những giọt lệ trong suốt lăn dài trên gương mặt Giả Nam.

Mặn chát. Tim anh quặn thắt, đau đớn.

Quỳ xuống, Giả Nam từ từ đến chỗ Quan Bổn ngồi bất động trên xe lăn, anh bật khóc

-Vì sao? Vì sao ngài lại đối xử bất công với Giả Nam như thế?... Ngài để Giả Nam hận ngài rồi sau đó ngài khiến Giả Nam cảm thấy có lỗi...!

Lần đầu tiên, anh chàng lúc nào cũng hay cười cợt đó lại khóc tức tưởi đến vậy.

Nắm tay Quan Bổn, Giả Nam gục đầu lên chân ông, nước mắt không ngừng trực trào, giọng nghẹn ngào

-Con xin lỗi! Ngàn lần con xin lỗi!... Phụ thân!!

Khóc và Giả Nam chỉ biết gọi hai chữ “phụ thân” trong tiếng khóc.

Cần lắm, một bàn tay ấm áp vuốt nhẹ mái đầu anh... như những ngày xưa... nhưng giờ đôi tay ấy đã chẳng còn cử động được nữa.

Mãi mãi... Giả Nam không bao giờ có lại hơi ấm mà thuở nào anh từng được nhận từ Quan Bổn.

Đến gần nửa đêm, Giả Nam đang run cầm cập ngoài trời đông đầy tuyết thì chợt một chiếc áo ấm nhẹ nhàng choàng lên người.

Quay lại, đôi mắt Giả Nam tròn xoe ngạc nhiên, nom đáng yêu vô cùng, khi thấy Quan Bổn.

-Tể tướng!

Giọng Giả Nam chẳng còn nghe rõ, vì cổ họng lạnh ngắt.

Trái với vẻ giận dữ, nghiêm nghị trưa nay, Quan Bổn đưa mắt nhìn thằng bé cứng đầu, hiền hoà

-Ngươi đấy, chẳng bao giờ biết nghe lời... nằm trong phòng nhưng ta vẫn phải lo lắng cho ngươi, thật hết hiểu nổi.

Giả Nam nghiêng đầu, cùng lúc, Quan Bổn lấy trong áo ra ba chiếc bánh bao nóng hổi, dịu dàng

-Đây, chắc ngươi đói lắm rồi đúng không, ăn đi! Ta chỉ cho ngươi ăn ba cái thôi vì ngươi đang bị phạt.

Giả Nam nuốt nước bọt, bụng sôi sùng sục mấy canh giờ liền, chẳng cần nhiều lời thằng bé chộp lấy ăn vội vã như thể sợ ai đó sẽ cướp lấy.

Nhìn Giả Nam ăn ngon lành, Quan Bổn giấu nụ cười nhẹ nhõm, ông đưa tay vuốt đầu Giả Nam

-Ăn từ từ thôi... kẻo nghẹn. Những thứ ta muốn tốt cho ngươi thì chẳng bao giờ ngươi nghe lời, còn lúc bị phạt thì lại nghe răm rắp, hết cách với ngươi. Bụng đói mà vẫn quỳ.

Chợt Quan Bổn thấy cánh tay Giả Nam trầy xước rướm máu, vết máu đã khô, ông liền cầm lấy tay thằng bé, bảo

-Ngươi xem, luyện mấy bài võ phức tạp làm chi, đến nỗi bị thương này. Sao ngươi không nghe lời hả?

Ngừng ăn, thấy Quan Bổn lắc đầu buồn bã Giả Nam lặng thinh nghĩ ngợi, mấy giây sau đáp

-Nếu tể tướng đã không thích thì từ giờ Giả Nam sẽ không luyện võ cùng các huynh lớn nữa, Giả Nam sẽ cố gắng hoàn thành những bài căn bản trước!

Ngạc nhiên trong chốc lát, Quan Bổn gật gù, vỗ vỗ mái đầu non nớt

-Ừm, như thế có phải ngoan không!

Giả Nam cười típ mắt, tiếp tục ăn chiếc bánh bao thứ hai.


Lần ấy, chẳng hiểu sao nhưng Giả Nam lại thấy đó là đêm tuyết ấm áp nhất dẫu tuyết rơi rất dày...

Ấm vì những chiếc bánh bao nóng hổi.

Ấm vì cái vuốt đầu đầy dịu dàng.

Ấm vì tình yêu thương của người phụ thân không chung dòng máu.


“ Đại bàng là loại chim hung tàn nhất nhưng chúng có một đặc điểm rất thú vị đó là sẵn sàng nuôi con của kẻ khác. Có nhiều con chim đẻ trứng trong tổ đại bàng rồi bỏ đi, chẳng những đại bàng không ăn mà còn nuôi dưỡng các quả trứng xa lạ đó và xem chúng như con mình.”

Phải..!

Dù có hung tàn đến đâu, đại bàng cũng sẽ yêu thương con nó.

Quan Bổn cũng thế, chẳng bao giờ ông nghĩ sẽ gϊếŧ Giả Nam, thằng bé ông nuôi dạy suốt 10 năm.

Chưa bao giờ...

Không có giây phút nào, ông nghĩ đến điều tàn nhẫn ấy.

Dẫu bề ngoài luôn nghiêm nghị, lạnh lùng hay trách phạt Giả Nam nhưng tình thương ông dành cho anh là thật.

Kiếp này... Giả Nam nợ Quan Bổn một ân tình lớn lao!


-Nói! Mau nói ta biết Cơ Thành và Các Tự hiện ở đâu???

Minh Nhật nắm cổ áo Nguyệt Tịnh ghì chặt, trông anh như con quái vật đang điên tiết.

Cô tiểu thư nhắm mắt, quay mặt đi, dù lòng vô cùng sợ hãi nhưng vẫn im lặng.

Ánh mắt Minh Nhật toát lên cái nhìn căm phẫn, đến mức, anh muốn một tay gϊếŧ chết Nguyệt Tịnh.

Nhưng không... phải nhẫn nại, anh cần cô sống để biết nơi ẩn náu của hai người kia.

Chợt, Nguyệt Tịnh ngạc nhiên khi Minh Nhật thả lỏng tay ra.

Cô ngước mặt nhìn anh đang từ từ đứng dậy cùng nụ cười khó hiểu, giống như thích thú điều gì

-Ta biết... ta đã biết chỗ của chúng rồi! Quá dễ để có thể đoán ra, ta sẽ đến đó ngay...!

Lập tức, Nguyệt Tịnh giữ lấy chân Minh Nhật, lắc đầu

-Không! Không phải đâu, Thành ca và Các Tự không ở Bắc Đô!

-Bắc Đô?!

Bần thần, Nguyệt Tịnh ngừng hành động van nài lại bởi cô phát hiện mình vừa rơi vào cái bẫy tâm lý mà Minh Nhật đã giăng sẵn.

Hai tay buông dần, Nguyệt Tịnh lặng người...

Còn Minh Nhật thì bật cười, cười như một tên điên

-Ha ha ha, Bắc Đô? Đúng, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ? Các Tự là công chúa Bắc Đô nên hiển nhiên nàng ấy phải quay về đất nước của mình. Ôi... ta thật ngu xuẩn!

Mặc tràng cười vang vọng của Minh Nhật, Nguyệt Tịnh vẫn bất động, cắn môi thầm tự trách bản thân.

Giờ cô phải làm sao đây?

Đột ngột, tiếng cười của vị hoàng đế đáng sợ đó ngừng hẳn.

Nguyệt Tịnh thấy Minh Nhật nhìn mình chằm chằm rồi một cách chậm rãi, anh tiến từng bước đến gần.

Sợ sệt, chẳng rõ Minh Nhật muốn làm gì mình, cô tiểu thư lùi lùi ra sau.

Đưa mắt thấy cánh cửa phòng mở hé, Nguyệt Tịnh liền vùng dậy định lao ra ngoài nhưng không may, Minh Nhật đã kịp thời nắm tay cô kéo lại.

Đè cô tiểu thư lên bàn, anh dùng hai tay bóp chặt cổ cô.

Nguyệt Tịnh không ngừng vùng vẫy, vì bị ngạt thở nên miệng chẳng thể la nổi.

Vậy là rõ, Minh Nhật muốn gϊếŧ chết Nguyệt Tịnh vì nãy giờ cô đã chọc anh phát điên lên.

-Dừng... dừng lại... làm... ơn... dừng... lại...

Nguyệt Tịnh nói đứt quãng, cố gỡ đôi tay mạnh mẽ như dã thú của Minh Nhật. Nhưng không được.

Khó thở quá! Khó thở quá! Cứu muội với, Hiểu Lâm...!

Nguyệt Tịnh không ngừng thầm kêu cứu, nỗi tuyệt vọng kéo đến khi Minh Nhật càng ngày càng dùng hết sức, cảm tưởng như muốn bóp nát cả chiếc cổ mỏng manh ấy.

Đến khi tay cô tiểu thư họ Quan sắp buông xuôi thì đúng lúc cửa phòng mở...

Minh Nhật lập tức quay qua và ngạc nhiên khi thấy Lạc Phổ.

Lạc Phổ nhìn Minh Nhật xong đảo mắt xuống Nguyệt Tịnh đang dần lịm đi, hơi thở yếu ớt

-Đệ làm gì vậy? Ngừng lại ngay...!

Tức thì, Minh Nhật bỏ tay ra khỏi cổ Nguyệt Tịnh.

Được giải thoát, cô tiểu thư ho dữ dội, mệt mỏi ngồi dậy, bước lùi vào góc phòng.

Khi đã trấn tĩnh và thở đều trở lại, Nguyệt Tịnh giương đôi mắt kinh hãi về phía Minh Nhật.