Chương 31: Tìm ra rồi

Ngay sau khi bố mẹ ruột của Lam Nhất Dương ly hôn vì kẻ thứ ba, Lý Diễm

liền dẫn theo Lam Bỉnh Lân – nhỏ hơn Lam Nhất Dương hai tuổi – đến sống

tại Lam gia, tự cho mình là Lam thiếu phu nhân. Lam lão gia cực kỳ khinh thường loại đàn bà lẳиɠ ɭơ thủ đoạn như Lý Diễm nên đã sớm lập di chúc

để lại toàn bộ tài sản cho Lam Nhất Dương, sau đó đưa hắn đi Úc bồi

dưỡng.

Bố của Lam Nhất Dương – Lam Bạch Phong thì sao cũng được, hắn là một kẻ

thích an nhàn, chỉ hận không thể đem công ty giao lại cho đứa con trai

ngay lập tức để bản thân mình được thảnh thơi hưởng thụ càng sớm càng

tốt.Có điều Lý Diễm sẽ không bao giờ muốn Lam Nhất Dương thuận lợi kế

thừa Lam gia, nếu chuyện đó xảy ra thì chẳng phải là mọi công sức của bà ta đều đổ sông đổ bể sao? Vì vậy sau những thất bại liên tiếp trong

việc hãm hại Lam Nhất Dương, bà ta quyết định mua chuộc một tên bạn học

của hắn, âm thầm bỏ thuốc khiến cho Lam Nhất Dương nghiện nặng, đến khi

phát hiện ra thì đã quá trễ. Lúc đó hắn hãy còn nông nổi không hiểu

chuyện nên vẫn tiếp tục buông thả bản thân mà ăn chơi phóng túng, cuối

cùng bị tố cáo rồi phải vào trại cai nghiện.

Ở trại cai nghiện, Lam Nhất Dương gặp không ít chuyện thê thảm, tất cả

đều là sản phầm của những kẻ đã bị Lý Diễm mua chuộc, bà ta muốn Lam

Nhất Dương chết luôn trong đó. May thay, thế lực Lam gia đã sớm xâm nhập vào trại cai nghiện nên Lý Diễm không thể nào đạt được mục đích. Lam

Nhất Dương không có chứng cứ, chỉ biết bất lực làm ầm lên, nhưng điều

này lại càng khiến Lý Diễm hài lòng, bởi vì Lam Nhất Dương càng bê bối

bao nhiêu thì thanh danh Lam Bỉnh Lân càng lên cao bấy nhiêu. Một khi hồ sơ của Lam Nhất Dương đã xấu không chịu nổi thì cho dù có tờ di chúc

của Lam lão gia, ban giám đốc Lam thị cũng sẽ không thừa nhận hắn, khi

ấy toàn bộ ưu thế đều sẽ nằm trọn trong tay hai mẹ con bà ta.

Lam Nhất Dương chưa hề nói với ai, vậy mà hiện tại hắn lại muốn kể cho

Mộc Như Lam biết. Lý Diễm rất giỏi diễn kịch, vì thế ngoại trừ ông nội

ra thì chẳng có một ai tin tưởng hắn, mà loại cảm giác bị người chối bỏ

lại vô cùng khó chịu.

Chuyện này như một cây gai cắm trong cổ họng khiến hắn nghẹn uất cả đời, trừ khi hắn có thể gϊếŧ chết hai mẹ con kia.

“Anh định làm gì?” Mộc Như Lam tựa vào thành cửa sổ, chiếc chuông gió trên đỉnh đầu leng keng từng tiếng.

“Sớm muộn gì tôi cũng gϊếŧ chết bọn chúng!” Lam Nhất Dương hung hăng nói.

Cô cười khẽ lắc đầu, “Sau đó thì sao? Đời người dài lắm, rồi anh cũng sẽ phải gặp vô số kẻ khiến anh căm ghét – hết tên này đến tên khác.”

Lam Nhất Dương nhíu mày, quả thật hắn chưa hề nghĩ đến vấn đề này.

Mộc Như Lam nhìn hắn, “Anh biết không? Muốn không bị kẻ khác coi rẻ và

hãm hại thì trên tay nhất định phải cầm vũ khí. Chỉ như thế mới có thể

khiến bọn họ sợ hãi anh, a dua lấy lòng anh, hoặc né tránh anh,” Cũng

giống như những tên tội phạm thường chỉ tấn công các đối tượng tay không tấc sắt, nếu kẻ tay không tất sắc đột nhiên dẫn theo một con chó lớn

hung dữ, thể nào tên tội phạm kia cũng phải lùi bước.

Con người ấy mà, luôn luôn khinh thiện sợ ác.

Lam Nhất Dương giật mình, kẻ thông minh như hắn chỉ cần bình tĩnh suy nghĩ là sẽ nắm ngay được điểm quan trọng.

“Kỳ thật, vào khoảnh khắc mỗi người sinh ra, thế giới này đã ban cho họ

một loại vũ khí bất khả chiến bại, chỉ là không mấy ai có khả năng sử

dụng,” Mộc Như Lam nói nhỏ, hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh

chiều ấm áp bao bọc lấy cô, thánh thiện đến bất khả tư nghị.

“Là cái gì?” Lam Nhất Dương lắc lắc đầu, không muốn bản thân tiếp tục ngờ nghệch nhìn Mộc Như Lam.

Cô quay người lại, nụ cười trên môi sâu hơn một chút, “Pháp luật.”

Pháp luật, lạnh lùng, vô tình và công bằng tuyệt đối. Cho dù có chuyện

gì xảy ra, nó vẫn đứng vững như bàn thạch. Càng được sử dụng thành thạo

thì sức ảnh hưởng của nó lại càng lớn.

Một luật sư hàng đầu có thể đạp chết một doanh nghiệp tầm cỡ quốc gia

như đạp một con chuột, cũng có thể biến kẻ sát nhân tội ác tày trời

thành sứ giả chính nghĩa.

Trong mắt Mộc Như Lam, trên thế giới này có ba ngành nghề là lợi hại nhất: luật sư, pháp y, và... nhà tâm lí học.

...

Mộc Như Lam chuẩn bị trở về, vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng mắng chửi

kịch liệt phát ra từ căn phòng VIP đối diện, cứ mười từ thì lại có tám

từ tục tĩu.

Cô nhíu mày nhìn sang tấm bảng tên gắn trên cánh cửa kia —— Kim Bưu Hổ.

Trong nháy mắt, đồng tử của Mộc Như Lam giãn lớn, khóe môi a ha một

tiếng cười quỷ dị tanh mùi máu, tựa như ác quỷ đang há cái miệng đỏ lòm

đầy ranh năng mà nói “tao tìm ra mày rồi.”

Thế nhưng một giây sau, nụ cười đáng sợ kia đã biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một cái nhoẻn miệng nhu hòa.

Tại góc khuất hành lang, Mặc Khiêm Nhân đứng trầm tư, ánh mắt lạnh lùng của hắn dán chặt theo bóng dáng Mộc Như Lam.

...

“Đưa cháu đến hắc ốc đi,” Mộc Như Lam vui vẻ phân phó Trần Hải. Hắc ốc chính là căn biệt thự mà bà ngoại tặng cho cô.

“Xảy ra chuyện gì à?” Trần Hải vừa khởi động xe vừa lo lắng hỏi. Từ

trước đến nay, mỗi lần tâm trạng xấu, Mộc Như Lam sẽ tới hắc ốc bằng mọi giá, không ai được phép quấy rầy, bằng không cô sẽ tức giận.

Mộc Như Lam lắc đầu không nói, lơ đãng phóng tầm mắt ra ngoài cửa kính.

Lúc Mộc Như Lam gọi điện cho Kha Uyển Tình nói đêm nay không về cũng là

khi bà định xuống bếp tự mình nấu cho cô một bữa tối bồi bổ trước kỳ

trung khảo. Lòng nhiệt tình bị phá hỏng hoàn toàn chỉ bởi một cú điện

thoại, Kha Uyển Tình xụ mặt không vui, “Con bé này thật là, muộn thế này rồi mà vẫn muốn chạy đến cái chỗ kia. Ở trường đã đủ mệt mỏi, tan học

còn không chịu về nhà nghỉ ngơi cho tốt... ”

Bạch Tố Tình đang đứng bên cạnh giúp bà xắt đồ ăn, trong nhà đang rất

yên ắng mà cô ta lại đứng khá gần nên đã nghe được cuộc trò chuyện, vội

vàng nhu thuận nói, “Chị ấy vẫn đang là một cô gái trẻ thôi,” Trẻ vị

thành niên chẳng có ai muốn ngây ngô ở nhà cả ngày.

Kha Uyển Tình liếc mắt nhìn Bạch Tố Tình, trong lòng vô cùng bất mãn.

Nếu Chu Phúc không nói rằng cô ta ngoài mặt hiền lành nhưng sau lưng lại ngấm ngầm kén cá chọn canh với Mộc Như Lam thì có khi Kha Uyển Tình đã

tưởng Bạch Tố Tình thật sự nói đỡ cho con gái bà. Thế nhưng hiện tại

Bạch Tố Tình vừa dứt lời, bà liền cảm thấy rằng cô ta đang ám chỉ Mộc

Như Lam bảo bối của bà chẳng khác gì những những đứa con gái đang lớn

thích ăn chơi lêu lổng rồi qua đêm ở ngoài.

Có điều bây giờ bà không tiện phát cáu với Bạch Tố Tình, dù sao cô ta

vừa mới đến đây không lâu, Mộc Như Lam lại tài giỏi như thế thì bị đố kỵ cũng là chuyện bình thường. Chỉ cần Bạch Tố Tình không gây ra chuyện

lớn, Kha Uyển Tình sẵn sàng mắt nhắm mắt mở cho qua, nói gì đi nữa, bà

vẫn còn một phần tình thân với Bạch Tuyết mẹ ruột cô ta.