Chương 4

____

Đi theo hắn cũng không thành vấn đề…

Phải nghe lời…

Bánh bao sữa cẩn thận suy ngẫm rõ ràng câu này, cuối cùng vẫn hồng hồng vành tai gật đầu, cậu nói nhỏ xíu: “Em sẽ nghe lời ngài.”

Sau đó nâng tay chầm chậm mở dây áo tắm của mình, gian nan nói ra: “Đây là lần đầu tiên của em... ngài… ngài hướng dẫn em với nha?”

Cậu sợ kim chủ không vui, lại cố nén ngượng ngùng lí nhí bổ sung một câu: “Em học nhanh lắm ạ."

Kim chủ cười.

Áo tắm dài được mở dây lưng, lộ ra một khoảng l*иg ngực trắng nõn gầy gò. Vừa ngại ngùng vừa còn chút nhiệt độ do mới tắm xong nên hơi ửng hồng, phong cảnh thấp thoáng như ẩn như hiện.

Nhóc con này muốn câu dẫn hắn sao?

Kim chủ nhích người, đẩy Bánh bao sữa vào góc sô pha. Một cánh tay hắn chống bên người cậu, ánh mắt vừa như cố ý vừa như vô tình đảo qua l*иg ngực, uốn lượn đến bụng nhỏ, xuống chút nữa… chính là cảnh sắc bị áo tắm dài che khuất.

Bánh bao sữa cảm giác như máu cả người đang nóng lên, theo bản năng đưa tay muốn che đi, nhưng lại nhanh chóng hạ xuống, cậu cứng đờ thân mình tùy ý đối phương nhìn ngắm.

Người trước mặt quá đẹp trai, lại còn mạnh mẽ bá đạo khiến cậu mềm nhũn cả chân.

Anh ấy sẽ hôn mình chứ?

Bánh bao sữa vừa hồi hộp vừa chờ mong.

Cậu muốn được hôn một lần.

Thì người ấy muốn bắt nạt cậu thế nào cũng được.

Miễn là đối phương vui vẻ.

Còn Bánh bao sữa chỉ cần một nụ hôn.

Chỉ là một động tác rất nhỏ những cũng không tránh được anh mắt của Kim chủ.

Nhóc con này hình như vô cùng lo lắng.

Trong lòng Kim chủ hiểu rõ, thế nhưng lại càng muốn hỏi: “Lần đầu tiên à? Chưa từng cùng ai sao?”

Bánh bao sữa thành thật lắc đầu, ánh mắt cậu nhìn hắn vô cùng nghiêm túc và thành khẩn: “Chỉ cùng mỗi ngài thôi.”

Kim chủ động tay, mở rộng vạt áo tắm của Bánh bao sữa, ánh mắt dừng lại ở bên eo cậu.

Bánh bao sữa mất tự nhiên cựa quậy cơ thể, cánh môi đỏ nhạt khẽ động, theo bản năng mím môi, đôi mắt linh động sáng ngời vì ngại ngùng mà long lanh ngấn nước như được phủ một tầng sương.

Cậu nhỏ giọng lấy lòng đối phương: “Em rửa sạch rồi ạ.”

Vừa ngoan ngoãn vừa chọc người.

Kim chủ duỗi tay xoa nắn sau eo cậu mấy cái không hề nhẹ, người dưới thân sợ tới mức run lên, ánh mắt nhìn hắn đáng thương vô cùng.

Kim chủ không tiếp tục sờ xuống dưới mà hỏi cậu: “Sợ à? Chính cậu trêu chọc tôi mà, lát nữa đau đừng khóc đấy.”

Hai má Bánh bao sữa đỏ như cà chua chín, giọng cũng phát run nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Em không sợ đau, ngài… ngài thoải mái là được.”

Nhóc con này giỏi thật.

Mấy lời mạnh miệng thế này cũng dám nói.

Kim chủ trừng phạt mà nhéo eo cậu thêm một hồi.

Cơ thể thiếu niên tuy nhỏ gầy nhưng cũng có chút đường cong cơ bắp, làn da mịn màng trơn nhẵn.

Bánh bao sữa ngoan ngoãn để đối phương tùy ý sờ nắn người mình. Nhưng chỉ với tiếp xúc gần gũi và những vuốt ve như thế mà cậu cũng đã ý loạn tình mê, Bánh bao sữa nhỏ giọng nài nỉ: “Đừng… Đừng ở đây mà. Được không? Em xin ngài đấy!"

Tay Kim chủ lướt qua bụng nhỏ của cậu, hắn nhấc tay, khép vạt áo tắm của Bánh bao sữa lại.

Bánh bao sữa: “?????”

Kim chủ ngồi dậy, trong giọng nói còn lẫn ý cười xấu xa: “Đúng là lần đầu tiên thật, mới sờ cậu mấy cái mà đã chịu không nổi rồi à?”

Trợ lý tra được thông tin, nói rằng mấy hôm trước cậu đóng phim bị thương sau eo. Chính xác là kim chủ muốn xác nhận một chút xem vết thương thế nào. Dù sao phim mới cũng phải treo dây thép đấy.

Ai ngờ Bánh bao sữa bị hắn trêu thành thế này.

Bị đùa giỡn một phen như thế, Bánh bao sữa xấu hổ đến mức muốn đi nhảy lầu luôn cho rồi.

“Em em em …”

Bánh bao sữa lắp bắp, thấy Kim chủ đã đứng lên, cậu luống cuống vội vàng đứng dậy, to gan lớn mật túm chặt góc áo kim chủ:“Em sai rồi, ngài… ngài đừng đi mà.”

Trông đáng thương vô cùng.

Rõ ràng là đang cầu hoan, thế nhưng dáng vẻ nhỏ bé yếu ớt kia lại giống một nhóc đáng thương bị người yêu vứt bỏ nên đang năn nỉ làm hòa.

Kim chủ thở dài.

Bao nuôi nhóc con mềm mại ngoan ngoãn thế này dù có nâng đỡ được người trở thành siêu sao thì cũng có giúp mình xử lí được ai đâu chứ.

Thế nhưng thật ra lại rất hợp khẩu vị của mình.

“Ngoan thật nhỉ.” Kim chủ nâng nâng cằm ý chỉ vị trí nào đó nói: “Phía sau không được, vậy phía trước tự xử được chứ?”

Bánh bao sữa tự lý giải thành kiểu khác.

Cả người cậu đỏ bừng trong nháy mắt, từ đầu đến chân hồng như tôm luộc. Bởi vì chủ nhân ngại ngùng nên thân thể cũng co quắp, ngón chân tròn tròn mềm mại cũng cuộn cả vào, cậu run rẩy đưa tay định sờ nơi đó của mình: “Ngài… muốn xem ạ?”

Kim chủ thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Nhóc này nghĩ hắn là ai mà lại cho rằng mình muốn xem cậu tự an ủi. Ngay trước khi Bánh bao sữa cởϊ áσ tắm Kim chủ đã kịp đè cậu lại, giọng nói mang theo ý cười còn có cả sự cưng chiều bất đắc dĩ mà chính hắn cũng không nhận ra: "Nghĩ gì đấy hả? Tôi không có đam mê kì lạ thế. Tự mình dập lửa đi, rồi ngoan ngoãn đi ngủ, nghe chưa?"

Bánh bao sữa vẫn đang chìm trong ham muốn và ngượng ngùng nên có hơi ngơ ngác, một lát sau mới dần có phản ứng, hiểu ra vấn đề. Cậu chần chờ hỏi: “Ngài… không cần em sao? Vẫn phải đi sao?”

Thất vọng, khổ sở, tủi thân.

Kim chủ nhíu mày, giận đến bật cười: “Cậu xem bản thân mình là gì vậy? Lấy cơ thể để trao đổi với tôi à? Tôi sẽ không chạm vào cậu, cũng không có đam mê kì quặc gì. Cậu sống cho tốt, yên ổn đi theo tôi là được, hiểu không?”

Bánh bao sữa gật gật đầu, trông cực kì đáng thương.

Trong lòng vừa thấy mất mát, lại vừa có chút ấm áp.

Cho dù là quan hệ bao nuôi thì anh ấy cũng rất tôn trọng mình nha.

Người cậu thích sao lại tốt vậy nhỉ.

Kim chủ định rời đi, Bánh bao sữa cũng theo đuôi hắn muốn tiễn người ra ngoài, lưu luyến trong mắt như muốn tràn cả ra.

Kim chủ nghĩ ngợi, sau đó cho cậu một viên thuốc an thần: “Tôi nói bao nuôi cậu, lời này vẫn có hiệu lực. Thế nhưng cậu là người nổi tiếng, đến nhà tôi ở sẽ không tiện. Khi nào tôi tìm cậu thì sẽ gọi điện, biết chưa?"

Bánh bao sữa do dự một lát, sau đó cẩn thận xác nhận: “Thật sự sẽ gọi điện thoại sao?”

“Ừ.”

Đôi mắt Bánh bao sữa nhìn Kim chủ hệt như cún con bị vứt bỏ.

Kim chủ ném chìa khóa lên quầy, mạnh mẽ xách người về sô pha.

Còn tiện tay búng trán cậu một cái rồi mới đi.

Bánh bao sữa không thèm quan tâm đến phản ứng sinh lí của bản thân, cậu ngồi trên sô pha, tủi thân muốn chết.

Anh ấy không hôn mình! Anh ấy không chạm vào mình! Cả buổi tối mà chỉ sờ có hai cái! Đã vậy còn chỉ sờ eo!

Đây là thể loại bao nuôi gì thế hả?

Hết chương 4