Chương 30

Thư Hoán lờ đờ mở mắt ra, ánh sáng bất ngờ ấy phải mất đến mấy giây cô mới thích ứng được.

Từ Vĩ Kính quần áo vẫn có thể xem là chỉnh tề, váy cô tuy xộc xệch, bị kéo đến eo nhưng dù sao vẫn còn ở trên người.

Trong bóng tối, cả hai có thể không cần giữ gìn, không cần dè dặt, bây giờ đã không thể.

Từ Vĩ Kính nhìn cô, gương mặt anh đã không còn dấu vết gì của du͙© vọиɠ hoặc sự mất kiểm soát, mọi sự bình thản nghiêm nghị đều trở về trong khoảnh khắc bóng đêm tan biến, giống như chúng chưa bao giờ mất đi.

Hai người nhìn nhau trong ánh sáng tĩnh lặng đó, Từ Vĩ Kính buông cô ra, đứng thẳng lên, kéo lại váy cho cô rồi thì thầm: “Xin lỗi”.

Thư Hoán thấy mắt lại dâng đầy lệ.

“Anh chỉ có một đứa em trai là nó.”

“…”

“Anh không thể làm nó bị tổn thương.”

“…”

“Anh cũng không thể…đối xử với em tùy tiện như vậy…”

“…”

“Xin lỗi…”

Cô không muốn rơi nước mắt trước mặt Từ Vĩ Kính nhưng cô không thể kiềm chế. Sự bình tĩnh thực tế của anh có lẽ là trách nhiệm, nhưng đối với cô thì đó lại là sự tàn nhẫn dịu dàng.



Cuối cùng Từ Vĩ Kính vẫn đi, để lại cô và căn phòng ngập tràn ánh sáng.

Thư Hoán kéo váy lại, nhặt từng món đồ bị hất từ bàn xuống, đặt lại vị trí cũ.

Cô ngắm mình trong gương, váy nhăn nhúm, đầu tóc rối tung, mắt đỏ sưng húp, dấu ngón tay trên gò má tái nhợt vẫn còn đó, trên cổ là những dấu hôn bỏ cuộc giữa chừng…

Cô cũng thấy bộ dạng của mình rất xấu xí. Mới chỉ mấy ngày ngắn ngủi, cuộc đời cô đã như tàu lượn siêu tốc, rẽ ngoặt trên cao với tốc độ kinh khủng, sau đó lại lao thẳng xuống dưới.

Cô vứt bỏ tự tôn, lấy hết dũng khí để tỏ tình với Từ Vĩ Kính, không chỉ một lần, mà cũng không được anh chấp nhận; hạ quyết tâm dâng hiến cho Từ Vĩ Trạch, cũng bị tát một cái; rồi cuối cùng thân mật với Từ Vĩ Kính như một giấc mơ, thế rồi anh dừng lại giữa chừng.

Thư Hoán nhìn người trong gương, bất giác đưa tay lên ôm lấy mặt. Cuộc đời cô từ đây chắc không còn gì hổ thẹn hơn nữa rồi.

Cô cũng không biết đã khiến bản thân mình tệ hại như thế nào, để phải chịu đựng sự ghẻ lạnh vứt bỏ như thế. Cô chẳng có chút hấp dẫn nào với bất kỳ ai.

Gương mặt thê thảm như vậy, thực sự là quá kinh khủng. Thư Hoán buồn bã tắm qua loa, muốn tẩy sạch những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay, vừa tắm vừa không kìm được mà òa khóc một trận.

Gắng gượng chỉnh trang xong, cô vừa quấn khăn tăm thì bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa.

Không kiểu sao Thư Hoán lại nghĩ là Từ Vĩ Kính, không chần chừ gì, cũng không mặc thêm quần áo, mái tóc ướt đẫm như rong biển buông xõa xuống vai, cô chân trần chạy ra mở cửa.

“Từ Vĩ…”

Bên ngoài là Từ Vĩ Trạch.

Thư Hoán nhìn thấy gương mặt đẹp trai tái nhợt của anh từ khe cửa rộng không đến hai mươi centimet, cơn bồng bột ban đầu biến mất, ý thức mình chỉ quấn qua loa chiếc khăn tắm đối diện với một người đàn ông trưởng thành thì thực là không ra thể thống gì, cô cũng ngại không mở hẳn cửa mà nấp sau cánh cửa.

“Gấu Hoán?”

Thư Hoán không còn mặt mũi nào gặp anh, chỉ có thể nhìn chân anh: “Có…có chuyện gì không?”.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, dịu giọng: “Anh đến để xin lỗi em”.

Thư Hoán bỗng thấy chua xót, lại lúng túng, chỉ biết lấy chân trái cọ cọ vào chân phải.

“Lúc nãy anh không nên đánh em”.

Thư Hoán vội nói: “Không…không sao”. Cô chỉ mong anh đừng nhắc đến.

“Thực ra anh…”

Từ Vĩ Trạch bỗng im bặt, ánh nhìn của anh rơi xuống đôi vai trần đầy dấu hôn của cô, sau đó đưa tay đẩy cửa.

Sức Thư Hoán so với anh chỉ như châu chấu đá xe. Anh dễ dàng đẩy cửa ra, bước vào nhà.

Thư Hoán phòng thủ thất bại, luống cuống kêu lên: “Anh…anh làm gì thế?”

Nếu là Từ Vĩ Trạch thì dù sao lúc nãy cũng đã đến mức đó rồi, dù bây giờ lộ liễu thế này đối mặt với anh cũng không quá đáng lắm. Nhưng đối với Từ Vĩ Trạch, thực sự là cô quá ngại ngùng.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, cười nói: “Em xấu hổ cái gì?”.

“…”

“Cũng đúng, anh tôi vừa đi, em cũng vừa tắm xong, sau đó tôi lại đến.”

“…”

Từ Vĩ Trạch lại nhìn khắp nhà, sau đó nói bằng giọng gần như khen ngợi: “Vừa xong việc đã bảo anh tôi đi, còn có thể dọn dẹp sạch sẽ thế này, em đúng là lão luyện quá”.

Ý tứ trong lời anh nói quá rõ ràng, chẳng khác gì mắng thẳng vào mặt cô là kẻ dâʍ đãиɠ. Đột nhiên Thư Hoán giận đến đỏ bừng mặt, cô có thể mắng lại anh nhưng cô bỗng mất đi ý muốn giải thích.

Một Từ Vĩ Trạch miệng lưỡi cay độc so với một Từ Vĩ Trạch tát cô lúc nãy, càng khiến cô thất vọng.

Cô không tỏ ra yếu đuối trước mặt một Từ Vĩ Trạch như thế, trừng mắt hỏi: “Thế thì sao?”.

Hai người nhìn nhau, cô cảm nhận được cơn thịnh nộ sắp bùng nổ từ anh, nhưng vài phút sau, anh lại cười khẩy: “Thế thì lúc nãy tôi không đáp ứng em đúng là không biết đường sướиɠ rồi”.

“…”

“Tôi suy nghĩ nhiều thế để làm gì chứ, em nói có đúng không?”

Thư Hoán đỏ bừng mặt: “Mời anh về cho”.

Từ Vĩ Trạch chỉ cười cười, không làm gì.

Thư Hoán tức tối đẩy mạnh anh: “Anh cút đi!”.

Từ Vĩ Trạch lại cười khẩy, bỗng nhiên nắm chặt tay cô, thuận thế bế bổng cô lên. Thư Hoán sợ hãi, vùng vẫy trong lòng anh: “Anh làm trò gì thế hả!”.

Từ Vĩ Trạch không nói gì, chỉ lẳng lặng bế cô vào phòng ngủ, ném cô lên giường.

Lực ném không mạnh nhưng Thư Hoán nhất thời rối loạn, không thể tin được nên chỉ kịp giữ chặt khăn tắm đề phòng bung ra, Từ Vĩ Trạch đặt hai tay ở hai bên người cô, cúi xuống.

Thư Hoán sợ đến mức không nói được gì, chỉ trừng mắt nhìn anh, toàn thân căng cứng nhìn anh chằm chằm, không dám chớp mắt.

Trong ánh mắt căng thẳng của cô, gương mặt đẹp trai không chút nụ cười của Từ Vĩ Trạch lớn dần lên mang một vẻ ngỗ ngược, sau đó anh hôn mạnh lên môi cô.

Đó là nụ hôn thứ ba cô có được trong đời, tuy đã trải qua hai lần nhưng vẫn không biết phải phản ứng thế nào, trong lúc cô còn đang rối loạn, đầu lưỡi anh khéo léo luồn vào.

Cô cảm nhận được sự khéo léo linh hoạt của Vĩ Trạch, khéo đến đáng sợ, một kiểu xâm chiếm mang tính quỷ quái khiến người ta sởn gai ốc.

Dù khờ khạo đến mấy, cô cũng biết sau nụ hôn đó là gì, chỉ có thể ra sức vùng vẫy dưới thân anh. Lúc này cô mới biết mình quá nhỏ bé, vận hết sức lực cũng không thể nhúc nhích được, chỉ có thể để mặc Từ Vĩ Trạch đè lên người.

Chỉ bằng một tay Từ Vĩ Trạch đã có thể giữ chặt hai tay cô, đẩy lên trên đầu, tay kia cởi khăn tắm ra.

Trong khoảnh khắc chiếc khăn rơi xuống, Thư Hoán đỏ bừng mặt, nước mắt dâng đầy, một lúc sau mới nức nở mắng: “Đồ khốn, Từ Vĩ Trạch, anh là đồ khốn…”.