Chương 27

Buổi tối về nhà, trong lúc buồn bã, Thư Hoán lật album chụp hồi đại học ra, định tìm chút dấu vết chứng minh Từ Vĩ Trạch có tình cảm với cô.

Xem hết cả hai cuốn album, Thư Hoán hoàn toàn nhẹ nhõm, sự căng thẳng bức bối ban ngày đã không cánh mà bay.

Tình yêu của Từ Vĩ Trạch chẳng khác với mấy cơn cảm cúm, tuy lúc nào cũng có thể bị nhưng không lâu sau đã có thể trị dứt. Chỉ cần nhìn biểu hiện của anh trong các mối tình trước là rõ.

Trong mấy năm ngắn ngủi anh thay không biết bao nhiêu là bạn gái, ai cũng thích, không thích thì sẽ không vung tiền chi cho họ. Thế nhưng hạn sử dụng của từ “thích” đó đại khái cũng chỉ dài như hạn sử dụng của sữa chua trong tủ lạnh mà thôi.

Tình cảm với cô chắc chắn cũng thế. Tên này là dạng bồng bột hời hợt, bây giờ đang là giao mùa, thời tiết nhạy cảm, anh đa sầu đa cảm một tí, có tình cảm kỳ quặc gì đó cũng là điều tự nhiên.

Thư Hoán suy nghĩ nghiêm túc cả buổi tối, kết luận rút ra là, chỉ cần giúp Từ Vĩ Trạch trị dứt cơn “cảm cúm” này, sự việc cũng sẽ qua, sau đó họ có thể trở lại làm những người bạn thân vô tư.

Quanh Từ Vĩ Trạch luôn có người đẹp vây kín, không hề thiếu. Nhưng Thư Hoán ngẫm kỹ lại, dường như quãng thời gian gần đây Từ Vĩ Trạch đang trong trạng thái độc thân, thời kỳ cô đơn lần này dài đến bất thường.

Có lẽ do công việc bận rộn, không có cơ hội tiếp xúc với người đẹp nên mới nông nổi, đói khát đến độ ngay cả “cỏ gần hang” như cô cũng muốn ăn.

Thư Hoán rất sốt ruột, muốn anh trở về với thế giới đầy ắp người đẹp để tránh khô khan quá lâu, dẫn đến việc nhân sinh quan bị méo mó.

Những nơi người đẹp tụ tập cũng không khó tìm. Thư Hoán thường vào diễn đàn thời trang, vừa hay phải tổ chức bữa tiệc thời trang hằng năm (cũng tức là Home Party).

Đây chính là nơi để tìm người yêu, hơn nữa đa phần người tham gia đều là quý tộc độc thân. Mọi người có thể đưa bạn khác phái không có quan hệ mờ ám tới, giới thiệu cho mọi người, cung cấp nguồn “tài nguyên” thích hợp cho nhau. Đó cũng là mở tộng phạm vi giao tiếp, một cách thu hút thành viên mới cho diễn đàn.

Thư Hoán biết trong diễn đàn, những cô gái xinh đẹp gia thế tốt khá nhiều, nếu không phải là đại tiểu thư nhà giàu thì cũng là những MC các tiết mục thời trang và người mẫu.

Những buổi liên hoan trước đó cô không tham gia vì cô rất rụt rè, cũng không có gì để khoe khoang, ngay cả những tấm ảnh chụp tại các thành phố lớn ở nước ngoài cũng không có chứ đừng nói là ảnh chụp chung với những người nổi tiếng, chúng thuộc về những thành viên “không đẳng cấp” nên cô không muốn tham gia.

Nhưng lần này vì Từ Vĩ Trạch, cô dũng mãnh đăng ký, đề cử giúp Từ Vĩ Trạch một phen.

Thực ra cũng không phải là thổi phồng lên, chỉ kể thật sự về tài hoa, sự nghiệp, gia thế và những tấm ảnh đời thường cô chụp trộm anh, cũng có thể khiến những người có cặp mắt soi mói kén cá chọn canh cũng phải tim đập thình thịch.

Khi nhận được lời mời tham gia liên hoan từ Thư Hoán, Từ Vĩ Trạch kinh ngạc nhưng sau đó cũng nhanh chóng nhận lời. Cho dù Thư Hoán cứ lảm nhảm dặn dò “Lúc đó nhớ phải ăn mặc đẹp trai vào, cố gắng đẹp trai nhé…” mãi, anh cũng kiên nhẫn cười và nhận lời.

Hôm liên hoan, Thư Hoán chỉ trang điểm qua loa, búi tóc thành một búi to, mang đoi sandal kết nơ màu trắng, chọn một chiếc váy búp bê đơn giản bằng lụa mỏng, trang sức cũng chỉ có hoa tai hình trái đào bằng acrylic, từ trên xuống dưới chẳng có gì nổi bật, chỉ cần đến lúc đó không quá xấu xí là được. Quan trọng vẫn là Từ Vĩ Trạch.

Lúc cô đi xuống lầu đã thấy xe Từ Vĩ Trạch đợi sẵn.

Từ Vĩ Trạch vốn dĩ đã rất đẹp trai, anh lại bỏ công ra chuẩn bị, vẻ chơi bời phong tình được giấu đi, cơ thể vốn cao ráo vận thêm bộ âu phục cắt may thủ công có xuất xứ từ Savile Row, đẹp trai mà không hợm hĩnh, gợi cảm nhưng không kém phần đứng đắn, thực sự là anh tuấn như ở một thế giới khác. Thư Hoán mừng rỡ vượt quá hy vọng, thật lòng tán dương anh: “Hôm nay anh đẹp trai quá!”.

Từ Vĩ Trạch cười nói: “Cảm ơn”.

Hai người đến bữa tiệc, viết tên lên tấm bảng ở cửa. Thư Hoán nhìn thấy chữ ký của mấy người đẹp nổi tiếng đã có ở trên đó thì càng vui sướиɠ, vội vàng kéo Từ Vĩ Trạch vào trong.

Từ Vĩ Trạch vừa vào, tuy chỉ yên lặng đứng cạnh cô nhưng đã thu hút rất nhiều ánh nhìn, dù sao những anh chàng đẹp trai bao giờ cũng tỏa sáng.

Thư Hoán nhìn quanh một vòng, đánh giá sơ những anh chàng có mặt trong tối nay, cũng tức là xem xét tổng thể về đối thủ của Từ Vĩ Trạch.

Tuy những anh chàng đẹp trai có rất nhiều, nhưng nếu không dựa vào kiểu tóc che trán, che má, không dựa vào kính râm và trang sức để tôn đường nét, vào kính giãn tròng để làm mắt to ra, mũi cũng không gắn phụ kiện, mà chỉ xét về những anh chàng tuấn tú khỏe mạnh bẩm sinh không ẻo lả, thì đúng là trừ Từ Vĩ Trạch ra, không tìm thấy người thứ hai.

Thư Hoán vui như mở cờ trong bụng, đêm nay các thiếu nữ và phụ nữ xinh đẹp đều sẽ nghiêng ngả trước Từ Vĩ Trạch, không ai có thể nổi bật hơn anh.

Thư Hoán xúc động hỏi: “Thế nào, thế nào?”.

Từ Vĩ Trạch nhướng mày, nhìn quanh: “Không tồi”.

Thư Hoán cũng biết anh đã dự rất nhiều bữa tiệc, sẽ không có cảm xúc đặc biệt với những cuộc liên hoan quy mô kiểu này, liền nhắc nhở anh: “Ý em là, những cô gái ở đây thế nào?”.

“Hử?”

“Có phải là đều rất xinh đẹp, đặc biệt xinh đẹp không?”

Từ Vĩ Trạch nhìn ngó: “Cũng khá”.

Thư Hoán lén chỉ cho anh xem: “Người đó thì sao? Có phải là siêu đẹp?”.

Đó là người mẫu chụp ảnh có chút tiếng tăm trong nghề với dáng vóc cao ráo mảnh mai, đường cong ngà ngọc, một đôi chân dài miên man, gương mặt xinh đẹp dịu dàng đến nỗi ai nhìn cũng yêu mến, Từ Vĩ Trạch đưa mắt nhìn sang, cô nàng cũng đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng như nước.

“Cũng ổn.”

Thư Hoán rất kích động, nhiệt tình hỏi: “Đúng chứ đúng chứ, có phải là dạng anh thích nhất không?”.

Từ Vĩ Trạch cúi đầu nhìn cô, cười nói: “Em muốn làm gì?”.

Thư Hoán vừa định nói thì một cô nàng có thân hình bốc lửa, mái tóc xoăn như búp bê hoàn hảo, gương mặt nhỏ xinh, trang điểm với đôi mắt cực to õng ẹo đi tới, cười một cách đáng yêu với họ.

“Chị là Gấu Ơi Giúp Tôi đúng không, em nhận ra chị rồi, cả anh chàng đẹp trai mà chị nhắc tới nữa.”

Thư Hoán hoạt động trong diễn đàn không hề có tên tiếng Anh nghe cho oách. Nickname của cô trên mạng là “Gấu Ơi, Giúp Tôi” nghe rất đáng thương, quả thực là bị (đặc biệt chỉ Từ Vĩ Trạch) túm lấy bắt giúp đỡ quá nhiều, lúc đăng kí trong đầu chỉ có dư âm mấy chữ này, sau đó cái tên xui xẻo đã đeo đẳng cô suốt mấy năm qua như hình với bóng.

“Chào anh, em là Vivian.”

Từ Vĩ Trạch cũng lịch sự mỉm cười, bắt tay với cô nàng: “Anh là Từ Vĩ Trạch”.

Nhân lúc họ bắt tay hàn huyên, Thư Hoán nói: “Em đi lấy hai cái bánh tart trứng”, sau đó chuồn vội đi.

Cô vẫn hơi lo rằng nếu mình có mặt ở đó sẽ ảnh hưởng đến việc Từ Vĩ Trạch tỏa sáng phát huy tài năng, thế là ăn liền ba cái bánh tart trứng, uống một ly martini táo rồi mới quay về quan sát tiến độ cưa gái của Từ Vĩ Trạch.

Từ Vĩ Trạch vẫn đứng tại chỗ trò chuyện lịch sự những đối tượng đã đổi, lần này là một người đẹp trí thức, gương mặt có nét lai Bắc u, da trắng như tuyết.

Thư Hoán càng kích động, quả nhiên Từ Vĩ Trạch rất đào hoa, có lẽ qua đêm nay, lần “say nắng” này của anh sẽ được trị dứt.

Thấy cô đến, Từ Vĩ Trạch liền cười với người đẹp đó, lịch sự nói: “Bạn tôi đến rồi, xin thất lễ”.

Anh kéo cô xoay người rời đi, Thư Hoán đang hoan hỉ định hỏi thăm thì thấy sắc mặt anh đã sa sầm xuống với tốc độ nhanh nhất.

Thư Hoán giật thót mình trước sự thay đổi trong tích tắc ấy, còn chưa kịp nói gì thì Từ Vĩ Trạch đã sải bước thật nhanh ra ngoài cửa.

“Ủa, anh đi đâu thế?”

Từ Vĩ Trạch phớt lờ cô.

“Từ Vĩ Trạch, ôi…”

Thư Hoán đành đuổi theo sau, đi như chạy theo anh ra cửa, cuống quýt hỏi: “Sao thế, tại sao tự nhiên lại không vui?”.

“Em bảo anh tham gia liên hoan với em, là vì anh là người em không cần đến?”

Thư Hoán sững người: “Dạ?”.

“Tối nay những chàng trai, cô gái được đưa đến đều là bị ‘bỏ rơi’, là tài nguyên để người khác lợi dụng, không phải à?”

“Không… không có chuyện đó đâu!”

Từ Vĩ Trạch cười cười: “Người ta nói với anh như thế. Còn khen rằng, không ngờ người đàn ông như anh lại bị bỏ rơi”.

“…”

“Nhờ em cả đấy.”

Giày của Thư Hoán không hợp để đi nhanh, Từ Vĩ Trạch càng đi càng gấp, cô chỉ có thể cố gắng đuổi theo, hoàn toàn hoảng hốt: “Em không biết, trước kia em chưa tham gia những buổi tiệc như thế này, hôm nay là lần đầu, em không biết lại có quy tắc này! Từ Vĩ Trạch, em không cố ý, sao em có thể đối xử với anh như thế, anh biết em rất quan tâm anh mà”.

Từ Vĩ Trạch dừng lại, quay người nhìn cô.

Thư Hoán hoảng loạng nói: “Em chỉ biết mọi người sẽ dẫn bạn bè khác giới có quan hệ trong sáng đến, tiện thể giúp nhau giới thiệu bạn. Em muốn giúp anh gặp những cô gái tốt hơn, sẽ có nhiều lựa chọn. Trong bao nhiêu cô gái đẹp độc thân ở đây, điều kiện lại rất tốt, sẽ có người hợp với anh”.

Từ Vĩ Trạch lại lạnh lùng nhìn cô, rồi quay lưng bỏ đi.

Thư Hoán hết cách níu kéo đành đuổi theo. Tới bãi đậu xe, Từ Vĩ Trạch mở cửa ngồi vào trong. Thư Hoán thấy anh giận như thế, rất lo lắng, cũng đành mặt dày, không đợi mời mà tự mở cửa, ngồi vào ghế phụ.

“Xin lỗi mà, Từ Vĩ Trạch.”

Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Xin lỗi cái gì?”.

Thư Hoán lắp bắp một chút mới nói: “Em… em cũng không biết…”.

Đó là lời nói thật.

Nếu cô biết làm thế là có lỗi thì ngay từ ban đầu, cô đã không làm.

“Ngay cả lý do vì ssao anh tức giận mà em cũng không biết?”

Thư Hoán đờ người trước cơn thịnh nộ của anh, chỉ có thể lắc đầu nguầy nguậy.

Từ Vĩ Trạch bỗng đập mạnh tay vào vô lăng khiến Thư Hoán giật mình sợ hãi, cô chưa bao giờ thấy Từ Vĩ Trạch nổi giận và xa lạ đến thế, trong một thoáng cả người cô co rúm lại.

“Tại sao lại giới thiệu bạn gái cho anh? Em tưởng những lời anh nói hôm đó đều là chuyện đùa à?”

Thư Hoán đã sợ đến đờ cả người, Từ Vĩ Trạch mà cô biết luôn mỉm cười, có một sự ranh mãnh khiến người ta phải thích thú, lúc tâm trạng anh sa sút nhiều nhất cũng chỉ cười mà không nói. Từ Vĩ Trạch đang sa sầm mặt, nối giận đến mức trở nên lạnh lùng thế này, hoàn toàn vượt hẳn sự hiểu biết của cô.

“Không phải, em chỉ… em chỉ nghĩ, những lời anh nói thích em gì đó, chắc là một phút bốc đồng. Trước kia dù anh thích ai, chẳng phải đều chỉ được một thời gian rất ngắn hay sao?” Thư Hoán run run, “Nếu có cơ hội gặp những cô gái tốt hơn, anh sẽ phát hiện ra thực chất anh không hề thích em, không cần đợi đến sau này chia tay mới biết, như thế chẳng phải tốt hơn sao?”.

“…”

“Từ Vĩ Trạch, em… em rất muốn làm bạn với anh như trước kia. Trước đây chẳng phải chúng ta rất tốt hay sao? Không còn… được như thế nữa ư?”

Từ Vĩ Trạch nhìn cô. Cơn tức giận giảm xuống, nhưng Thư Hoán cảm giác tâm trạng anh không hề chuyển biến tốt, vẫn như đang đè nén điều gì đó, không biết có phải do ảo giác của bản thân không mà cô cảm thấy dường như anh đang bị tổn thương.

“Từ Vĩ Trạch?”

“…”

Thư Hoán kéo tay anh: “Xin lỗi anh, Từ Vĩ Trạch, em nghĩ họ thật sự rất đẹp, nếu anh vẫn không thích thì…”

Từ Vĩ Trạch bỗng kéo mạnh cô lại.

Thư Hoán chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ấn xuống đầu gối, mặt cắm xuống dưới. Không đợi cô hét lên, mông đã “chát” một tiếng, ăn một cú đánh gọn ghẽ.

Thư Hoán đau điếng, đến khi Từ Vĩ Trạch giơ tay lên rồi hạ xuống, không nương tình đánh đến năm, sáu cái, cô mới òa khóc, nước mắt nước mũi chảy hết cả, không ngừng bật vã dưới tay anh: “Từ… Từ Vĩ Trạch! Anh… anh đừng làm bậy!”.

Từ Vĩ Trạch chỉ túm chặt cô, tiếp tục giơ tay lên như đang thi hành án phạt, đánh liên tiếp xuống mông cô, mỗi cú đánh đều rất mạnh: “Anh không làm bậy, người làm bậy là em!”.

Thư Hoán chảy cả nước mắt, van xin: “Em… em không có… Đừng đánh nữa… Đau, đau quá… Từ Vĩ Trạch…”

Từ Vĩ Trạch không dừng tay: “Biết đau chưa hả?”.

Thư Hoán nằm bò trên chân anh, không nhúc nhích gì được, bị đánh một cách thê thảm, chỉ có thể nức nở: “Biết… biết rồi…”.

“Sau này còn dám giới thiệu bạn gái cho anh không?”

Thư Hoán đau không chịu nổi, nấc nghẹn nói: “Không… không dám nữa”.

Khi đó Từ Vĩ Trạch mới đặt cô ngồi trở lại ghế phụ, nhìn cô chùi nước mắt nước mũi, rồi rút khăn tay trong túi ra đưa cho cô, dịu giọng: “Cầm lấy”.

Như thế mới giống Từ Vĩ Trạch mà cô biết.

Lúc xe dừng lại dưới khu chung cư, Thư Hoán vẫn cầm khăn tay nước mắt lưng tròng. Cô tốt bụng giúp đỡ mà lại vừa bị mắng vừa bị đánh, trách móc thậm tệ, trong lòng không kìm được uất ức, mặt khác, khi Từ Vĩ Trạch cảm thấy bị sỉ nhục, cô cũng rất buồn.

Từ Vĩ Trạch thở dài.

“Được rồi, là anh không đúng, anh không nên mất kiềm chế.”

Thư Hoán sụt sịt: “Em, em chỉ…”.

“Anh hiểu.”

“Em… em không muốn…”

“Anh biết. Em vốn không muốn sỉ nhục anh, em chỉ muốn giúp anh.”

Thư Hoán gật đầu như thể không còn gì đồng ý hơn.

Từ Vĩ Trạch lại thở dài.

“Gấu Hoán, có việc này anh muốn em hiểu.”

Thư Hoán nước mắt nhòe nhoẹt nhìn anh.

“Anh không bắt em phải đón nhận anh.”

“…”

“Nhưng lần này, em hoàn toàn không cần giúp anh. Anh xin em, đừng giúp anh.”

“…”

“Bây giờ khác với hồi trước, em có hiểu không?”

Thư Hoán vẫn đang đờ đẫn, Từ Vĩ Trạch đã mỉm cười an ủi, khoác vai cô rồi hôn nhẹ lên trán, sau đó buông cô ra, khẽ nói: “Lên lầu đi. Chúc ngủ ngon, Gấu Hoán”.

Thư Hoán về đến nhà, sụt sịt đi tắm, lúc quay đầu nhìn trong gương dấu ngón tay đã bắt đầu sưng lên trên người, “ngũ hành sơn” tầng tầng lớp lớp, đều do Từ Vĩ Trạch đánh mà ra.

Chắc Từ Vĩ Trạch phải giận lắm mới ra tay với cô mạnh như thế. Mà cô lại có thể khiến anh phẫn nộ đến vậy.

Thư Hoán lần đầu cảm nhận được sự chân thật trong lời tỏ tình của anh.

Nhưng cô không hề muốn vận đào hoa từ trên trời rơi xuống này. Trái tim con người yếu đuối và đáng quý, nếu có được nó thì phải trân trọng bảo vệ. Còn cô giờ đây không có khả năng ấy, trái tim của cô đã không còn ở trong l*иg ngực mình nữa rồi.

Cuối cùng Thư Hoán bắt đầu thấy sợ hãi rằng sự việc đã mất kiểm soát và phát triển theo hướng mà cô chưa bao giờ ngờ tới và không muốn xảy ra nhất.