Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Gặp Phải Ma Tu, Thần Đều Khóc

Chương 34: Khuyên người lương thiện

« Chương Trước
Cố Tây Châu thấy vành mắt của Phương Chấp đỏ bừng, nói: "Cậu không sao chứ?"

Vừa nghe thấy câu hỏi của Cố Tây Châu, Phương Chấp tức khắc căng thẳng cơ thể, nước mắt lả tả rơi xuống, "Cố ca, em nhìn thấy, lúc đó cô bé kia còn chưa có chết, cô ấy nhỏ như vậy... Ngoan ngoãn như vậy, khi đó cô bé bị chôn dưới đất lại có bao nhiêu tuyệt vọng..."

"Cô bé kia cuối cùng cũng từ bỏ, cô bé bởi vì con chó kia từ bỏ báo thù."

Phương Chấp khóc đến không kềm chế được, l*иg ngực cảm giác đau đớn âm ỷ, vừa khó chịu lại không thể làm gì, bởi vì hắn biết, những đứa trẻ kia lớn nhất cũng chỉ có mười tuổi, không chỉ là hắn, ngay cả pháp luật đối mặt với đứa trẻ độ tuổi này cũng mất đi tác dụng nên có.

Cố Tây Châu và Tư Dư liếc nhau, hai người đều một trận trầm mặc, thông qua cánh cửa kia, toàn bộ chuyện xưa mới có thể hiện lên trước mắt của bọn họ, trước đó hết thảy tất cả cũng chỉ là suy đoán của đám Cố Tây Châu, tổng thể mà nói rất phiến diện, cũng không thể tự thân cảm thụ.

Tại thời điểm Cố Tây Châu đi qua cánh cửa kia, chuyện xưa toàn bộ bị bổ sung, cách thức bổ sung toàn bộ là khiến hắn bám vào trong thân thể của quái vật, đi theo nó cùng nhau trải qua toàn bộ chuyện xưa.

Cố Tây Châu vỗ vỗ bả vai của Phương Chấp, quay đầu đối với Tư Dư nói: "Thế giới nhiệm vụ linh dị này dứt khoát đổi tên thành "Thế giới nhiệm vụ khuyên người lương thiện" đi, đám quỷ quái này đều thảm như vậy, lúc đối phó tôi đều rất ngượng ngùng."

"Ngượng ngùng?" Lúc nói chuyện, lông mày anh tuấn của Tư Dư khẽ nhíu lại, "Cậu ngượng ngùng cái gì?"

Cố Tây Châu: "..." Không có gì, chính là đánh nó một trận, rất xin lỗi.

"Không có gì." Cố Tây Châu nói.

Tư Dư liếc Cố Tây Châu một cái, thản nhiên nói: "Đây chẳng qua chỉ là mới bắt đầu, nói như vậy thế giới vừa mới bắt đầu không khó, có logic có thể tìm ra, thế nhưng có thế giới không hề có logic."

"Cậu đừng thật cho rằng còn sống thành công rời khỏi ba thế giới, cậu liền rất lợi hại, gan phồng lên, lần sau chết cũng không biết là chết như thế nào."

Cố Tây Châu thở dài, "Chỉ cần đừng để cho tôi gặp phải những quy tắc cổ quái ngạc nhiên kia, tôi không muốn bị chết không rõ ràng."

"Thật ra tôi vẫn có một vấn đề..." Cố Tây Châu bất thình lình quay đầu lại nhìn về phía Tư Dư nói: "Tôi phát hiện sau khi trải qua ba thế giới, đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của tôi đều không có gia tăng cùng trình độ, giá trị gia tăng cũng không có quy luật đặc biệt, thế giới nhiệm vụ này không có lúc kết thúc sao?"

Vừa nghe cái này, vẻ mặt Tư Dư dường như có một chút biến hóa, hắn ngồi ngay ngắn người lại, "Thời gian sinh mạng tăng thêm là quyết định dựa vào độ khó của thế giới nhiệm vụ, bản thân thế giới nhiệm vụ có một bộ hệ thống quy tắc của chính mình, nó sẽ tự động đánh giá thời gian gia tăng bao nhiêu."

"Theo tôi được biết, thế giới nhiệm vụ sẽ không tự nhiên kết thúc, mãi cho đến khi cậu chết."

Cố Tây Châu nói: "Vậy... Nếu như người kia vẫn luôn không chết? Chẳng phải là thời gian sinh mệnh vẫn liên tục tăng thêm, một mực còn sống?"

Tư Dư gật đầu, "Trên lý thuyết chính là như vậy, chỉ cần cậu có thể thông qua thế giới nhiệm vụ, cậu có thể sống đến một trăm tuổi, một nghìn tuổi, một vạn tuổi, thậm chí là... Trường sinh bất tử."

"Đương nhiên cái này chỉ là lý luận, thế giới phía sau tôi chưa thấy qua cũng không biết, trong chúng ta có lẽ thật sự có tồn tại như vậy, có phải đột nhiên cảm thấy thế giới nhiệm vụ cũng không tệ lắm hay không? Trường sinh bất tử, thứ loài người ước mơ tha thiết, chỉ cần cậu có thể sống qua mỗi một cái thế giới, cậu liền có thể không chết."

Phương Chấp nuốt nước miếng một cái, tay trái vững chắc nắm lấy tay phải của mình, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn về phía Tư Dư, hiển nhiên cậu rất khϊếp sợ.

Mà Cố Tây Châu thì lại thuộc về ánh mắt sáng lên, cái loại mà phát ra ánh sáng nữa.

Tư Dư liếc mắt nhìn hắn, nói tiếp: "Những người đó tôi chưa thấy qua, có lẽ bọn họ thực sự có thể trường sinh bất tử."

Cố Tây Châu nhìn về phía hắn: "Nếu quả như thật trường sinh bất tử, vậy thế giới nhiệm vụ này cũng quá nghịch thiên đi?"

"Chỉ là suy đoán mà thôi, có lẽ trong nhiệm vụ có một thế giới... Ai cũng không thể thông qua... Ai biết được?" Tư Dư khoanh tay cười nói.

...

Ở nhà Tư Dư ăn xong cơm tối, Cố Tây Châu trước tiên đưa Phương Chấp về nhà, tiếp theo lái xe về nhà, sau khi đem xe dừng lại hắn mở cửa phòng, nhà cửa lộn xộn đã trải qua thu dọn sắp xếp đơn giản, vật dụng trong nhà bị phá hoại được để ở một bên.

Cố Tây Châu: "Cố Chi Chi, cậu là Cô gái Ốc Đồng sao?"

Cố Chi Chi: "..."

Cố Tây Châu: "Chi Chi, cậu thật đáng yêu."

Cố Chi Chi: "..."

Cố Tây Châu nhớ lại chuyện lúc trước khi bước vào thế giới nhiệm vụ, hắn vẫn còn có chút để ý, lần này hắn đặc biệt lấy điện thoại di động ra xem qua thời gian, tiếp theo lấy đè xuống đồng hồ bấm giây trên điện thoại di động tính giờ, hắn hắng giọng một cái hỏi, "Hôm nay cậu rốt cuộc nói cái gì? Tôi giống như mất trí nhớ!"

Cố Chi Chi: "..."

Sau khi Cố Tây Châu hỏi xong, theo bản năng nhìn thoáng qua thời gian, đồng hồ bấm giây tính giờ 15 phút 45 giây, hắn đoán không sai, chỉ cần nhắc tới nguyên nhân sống lại của hắn, hắn sẽ xuất hiện mất trí nhớ ngắn hạn.

Bởi vì mấy ngày hôm trước vừa làm xong một nhiệm vụ, cảnh sát đi theo trong nhiệm vụ đó hoặc nhiều hoặc ít đều lần lượt bị đánh một trận, đội ngũ của đám Cố Tây Châu này là một trường hợp đặc biệt, phía trên tập thể cho bọn hắn nghỉ phép, để cho bọn họ ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày.

Cố Tây Châu mơ thấy thời điểm ngày đầu tiên mình được triệu hoán, máu trên cổ làm cho hắn không hít thở được, cả người lạnh run.

Trên người của hắn không biết lúc nào sinh ra một chuỗi xiềng xích, trói buộc trên người của hắn, mà một đầu khác của xiềng xích rơi trên mặt đất, Cố Tây Châu theo phương hướng của xiềng xích đi rất lâu, thế nhưng từ đầu đến cuối cũng không thấy điểm cuối.

Cố Tây Châu đưa tay túm không khí một cái, một trảo này làm hắn trong nháy mắt tỉnh lại.

Hắn xoa xoa trán của mình, Cố Chi Chi mỗi lần nói cho hắn biết nguyên nhân triệu hoán, hắn đều gặp phải mất trí nhớ, chuyện này giống như một ngọn núi lớn, thật là Alexander (*), khiến cho hắn nằm mơ cũng mơ thấy việc này.

(Alexander: Tên vị vua anh hùng nước Macedoin, 356 — 323 trước TL, từng chinh phục vùng Trung Đông và Tây Ấn Độ ( alexandre le grand, alexander the great).

Về phần xiềng xích trên người trong mộng, Cố Tây Châu suy đoán là bởi vì mỗi thế giới đều có thể nghe thấy thanh âm của xiềng xích trượt động, trong giấc mộng của hắn liền quỷ dị xuất hiện xiềng xích đeo vào trên người của hắn, hắn giống như là con rối của người khác.

Rạng sáng 5 giờ 32, Cố Tây Châu nhìn thấy điện thoại di động của mình lóe lên một cái, tiếp theo chính là một trận tiếng chuông điện thoại.

Cố Tây Châu mới vừa ấn nút tiếp nghe liền nghe thấy thanh âm của Phương Chấp: "Cố ca, tai nạn xe cộ chết người."

Cố Tây Châu sửng sốt: "Tai nạn xe cộ đi tìm cảnh sát giao thông á, cậu gọi điện thoại cho tôi làm cái gì?"

Phương Chấp: "Cảnh sát giao thông đến hiện trường khám nghiệm điều tra... Xem qua camera, người đυ.ng là một chiếc vỏ ngoài xe taxi, đối phương chắc là cố ý."

"Cố ý gây ra tai nạn xe cộ?" Cố Tây Châu nghe vậy nhíu mày một cái.

"Đúng vậy, bị đυ.ng xe có một người chết ba người bị thương, ba cái bị thương đã được đưa đến bệnh viện, trong đó hai người bị thương nặng, một người bị thương nhẹ, bị thương nhẹ nhất chính là một bé trai, cậu bé nói có trông thấy người lái xe đυ.ng vào bọn họ, người nọ mang theo mũ lưỡi trai và khẩu trang không thấy được khuôn mặt..."

"Hơn nửa đêm,"Cố Tây Châu oán giận mà nhìn thoáng qua thời gian, hắn là thật không muốn đi, thế nhưng đã có " Quỷ " đem quần áo của hắn nhét vào trong tay của hắn, thúc giục hắn ra cửa.

"Chi Chi, này hơn nửa đêm, tôi đi ra ngoài lạnh lắm! Cậu không thể thương hương tiếc ngọc một chút à?" Cố Tây Châu cúp điện thoại thương lượng.

"..."

Đáng tiếc Cố Chi Chi căn bản không để ý đến ma tu không biết xấu hổ, đã đem đèn sáng choang mở ra, còn đẩy Cố Tây Châu một cái.

Cố Tây Châu bất đắc dĩ, vào buồng vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt qua loa, trong nháy mắt buồn ngủ hoàn toàn không có, mặc quần áo vào liền đi ra ngoài.
« Chương Trước