Chương 23

Trần Y Y vốn còn đang lo lắng , sau khi ra khỏi thành có hay không sẽ có người chặn đường bọn họ .

Nhưng là xe ngựa của bọn họ chạy trên đường một ngày , cũng không có gặp phải người nào khả nghi .

Mặc dù nàng cảm thấy rất kỳ quái bọn người kia vì cái gì không đuổi theo , nhưng là cái này cũng không ảnh hưởng đến tâm tình đang dần dần tốt lên của nàng .

Sau khi từ trong thành trốn ra được , Trần Y Y còn có một loại cảm giác như thả chim về núi rừng .

Trước đó vẫn mơ hồ có cảm giác đè nén , theo càng chạy càng xa dần dần biến mất không còn thấy gì nữa .

Trần Y Y nhịn không được nghĩ : Rốt cục cũng chạy thoát . !?

Nhưng nàng không biết là , tối ngày mười bảy hôm đó .

Khi nàng ném cái tên to con kia cũng chính là người được phái đến để gϊếŧ bọn họ , là dùng sức mạnh không gì sánh được mà ném ra , ba tên nam nhân khác kỳ thực cũng ở gần đó .

Bởi vì chính mắt nhìn thấy một nữ tử đem một nam nhân to lớn cao hai mét ném đi , bọn hắn thật sự là nhận đả kích quá lớn .

Đến mức bọn người Trần Y Y chạy , ba người kia cũng không kịp phản ứng .

Ba người bọn hắn đi đến chỗ tên to con kia , toàn thân rung rẩy đem người từ trên tường lấy xuống .

Liền phát hiện chỗ tên to con bị nện lên mặt tường , xuất hiện một lỗ lõm rất lớn .

Tên nam nhân có ánh mắt thâm trầm lúc trước , thanh âm khô khốc nói :" Chủ tử đến cuối cùng đã coi trọng quái vật gì ?"

Sắc mặt hai người khác có chút trắng bệch , thật sự không hiểu rõ , một nữ nhân thân thể nhỏ bé xinh đẹp động lòng người như vậy , làm sao có thể bộc phát ra loại sức mạnh đáng sợ như vậy .

Nữ nhân như vậy ở bên cạnh chủ tử , thật sự sẽ không trong một ngày đem bọn hắn đi gϊếŧ chứ ?

Tên mặt thẹo nói ": Nữ nhân này không đơn giản , chúng ta còn đuổi theo sao ?"

Tên nam nhân ánh mắt u ám lắc đầu : " Nữ nhân như vậy đưa đến bên người chủ tử , chỉ sợ sẽ trở thành một tai hoạ ."

Nhưng là chủ tử không cho phép bọn hắn gϊếŧ nàng , nếu bọn hắn đuổi theo , nữ nhân kia sẽ vì bảo vệ người Sở gia chắc chắn sẽ cùng bọn hắn động thủ .

Bọn hắn đối mặt với một nữ nhân nguy hiểm như vậy , vạn nhất không cẩn thận đem người gϊếŧ đi ?

Lấy cái tính cách âm tình bất định kia của chủ tử , nói không chừng dưới cơn giận dữ cũng sẽ gϊếŧ luôn bọn hắn .

Nếu không thể gϊếŧ chết cũng không thể bắt về , vậy cũng chỉ có thể tạm thời thả đi .

Tên mặt thẹo nghe vậy hầm hừ nói :" Coi như là bọn họ gặp may ."

Bọn người Trần Y Y xác thực thập phần gặp may , vô luận là chuyện này hay là chuyện ra khỏi cửa thành .

Nhưng là cái may mắn này của bọn họ , đều là bởi vì lúc trước bọn họ đã gieo xuống vận may .

Những vận may này bao gồm nam chính , Sở Trác cùng Trần Y Y .

Kỳ thật đôi khi chỉ cần thay đổi một sự kiện rất nhỏ , tại tương lai không xa đều sẽ hình thành hiệu ứng cánh bướm ( thay đổi hàng loạt khi có một sự thay đổi nào đó .)

Lúc trước nhân vật chính bất quá là tiện tay cứu được một người , lại không nghĩ rằng có thể đổi lấy một con đường sống cho đệ đệ và muội muội .

Mà năm đó Sở Trác làm người tốt cứu người , nay cũng chiếm được quả ngọt .

Trần Y Y nghiêng đầu nhìn cô nương câm có thể biết nhóm lửa , săn bắn và nướng thịt thỏ . Nhịn không được quay đầu xoa bóp khuôn mặt nhỏ của Sở Trác .

Trần Y Y : "Đồ ngốc , ngươi năm đó đúng là có mặt nhìn người , cứu được một tiểu nha đầu như vậy cái gì cũng đều biết làm . "

Tuổi tác của Trần Y Y so với bọn họ đều lớn hơn , sau khi cùng bọn họ nói chuyện quen thuộc , nhịn không được mang theo một chút cảm giác ông cụ non .

Nhưng mà tuổi tác của nàng hiện tại , bất quá cũng chỉ là tiểu nha đầu mười mấy tuổi .

Cô nương câm nghe được Trần Y Y nói , có chút ngượng ngùng gẩy gẩy đống lửa .

Nàng từ nhỏ sinh ra và lớn lên ở nông gia , lại là một cái nữ nhi gia , nên cái gì cũng đều học một chút .

Nàng cảm thấy bản thân không có tốt như thiếu phu nhân nói , nhưng là bởi vì miệng không thể nói nên cũng không có cách nào phản bác .

Sở Minh Yến lấy một cái đùi thỏ xuống đưa cho Trần Y Y , Trần Y Y cầm lấy đùi thỏ bắt đầu trêu đùa Sở Trác .

Mấy ngày nay Sở Trác một chút thức ăn mặn cùng chưa từng ăn qua .

Từ lúc ngửi thấy mùi thịt , liền thèm ăn đến mức ánh mắt sáng lên .

Bất quá hiện tại hắn chính là thèm , lại đói , nhưng nếu không phải Trần Y Y cho , đánh chết hắn cũng không nguyện ý há mồm .

Sở Minh Yến còn vì chuyện này mà lo phiền , vạn nhất nếu ngày sau hai người phải tách ra , cái bộ dạng này của hắn còn không phải đem chính mình chết đói ?

Trần Y Y cảm thấy Vân Bích nói rất đúng , cố ý huấn luyện Vân Bích đi hầu hạ Sở Trác ăn cơm .

Nhưng là từ sau cái ngày Sở Trác nổi điên , trong lòng Vân Bích liền hết sức e ngại Sở Trác .

Mỗi một lần đến gần Sở Trác , nàng liền nhịn không được nhớ tới dáng vẻ Sở Trác lúc đưa tay bóp cổ mình .

Lại thêm Sở Trác vô cùng không phối hợp , Trần Y Y cũng đành phải không khó xử Vân Bích nữa .

Bởi vì một đoàn người bọn họ phần lớn đều là nữ tử . Lại đều có dáng vẻ xuất chúng .

Vì không muốn trêu chọc những phiền toái không cần thiết , mấy người bọn họ quyết định nữ cải nam trang .

Sở Minh Yến vóc người thon dài lại thẳng tắp , tăng thêm nàng thường xuyên mặc y phục nam nhân , nhìn thật đúng là một công tử anh tuấn .

Cô nương câm từ nhỏ đã quen làm việc nặng , cộng thêm mấy năm nay tận lực rèn luyện bản thân , mặc y phần nam nhân vào cảm thấy vô cùng cứng rắn .

Nhưng nhìn qua Trần Y Y cùng Vân Bích , hai người một cái là Thiếu phu nhân yểu điệu , một cái là thị nữ bên cạnh Thiếu phu nhân .

Hai người bọn họ cho dù đã thay đổi nam trang , thoạt nhìn vẫn là tiểu cô nương nũng nịu .

Trần Y Y rơi vào đường cùng , đành dùng bút lông ở trên mặt hai người vẽ một mặt đầy rỗ cùng một nốt ruồi .

Hai người mỗi lần hai mắt nhìn nhau sẽ không nhịn được cười ha ha ha ha .

Ngay cả Kỳ Sinh luôn không nói chuyện , trông thấy bộ dáng của các nàng cũng không nhịn được cười .

Bọn họ lại liên tục chạy mấy ngày trên đường , sau đó tại một hộ nông gia ở gần đó tá túc một đêm .

Bởi vì chuyến này bọn họ muốn đi đến một địa phương ở trong núi , đoạn đường này càng đi tới người trên đường lại càng ít , chỗ có thể tá túc ở địa phương này rất ít không có nhiều .

Sở Minh Yến nhìn nhà tranh của hộ gia định này , nhịn không được có chút cau mày lại .

Nhưng là ngày hôm nay sắc trời đã tối , nếu muốn tìm chỗ tá túc thích hợp vô cùng không dễ dàng .

Sở Minh Yến rơi vào đường cùng , chỉ có thể làm cho mọi người chấp nhận ở đây một đêm .

Gia đình này đều là những người thành thật , nhìn thấy Sở Minh Yến một hơi đưa cho năm lượng bạc , cả một nhà lập tức kinh sợ .

Bọn hắn là nông gia một nhà năm miệng người , sống thiếu thốn , bận rộn cả một năm cũng không có lượng bạc .

Nhưng mà người đi đường vừa mới đến này , liền cho bọn hắn năm lượng bạc .

Năm lượng bạc này , đủ cho nhà hắn sữa chữa một gian phòng ở mới .

Cô nương câm cùng Vân Bích đi theo nhà nông phụ này , tiến vào phòng bếp nhỏ của bọn hắn .

Sau đó mượn đồ dùng làm bếp , làm cho vài vị chủ tử một bữa cơm tối đơn giản .

Bọn họ trên đường chạy tới chỗ này , đi ngang qua một cái trấn nhỏ .

Ngay tại thị trấn đó đi mua một vài thứ , trong đó có đệm chăn , y phục , còn có thức ăn để dự trữ .

Trần Y Y đã rất lâu không có ăn cơm nóng hổi , lúc ăn cơm tối nhịn không được ăn nhiều hơn nửa bát .

Trần Y Y sau khi ăn xong , liền bắt đầu chăm chú nhìn Sở Trác ăn cái gì .

Tiểu hài tử của hộ nông gia này thấy thế , nhịn không được nhỏ giọng nói với nương hắn :" Người kia là kẻ ngu ."

Nương đứa tiểu hài tử nghe vậy lập tức sắc mặt , cuống quít đưa tay che miệng đứa nhỏ lại , hạ giọng quát lớn hắn vài câu .

Bọn người Sở Minh Yến mặc dù y phục vô cùng mộc mạc , nhưng vừa nhìn đã thấy chính là người giàu sang .

Vị nương kia lo lắng tiểu hài tử không lựa lời nói , sẽ không cẩn thận đắc tội với những quý nhân này .

Mấy người Sở Minh Yến chính là liếc mắt nhìn đứa nhỏ một cái , cũng không vì vậy mà tức giận .

Nông gia có thể ở lại gian phòng không nhiều , trừ bỏ phòng bếp chỉ có ba gian phòng ở .

Chủ nhà đem phòng ngủ chính cùng một gian phòng nhỏ nhường lại , một nhà năm người chen chúc trong một gian phòng khác .

Trần Y Y , Sở Trác , Vân Bích cùng Kỳ Sinh ở tại phòng ngủ chính .

Kỳ Sinh vốn là muốn nghỉ qua đêm ở trên xe ngựa , bởi vì hắn tuổi tác cũng không nhỏ , cùng hai nữ tử ở chung một phòng thật sự không tiện .

Nhưng là Trần Y Y cảm thấy khó có cơ hội mới được nghỉ ngơi một chút , mọi người liền thừa cơ nghỉ ngơi thật tốt .

Mà phòng ngủ chính tương đối rộng rãi , bên trong còn có chỗ ngăn cách .

Trần Y Y để cho Kỳ Sinh ngủ trên giường nhỏ , sau đó tại chỗ ngăn cách giữa bọn họ kéo tấm rèm qua .

Như vậy bọn họ ở chung một gian phòng , cũng không có gì bất tiện .

Sở Minh Yến cùng cô nương câm ở cùng trong một gian phòng tương đối nhỏ bên kia , miễn cưỡng cũng có thể ở được hai người .

Gần đây mấy người bọn họ đều vô cùng mệt mỏi , gần như vừa dính giường liền ngủ .

Bất quá cho dù vô cùng mệt mỏi bọn họ cũng không có triệt để bỏ mặc chính mình ngủ như chết .

Một giấc này , một mạch ngủ đến giữa trưa ngày thứ hai .

Nếu không phải nghe được có tiếng ồn ào phía bên ngoài , Trần Y Y cũng không có nguyện ý mở mắt dậy .

Nàng mơ mơ màng màng dụi mắt , sau đó liền nhìn thấy dung nhan của Sở Trác lúc ngủ gần trong gang tấc .

Lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Trác đang ngủ đỏ ửng , đại khái cũng nghe được động tĩnh cãi nhau ở bên ngoài , hắn nhịn không được có chút nhíu mày .

Trần Y Y nhìn thấy một trận buồn cười , nhịn không được đưa tay nhéo mũi hắn một chút .

Bởi vì cái mũi bị nắm không có cách nào hô hấp được , nhịn không được môi mỏng của hắn có chút há miệng .

Bởi vì ngủ say cả đêm , môi của hắn có chút khô , lúc há miệng môi trên và môi dưới có một khối dính lại một chỗ .

Trần Y Y nhịn không được nghĩ : Không hổ danh là đệ đệ của nam chính , cái mặt này , cái mũi này , cái miệng nhỏ xinh này thật đúng là đẹp mắt .

Sở Trác không chịu được phiền phức lắc đầu , vứt tay Trần Y Y ra sau , quay đầu vào trong lòng Trần Y Y .

Mặt hắn vẫn như cũ đỏ ửng , còn cọ xát vai Trần Y Y .

Nay đã là đầu hạ , trên người Trần Y Y chỉ mặc duy nhất một bộ trung y thật mỏng .

Bị hắn tùy tiện cọ như vậy , vải áo thượng hạn từ đầu vai trượt xuống .

Trần Y Y sửng sốt một chút , vội vươn tay muốn chỉnh lại trung y .

Mà lúc nàng giơ tay lên chỉnh lại trung y , hai tay Sở Trác đột nhiên duỗi thẳng về phía trước , liền vòng lấy vòng eo mảnh khảnh của Trần Y Y , đồng thời cả khuôn mặt hắn cũng xê dịch xuống dưới .

Sau đó tại lúc Trần Y Y không có chút phòng bị nào phía dưới , người nào đó vẻ mặt khó chịu tiến đến bộ phận mềm mại kia .

Trần Y Y sững sờ nháy mắt một cái , đôi con ngươi đen nhánh có chút ngớ ra , thẳng đến khi đồ ngốc dùng mặt cọ mặt nàng một chút .

Sau đó nàng đột nhiên từ trên giường ngồi dậy , cùng lúc kéo theo người và chăn mỏng đang trên người mình bật dậy .

Vân Bích nằm ở bên cạnh Trần Y Y , bị cử động của Trần Y Y doạ sợ .

Sau khi Vân Bích nhìn rõ tình huống như thế nào , Vân Bích tức khắc thẹn thùng lấy tay che mắt lại :" Tiểu thư , nô tỳ cái gì cũng không có nhìn thấy ."

Nói xong Vân Bích một tay che mắt , một tay cầm lấy y phục của mình chạy ra ngoài .

Bởi vì thời điểm chạy Vân Bích không có chú ý dưới chân , thiếu chút nữa trực tiếp ngã xuống đất .

Kỳ Sinh ở bên cạnh nhanh tay lẹ mắt , một phen tiếp được Vân Bích .

Vân Bích vốn còn muốn cảm tạ người ta , nhưng là khi nàng cúi đầu liền phát hiện bây giờ bản thân chỉ mặc trung y .

Hôm nay còn bị một thiếu niên trẻ tuổi ôm vào trong lòng .

Mặc dù đối phương nhỏ tuổi hơn mình , nhưng vẫn là một cái nam nhân .

Vân Bích lập tức cũng không để ý gì nữa bất chấp mọi thứ , hoảng sợ hô một tiếng bò ngược lại trên giường .

Bên trong phòng Trần Y Y loạn thành một bầy , mà trong sân phía bên ngoài cũng loạn thành một đoàn .

Sở Minh Yến cùng cô nương câm đã tỉnh lại , lúc này đang xem náo nhiệt ở trong sân .

Cô nương câm nghe được động tĩnh bên trong phòng Trần Y Y, nhịn không được nghiêng đầu hướng tới bên đó nhìn tới .

Sau đó cô nương câm nhìn thấy Trần Y Y đen mặt dẫn đầu đi ra , đi theo phía sau lưng là Sở Trác trên mặt đầy dấu ngón tay .

______________________________________

Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ , mong mọi người sẽ tiếp tục theo dõi truyện của mình .