Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Em Có Tình Tôi Có Ý

Chương 6: Chạm Mặt

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trong phòng làm việc, Triệu Tiểu Đường đi vào bên trong quầy pha nước hơi cúi đầu: "Uống gì?"

Lúc cô nghiêng mặt, ánh mắt trời liền chiếu vào đường nét trôi chảy tinh xảo, có điều vẻ mặt hơi lạnh lùng một chút lại thêm luôn luôn tỉ mỉ cẩn thận khiến người ta cảm thấy nghiêm túc. Triệu Tiểu Đường tiểu tây trang màu kem, bên trong là áo sơ mi nhạt màu, cổ áo có đường viền hoa, nút áo mở ra một cái lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, còn có một sợ dây chuyền màu bạc ở trên đấy, sợi dây chuyền khúc xạ tạo ra ánh sáng lấp lánh chiếu đến khóe mắt Đoàn Tiểu Linh khiến nàng ta híp mắt.

"Ngồi." Triệu Tiểu Đường pha hai tách cà phê trở lại, đưa một chén cho Đoàn Tiểu Linh ngồi ở ghế sofa đối diện cô: "Tìm tôi có việc gì không?"

Đoàn Tiểu Linh nhâm nhi tách cà phê hơi nóng, bỏ đường ít còn có chút vị đắng nàng gảy gảy chiếc mũi nói: "Cũng không có chuyện gì, nghe nói trước đây chị có hợp tác cùng với Hứa biên kịch phải không?"

Triệu Tiểu Đường nghe được tên Hứa biên kịch thì đôi mày thanh tú giật giật, ngũ quan cô vô cùng cân đối, hai mắt phượng sắc sảo tinh tường, tướng mạo như vậy khiến vạn người mê mệt. Nhưng mà vẻ mặt cô lại quá nghiêm túc, không thích cười, khóe mắt còn vì thói quen công việc mà luôn mang ánh nhìn sắc bén làm cho người ta cảm thấy có một loại sức ép mạnh mẽ.

Đoàn Tiểu Linh còn nhớ trước đây lúc còn đi học các bạn học trong lớp đều ồn ào chọn ra người xinh đẹp nhất mỗi giới, phái nữ đứng đầu vẫn luôn luôn là Triệu Tiểu Đường nhưng thật sự bạn bè đến gần cô cũng không có ai. Cô tính tình lạnh lùng là kiểu từ khi sinh ra là đã mang tính khí lãnh đạm cùng uy nghiêm, hơn nữa khí chất của cô đều trưởng thành hơn những bạn cùng trang lứa khiến người ta đứng trước mặt cô đều không dám tùy ý làm hành động gì.

" Hứa biên kịch, Hứa Tam?" Triệu Tiểu Đường hỏi ngược lại Đoàn Tiểu Linh gật đầu: "Đúng rồi, là biên kịch Hứa Tam, em nghe nói cô ấy gần đây có một kịch bản chuẩn bị quay, trước đây Đường từng hợp tác với cô ấy có thể hỏi giúp em một chút xem có còn nhân vật nào hay không?"

" Đường biết đó, em vừa mới từ nước ngoài trở về trong giới đều không có quen biết ai." Đoàn Tiểu Linh nhún vai nhìn Triệu Tiểu Đường : "Vì lẽ đó chỉ có thể làm phiền tới Triệu tổng."

Triệu Tiểu Đường suy nghĩ vài giây: "Tiểu Linh, cô hẳn phải biết Hứa Tam luôn luôn không tham gia lựa chọn diễn viên."

Đây là sự thật mà người trong giới ai ai cũng đều biết, Hứa Tam cùng những biên kịch nổi tiếng khác không giống nhau, cô ấy xưa nay không tham gia lựa chọn diễn viên chỉ quan tâm mỗi kịch bản, trừ kịch bản ra cô ấy đối với đạo diễn đều xoi mói rất kĩ. Bình thường viết xong một kịch bản phải rất lâu lại tìm đạo diễn thôi mà đã hết nửa năm, những việc này Đoàn Tiểu Linh đương nhiên biết, nàng nói như vậy chỉ là muốn nhận được một đặc cách đặc biệt, ai lại không cho Triệu Tiểu Đường mặt mũi bao giờ?

Vả lại Triệu Tiểu Đường làm sao để người khác đánh mặt của mình chứ.

Đoàn Tiểu Linh gật đầu: "Hình như em có quên mất điều này, vậy coi như em chưa có nói gì cùng đi ăn cơm trưa không?

Triệu Tiểu Đường đứng lên: "Tôi muốn về nhà một chuyến, bữa trưa sẽ không ăn."

Đoàn Tiểu Linh đặt tách cà phê xuống rồi đứng lên mang theo túi xách: "Vậy thì cùng đi xuống đi."

Hai người cùng nhau từ văn phòng đi ra, tất cả thư ký trong phòng vừa vặn lại bận rộn, thanh âm gõ bàn phím lách cách, các nàng một mặt nghiêm túc ánh mắt đều không có nhìn sang hai người mãi đến khi bóng dáng xinh đẹp hai người biến mất ở cửa thang máy thì các nàng mới ríu rít thảo luận.

"Đoàn Tiểu Linh a! Thật là đẹp!"

"Ta cũng cảm thấy vậy, nếu nàng có da có thịt hơn tựa hồ càng đẹp mắt!"

"Vậy Triệu tổng của chúng ta thì sao? Có đẹp không?"

Bị câu hỏi như vậy, thư ký không chút nghĩ ngợi liền lắc đầu: "Hoàn toàn khác biệt!"

"Chỗ nào lại khác biệt."

"Giống như một làn nước mát, Triệu tổng chính là nước suối thiên nhiên không bị ô nhiễm giá cả một vạn mới được một giọt."

"Vậy Đoàn Tiểu Linh là gì?"

"Hệ thống cung cấp nước uống!"

Bên trong phòng làm việc đều cười vang, có một thư ký đánh mắt nhìn mọi người dựa vào tường cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn: Cậu đoán xem vừa rồi mình nhìn thấy ai đi.

Triệu Hy đúng lúc đi tới khúc quanh, nhận được tin nhắn của bạn thân cô, ngón tay cô ấn ấn màn hình: Ai vậy?

— Đoàn Tiểu Linh

Chân Triệu Hy muốn khụy xuống suýt chút nữa đâm vào Ngu Thư Hân , người phía sau nhanh tay đỡ cô giúp cô tránh khỏi vận mệnh nằm rạp xuống đất, Triệu Hy quay đầu liền nhìn thấy sắc mặt quan tâm của Ngu Thư Hân tâm cô lại mềm nhũn nói rằng: " Cảm ơn chị dâu..."

"Triệu tổng giám đốc có sao không?" Ngu Thư Hân đánh gãy lời nói của cô, ánh mắt chắc chắn, thanh âm cứng rắn, Triệu Hy lấy được tinh thần liền đứng thẳng người lại vội vàng lắc đầu: "Không có chuyện gì cả, không có chuyện gì."

Cô đưa tay nói: "Tôi đưa mọi người đi ra ngoài."

Lâm Diệp cũng Lisa còn đang thương lượng chuyện chương trình không có chú ý tới cuộc nói chuyện của hai người, Ngu Thư Hân trầm mắt đi theo sau Triệu Hy.

Đến đại sảnh thì Triệu Hy quay đầu hỏi: "Đến giờ nên ăn cơm rồi, có muốn cùng nhau ăn cơm trưa hay không?"

Lâm Diệp nghe thế liền ba ba bô bô nhìn Ngu Thư Hân lập tức giới thiệu: "Bên cạnh công ty có một nhà hàng kiểu Tây cũng không tệ lắm, có muốn đi nơi đấy dùng thử không?"

Triệu Hy vỗ tay: "Vậy thì đi thử xem sao?"

Cô đã nói như vậy Lisa nhìn Ngu Thư Hân gật đầu: "Vậy thì phiền phức rồi."

"Phiền phức cái gì a." Triệu Hy nói với Lâm Diệp : "Trước tiên cậu đi đặt bàn đi, chúng tôi đến đó sau."

Lâm Diệp vui vẻ ừ một tiếng liền lập tức chạy đi, Ngu Thư Hân nhìn anh ta chạy đi vừa chạy rất hưng phấn không khỏi cười nhếch miệng lắc đầu, khóe môi vừa kéo lên vừa hay nghe phía sau có âm thanh vang đến: "Cô trước tiên cùng bọn họ bàn bạc đi, có vấn đề gì khác thì gọi cho tôi."

Bình tĩnh, lãnh đạm nói chuyện câu chữ rõ ràng, thanh âm bằng phẳng là giọng nói của Triệu Tiểu Đường.

Ngu Thư Hân đã sớm đem giọng nói của cô khắc sâu vào bên trong tai, vừa nghe liền biết là ai, nàng không có quay đầu lại nhìn chỉ là phần eo ưỡn đến mức thẳng tắp, vẻ mặt có chút cứng nhắc. Nàng nghe được không có lý do gì những người khác đều không nghe thấy. Triệu Hy quay đầu lại nhìn thấy Triệu Tiểu Đường đứng bên cạnh Đoàn Tiểu Linh, cô giấu đi ánh mắt khinh thường đối với Triệu Tiểu Đường gọi: "Chị"

Triệu Hy từ nhỏ đã thân cận với Triệu Tiểu Đường tuy rằng sau đó nàng có xuất ngoại một thời gian nhưng hay nói chuyện với Triệu Tiểu Đường qua điện thoại chưa bao giờ đứt đoạn, cho nên nàng vừa nói chuyện vừa đến bên người Triệu Tiểu Đường kéo cánh tay:" Chị có việc gì hay sao lại xuống dưới này? Hôm nay rảnh rỗi sao?"

Đoàn Tiểu Linh có gặp Triệu Hy mấy lần cười đưa tay ra: "Tiểu Hy. "

Ánh mắt Triệu Hy từ trên người nàng xẹt qua rồi thôi, không có để ý tới Đoàn Tiểu Linh, đối với Triệu Tiểu Đường nói: "Chị, chúng ta muốn đi ra ngoài ăn cơm, nếu chị rảnh liền cùng nhau đi nha?"

Sống lưng Ngu Thư Hân có chút căng thẳng đổ mồ hôi, tay áo của nàng bị người kéo lại Lisa nói: "Là Triệu tổng, chúng ta cũng đến chào hỏi đi."

Nàng nói xong liền mang Ngu Thư Hân đi đến trước mặt Triệu Tiểu Đường cúi đầu nói: " Chào Triệu tổng."

Lòng bàn tay Ngu Thư Hân chảy ra mồ hôi, thân thể cứng ngắc lúc ở trước mặt Triệu Hy nàng có thể không để ý bất cứ thứ gì mà giờ nàng cùng Triệu Tiểu Đường không còn bất kì quan hệ gì nữa, sau này đường ai nấy đi. Chung quy lại vẫn còn ở trong lòng chút cảm tình, đây là người nàng yêu bảy năm trời, những chuyện trong những năm này đâu thể nói bỏ là bỏ hết được.

Ngu Thư Hân há miệng phát hiện ra mọi âm thanh đều kẹt cứng trong cổ họng. Nàng mở mắt ra nhìn, nhìn thấy rõ ràng Đoàn Tiểu Linh đứng bên người Triệu Tiểu Đường , âm thanh kẹt cứng ở cổ họng trông phút chốc liền thả ra ngoài còn mang theo hơi lạnh nàng đưa tay đến : " Triệu tổng."

Vẻ mặt nhạt nhẽo, âm thanh hơi thấp mang chút lành lạnh, bàn tay duỗi ra năm ngón tay thon dài, da vẻ trắng trẻo những tia nắng nhỏ chiếu trên mu bàn tay của nàng phản quang lóng lánh.

Triệu Tiểu Đường không ngờ lại gặp phải Ngu Thư Hân ở chỗ này, trong ấn tượng của cô mà nói, Ngu Thư Hân chưa bao giờ bước chân vào công ty. Nàng giống như mẫu người vợ hiền dâu đảm, mỗi ngày đều ở trong căn biệt thự kia uống trà, chăm sóc hoa, học tập nấu nướng, thích nấu canh, hầu như không ra khỏi căn biệt thự kia nửa bước chân. Người như vậy xuất hiện tại công ty vẫn khiến cho cô có chút kinh ngạc.

Cô thất thần không quá vài giây Lisa bên cạnh giải thích: "Triệu tổng, đây là người mà tôi mới kí hợp đồng Ngu Thư Hân ."

Người mới ký hợp đồng?

Triệu Tiểu Đường hơi khẽ gật đầu, đưa tay ra nắm chặt tay Ngu Thư Hân , ánh mắt cô lơ đãng nhìn vào ánh mắt Ngu Thư Hân đáy lòng xẹt qua cảm giác khác thường. Lúc trước Ngu Thư Hân không thích đối diện với cô, mỗi lần cô nhìn qua Ngu Thư Hân đều sẽ đem ánh mắt nhìn nơi khác, ánh mắt thập phần tránh né. Mà giờ khắc này đối diện với cô là ánh mắt rất bình tĩnh, đáy mắt không gợn sóng giống như đang nhìn một người xa lạ nào đó. Triệu Tiểu Đường nắm chặt tay Ngu Thư Hân vài giây đều không có nới lỏng ra. Ngu Thư Hân hơi dùng sức giằng co thu tay về hướng Triệu Tiểu Đường cười nhạt.

Triệu Hy đem chuyển động của hai người khi ở cùng nhau để vào trong mắt, chớp chớp một cái nói rằng: "Chị chưa có ăn cơm phải không? Vậy đi một chút đi, chúng ta mới vừa đặt bàn đi cùng nha?"

Ngu Thư Hân nghe được đề nghị của nàng liền nhíu nhíu đôi mày thanh tú, nàng không thoát được vận mệnh may rủi của chính mình, đυ.ng phải Triệu Tiểu Đường hiện tại càng không trốn được một cái Triệu Hy!

Để Triệu Tiểu Đường cùng các nàng ngồi chung một bàn ăn cơm? Nàng có thể ăn nổi sao?

Triệu Tiểu Đường khẳng định lại càng không nuốt trôi.

Quả nhiên sau khi Triệu Hy nói xong thì Triệu Tiểu Đường lắc đầu: "Không được, chị muốn đi về bên biệt thự của ông nội mọi người đi ăn đi."

Triệu Hy không cam lòng: "Về phía ông nội em đảm bảo không sao, chị theo chúng em đi ăn cơm là được rồi!"

"Tiểu Hy." Triệu Tiểu Đường khi tức giận cô cũng không có quát tháo hay lớn tiếng cô chỉ nhàn nhạt gọi tên, ngữ khí cùng tiếng nói đều khiến người ta tê cả da đầu, chỉ là lần này Triệu Hy không sợ cô, nhắm mắt nói: "Làm gì vậy a? Người là sắt, cơm là thép không ăn một bữa đói bụng đều phải xỉu a! Nghe em, đi ăn cơm nha em bây giờ gọi về cho ông nội!"

Nàng thật sự lập tức lấy máy ra gọi điện thoại Triệu Tiểu Đường nhanh tay trước một bước giựt lấy điện thoại của Triệu Hy thở dài nói: "Quên đi, ông nội bên kia để chị tự nói, đi thôi."

Triệu Hy lập tức cười lên: "Như vậy là được rồi mà, đi nhanh một chút, đi ăn cơm thôi."

Triệu Tiểu Đường bị nàng lôi về phía trước, cô quay đầu phất tay trợ lý cùng thư ký một cái, Đoàn Tiểu Linh nhìn các nàng rời liền lên tiếng: "Tiểu Đường , vậy em..."

"Cùng đi đi." Triệu Tiểu Đường không chút e dè nào nói: "Ăn cơm xong liền trở về."

Ngu Thư Hân nhìn bóng dáng ba người song song với nhau lập lòe màu sắc, tay ở bên người buông xuống. Mới vừa rồi tay nàng cùng tay Triệu Tiểu Đường nắm lấy nhau, bàn tay tiết ra rất nhiều giọt mồ hôi nhỏ, bị gió thổi tới lạnh lẽo giống như những cơn lạnh từ l*иg ngực thổi ra, lạnh đến nàng không nhịn được rùng mình một cái, Lisa đi bên cạnh nàng hỏi: "Làm sao vậy?"

Ngu Thư Hân cúi đầu che đi gương mặt không tự nhiên, mở miệng nói: "Có chút lạnh thôi."

Lisa vỗ vỗ bả vai nàng: "Đợi một chút ăn cơm xong liền trở về."

Ngu Thư Hân ậm ừ không nói gì nữa.

___________

Nhà hàng kiểu Tây ở đối diện công ty, Lâm Diệp sắp xếp một phòng nhỏ hắn không ngờ lại có thêm hai người tới. Không sao, tiền của lão Đại chứ cũng không phải tiền hắn. Nhưng nhìn thấy Triệu Tiểu Đường ở đây hắn sửng sốt thật lâu, Triệu Hy đẩy hắn một cái nhắc nhở : "Phát ngốc ra cái gì đấy?"

Lâm Diệp lúc này mới chợt hiểu rồi hoàn hồn vội nói: "Triệu ...Triệu tổng, ngài làm sao lại đến đây?"

Phi! Hắn thật sự không biết nói chuyện!

Lâm Diệp đổi giọng: "Mời ngài ngồi."

Triệu Tiểu Đường nghiêng đầu nói cùng Triệu Hy : "Chị đi toilet một chút, các người đi vào trước đi."

Đoàn Tiểu Linh theo sát nói: "Em cũng đi một ."

Nhìn bóng lưng hai người hướng về phòng vệ sinh đi, Triệu Hy nói thầm một câu: "Hồ ly tinh không biết xấu hổ."

Ngu Thư Hân đi bên cạnh Triệu Hy nghe vậy liền từ bên cạnh người Triệu Hy đi ra xa một chút, sau đó tiến vào trong trước. Lâm Diệp kéo cái ghế cho nàng, nàng cùng Lisa ngồi xuống, mở miệng nhỏ giọng nói: "Lisa tỷ, Lisa tỷ, em nghĩ kỹ nên theo hình mẫu gì rồi."

Lisa cái mông vừa mới đυ.ng ngồi vào ghế, nghiêng đầu nhỏ giọng nói: "Hình mẫu nào?"

Ngu Thư Hân trầm mắt, giọng nhẹ như mấy gió nói: "Hình mẫu hồ ly tinh."

Chân của Lisa trượt đi, cả người suýt chút nữa thì té xuống đất!

######

🌝🌝( Được lắm chị)
« Chương TrướcChương Tiếp »