Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Em Có Tình Tôi Có Ý

Chương 45: Để Tôi Tới Trước

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mỗi lần dạ hội của Kinh Nghi trôi qua, từ trước cho đến nay cộng đồng mạng đều không hề bình tĩnh chỉ có điều nếu so sánh năm nay với mấy năm trước thì có vài chỗ bất đồng. Năm trước sau khi bọn họ trở về đều chỉ quan tâm đến những lời biểu đạt cảm ơn cùng lời chúc phúc của các nghệ sĩ trên Weibo nhưng mà năm nay cộng động mạng rõ ràng cực kỳ quan tâm đến một người -- Ngu Thư Hân .

Không biết trong đêm nay tên của Ngu Thư Hân đã bị search biết bao nhiêu lần, ban đầu là bởi một màn khiêu vũ bị người qua đường điên cuồng biểu lộ, sau đó cái bài viết 'Gây chuyện mà chạy' cứ như vậy rồi lại tiếp tục đến. Giữa lúc người qua đường còn chưa kịp tiêu hóa hết những cái này thì trên mạng tiếp tục lại tung lên một cái scandal, tạp chí giải trí Tiểu Tiểu bị người khác tố cáo, tung tin đồn ác ý, bịa đặt tạo scandal với nghệ sĩ, phỉ báng danh dự nghệ sĩ.

Mà thời gian bị tố cáo lại trùng hợp với thời gian mà Ngu Thư Hân chứng minh bản thân mình không hề 'Gây chuyện mà chạy', cộng đồng mạng bắt đầu biến thành Holmes:

--Nói như vậy tức là tạp chí giải trí Tiểu Tiểu bịa đặt lời nói dối ở sau lưng người ta?

--Chậc chậc, bọn họ nuốt trôi sao? Mà nghe nói, cái bài viết lần trước khi Ngu Thư Hân leo lên xe Hứa thần chính là do tạp chí giải trí Tiểu Tiểu tung tin ra!

--A! Chính là cái bài viết nói Hân Hân chúng ta bị người bao dưỡng đúng không? Mẹ nó! Hóa ra là cái tạp chí này gây chuyện!

--Không phải trước đây cái tạp chí này bị người ta tố cáo rằng làm giả một cái scandal sao, vậy mà lần này còn dám tung ra nữa a?

-- Hân Hân của chúng ta vừa mới phục xuất có làm gì để chọc tới ai đâu? Tết đến rồi a, cửa đều đóng hết cả rồi, chó điên mau về nhà đi!

Trên mạng mỗi người nói một kiểu, nhưng chung quy ai cũng không có cái ý kiến gì khác. Cái tạp chí Tiểu Tiểu này đắc tội với người ở trong giới không phải chỉ có một mình Ngu Thư Hân, cái tạp chí này của bọn họ làm việc không biết điểm dừng hút máu của nghệ sĩ để kiếm lời đã sớm bị người người chán ghét. Lần này bị tố cáo mọi người đều mượn thế đẩy ngã tường, hầu hết tất cả người qua đường đều vô cùng nhất trí đem nòng súng chĩa về một hướng, đương nhiên cũng có vài bình luận của antifans chen lẫn vào:

--Ngu Thư Hân chơi chiêu này hơi bị lưu manh a, chuyện bé xé ra to?

--Bối cảnh hùng hậu a bối cảnh sau lưng thật sự hùng hậu a, tầm mắt của Ngu Thư Hân chú ý tới liền biến mất!

--Ách... Ta nhớ không lầm, Ngu Thư Hân đã làm sáng tỏ rằng xe không phải do nàng lái, xin hỏi nàng muốn truy cứu cái gì? Nàng còn có điểm đen nào hay sao mà sợ?

--Tạp chí giải trí Tiểu Tiểu thật xui xẻo a, ai bảo làm chướng ngại vật của người ta làm chi, bây giờ bị đá một cái bay ra ngoài rồi!

Ở trên mạng mọi người đều tranh luận không ngớt, từ đầu đến cuối Weibo chính thức của tạp trí giải trí Tiểu Tiểu vẫn duy trì trầm mặc, giống như việc này không hề liên quan tới mình. Nhưng thật ra lão bản của bọn họ đang cố sức tránh phiền phức, hắn nhận được văn bản của luật sư thì lập tức gọi cho Đoàn Tiểu Linh cùng Tần Dao, người gặp rắc rối vào lần bị tố cáo này không chỉ có mỗi tạp chí Tiểu Tiểu mà còn có Tần Dao cùng đám người bày trò ở phía sau.

Tần Dao đưa Đoàn Tiểu Linh tiến vào bệnh viện, chuông điện thoại cứ vang lên liên tục không để cho cô ta yên, cô ta tức giận nói: "Xảy ra chuyện gì? Chút chuyện nhỏ này thôi mà cũng xử lý không được?"

Lão bản khổ đến không thể tả nổi: "Tần tiểu thư, bên trên đã phái người xuống đây tra xét rồi, chuyện này nhất định không xong với bọn họ đâu!"

"Bằng không... Ngài gọi điện thoại cho Đoàn tổng thử xem?"

Tần Dao nghe hắn nói như vậy liền nhíu nhíu mày, lúc trước nếu như những chuyện này kéo dài bị người khác tố cáo thì Đoàn Thiếu Dương đều ở sau lưng hỗ trợ xử lý, lại không nói tới lần này cũng không phải là chuyện nhỏ gì, thêm cả Đoàn Thiếu Dương lại vừa cãi nhau với Tiểu Linh chỉ sợ hắn sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy.

"Chị Dao." Đoàn Tiểu Linh nằm ở trên giường bệnh mở mắt ra, tay nàng có treo một bình nước biển, tâm tình không còn kích động như trước, ngữ khí bình tĩnh nói: "Tạp chí bên kia nói như thế nào rồi?"

Tần Dao nhìn sắc mặt của nàng, động viên nói: "Không có chuyện gì đâu, có chị ở đây, em cứ nghỉ ngơi thật tốt đi."

Đoàn Tiểu Linh thường xuyên bị đau nửa đầu, bây giờ gặp chuyện lại càng nghiêm trọng hơn, ngay lúc này cô ta đau đầu đến cau mày lại, vẫn cứ hỏi: "Nói cho em nghe đi."

Tần Dao thấy nàng kiên trì như vậy không khỏi thẳng thắn nói: "Tạp chí, có khả năng không ổn."

Trong nháy mắt sắc mặt của Đoàn Tiểu Linh liền trắng bệch, Tần Dao nắm lấy tay nàng nói rằng: "Đừng lo lắng còn có chị ở đây, chị sẽ giúp em xử lý."

Lời của cô ta vừa nói xong thì Đoàn Tiểu Linh rút tay mình về, sâu sắc nhìn vào mắt của Tần Dao nói rằng: "Gọi điện thoại cho anh em đi."

"Tiểu Linh."

Đoàn Tiểu Linh quay đầu về một bên khác, vai run rẩy: "Nhanh đi."

Tần Dao cắn răng gọi điện thoại cho Đoàn Thiếu Dương, sau khi đầu dây bên kia bắt máy liền đem điện thoại đưa lại cho Đoàn Tiểu Linh, trong phòng chỉ còn dư lại tiếng nói chuyện nhàn nhạt: "Em đáp ứng anh sẽ trở về, anh giúp em xử lý chuyện tạp chí đi."

Đầu dây bên kia nói: "Em trở về một mình."

Đoàn Tiểu Linh đưa mắt nhìn sang Tần Dao, ngưng vài giây: "Được, em biết rồi."

Đoàn Thiếu Dương nhẹ nhàng thở dài, Đoàn Tiểu Linh nhắm mắt lại ngực đau đến phát run, cô ta không biết đến cùng có phải là bởi vì Triệu Tiểu Đường từ chối hay là bởi vì đoạn tình cảm này cuối cùng cũng phải kết thúc.

Tần Dao nhìn nàng tắt điện thoại đi thì gọi tên: "Linh Linh."

Đoàn Tiểu Linh quay đầu nhìn, ánh mắt bình tĩnh nói: "Em muốn ở một mình yên tĩnh một chút, chị đi về trước đi."

Tần Dao không yên lòng: "Tôi bồi em."

Đoàn Tiểu Linh lắc đầu: "Không cần."

Tần Dao nắm chặt tay lại, xoay người rời đi.

Vào đêm khuya cùng ngày tạp chí giải trí Tiểu Tiểu tung ra bài viết thanh minh, là một phong thư xin lỗi trong thư biểu đạt sự áy náy vô cùng sâu sắc đối với Ngu Thư Hân, không làm rõ chân tướng mà còn ngông cuồng phỏng đoán tung tin ra, là trách nhiệm của tạp chí. Bọn họ nguyện ý một mình gánh chịu trách nhiệm đồng thời tích cực phối hợp điều tra, bài viết được đăng lên cộng đồng mạng đều như ong vỡ tổ:

-- Hóa ra là sự thật, cái tạp chí này thật sự trâu bò a, làm như thế nào mà lại trụ được đến bây giờ?

-- Cũng không phải là lần đầu tiên, lần trước scandal của Tuyết Nhi chúng ta không phải là do bọn họ tung tin ra sao!

-- Buồn nôn, tạp chí này chuyên môn đi hút máu nghệ sĩ, đóng cửa đi!

-- Đúng đúng đúng, đóng cửa đi!

Tạp chí giải trí Tiểu Tiểu thật sự phải đóng cửa, trước khi sang năm, không chỉ có bên trên tạo áp lực mà còn có Kinh Nghi đứng ra. Bộ phận quan hệ công chúng của Kinh Nghi đối đầu trực tiếp với tạp chí Tiểu Tiểu, nghe nói lão bản của Kinh Nghi cũng đều tham gia vào, tạo ra một làn sóng danh tiếng về việc bảo vệ nghệ sĩ của Kinh Nghi. Độ thiện cảm của tất cả mọi người đối với Kinh Nghi càng ngày càng nhiều hơn. Vốn dĩ Kinh Nghi thanh lưu ở trong giới giải trí cũng đã làm cho bọn họ có một chút sự yêu thích đối với cái công ty này mà hành động bảo vệ nghệ sĩ lần này của bọn họ lại tạo thêm một làn sóng, càng làm cho sự yêu thích Kinh Nghi của người qua đường tăng lên gấp bội, hơn nữa còn có fans yêu thích đến nỗi muốn trực tiếp đi làm nghệ sĩ, muốn làm nghệ sĩ dười cờ của Kinh Nghi!

Lần này cái tên Kinh Nghi xuất hiện trên khắp các mặt báo, bộ phận quan hệ công chúng cùng người qua đường luôn chuyển động cùng nhau, phía dưới Weibo đều xuất hiện vô số bình luận. Không ít công ty giải trí còn bình luận dưới Weibo Kinh Nghi nói chính mình cũng có thể làm tốt được giống như vậy, Weibo chính thức của bọn họ đều gửi đi những lời hay ý đẹp nhưng lại bị người qua đường cướp đi vị trí ở phía dưới phần bình luận của Kinh Nghi, người qua đường lúc này gọi Kinh Nghi là công ty giải trí số một, cuối năm trên mạng đều rất vui vẻ náo nhiệt.

Hai cái scandal trên người Ngu Thư Hân cứ như thế liền được rửa đi, tuy rằng vẫn còn antifans cùng thuỷ quân vẫn cứ theo đuôi nàng mà hất nước bẩn, thế nhưng mắt của người qua đường lại sáng như tuyết hoặc cũng có thể nói, bọn họ xem những tấm ảnh chụp của Ngu Thư Hân đẹp đến nỗi con mắt đều sáng rực giống như đèn pha. Chỉ mới có 3, 4 ngày đoạn video khiêu vũ kia của Ngu Thư Hân đã bị biên tập thành đủ mọi thể loại phiên bản khác nhau, phong cách hiện đại hay cổ đại gì cũng đều có. Ngoài ra, cũng không thể thiếu những bức ảnh được vẽ lại bằng tay thậm chí còn tràn ra vô số những mẫu chuyện: siêu thoại Ngu Thư Hân , Ngu Thư Hân một trăm lẻ một câu chuyện vân vân, tất cả đều có đủ. Ngu Thư Hân sau khi quay xong phân cảnh liền nhìn thấy chị Lisa đang ôm điện thoại di động nhìn chăm chú vào màn hình, nàng cười: "Lisa tỷ, xem cái gì vậy?"

Lisa đem ảnh đại diện mà chính mình vừa mới đổi đưa cho Ngu Thư Hân xem: "Thật không tệ, đẹp muốn chết."

Ngu Thư Hân cười: "Làm gì có."

Đến cùng thì vẫn là dùng ảnh chụp của chính mình để đặt lên, Ngu Thư Hân vẫn có chút xấu hổ, nàng nói: "Đổi cái khác đi."

Lisa lắc đầu: "Vậy không được, bây giờ tôi là người đại diện chính thức của em làm sao có thể đổi đi được."

Ngu Thư Hân không biết phải nói gì thêm, nàng đi vào trong lều trên tay cầm lấy một ly trà nóng, Lisa đi tới bên cạnh nàng lại gần nàng nói: "Đoàn Tiểu Linh đi rồi."

"Đi rồi?" Ngu Thư Hân choáng váng: "Đi đâu?"

Ánh mắt Lisa tối sầm lại: "Xuất ngoại tránh đi một chút, nếu như cô ta không chạy đi chắc chắn sẽ bị liên lụy."

Đã tra ra được Tần Dao chẳng lẻ lại không tra ra được Đoàn Tiểu Linh? Chỉ có điều phỏng chừng việc này thật sự sẽ tốn rất rất nhiều tiền, coi như thật sự tra ra được là Đoàn Tiểu Linh làm thì sau lưng nàng còn có Đoàn gia chống lưng cho nên Ngu Thư Hân mới thấy nếu không làm được gì thì thôi, cũng không hoàn toàn đuổi cùng gϊếŧ tận.

Ngu Thư Hân nhấp một hớp trà nóng nói: "Đúng là cô ta chạy trốn rất nhanh."

Lisa lắc đầu một cái không lên tiếng.

Buổi chiều chỉ quay có hai, ba phân cảnh, nay là 30 tết không ít người trong đoàn phim đều được nghỉ, Ngu Thư Hân cũng có ba ngày nghỉ, nàng đêm nay cũng được cho nghỉ, mùng 4 tiếp tục quay phim. Lisa thấy vẻ mặt của Thư Hân không vui thì đổi chủ đề: "Tết đến em ở lại khách sạn hay sao?"

Ngu Thư Hân tiếp tục uống vào một hơi nước ấm nói: "Chắc vậy."

Lisa suy nghĩ một hồi: "Nếu không em sang nhà tôi?"

Ngu Thư Hân lắc đầu: "Lười lắm, em thà ngủ ở trong khách sạn còn hơn."

"Càng ngày càng..." Lisa nói thầm: "Sang năm phải sắp xếp cho em tập luyện thể hình mới được."

"Lisa tỷ..."

Mang theo chất giọng cầu xin năn nỉ vang lên, Lisa đưa tay gõ gõ vào đầu nàng một cái: "Được rồi được rồi, vào chuyện chính này, 2 ngày trước HIU có liên hệ với chị, bên họ muốn sau khi sang năm tìm em kí hợp đồng quay quảng cáo."

HIU là thương hiệu sữa tắm có lượng tiêu thụ rất cao ở trong nước, bởi vì giá cả rất phải chăng nên rất được quần chúng yêu thích, năm ngoái bọn họ có ra mắt một sản phẩm mới chỉ được giới thiệu rằng khi sử dụng sữa tắm của HIU, làn da sẽ giống như làn da của trẻ sơ sinh. Nhưng cái sản phẩm mới này đến nay vẫn chưa có quay một cái quảng cáo nào, bọn họ vốn định để sang năm rồi sẽ tìm nghệ sĩ ai mà biết ngày đó sau khi nhìn thấy Ngu Thư Hân khiêu vũ thì bọn họ liền vỗ bàn một cái quyết định chọn người này, lập tức liên hệ với Lisa.

Liấ không có đồng ý ngay lập tức mà trả lời với bọn họ rằng sẽ xem xét lại, sau lần scandal này nổi lên Ngu Thư Hân cũng có không ít thương hiệu liên hệ mời nàng quay quảng cáo. Lisa vẫn còn đang cân nhắc kĩ càng, nếu lựa chọn HIU thì cũng là một sự lựa chọn không tồi, cho nên cô mới hỏi Thư Hân.

Ngu Thư Hân cười khổ: "Người khác đều dựa vào mặt mày để kiếm cơm còn em thì lại dựa vào tấm lưng để kiếm cơm."

Lisa phốc một tiếng nở nụ cười: "Có thể kiếm được cơm là tốt lắm rồi, em không biết trong cái giới này có bao nhiêu người chết đói đâu!"

"Nói nhiều cũng vậy thôi." Ngu Thư Hân gật đầu nói: "Em sẽ suy nghĩ thêm."

Lisa: "Không cần gấp, sang năm nói cho tôi biết cũng không muộn."

Sau khi hai người nói chuyện xong thì Ngu Thư Hân nhận được điện thoại của An Kỳ, nói nàng buổi tối đến sớm hơn một chút Tranh Tử đã đi đón Tuyết Nhi, hai người đấy buổi tối cũng sẽ cùng sang đây, Ngu Thư Hân cúp máy Lisa đưa mắt nhìn sang: "Bạn em à?"

"Bạn em." Ngu Thư Hân nghĩ đến vừa rồi An Kỳ có nhắc tới Tuyết Nhi thì cắn cắn môi: "Lisa tỷ, buổi tối chị có chuyện gì không?"

Lisa cau mày: "Buổi tối tôi có một buổi tiệc."

Ngu Thư Hân cười cười: "Vậy thì thôi."

Lisa ngờ vực nhìn vào mắt nàng, màn cửa bị xốc lên bên ngoài có người gọi: "Ngu Thư Hân, Cố đạo diễn tìm cô!"

Ngu Thư Hân như một làn khói chạy ra ngoài.

Kết thúc buổi quay phim đã là hơn 5 giờ chiều, Lisa cũng đã đi trước, trước khi rời đi còn gửi cho nàng một cái tin nhắn nói nếu như nàng buồn chán quá liền gọi cho chị ấy để chị ấy tới đón nàng ra ngoài ăn tất niên, Thư Hân ngoan ngoãn trả lời một chữ "Vâng" rồi đặt điện thoại xuống.

Cuối năm bên trong đoàn phim đều tràn ngập không khí vui vẻ, Cố đạo diễn rất hào phóng phát cho mỗi người một bao lì xì may mắn, Ngu Thư Hân nhận được tiền lì xì liền cười híp mắt: "Cảm ơn Cố đạo diễn."

Cố đạo diễn vô cùng hài lòng khi hợp tác với nàng, ông ta biết vài hôm trước nàng bị trên mạng thổi một trận phong ba bão táp lại cầm thêm một phần khác đi ra: "Chúc những xui xẻo đều sẽ đi hết."

Ngu Thư Hân nở nụ cười.

Sau khi ra khỏi phim trường Ngu Thư Hân liền leo lên trên xe của An Kỳ, này là do An Kỳ lo lắng nàng sẽ không đến nên mới tự mình đi tới đón người, Thư Hân sau khi lên xe liền ngáp một cái: "Mọi người đều đến hết rồi sao?"

An Kỳ quay đầu: "Đều đã đến hết rồi, mà mình nghe nói Cảnh Viên cùng Cố Khả Hinh cũng ở trong đoàn phim của cậu, cậu có thân thiết với các nàng không a?"

Ngu Thư Hân tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt lại: "Không thân."

"Ách." An Kỳ vỗ vỗ bả vai của nàng: "Mình cũng đâu có nhờ cậu làm cái gì đâu."

Ngu Thư Hân vung tay An Kỳ ra khỏi vai mình: "Thôi thôi, stop, mình thật sự không thân với hai chị ấy cho nên bọn họ cũng không lại đây chơi đâu."

An Kỳ gõ gõ vào cái trán của nàng: "Cậu đây chính là không biết kết bạn!"

Tính cách của Ngu Thư Hân không hề giống như tính cách của An Kỳ, không phải là loại người vừa gặp người khác liền thân thiết được. Nàng rất chậm nhiệt vì lẽ đó bạn bè bên người nàng cũng không nhiều, An Kỳ thấy dáng vẻ không hứng lắm của nàng thì hỏi: "Vừa rồi không thấy Hứa thần a, cô ấy không có ở đó sao?"

Ngu Thư Hân đánh cho cậu ta một cái liếc mắt: "Chị ấy đi tham gia hội học thuật."

"Tâm không muốn suy nghĩ lại một chút?"

"Cậu thật sự nói rất nhiều!"

An Kỳ bị nàng làm cho nghẹn lại không có lên tiếng một hồi lâu.

Lúc đến quán bar là vào nửa tiếng đồng hồ sau, vừa bước vào cửa liền nghe được âm nhạc náo động ồn ào trên sàn nhảy người thì điên cuồng khiêu vũ, người thì nhịp chân theo nhạc. An Kỳ lôi Ngu Thư Hân đi vào bên trong đến cửa một căn phòng thì quay lại nhìn Ngu Thư Hân lớn tiếng nói: "Ở bên trong!"

Ngu Thư Hân mở cửa phòng đi vào không giống như bên ngoài mang theo âm thanh đinh tai nhức óc, trong phòng vang lên một điệu nhạc nhẹ nhàng, có mùi rượu, có mùi thuốc lá, trong không khí thoang thoảng một mùi không thể diễn tả được, vài loại mùi hương trộn lẫn vào nhau, suýt chút nữa Ngu Thư Hân không chịu được lập tức nôn ra ngoài, nàng lắc đầu: "Đợi một chút nữa rồi hẳn đi vào."

An Kỳ không hiểu: "Sao vậy?"

Ngu Thư Hân đè xuống cảm giác buồn nôn ở trong l*иg ngực, hít thở hai cái thật sâu, nàng còn chưa kịp nói gì liền nghe có người chen vào: "Hai người các cô chen chúc đứng ở trước cửa làm cái gì vậy?"

Là Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi mặc vào một chiếc váy ngắn liền thân làm bằng da bò, y phục bó sát vào thân người, đường cong thon thả, váy ngắn ôm trọn bờ mông, một đôi chân vừa thon vừa dài lộ ra, cô ấy còn mang lên một đôi giày cao gót, trang điểm đậm, Ngu Thư Hân đơ người vài giây mới nói: "Tuyết Nhi?"

Cùng Tuyết Nhi kiêu căng khinh người ở trong ký ức hoàn toàn khác nhau.

Trên tay Tuyết Nhi mang theo rượu nói: "Rốt cục cô cũng đã đến rồi đi vào uống hai ly không?"

Ngu Thư Hân xua tay: "Tôi không uống rượu."

Tuyết Nhi cười khẽ: "Tới đây không uống rượu thì uống gì a?"

An Kỳ cũng cười theo: "Thư Hân không thích mùi rượu, đi vào trong ngồi chơi một chút là được rồi."

Ba người đi vào trong, trên ghế sô pha có một người đang ngồi ở đấy, người kia nhìn thấy Ngu Thư Hân thì phất tay lên: "Ngu tiểu thư."

Là bà chủ của cửa hàng lễ phục kia, lần trước gặp mặt cũng cảm giác cô ấy giống như thế này, cô ấy mặc một chiếc váy bông thanh lịch, màu lam đậm giống như hòa vào cùng một chỗ với căn phòng này, chỉ mơ hồ nhìn thấy được đường dáng của vóc người, Ngu Thư Hân thấy cô ấy thì cũng phất tay cười nói: "Xin chào."

"Khách sáo như vậy làm cái gì." An Kỳ rất rất thân mật nói: "Người này là Ngu Thư Hân lần trước các chị đã gặp rồi, các chị cứ gọi nàng là Thư Hân, chị này là Tranh Tử, người này là..."

"Không cần giới thiệu." Tuyết Nhi bưng một ly rượu lên: "Tôi với cô ấy rất thân thiết với nhau."

An Kỳ vừa nghe liền cau mày, không phải trước đây hai người còn nói không quen biết nhau sao? Làm sao hiện tại liền rất thân thiết? Tranh Tử thấy thế đứng lên gọi: "An Kỳ, bồi tôi ra ngoài lấy chút đồ ăn vặt nha?"

An Kỳ vò đầu: "Há, được."

Nàng bị Tranh Tử kéo ra ngoài, trong phòng khách chỉ còn dư lại mỗi Ngu Thư Hân cùng Tuyết Nhi, hai người ngồi với nhau cứ như gần như xa, chỉ có tiếng bài hát nhàn nhạt phát ra ở xung quanh hai người. Tuyết Nhi bưng ly rượu lên uống vào một hớp nói rằng: "Sao hôm nay bảo mẫu của cô không có đi theo cô vậy?"

Cô ấy nói xong lời này thì vẻ mặt liền trở nên kỳ quái, vốn dĩ ngày hôm nay cô ấy không có ý định tới đây thế nhưng nghe được An Kỳ nói Ngu Thư Hân cũng tới. Cô đã nghĩ người kia chắc chắn sẽ không yên tâm để Ngu Thư Hân đi đến quán bar khẳng định sẽ muốn cùng đi tới đây xem một chút, vì vậy cô mới tỉ mỉ lựa chọn trang phục chính là muốn nói cho người kia biết 3 năm nay cô sống rất tốt.

Nhưng cô tính sai rồi, khi đi đến trước cửa chỉ nhìn thấy mỗi Ngu Thư Hân cùng An Kỳ đang lôi kéo nhau, cô đứng một lúc lâu cũng chưa thấy được bóng dáng của người nọ.

Tẻ nhạt vô vị.

Ngu Thư Hân thấy cô như vậy thì cất tiếng gọi: "Tuyết Nhi."

Tuyết Nhi quay đầu nhìn nàng có chút mất hứng nói: "Sao đây? Có phải bây giờ cô rất đắc ý đúng không? Khẳng định cô đang đắc ý muốn chết."

Cô ấy cứ như vậy mà khóc lóc om sòm thẳng thắng thể hiện thái độ đố kị rõ ràng nhưng mà không làm cho người ta cảm thấy phiền, trái lại còn có mấy phần đáng yêu, Ngu Thư Hân nói: "Cô vẫn còn để ý tới sao?"

"Lẽ nào tôi không được để ý sao?" Tuyết Nhi cầm ly rượu nói: "Mấy năm qua tôi liều mạng bò lên, tôi liều mạng bò lên cao hơn, tôi đã nghĩ nếu đứng càng cao thì chị ấy mới có thể thấy được, tôi muốn làm cho chị ấy hối hận thế nhưng chị ấy ngay cả một cái tin nhắn cũng đều không có gửi qua cho tôi, còn cô đây vừa mới phục xuất liền bị chị ấy tiếp tục lấy về mang theo trên tay."

"Ngu Thư Hân là chị ấy liên hệ với cô trước hay là cô gọi cho chị ấy?"

Tuyết Nhi cúi đầu uống vào một ly hỏi Ngu Thư Hân .

Ngu Thư Hân do dự vài giây vẫn quyết định thành thật trả lời: "Là Lisa tỷ gọi cho tôi."

Tuyết Nhi mặt càng trắng đi: "Cô thật là biết cầm dao đâm người!"

Ngu Thư Hân :...

Vốn dĩ nàng không có nghĩ đến chuyện cầm dao đâm người.

Tuyết Nhi sau khi nói xong thì bình tĩnh nhìn nàng, cắn răng: "Tôi muốn đánh chết cô!"

Ngu Thư Hân :...

Nàng không muốn bị đánh chết.

Tuyết Nhi sau khi phát tiết xong một trận thì tâm tình liền thoải mái đi rất nhiều, chỉ có điều vành mắt của cô vẫn còn ửng đỏ, đưa cho Ngu Thư Hân một ly rượu, nàng vươn tay cầm lên một bình nước ở bên cạnh: "Tôi uống cái này."

Tuyết Nhi cũng không có miễn cưỡng ép buộc nàng tùy tiện nói: "Sao cũng được."

Ngu Thư Hân uống vào một hớp sau đó quay đầu nhìn cô hỏi: "Tuyết Nhi tại sao cô không chủ động tìm Lisa tỷ thử xem?"

Tuyết Nhi đặt ly rượu xuống dựa lưng vào ghế sô pha, vẻ mặt vô hồn trả lời: "Thư Hân, cô có yêu một người nào chưa?"

Ngu Thư Hân suy nghĩ một chút: "Có."

Hai chân Tuyết Nhi nâng lên đặt trên ghế sô hỏi: "Nếu như người ta không muốn cô, cô sẽ làm gì?"

Ngu Thư Hân há há miệng những lời muốn khuyên Tuyết Nhi lại bị kẹt ở trong cổ họng, nàng nuốt xuống đưa tay vỗ vỗ vai cô ấy. Tuyết Nhi không kiềm được liền nhào tới ôm nàng khóc lên một trận, bỗng dưng cửa phòng khách bị mở ra một giọng nói của một nam nhân vang lên: "308 đúng không, tôi đến rồi."

"Các cô sao lại ở đây?"

Nam nhân vừa nói vừa nhìn về phía hai người đang ôm nhau: "Hai tiểu thư..."

Ngu Thư Hân nghiêng đầu còn đem khuôn mặt của Tuyết Nhi che kín lại nói rằng: "Tiên sinh, có phải ngài đi nhầm phòng rồi không?"

"A? Không phải phòng này là phòng 308 sao?" Nam nhân mơ hồ ngơ ngác đứng yên một chỗ, cửa phòng lại mở ra một lần nữa An Kỳ cùng Tranh Tử mang theo đồ ăn vặt đi tới, An Kỳ nhìn thấy nam nhân thì sững sờ: "Cậu là ai vậy?"

"Tôi, tôi đi tìm người." Nam nhân nói: "Tôi tìm phòng 308."

"Đối diện." An Kỳ chỉ ra ngoài cửa: "Nơi này là 306."

Nam nhân lập tức cúi đầu xin lỗi: "Thật ngại quá thật ngại quá, là tôi đi nhầm."

Trước khi hắn rời đi còn cố hết sức liếc mắt sang vị trí của Ngu Thư Hân cùng Tuyết Nhi đang ngồi, đợi đến khi hắn rời đi thì An Kỳ mới kinh ngạc nói: "Hai người cái tư thế này là gì?"

Tuyết Nhi từ trong lòng của Ngu Thư Hân chui ra, mặt mày đỏ chót khó chịu cô tức giận nói: "Không có chuyện gì, Tranh Tử bồi mình ra ngoài khiêu vũ đi."

Tranh Tử nhún vai một cái cùng cô đi ra ngoài, Ngu Thư Hân mới vừa thanh tĩnh chưa được bao lâu thì một trận vũ bão oanh tạc bắt đầu kéo tới.

"Cậu nói đi, quan hệ giữa hai người các cậu là gì?"

"Trước kia cậu không cho mình theo đuổi cô ấy không phải là bởi vì cô ấy yêu cậu đấy chứ?"

"Cậu còn không thừa nhận, cái tư thế kia của hai người!"

Bùm bùm bùm chỉ trích kéo tới, lỗ tai của Ngu Thư Hân đều muốn đóng kén ở bên trong thế nhưng nàng lại không thể đem chuyện của Tuyết Nhi cùng chị Lisa giải thích ra được. May là chuông điện thoại vang lên đúng lúc, nàng đứng lên nói: "Mình đi nhận điện thoại."

Là Triệu Hy gọi tới hỏi nàng mấy giờ thì sang đây, Ngu Thư Hân nhớ đến đêm nay phải trở về Triệu gia ăn cơm tất niên nàng nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại: "Chút nữa chị liền trở về."

Triệu Hy nghe được phía bên kia của nàng có chút ồn ào hỏi tới: "Chị, chị ở đang ở đâu vậy?"

Ngu Thư Hân nói: "Quán bar Tiểu Thành."

Triệu Hy gật đầu: "Vậy em tới đón chị về, em ở nhà cũng không có chuyện gì để làm."

Ngu Thư Hân cười: "Vẫn là chị bắt xe qua đấy là được rồi."

"Không có chuyện gì đâu, trùng hợp em cũng muốn đi ra mua vài món đồ."

Ngu Thư Hân không thể làm gì khác được liền nói: "Được."

Sau khi Triệu Hy tắt điện thoại đi thì bất thình lình có một người đang đứng ở sau lưng cô, người kia hỏi: "Gọi điện thoại cho ai đấy."

"Chị hai?" Triệu Hy bị một cái giọng nói từ đâu chui tới đột nhiên phát ra làm cho cô giật mình, cô vuốt lại l*иg ngực một cái: "Chị đứng ở phía sau em từ lúc nào vậy?"

"Còn nghe trộm em gọi điện thoại!"

Triệu Tiểu Đường trầm mắt nói: "Chị vừa gọi em, em không nghe thấy, chị liền đi tới xem một chút."

Triệu Hy cũng không có hoài nghi gì, cô a lên một tiếng: "Là chị d... Là chị Hân, ông nội vừa kêu em gọi điện thoại cho chị ấy hỏi chị ấy đang ở đâu."

Triệu Tiểu Đường giống như tùy ý hỏi qua: "Em ấy đang ở đâu?"

"Quán bar Tiểu Thành." Triệu Hy cau mày: "Chị hai, chị biết nơi này không?"

Cô mới vừa về nước không lâu còn chưa quen thuộc được đường phố nơi này, Tiểu Đường nghe cô hỏi vậy thì gật đầu: "Chị biết."

Triệu Hy cười cười: "Vậy chị -- "

Chưa nói xong thì nụ cười trên mặt của cô dừng lại, chị hai cô không thích cô nhắc tới chuyện của chị Hân. Cô không muốn trước khi sang năm lại chọc giận làm cho Tiểu Đường chị ấy không vui. Triệu Tiểu Đường chờ cô mở lời mời mình nhưng chỉ đợi được một câu không có gì, Triệu Hy nói xong liền xoay người rời đi Tiểu Đường há miệng kêu lên: "Này... Tiểu Hy."

Triệu Hy ngẩng đầu: "Hủm?"

Triệu Tiểu Đường trầm ngâm vài giây mới nói: "Chị muốn đi cửa hàng gần đây mua đồ, tiện đường nên để chị đi đón em ấy đi."

Triệu Hy không có từ chối hỏi lại: "Chị mua cái gì?"

Triệu Tiểu Đường liếc nhìn cô, Triệu Hy lui về phía sau một bước hỏi: "Em bồi chị đi nha?"

"Em ở nhà đi." Triệu Tiểu Đường nói xong cầm lấy chìa khóa ở trên bàn trà, nhìn Triệu Hy nói: "Có phải đêm nay ba mẹ sẽ trở về đúng không?"

Triệu Hy : "Đã xuống máy bay rồi, khoảng chừng nửa tiếng sau sẽ về đến đây a."

Triệu Tiểu Đường gật đầu nhanh chân rời khỏi phòng khách, sau khi leo lên xe cô nhớ lại địa chỉ mà Triệu Hy nói tới, quán bar Tiểu Thành? Cô nhập địa chỉ này vào bản đồ sau đó nhìn chằm chằm hướng dẫn chỉ đường đi đến đấy, cuối cùng lấy điện thoại ra do dự ấn vào dãy số của Ngu Thư Hân vài giây nhưng rốt cuộc cũng không có bấm gọi đi.

Ngu Thư Hân sau khi ngắt điện thoại với Triệu Hy thì lại sợ khi trở về phòng gặp phải An Kỳ liều mạng lải nhải bên tai, nàng dứt khoát kéo cao cổ áo khoác lên đi vào trong quán rượu, vẫn nồng nặc mùi rượu giống như trước còn có tiếng nói chuyện ồn ào náo nhiệt, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, một đám người đang chuyển động, nàng ngồi trên một cái bàn ở trong góc tối, đưa mắt lướt nhìn vài giây mới tìm được Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi dán lên hai chòm râu ở khóe môi rất đậm, tóc dài xõa xuống vai, mang theo một chiếc kính râm cực lớn. Nếu như Ngu Thư Hân không nhận ra đây là trang phục khi nãy mà Tuyết Nhi mặc thì bảo đảm nàng cũng không nhận ra được đây là người vừa cầm được giải Thị hậu Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi nhảy rất tốt vừa nhìn đã biết đây không phải là lần đầu tiên cô đến những nơi như thế này, cô ấy biết làm sao để che giấu thân phận của mình, lại có thể phóng thích vừa đủ vẻ đẹp của chính mình, có rất nhiều người ở trên sàn nhảy đều chỉ đang nhịp chân, chỉ có duy nhất mỗi cô là nhảy ra dáng.

Một đoạn nhạc kết thúc, Tuyết Nhi đi đến giữa sàn nhảy để nghỉ ngơi, Ngu Thư Hân vừa mới chuẩn bị đi tới bắt chuyện với cô liền nhìn thấy có hai người đàn ông đang đi đến gần Tuyết Nhi.

"Tiểu thư, tiên sinh của chúng tôi mời cô uống một ly."

Người đến rất lịch sự đưa ra lời mời thế nhưng thái độ lại giống như không cho phép người khác từ chối, Tuyết Nhi quay đầu nhìn về phía Tranh Tử khéo léo từ chối nói: "Giúp tôi cảm ơn tiên sinh của các anh."

Nam nhân rất cung kính nói: "Tiểu thư vẫn nên tự mình đi cảm ơn thì hơn."

Bọn họ nói xong lại nhìn về một vị trí ở góc bên kia, Tuyết Nhi thuận theo ánh mắt của bọn họ nhìn sang chỉ nhìn thấy một tấm bình phong, cô biểu lộ vẻ mặt có chút khó chịu ra ngoài: "Thật sự cảm ơn, chỉ là ngày hôm nay tôi rất mệt không muốn tiếp tục uống nữa."

Hai người đàn ông quay đầu nhìn lẫn nhau, cúi đầu nói: "Vậy tiểu thư, đắc tội rồi."

"Này này này a..."

Tranh Tử ngạc nhiên khi thấy Tuyết Nhi đã bị kéo đi về hướng bàn uống rượu ở tận cùng bên kia, cô vội vã hô lên: "Làm gì vậy!"

"Các ngươi làm gì vậy!"

"A!"

Người nam nhân đẩy một cái Tranh Tử lảo đảo ngã trên mặt đất, tiếng nhạc ồn ào bọn họ chỉ tạo ra một ít tiếng động tranh chấp nhỏ nên không hề quấy rầy đến những người đang nhảy kia, Tuyết Nhi càng giãy dụa muốn thoát khỏi thì lại càng bị tóm chặt!

Ngu Thư Hân đỡ Tranh Tử đứng dậy: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Tranh Tử mặt đầy lo lắng: "Bọn họ đem Tuyết Nhi bắt đi!"

Ngu Thư Hân nhìn về phía Tuyết Nhi bị kéo đi cắn răng nói: "Tôi đi tới xem một chút, cô nhanh chân đi gọi An Kỳ đến đây đi."

Dù sao An Kỳ cũng là bà chủ nơi này nói như thế nào thì An Kỳ vẫn biết cách xử lý chuyện này hơn so với các nàng, Tranh Tử lắc đầu: "Tôi đi theo Tuyết Nhi thì tốt hơn, cô đi gọi An Kỳ đi cô không có cải trang lỡ như bị nhận ra..."

Vừa rồi Ngu Thư Hân cũng không có nghĩ nhiều như vậy, nàng nhíu nhíu mày: "Được, vậy tôi đi gọi An Kỳ."

Hai người nhanh chóng tách ra, Ngu Thư Hân nhanh chân chạy đến phòng tìm An Kỳ không tìm thấy người, nàng gọi cho An Kỳ một cuộc điện thoại đầu dây bên kia hơi ồn ào lớn giọng hỏi: "Có chuyện gì?"

Ngu Thư Hân quát: "Đang ở đâu? Xảy ra chuyện rồi!"

An Kỳ vội vội vàng vàng chạy ra từ một căn phòng khác: "Có chuyện gì?"

Ngu Thư Hân giải thích ngắn gọn dăm ba câu: " Tuyết Nhi bị người ta bắt đi rồi."

"Cái gì!" An Kỳ chửi ra một câu thô tục, hùng hùng hổ hổ đi về hướng sàn nhảy ở bên kia: "Ở chỗ nào."

Ngu Thư Hân mang cô đi tới bàn rượu tận cùng ở bên trong, phía trước bàn rượu có một cái bình phong có thể ngăn cản tầm mắt của những người khác, An Kỳ mang khí thế hùng hổ đi vào trong, vào tới bên trong mới hô lên: "Hạ tổng?"

Hạ tổng?

Ngu Thư Hân đứng ở cửa bình phong đi đến nhìn xem nhận ra hắn chính là cái nam nhân ngồi ở bên cạnh Triệu Tiểu Đường trong dạ hội, ông chủ của công ty giải trí Sáng Thế, Hạ Ý.

Danh tiếng của Hạ Ý không phải là tốt, nghe nói hắn thích bao dưỡng các tiểu minh tinh vừa mới xuất đạo, mỗi lần đều là đem con người ta quăng lên giường sau đó tùy tiện cho vài ba cái tài nguyên thì coi như xong việc. Tuy rằng danh tiếng của hắn rất kém thế nhưng công ty của hắn không có như vậy, hơn nữa hắn còn có một cái vòng nhỏ có tiếng ở trong giới vì lẽ đó vẫn có không ít nghệ sĩ mới xuất đạo đi tới nịnh bợ hắn.

Hạ Ý tựa lưng vào ghế sô pha cười nói: "Ngọn gió nào đem bà chủ thổi đến nơi này vậy?"

Trong lòng An Kỳ phỉ nhổ nghìn lần nhưng trên mặt vẫn phải duy trì nét mỉm cười, cô biết được Hạ Ý là do trước đây có một vị khách quen giới thiệu cho mình, tình cờ có gặp được một lần không biết làm sao lần này liền đυ.ng phải, An Kỳ cười nói: "Hạ tổng, tôi nghe nói ngài mời khách của quán tôi lại đây uống một ly..."

"Đúng vậy, tôi mời Tuyết tiểu thư đây uống một ly, chỉ có điều hình như cô ấy không cảm kích tôi cho lắm."

Ngu Thư Hân nhìn về phía Tuyết Nhi, cô ấy đã tháo chòm râu ở trên môi xuống như vậy chắc chắn Hạ Ý đã biết được thân phận của cô, An Kỳ vẫn cười ha hả: "Hạ tổng ngài muốn tìm người bồi uống rượu có thể đến tìm tôi a, tôi có thể uống còn Tuyết tiểu thư sẽ không uống rượu."

Hạ Ý có mang theo một vài anh em trong vòng của hắn, bọn họ đang chờ hắn làm sao để thuần phục được Tuyết Nhi hiện tại An Kỳ lại đến đây phá đám, Hạ Ý vô cùng thiếu kiên nhẫn nói: "Cô xem mình là thứ gì, cũng xứng để bồi tôi uống rượu sao?"

An Kỳ bị hắn mắng cắn chặt răng lại vẫn chưa phản bác liền nghe Tuyết Nhi nói: "Xin lỗi Hạ tổng, hôm nay không thoải mái thứ tôi không thể bồi ngài."

"Đứng lại cho tôi!"

Cứ như vậy trắng trợn làm mất mặt làm sao Hạ Ý có thể nuốt trôi được cái cục tức này, mấy người anh em của hắn đang ngồi ở hai bên đều đưa mắt nhìn hắn giống như đang xem một trò hề, hắn đứng lên cần một ly rượu trên tay: "Tuyết tiểu thư, chúng ta gặp lại đã là có duyên rồi một ly rượu nể mặt này không phải cô cũng không cho tôi được chứ?"

Tuyết Nhi quay đầu lại nhìn hắn, đáy mắt tràn đầy căm ghét gặp lại là có duyên? Cô chưa từng quên người này ngay lúc chính mình vừa mới xuất đạo thì đã đánh thuốc muốn làm những chuyện xấu xa kia với mình! Nếu không có chị Lisa...

Ly rượu nể mặt này nàng không cho được.

Cũng không ai biết được ly rượu này có phải là một ly rượu sạch sẽ hay không hay là đã trộn lẫn những thứ dơ bẩn vào trong đấy!

Hạ Ý thấy Tuyết Nhj không nhúc nhích liền bưng ly lên đi tới bên người cô, nói rằng: "Không muốn uống a Tuyết tiểu thư, tức là cô muốn nói một chút mặt mũi này cô cũng không muốn cho tôi?"

An Kỳ nắm chặt hai tay lại: "Hạ tổng..."

"Tôi uống thay cậu ấy." Tranh Tử bước về phía trước một bước, đứng bên người Tuyết Nhi chuẩn bị đưa tay nhận lấy ly rượu kia Tuyết Nhi liền vươn tay bắt lấy tay nàng: "Đừng uống."

Hạ Ý trầm mắt xuống: "Tuyết Nhi, cô đừng nghĩ được voi lại đòi tiên!"

"Ngày hôm nay ly rượu này cô muốn uống cũng phải uống, không muốn uống cũng phải uống, không chỉ riêng mỗi mình cô uống mà bạn bè của cô ai cũng phải muốn uống!"

"Bà chủ, không phải cô rất thích uống rượu sao, đến đây uống một ly."

Mấy cái nam nhân đang ngồi ở trên sô pha ồn ào huýt sáo, Hạ Ý nghiêng đầu nhìn về phía người nam nhân đang đứng bên cạnh nói với hắn mấy câu, nam nhân cúi đầu đi ra khỏi bức bình phong, không tới 2 phút trên tay hắn cầm 4 ly rượu tiến lại gần đây. Đậy nắp như vậy rồi mà còn có thể ngửi được một mùi vị gay gắt khó chịu. Sắc mặt An Kỳ thay đổi một chút, Hạ Ý này là bị bệnh thần kinh lại dùng Spirytus pha ra 4 ly rượu mạnh đem sang đây! Thứ này chỉ cần nhấp môi một cái liền có thể muốn nửa mạng người, đừng nói chi là một ly!

Mẹ nó!

An Kỳ kìm nén ở trong lòng chửi thề một câu.

Ánh đèn của sàn nhảy náo động nhưng lại giống như không lan ra được đến đây, bầu không khí nơi này đều rất yếu ớt, Ngu Thư Hân ngửi thấy được cái mùi vị gay gắt kia thì từng trận buồn nôn liền muốn dâng lên, nàng cúi đầu che miệng lại cau mày.

Mấy nam nhân ngồi ở trên ghế sô pha đang dựa vào người của mấy nữ nhân bên cạnh nhưng ánh mắt của bọn bọ đều nhìn về phía Tuyết Nhi. Hạ Ý trầm mặt trừng con mắt như ưng lên nhìn 4 người các nàng hỏi: "Trong các cô ai tới trước?"

An Kỳ nhịn không được tức giận ở trong l*иg ngực chuẩn bị mở miệng nói thì đột nhiên sau lưng Ngu Thư Hân lại truyền đến một giọng nói hơi trầm, lạnh lẽo phát âm rõ ràng: "Bằng không để tôi tới trước?"

Giống như một trận sấm chớp đánh tan bầu trời dày đặc mây đen xung quanh lập tức sáng sủa lên lại giống như một trận gió mát thổi ra một luồng không khí mạnh mẽ, không khí xung quanh bắt đầu được lưu thông. Vừa rồi Ngu Thư Hân còn cảm thấy những gì náo nhiệt ở trên sàn nhảy đều cách rất xa bản thân mình nhưng bây giờ lại giống như xuất hiện ở gần bên tai, Thư Hân quay đầu lại nhìn xem. Quả nhiên, là Triệu Tiểu Đường mang theo vẻ mặt hững hờ đứng ở sau lưng nàng.
« Chương TrướcChương Tiếp »