Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Em Có Tình Tôi Có Ý

Chương 29: Gặp Mặt

« Chương TrướcChương Tiếp »
Triệu Tiểu Đường một đêm không ngủ, ngày hôm sau cô liền khoác y phục xuống tầng dưới đi được tới cầu thang thì nghe đến âm thanh của lão gia tử nhà mình: "Dì Liễu, sáng sớm nên hấp thêm vài cái bánh bao."

Tiếng cười của dì Liễu vang lên: "Đã sớm hấp lên rồi, tôi biết Tiểu Đường thích ăn cái này. Ngài a, chính là miệng mồm nói năng chua ngoa nhưng tâm lại mềm nói mặc kệ nàng nhưng trong lòng vẫn nhớ tới nàng đây."

Triệu Vân Nhạc mặt mày cứng nhắc: "Ai nhớ tới nó."

Dì Liễu đi tới bên cạnh ông cười híp mắt nói: "Hôm qua là ai phân phó chúng tôi buổi tối làm vài món mà Tiểu Đường thích ăn, không phải là ngài sao? Hôm nay sáng sớm lại chạy xuống đây này không phải nhớ thì là cái gì? Mà tôi nói ngài nên thử cùng Tiểu Đường tâm sự thật tốt với nhau, dù gì cũng là người thân máu mủ ruột thịt với nhau, ngài cũng là vì muốn tốt cho nàng, nàng sẽ hiểu."

"Đứa trẻ kia." Triệu Vân Nhạc thở dài: "Nào sẽ hiểu."

Ông vừa dứt lời thì Tiểu Đường đứng ở cầu thang trên tầng kêu lên một tiếng: "Ông nội."

Ông nội cùng dì Liễu quay đầu lại nhìn thấy Tiểu Đường mặc áo khoác đứng ở tầng trên, tóc dài thả xuống lỏng lẻo rơi ở phía sau lưng đầu hạ thấp xuống che khuất một nửa khuôn mặt không thể thấy rõ được vẻ mặt của cô. Trên mặt ông nội có chút lúng túng, ông nghiêm mặt ho khan: "Mới dậy sao."

Tiểu Đường mang dép lê đi xuống tầng dưới đi tới bên người ông thấp giọng nói: "Vâng."

Dì Liễu thấy thế vội nói: "Cái kia không còn gì nữa, tôi đi làm điểm tâm hai ông cháu cứ tâm sự thật tốt đi."

Nét mặt già nua của ông nội vẫn không tự nhiên, ánh mắt ông liếc qua Tiểu Đường thấy cô không có phản ứng gì nói rằng: "Hiếm khi thấy cháu dậy sớm như vậy, muốn ra ngoài đi dạo một chút không?"

Tiểu Đường gật đầu: "Được ạ."

Một già một trẻ đi ra khỏi phòng khách, đã rất rất lâu Tiểu Đường không có cùng ông đi dạo ở trong sân Triệu gia. Bởi vì công việc bận rộn, thứ hai là bởi vì cô không muốn về nhà, hai người đi tới trước một cành cây được cột chặt vào ngày hôm qua, ông đứng lại nói: "Có phải cháu còn hận ông đúng không?"

Tiểu Đường nghiêng đầu nhìn vào mắt ông nội thấy trên tóc ông đã mọc lốm đốm những sợi tóc bạc, những nếp nhăn ở trên trán rất sâu, không cười thì có vẻ khá nghiêm túc. Từ nhỏ cô đã rất kính nể ông nội, cũng coi ông như là một tấm gương của chính mình. Khi đó ngay cả khi đi ngủ cô cũng mơ thấy chính mình đã trở thành một người giống ông nội không sợ ánh mắt của người khác kiên trì làm chính mình. Tiểu Đường vẫn đang cố gắng nhưng cô thất bại rồi.

Tiểu Đường môi đỏ khẽ nhúc nhích muốn nói không hận ông, cho dù có thật sự oán hận đi chăng nữa đến mức chính mình phải nói hận ông thì cô cũng không nói nổi.

Triệu Vân Nhạc thấy cô không có trả lời, hai tay ông đặt về phía sau cúi đầu lại đi về phía trước, mở miệng nói: "Cháu oán hận ta cũng đúng, Thư Hân cũng có thể oán hận ta, cái đoạn hôn nhân trước kia nếu như không phải ta kiên trì ép buộc các ngươi cũng sẽ không đi tới tình trạng của ngày hôm nay."

Một trận gió rét thổi tới, mang theo mùi tanh của bùn đất, Triệu Tiểu Đường nói: "Ông nội."

"Sau khi hai đứa ly hôn ta đều đã suy nghĩ rất nhiều." Triệu Vân Nhạc như mới vừa tỉnh giấc sau một giấc mộng dài, rất bình thường nói: "Có lẽ ta không nên nhúng tay vào chuyện của các con, con cháu tự có phúc của con cháu là ta hiểu rõ đạo lý này quá muộn màng."

Nửa đời của ông đều cống hiến hết mình cho công ty, quen làm các loại tự mình quyết định. Triệu Tiểu Đường khi đó mới vừa về nước, ông cứ dựa theo suy nghĩ của chính bản thân mình muốn cho Tiểu Đường những gì tốt nhất, cũng muốn cho Thư Hân một kết quả tốt nhất. Ông tin tưởng quyết định của chính mình sẽ không sai thế nhưng ông đã quên, lần này thứ ông quyết định không phải là hợp đồng mà chính là hai con người, hai con người sinh động có tư tưởng có cảm tình cho nên cục diện mới phải biến thành như thế này.

Triệu Tiểu Đường cúi đầu, trầm mặc một hồi lâu nói: "Ông nội, con cũng có lỗi."

Lúc trước cô không nên cho rằng thỏa thuận như vậy liền có thể ngăn cản được Thư Hân, làm cho nàng thay tâm đổi ý, cũng không nên bởi vì bực bội trong lòng mà đối xử lạnh nhạt với Thư Hân như vậy. Nếu như lúc trước cô lựa chọn đối xử với Thư Hân tốt hơn một chút có thể tất cả những chuyện này đều sẽ không phát sinh.

Nhưng ý trời thì khó mà biết trước được, bây giờ nói những lời này đã là quá muộn màng.

Ông nội gật gù: "Là chúng ta đều sai, Thư Hân là một đứa trẻ tốt, nàng chịu phải oan ức lớn như vậy cũng chưa từng oán giận con, cũng không có oán giận ta. Tiểu Đường, ông biết con hiện tại vẫn không có khả năng yêu thích con bé, ông cũng không có trông mong gì nhìn các con có thể trở lại làm bạn bè như trước đây. Chỉ là sau này Thư Hân đến Triệu gia của chúng ta, ông hi vọng con đừng xem con bé là người ngoài, cứ coi nó như là một người em gái đi. Tiểu Hy nói cho ông biết con bé đã kí hợp đồng với Kinh Nghi rồi nếu đã ở cùng trong một công ty con quan tâm nó nhiều hơn một chút."

Quan tâm Thư Hân nhiều hơn một chút?

Nhưng nàng hiện tại không cần sự quan tâm của con.

Triệu Tiểu Đường không có hé môi phía sau truyền đến âm thanh của Triệu Hy: "Ông nội, chị vào ăn điểm tâm thôi."

Hai người quay đầu, ông nội thở dài ra một tiếng nói: "Con đi trước đi, ta muốn đi một mình."

Triệu Tiểu Đường nhìn sống lưng của ông không có thẳng tắp như trước, bước qua sát bên người cô, phía sau lưng hơi còng, những sợi tóc sau gáy hoàn toàn bị nhuộm trắng, bước đi bước tiến không vững vàng có chút tập tễnh, bóng lưng có vẻ cô đơn tịch liêu. Tiểu Đường nhớ tới mấy lần trước khi cô về nhà vô tình đi vào trong vườn luôn luôn có thể nhìn thấy được Ngu Thư Hân đứng ở bên người của ông nội. Có khi thì hai người cùng nhau tản bộ tán gẫu, có khi thì hai người lại cùng nhau chăm sóc cây cối cười cười nói nói, bầu không khí vô cùng hòa hợp, cảnh tượng trước mặt cùng ký ức trùng lên nhau cô nhíu đôi mày thanh tú lên.

Triệu Hy bước nhỏ bước đi đến bên người cô, nhỏ giọng nói: "Chị, ông làm sao vậy?"

Triệu Tiểu Đường hoàn hồn: "Không có chuyện gì, trở về thôi."

Triệu Hy nói: "Vậy để em đi gọi ông?"

Cô lắc đầu: "Đừng tới, ông muốn đi một mình."

Triệu Hy mộc mộc đáp lại: "Được rồi."

Hai người trở về phòng khách ba mẹ đã ngồi ở trên bàn cơm, mẹ Triệu nhìn thấy Tiểu Đường hỏi: "Tối hôm qua ngủ không được sao?"

Dù đã có lớp trang điểm nhưng vẫn có thể nhìn thấy được vành mắt đen ẩn ở bên dưới, Tiểu Đường gật đầu: "Ngủ không được."

Triệu Hy cười hề hề tiến đến bên tai cô nói: "Không phải là bởi vì tối hôm qua không có chị dâu ở bên người nên mới không có ngủ được a?"

Triệu Tiểu Đường quay đầu lạnh lùng nhìn vào mắt Triệu Hy làm cô trung thực ngồi xuống, không quậy phá nữa.

Ăn xong điểm tâm ông nội vẫn chưa trở về, ba mẹ Triệu căn dặn Tiểu Đường và Tiểu Hy hai câu liền thả cho các nàng đi làm. Dọc theo đường đi Triệu Hy còn đang nói rõ chuyện chương trình với cô.

"Chị, cân nhắc một chút thôi thật sự sẽ không tốn quá nhiều thời gian của chị, em bảo đảm."

"Liền tham gia đi mà xem như là đang tài trợ cho em gái của chị a, chị xem, chị từ nhỏ đến lớn đều không có giúp em một chuyện gì, một điểm cũng không xứng chức!"

"Chị..."

Triệu Tiểu Đường làm mặt lạnh lái xe: "Câm miệng."

Khóe môi Triệu Hy giật giật cuối cùng không nói gì thêm, an tĩnh ngồi ở vị trí kế bên ghế tài xế đến công ty thì buồn bực xuống xe đóng mạnh cửa xe một cái, ngay cả một câu tạm biệt cũng đều chưa nói với Tiểu Đường liền nghênh ngang rời đi. Triệu Tiểu Đường nhìn bóng lưng của em gái rời đi thì dựa lưng vào trên ghế, chuông điện thoại vang lên là Hồ Ba gọi đến. Cô liền nhận điện thoại, nghe được đầu dây bên kia nói: "Triệu tổng, hội nghị chuẩn bị bắt đầu vào lúc 8giờ rưỡi, ngài có cần tôi đi đón ngài không?"

Triệu Tiểu Đường ngồi ở trong xe ánh mắt từ gương chiếu hậu nhìn thấy túi xách được đặt ở hàng ghế phía sau, cô nói: "Không cần, tôi lập tức đến."

Hồ Ba tắt điện thoại đi mấy phút sau liền nhìn thấy Triệu tổng mang theo túi xách đi vào, anh ta liền bước theo ở sau lưng.

Triệu tổng đi vào văn phòng từ trong túi xách lấy máy tính bảng ra, ngón tay chạm phải một vật gì đó cứng rắn ở bên trong, vẻ mặt cô hơi đổi một chút cuối cùng nói: "Đi ra ngoài trước đi, tôi lập tức đi ra."

Hồ Ba cúi đầu đi ra ngoài, Triệu Tiểu Đường đem máy tính đặt lên trên bàn lại tìm kiếm cái vật cứng rắn khi nãy vô tình chạm vào. Cuối cùng lấy ra ngoài là bút ghi âm, cô cân nhắc vài giây sau đó cầm điện thoại lên gửi cho Ngu Thư Hân một dòng tin nhắn

🍬: Ngu tiểu thư, em có đánh rơi một đồ vật ở chỗ của tôi, em lúc nào có thời gian rãnh rỗi thì nói với tôi, tôi đưa lại cho em.

Ngu Thư Hân nhận được tin nhắn của Triệu Tiểu Đường trong lúc đang thu dọn hành lý, đồ vật của nàng không nhiều đến ở cùng với An Kỳ cũng chỉ có thêm vài bộ quần áo. Vì lẽ đó cũng không có gì để thu thập mới vừa thu dọn mọi thứ đều thỏa đáng xong liền nhìn thấy điện thoại lấp lóe thông báo, nàng mở màn hình ra xem là Triệu Tiểu Đường gửi tin nhắn cho nàng.

Ngu Thư Hân đem điện thoại mình nhìn đi nhìn lại hai lần, rồi lại nhìn chằm chằm tên Triệu 7hai lần, xác thực không có chỗ nào sai sót, không có nhận nhầm người sau đó mới nhíu đôi mày thanh tú lên, đánh rơi một đồ vật ở chỗ của cô, đồ vật nào? Là lúc trước mình ngồi trên xe Tiểu Đường thì đánh rơi sao? Ngu Thư Hân cấp tốc tìm tới túi xách của mình, xem tới xem lui đến mấy lần cũng không thấy thiếu thứ gì. Nhưng Triệu Tiểu Đường lại không phải là loại người ăn nói lung tung nếu như nàng không có đánh rơi đồ vật gì. Triệu Tiểu Đường sẽ không chủ động liên hệ với nàng, Ngu Thư Hân suy nghĩ rồi trả lời

🐟: Chị đang ở công ty sao? Ta đi tới lấy là được.

🍬: Tôi phải họp, vẫn là em gửi cho tôi cái thời gian đi."

Ngu Thư Hân nhìn thấy dòng này thì gãi đầu một cái, tin nhắn của chị Lisa cũng cùng lúc gửi đến🍎: Thư Hân, xong chưa?

Ngày hôm nay nàng muốn chuyển theo đoàn phim đi thuê khách sạn, Thư Hân suy nghĩ rồi gửi cho Triệu Tiểu Đường câu trả lời 🐟: Sau hai giờ chiều em đều có thời gian, ở khách sạn Định Thịnh.

Triệu Tiểu Đường nhìn thời gian cùng địa điểm sau đó tắt điện thoại đi, cô đẩy cửa bước ra trợ lý cùng thư ký đã đừng đợi sẵn ở bên ngoài, Hồ Ba nói: "Triệu tổng, đều đã chuẩn bị kỹ càng."

Trên mặt các thư ký đều nhất quán nghiêm túc làm việc, Triệu Tiểu Đường lướt ngang qua từ mấy người bên cạnh, mấy người còn lại ở trong phòng thư ký tụ lại với nhau.

"Tối hôm qua có xem phỏng vấn không?"

"Là phỏng vấn của [ Nhất Mộng Bán Sinh Trường ] đúng không?

"Đúng đúng, là trong buổi đấy, Triệu tổng làm sáng tỏ mối quan hệ của cô cùng Đoàn tiểu thư."

"Đừng nói là làm sáng tỏ mối quan hệ những câu nói kia của Triệu tổng đã bị người qua đường xếp vào trích lời ngay thẳng nhất của năm, quá thẳng thắng."

"Thẳng thắng cũng tốt, tôi vốn là cảm thấy không có gì, các người không nên nói ngài ấy có quan hệ."

Tại lời đồn ở trước mặt, trước đó người người đều là xú thợ giày sau đó là Gia Cát Lượng, các thư ký đem Triệu tổng lúc thường ngày tiếp xúc cùng với Đoàn Tiểu Linh ra cân nhắc từng chút một, mới phát hiện hai người thật sự như lời Triệu tổng nói, không có nửa điểm ám muội gì với nhau lời đồn trước kia điên cuồng truyền ra ở trong công ty cứ như thế mà bị phá tan đi.

Triệu Tiểu Đường ngồi trong phòng họp, Kinh Nghi vào cuối năm nay ngoại trừ khai phá vài hạng mục còn có chúc mừng sinh nhật hằng năm của Kinh Nghi đã thành công định ra kế hoạch, chỉ là chưa bắt đầu tuyên truyền. Sự kiện chúc mừng sinh nhật hằng năm là thuộc một chuỗi series phim, mỗi dịp vào cuối năm sẽ chiếu một bộ, đã làm được 4 năm cũng xem như là sự kiện thương hiệu của Kinh Nghi. Danh tiếng rất tốt, ngày hôm nay hội nghị được mở ra chính là để Triệu tổng quyết định phương án tuyên truyền.

Bộ series này tổng cộng có 6 bộ, năm nay là bộ thứ 5 tương đương với phần kết, giám đốc ban tuyên truyền cảm thấy không nên dựa lại phương án tuyên truyền lúc trước, đều đã tới phần kết của chuỗi series nhất định phải làm khác biệt so với tất cả mọi người một chút. Thế nhưng phó giám đốc lại cho rằng, 4 năm trước đều đã tuyên truyền như vậy hơn nữa hiện tại chuỗi seria này cũng được công chúng đón nhận rộng rãi không cần tuyên truyền cũng sẽ có rất nhiều người qua đường ghé vào rạp chiếu phim, hoàn toàn không cần thiết phải lãng phí tiền bạc vào chỗ này. Hai phe đều kiên trì nhất quyết không buông để Triệu tổng quyết định, toàn bộ phòng họp rất yên tĩnh tất cả mọi người đều nhìn về phía cô. Giám đốc cùng phó giám đốc cũng đã hoàn thành xong phần phát biểu ý kiến của chính mình chờ Triệu tổng quyết định chọn cách nào nhưng làm sao mà người kia vẫn luôn trầm mặt cúi đầu không nói một lời.

Hồ Ba thấy mọi người nhìn sang thì nhỏ giọng nhắc nhở: "Triệu tổng."

"Triệu tổng."

Triệu Tiểu Đường hoàn hồn: "Hả?"

Hồ Ba nhỏ giọng nói: "Ngài nên nói chuyện."

Triệu Tiểu Đường gật đầu, mở mắt ra nhìn về phía giám đốc cùng tổng giám đốc dưới con mắt sốt sắng của bọn họ nhàn nhạt mở miệng: "Đem đề nghị của các vị lập lại một lần nữa."

Giám đốc cùng phó giám đốc:...

Hội nghị kết thúc cũng đã hơn 9 giờ, mọi người từ trong phòng họp đi ra thư ký bị Hồ Ba lôi sang một bên: "Vừa rồi Triệu tổng mất tập trung ngươi có thấy không?"

Thư ký nghĩ thầm trong lòng mắt ta cũng không có mù, hắn nói: "Phí lời."

Hồ Ba vò đầu: "Gần đây Triệu tổng thật sự quá khác thường, là công ty có chuyện lớn gì xảy ra sao?"

Thư ký nhún vai một cái: "Không phải sang năm công ty muốn mở thêm một chi nhánh nữa sao, có khả năng là bởi vì chuyện này?"

Vẻ mặt Hồ Ba nghi hoặc nói: "Tôi luôn có cảm giác không phải là bởi vì chuyện của công ty, cậu nói thử xem có khả năng là bởi vì việc tư không?"

Thư ký không nhịn nổi liền bật cười, hắn là một nhân viên kì cựu của Kinh Nghi, trước kia hắn theo Triệu Vân Nhạc sau khi Triệu Tiểu Đường đến công ty thì hắn liền lên làm tổng bí thư, bình thường đều đi theo bên người Triệu Tiểu Đường.

"Việc tư?" Thư ký lắc đầu: "Bất kì ai cũng có thể có việc tư nhưng riêng Triệu tổng thì cô ấy lại không bao giờ có việc tư."

Cuộc sống riêng tư của cô sạch sẽ đến mức làm cho người ta giận sôi sùng sục, thường ngày ngoại trừ công việc thì vẫn luôn là công việc. Bên người cũng không có bạn bè nào, nếu không phải như vậy Đoàn Tiểu Linh làm sao có khả năng bị đồn thành bạn gái cô? Là bởi vì bên người Triệu tổng hầu như không có xuất hiện những người khác.

Hồ Ba cũng cảm giác suy nghĩ của chính mình có chút vô căn cứ, hắn vừa quay đầu: "Làm việc làm việc."

Sau khi Triệu Tiểu Đường trở về văn phòng liền bắt đầu xử lý công việc, mỗi tổ quản lý đều đã đem những đại hạng mục mà tổ mình đảm nhận làm báo cáo trình lên trên, chỉ còn có mỗi hạng mục [ Tuần trăng mật 30 ngày ] này là chậm chạp không có động tĩnh gì, dựa theo thời gian đã sớm được định ra cuối năm liền muốn bắt đầu ghi hình. Nhưng hiện tại phần khách mời lại có người không mời được, nhìn chỗ trống trong danh sách mà bọn họ đưa tới ánh mắt Triệu Tiểu Đường liền nặng nề.

Tới bữa trưa Hồ Ba đi vào hỏi cô vẫn dùng cơm như cũ hay sao, cô vẫn luôn dùng cơm ở trong văn phòng. Triệu Tiểu Đường vừa mới chuẩn bị gật đầu thì lại chần chừ vài giây nhìn Hồ Ba nói: "Tôi và các cậu cùng nhau đi căng tin ăn cơm đi."

Hồ Ba kinh sợ đến mức cằm đều muốn rơi xuống đất!

Triệu tổng đến công ty đã được mấy năm nhưng vẫn chưa bao giờ tiến vào trong căng tin, ánh mắt của nhân viên Kinh Nghi nhìn thấy cô đến đây thì như nhìn thấy người ngoài hành tinh ghé thăm, dồn dập kinh ngạc: "Triệu , Triệu tổng?"

"Thật sự là Triệu tổng a, ngài ấy làm sao lại đến đây?"

"Không biết!"

Triệu Tiểu Đường phát hiện ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô ngẩng đầu lên nhìn ngược lại ánh mắt bình tĩnh, chỉ là ánh mắt của cô nhìn lướt qua nơi này liền giống như nơi này bị làm phép. Toàn bộ đều cấm khẩu, toàn bộ căng tin đều tràn ra một loại yên tĩnh kì quái ngay cả nhân viên căng tin cũng không hiểu tại sao lại bắt đầu sốt sắng lên.

Thức ăn của Kinh Nghi cũng không tệ lắm thế nhưng Triệu Tiểu Đường lại không có khẩu vị, cô ngồi ở gần cửa sổ đôi lúc sẽ nhận lấy ánh mắt quan sát của nhân viên. Cô cảm giác ý đồ chính mình đi đến căng tin này ăn cơm,l thực sự là quá mức rảnh rỗi, cũng có cái gì khác trước đâu thậm chí trong thời gian này nếu như cô dùng cơm ở trong văn phòng thì đã có thể ăn xong và bắt đầu làm việc, Triệu Tiểu Đường đặt đũa xuống nói: "Mọi người ăn đi, tôi ăn xong rồi."

Hồ Ba nhìn Triệu tổng hầu như không có đυ.ng đũa tới món ăn nào nói: "Triệu tổng, có muốn tôi đặt cho ngài một phần ăn riêng không?"

Vẻ mặt Triệu Tiểu Đường vẫn như thường đứng lên: "Không cần."

Cô nói xong thì giẫm giày cao gót rời đi, căng tin vừa rồi còn câm như hến trong nháy mắt lại trở nên ồn ào.

"Triệu tổng đến căng tin ăn cơm."

"Tôi tận mắt nhìn thấy, ngươi nếu như đến sớm hơn một chút thì chắc chắn ngươi cũng không tin được..."

Triệu Hy đi đến căng tin thì nhìn thấy mọi người ngồi cùng một chỗ líu ra líu ríu thảo luận với nhau, cô khó hiểu nói: "Các người đang nói cái gì vậy?"

Lâm Diệp nói: "Lão Đại, bọn họ nói buổi trưa hôm nay Triệu tổng đã đến căng tin ăn cơm."

Triệu Hy nghĩ đến rồi cong khóe miệng: "Cho nên?"

Lâm Diệp giải thích: "Thì khó mà tin nổi a, Triệu tổng đến công ty lâu như vậy cũng chưa từng bước chân vào trong căng tin đương nhiên ai ai cũng đều hiếu kỳ a."

Chuyện này mà cũng hiếu kỳ thì có gì tốt, Triệu Hy lắc đầu một cái biểu thị chính mình cũng bó tay, Lâm Diệp lắm mồm nói: "Đúng rồi lão Đại, Triệu tổng đồng ý tham gia chương trình sao?"

Không đề cập tới cái vấn đề này cũng tốt, vừa nhắc đến liền khiến Triệu Hy sinh khí. Cô đều đã nói ra điều kiện như vậy, chị cô lại còn thờ ơ không động lòng? Thực sự đúng là đầu gỗ mà thật sự đúng là Mộc Đầu Nhân mà! Không có tim không có phổi! Triệu Hy mạnh mẽ phỉ nhổ Triệu Tiểu Đường sau đó ngón tay nhấn nhấn trên màn hình điện thoại làm bộ giả vờ đang thương lượng nói: "Còn đang thuyết phục đây."

Lâm Diệp có chút nôn nóng: "Nhưng mà thời gian ghi hình sắp đến rồi a."

Lúc trước bọn họ kí hợp đồng với các nghệ sĩ, khách mời đều có một khoảng thời gian nhất định, trước sang năm liền kí hợp đồng ghi hình kỳ một nhưng mà nếu như trước sang năm đều không có ghi hình được dẫn đến thời gian liền bị kéo dài, khẳng định lại muốn tốn nhiều tiền hơn, Triệu Hy vô cùng bực bội nói: "Tôi biết, đừng nói nhiều."

Lâm Diệp nhìn cô như vậy cũng không thể làm gì khác hơn là giữ yên lặng.

Triệu Hy cầm hộp cơm ngồi ở trên băng ghế của căng tin suy nghĩ một chút rồi gửi tin nhắn cho Triệu Tiểu Đường : "Chị, chào buổi trưa a."

Triệu Tiểu Đường vừa mới mở văn kiện ra liền nhận được tin nhắn của cô, nhíu mày vài giây trả lời lại

🍬: Có chuyện gì cứ nói thẳng.

Triệu Hy nghiến răng nghiến lợi nhìn vào màn hình điện thoại vẫn một mực gõ gõ bàn phím: Cũng không có chuyện gì, là chuyện của chương trình chúng ta, chị cân nhắc một chút có được hay không?

Triệu Tiểu Đường nhìn thấy hai chữ chương trình liền cầm lấy danh sách đang để ở một bên khác, nhìn chằm chằm mặt chữ [ Tuần trăng mật 30 ngày ] trên tờ giấy nhìn rất lâu, cuối cùng một tay chống lên trán, xoa xoa ấn ấn. Cái tên Ngu Thư Hân ở trong cái danh sách này vô cùng đặc biệt, đặc biệt đến không ngờ lại xuất hiện, đặc biệt đến cô không cảm thấy mình đang dùng ngòi bút vẽ lên, một vòng, rồi lại một vòng.

Cửa phòng làm việc vang lên Hồ Ba hô: "Triệu tổng."

Triệu Tiểu Đường giương mắt: "Vào đi."

Cô đem cái tên Ngu Thư Hân trong danh sách vẽ thành một cục ném vào trong thùng rác, Hồ Ba vừa vào cửa liền nhìn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của cô hắn cung kính nói: "Vừa rồi nhìn thấy ngài không ăn được đến hai đũa thức ăn, tôi đặt cho ngài một hộp cơm ở nhà hàng trước kia ngài thường dùng."

Kì thực Triệu Tiểu Đường không đói bụng nhưng cô cũng không đến nỗi đuổi đi lòng tốt của Hồ Ba, cô gật đầu nói: "Đặt xuống đi."

Hồ Ba đem cơm nước đặt ở trên bàn trà vẫn như thường ngày mà mở cái nắp ra cho cô, đặt ra một đôi đũa sạch chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ mới chuẩn bị đi ra ngoài, Triệu Tiểu Đường gọi: "Đợi một chút."

Hồ Ba quay đầu: "Triệu tổng còn có dặn dò gì sao?"

Triệu Tiểu Đường nói: "Có phải chiều nay tôi sẽ có hai cuộc họp?"

Hồ Ba không cần suy nghĩ liền nói: "Đúng, ngài sẽ có hai cuộc họp vào lúc 1 giờ và 3 giờ."

"Nói với Trần tổng một chút để hắn thay tôi dự họp."

Tuy rằng Hồ Ba có chút nghi hoặc nhưng nguyên tắc của một trợ lý chuẩn mực chính là không được nhiều chuyện việc của bà chủ, hắn gật đầu nói: "Được, tôi lập tức liên hệ với Trần tổng."

Triệu Tiểu Đường an bài xong sau đó phất tay một cái, sau khi Hồ Ba rời khỏi đây cô đi tới bên bàn trà. Tuy rằng không cảm thấy ngon miệng nhưng vẫn là nên ăn một chút, cuối cùng cô không có gọi Hồ Ba tới mà là chính mình tự thu dọn hộp cơm đã dùng xong bước ra khỏi văn phòng.

Phòng thư ký không có ai lúc nghỉ trưa bọn họ đều sẽ nằm ở trong phòng nghỉ ngơi, Triệu Tiểu Đường đi qua hành lang không một bóng người đi tới phía cuối, cô cầm lấy túi rác trong tay ném xuống sau đó xoay người, trước mặt có hai người thư ký đang đi tới gần bọn họ cung kính hô: "Triệu tổng."

Triệu Tiểu Đường gật đầu một cái, lướt ngang qua người bọn họ đi tới chỗ khuất tầm nhìn trên hành lang thì cô vừa vặn nghe được có người đang nói chuyện.

"Nữu Nữu ngoan tết đến mẹ không trở về được, Nữu Nữu cùng ba ba đi sang nhà bà ngoại đón tết có được hay không?"

"Nghe lời, mẹ phải làm việc, làm việc mới có thể mua đồ ăn ngon cho Nữu Nữu a."

"Ừm, Nữu Nữu để ba ba nghe điện thoại."

Triệu Tiểu Đường không để ý tới cuộc nói chuyện phía sau của nàng, đột nhiên nghe được nàng cất cao âm thanh lên: "Anh đây là có ý gì, cái gì gọi là chỉ có một mình tôi bận rộn? Anh cho rằng tôi muốn sao? Trước khi sang năm lại có hai cái hạng mục lớn cần làm, tôi muốn nghỉ phép cũng không nghỉ phép được a!"

"Xin nghỉ? Làm sao xin đây? Anh đừng làm khó tôi có được không? Bà chủ của chúng tôi chính là ngay cả bản thân mình trong một năm cũng không nghỉ..."

Một năm cũng không nghỉ?

Cô ở trong mắt của nhân viên chính là một người máy đối với công việc hà khắc không có nghỉ lấy một ngày sao?

Triệu Tiểu Đường trầm mắt đi vào trong phòng làm việc xung quanh đều rất yên tĩnh, cô nhìn chằm chằm vào những đường sóng nhảy lên nhảy xuống liên tục trên màn hình máy tính, một tay chống cằm bên tai lại vang lên lời nói mà mẹ nói với cô. Lời nói mà Triệu Hy nói với cô, lời nói mà vừa rồi vô tình nghe được ở trên hành lang, còn có giọng nói mà buổi tối hôm qua cô nghe được ở trong bút ghi âm.

Triệu Tiểu Đường suy nghĩ một chút sau đó đứng dậy từ trên bàn cầm lấy túi xách cùng chìa khóa xe bước vào thang máy.

Ngu Thư Hân ngồi ở trên xe nghe được chị Lisa căn dặn: "Khoảng thời gian này tôi phải đi tìm tài nguyên cho em tạm thời sẽ không ở trong đoàn phim, em có việc gì cứ trực tiếp gọi điện liên hệ với tôi. Đúng rồi, có muốn tôi xin cho em một người trợ lý hay không?"

Bình thường nghệ sĩ mới xuất đạo sẽ không có trợ lý, công ty sẽ xem xét có cần thiết hay không cùng với sau này nghệ sĩ đó sẽ phát triển như thế nào, sau đó mới phân phối trợ lý, thợ trang điểm đi theo bên người. Ngu Thư Hân mới vừa trở lại tất nhiên sẽ không có, nàng nghe được lời nói của chị Lisa liền lắc đầu nói: "Không cần, hiện tại em đều đi theo đoàn phim liền ở tại nơi này, chuyện trợ lý không cần gấp."

Lisa nhìn nàng hiểu chuyện như vậy cười nói: "Thư Hân, tôi phát hiện em trưởng thành lên rất nhiều."

Ngu Thư Hân cầm kịch bản: "Cũng đã trải qua khá nhiều khổ cực rồi mà, với lại em chính là một người có tài."

Trong lúc hai người vừa nói vừa cười thì xe đã đến khách sạn, Lisa giúp nàng lấy hành lý xuống xe đưa vào trong phòng khách, trước dặn dò sau căn dặn nói nhiều lần nếu như có việc gì thì cứ gọi điện thoại, còn nếu không có chuyện gì thì buổi tối cũng phải gọi điện báo cáo tình hình. Ngu Thư Hân giả vờ khều khều lỗ tai nói: "Lisa tỷ, chị thật dông dài a."

"Không phải là vì em đây mới vừa quay lại sao, tôi không yên lòng bằng không tôi ở lại đây bồi em một tuần?"

Ngu Thư Hân xua tay: "Thật sự không cần, bên kia Cố đạo diễn bọn họ còn rất quan tâm em. Hơn nữa Hứa biên kịch cũng ở tại nơi này nếu như thực sự có chuyện gì em sẽ đi tìm cô ấy, chị đừng lo lắng."

Lisa gật đầu: "Nói cũng đúng."

Có Hứa Giai Kỳ ở đây, nói đúng hơn là ai cũng không thể bắt nạt được Thư Hân, cô yên tâm nói: "Vậy tôi đi trước."

Ngu Thư Hân phất tay: "Đi đi, em tiễn chị."

"Đừng đừng đừng." Lisa đẩy nàng trở lại về phòng: " Em đi thu thập hành lý đi."

Ngu Thư Hân đứng ở cửa vẫy vẫy tay tạm biệt chị Lisa, đợi đến khi chị Lisa rời đi sau đó nàng mới trở ngược lại về phòng. Căn phòng này điển hình là một căn phòng dành cho khách VIP mọi thứ trong đây đều đầy đủ hết, tận cùng bên trong còn có một cái căn bếp nhỏ trang trí rất ấm áp, lấy sắc ấm làm chủ đạo, rèm cửa sổ được kéo ra một nửa ánh mặt trời chiếu vào nhảy đến trên giường ấm áp. Ngu Thư Hân đối với điều kiện sinh hoạt trong cái căn phòng này đều vô cùng hài lòng, sau đó nàng gửi cho An Kỳ một cái tin nhắn, mới vừa đặt điện thoại xuống liền nhìn thấy màn hình lấp lóe thông báo sáng lên, nàng còn tưởng rằng là An Kỳ trả lời lại nhưng không ngờ lại là tin nhắn của Triệu Tiểu Đường .

🍬:Tôi đến rồi.

Đơn giản, thẳng thắn, quả nhiên là phong cách của Triệu Tiểu Đường, nàng không có chần chừ cầm lấy điện thoại lên gọi đi một cú điện thoại.

"Triệu tổng." Cuộc gọi được bắt máy Thư Hân hỏi: "Chị đang ở chỗ nào?"

Triệu Tiểu Đường ngồi ở trong xe mắt nhìn vòi phun nước ở bên ngoài nói rằng: "Trước cửa, em ở tầng mấy."

"Tầng ba." Ngu Thư Hân nói xong liền muốn đánh miệng mình một cái, nàng nói lại: "Vẫn là em nên đi xuống dưới đấy."

"Không cần." Triệu Tiểu Đường mở cửa xe nói: "Tôi đi lên là được."

Ngu Thư Hân không có phản bác lại, ngày mai mới là ngày mà toàn bộ đoàn phim dời vào trong khách sạn, ngày hôm nay là nàng chuyển vào đây trước cũng không có nói với ai, vì lẽ đó nếu bước ra ngoài sẽ có khả năng bị người khác nhìn thấy được. Còn không bằng nằm đàng hoàng ở trong phòng chờ Triệu Tiểu Đường đến, suy nghĩ đến đây Thư Hân liền đem số phòng nói cho cô biết, Tiểu Đường thấp giọng đáp lại sau đó cúp máy mang túi xách đi vào bên trong khách sạn.

Hành lang tầng ba vắng vẻ không có một ai, Thư Hân ở trong một căn phòng phía cuối hành lang Tiểu Đường đi tới trước cửa vừa mới chuẩn bị gõ cửa, tay cô liền đứng lại ở giữa không trung rồi thả xuống, kéo kéo vạt áo cúi đầu nhìn lại bản thân mình vài lần xác nhận không có vấn đề gì sau đó cô mới gõ cửa. Căn bản là Thư Hân đã đứng chờ ở cửa nghe được tiếng gõ cửa theo bản năng liền mở cửa ra, Triệu Tiểu Đường còn chưa kịp nói gì thì Thư Hân đã nói: "Vào nhanh."

Ngữ khí khá hung dữ Triệu Tiểu Đường sững sờ ở trước cửa, Ngu Thư Hân lo lắng sẽ bị người khác nhìn thấy được liền lôi kéo tay áo của cô, kéo cô vào trong phòng. Cánh cửa ầm một tiếng đóng lại, Thư Hân thở phào một hơi xoay người nhìn Triệu Tiểu Đường nói: "Xin lỗi a Triệu tổng, em là sợ bị người khác nhìn thấy được."

Sợ bị người khác nhìn thấy được.

Lúc trước nàng hận không thể nói cho cả thế giới biết nàng đã kết hôn, hai người bọn họ có một mối quan hệ với nhau nhưng hiện tại lại sợ bị người khác nhìn thấy được, cái cảm giác khó chịu quen thuộc ở trong ngực lại xông tới. Triệu Tiểu Đường còn chưa nói gì liền nghe được chuông điện thoại của Thư Hân vang lên, ngay cả Thư Hân cũng giật mình, nàng đi tới bên bàn trà cầm lấy điện thoại lên: "Ừm."

Hứa Giai Kỳ mang theo hoa quả cùng đồ ăn vặt đi ở trên hành lang, cô cười nói với đầu dây điện thoại ở bên kia: "Em đến khách sạn rồi chứ? Có đang làm gì không?"

Ngu Thư Hân chần chờ vài giây: "Đã đến rồi còn đang thu thập hành lý."

Giọng nói của Hứa Giai Kỳ càng thêm ý cười: "Tôi biết em đã đến rồi, vừa rồi có gặp phải Lisa tỷ, tôi có mua một chút hoa quả cùng đồ ăn vặt em ra mở cửa có được không?"

Vẻ mặt Ngu Thư Hân liền cứng ngắc lại, nàng quay đầu mắt nhìn về phía cánh cửa rồi lại nhìn vào mắt Triệu Tiểu Đường cực kì chậm rãi nói: "Chị đang ở đâu?"

Hứa Giai Kỳ đứng ở trước cửa phòng nàng, đưa tay ra một bên gõ cửa một bên nói với người trong điện thoại: "Tôi đang đứng ở trước cửa phòng của em."

Ngu Thư Hân nhất thời hít một hơi thật sâu không có thở ra! Trợn mắt lên!!
« Chương TrướcChương Tiếp »