Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Chương 2: Đắc ý và vui vẻ

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Pinkie

Rời khỏi nhà họ Triệu đơn giản hơn so với Minh Khê nghĩ.

Sự thật chứng minh, đúng là kiếp trước cô đã mua dây buộc mình. Một khi cô từ bỏ những người này trước thì cô sẽ không còn giữ tâm trạng khổ sở, lo sợ không đâu nữa.

Bây giờ, trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất, là làm sao để giữ được cái mạng nhỏ của mình.

Năng lực hành động của cô rất nhanh, sáng sớm hôm sau đã xử lý xong thủ tục chuyển lớp, sau đó cô bắt đầu chuyển sách vở.

Hệ thống đã cho Minh Khê một cái chậu không, chỉ có đất trong chậu —— nhưng mà cũng chỉ có Minh Khê mới có thể nhìn thấy.

“Mỗi khi vận khí của ký chủ tích lũy nhiều thêm từng chút một, một mầm nhỏ sẽ mọc lên. Chỉ khi nào cây mọc um tùm trong chậu, vận khí của nhân vật phản diện trên người ký chủ mới có thể bị tiêu trừ. Đến khi đó, kết cục của ký chủ mới không phải lại là ‘chết không tử tế’.”

“Thậm chí, nếu như cây cô trồng mọc rậm rạp trong chậu, vận khí của cô còn có thể vượt cả Triệu Viên.”

Minh Khê hỏi: “Cái này có ảnh hưởng tới những người bị tôi hít vận khí không?”

“Không bị ảnh hưởng, ký chủ có nghe nói về cột phát wifi không, ký chủ hít vận khí của bọn họ, nhưng vận khí của bọn họ sẽ không bị giảm đi.”

Minh Khê an tâm.

Sau khi nhận lấy chậu cây, cô rất thích thú, lập tức thử nó trên người của lớp trưởng lớp 6, đi tới, cho lớp trưởng một cái ôm thật to.

Lớp trưởng lớp 6 cảm thấy thụ sủng nhược kinh(1).

(1) Thụ sủng nhược kinh: Được yêu thích mà hoảng sợ.

Minh Khê vừa cùng lớp trưởng thâm tình ôm nhau vừa nhìn chằm chằm chậu hoa trên không trung, giống như người chồng đang chờ vợ mình sinh em bé vậy.

… Kết quả… Ôm người ta đã ba phút, nhưng đống đất trong chậu hoa vẫn trơ trụi, không có bất kỳ động tĩnh gì.

Ngừng mấy giây.jpg.

Minh Khê: “…”

Hệ thống an ủi: “Lớp trưởng của ký chủ thật sự quá bình thường, tỷ số mang lại vận khí chỉ có 0,000001%. Cô vẫn nên đặt tâm trí vào những người ở hàng đầu của danh sách nhé!”

Cả người Minh Khê không ổn chút nào.

Chậu cây to bằng cái đầu của cô, cô phải trồng đến khi nào? Còn phải vượt qua cả Triệu Viên nữa đấy, cô đã thành Phật rồi, chỉ cầu cho bản thân không phải chết vì bệnh nan y là được.

Mang theo trái tim bi thương, Minh Khê cùng lớp trưởng thở hồng hộc, chuyển toàn bộ sách vở tới dưới lầu tòa nhà của lớp nâng cao, lớp chuyên và lớp quốc tế.

Cô mặc đồng phục rộng thùng thình sẫm màu của trường A, mái tóc đen nhánh, dài tới xương quai xanh, nước da trắng lạnh, trên cổ có miếng ngọc bích được đeo bằng một sợi dây màu đỏ.

Trên chóp mũi trắng nõn của cô đổ đầy mồ hôi, nhưng mặt vẫn luôn được khẩu trang che kín.

Cái khẩu trang này làm cho Minh Khê cảm thấy khó thở. Nhưng cô không thể tùy tiện tháo ra.

Kiếp trước cô đã không nghe lời căn dặn của bác sĩ, không chịu đeo khẩu trang, chỉ bôi kem chống nắng, kết quả là trên mặt cô vẫn có một vết nhàn nhạt, thuốc trị sẹo cũng không có tác dụng gì.

Nhìn xa thì khó thấy được, nhưng khi nhìn gần, thì nó giống như một vết ố nhỏ trên một chiếc bình hoa xinh đẹp vậy, khiến cho tạo hóa căm phẫn đến mức “Trời sinh bất công, ta phải ghi dấu lên đây, không nên để cho mọi vật trên đời này được hoàn mỹ.”

Nếu gương mặt của cô xinh đẹp hơn, danh hiệu hoa khôi giảng đường có khả năng cũng không tới lượt Triệu Viên.

Minh Khê cũng rất bất đắc dĩ, có thể cũng bởi vì cô là nhân vật phản diện, cho nên đi đến đâu cũng bị chèn ép.

Nói chung, kiếp này cô nhất định phải chịu đựng, chờ đến khi vết thương lành hẳn rồi mới tính tiếp.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Thẩm Lệ Nghiêu đang xử lý những món quà mà người nào đó thừa dịp cuối tuần đã nhét vào trong hộc bàn của cậu. Bảng mạch chưa hoàn thành, bộ sách đề thi dày cộm đều bị những hộp quà này ép vào một góc.

Cậu cầm thùng rác tới bên cạnh bàn, động tác mạnh đến mức làm phát ra âm thanh ‘loảng xoảng’.

Cậu rũ mắt, nhìn cũng không thèm nhìn, đùa hết đống quà tặng lộn xộn trên bàn vào thùng rác.

Cậu dùng hai ngón tay, kẹp lấy một lá thư màu hồng ra.

Người gửi bức thư tình này có lẽ sợ cậu sẽ ném đi mà không thèm nhìn, nên đã đặc biệt dùng một sợi dây, buộc thắt nút qua bì thư, rồi bỏ trong chiếc túi sau đó buộc chặt vào tấm huy chương vàng mà cậu đặt trên bàn.

Hàng chân mày lạnh lùng của Thẩm Lệ Nghiêu nhíu chặt, như có thể kẹp chết một con ruồi.

Một giây tiếp theo, ‘lạch cạch’ một tiếng, cả bức thư tình và tấm huy chương vàng bị ném vào trong thùng rác.

Có mấy người đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “—— Đó không phải là Triệu Minh Khê sao? Sao cậu ấy lại dọn đồ qua đây? Mẹ nó, cậu ấy thực sự đã lọt vào top 5 ư!”

Động tác đang kéo ghế ra của Thẩm Lệ Nghiêu đột nhiên dừng lại.

Diệp Bách quay đầu từ cửa sổ quay vào, nói: “Mẹ nó, Nghiêu thần, cậu có biết chúng tớ vừa nhìn thấy cái gì không? Triệu Minh Khê ở dưới lầu! Cậu ấy thực sự quá trâu bò, chưa đến đường cùng thì chưa bỏ cuộc, đi sớm về trễ cả một năm trời —— chỉ vì muốn được chung lớp với cậu, cậu có cảm nghĩ gì không?”

“Nhàm chán.”

Vẻ mặt của Thẩm Lệ Nghiêu dường như không hề dao động, cậu ngồi xuống, rũ mắt, xử lý bảng mạch robot nhỏ: “Top 5 của lớp thường có thể tự do chuyển lớp là quy định của trường học, đây là quyền lợi của cậu ấy, không liên quan gì đến tớ.”

“Sắp tới lớp rồi, nếu cậu ấy chuyển tới lớp chúng ta, lại tiếp tục mặt dày quấn lấy cậu thì làm sao bây giờ?”

“Kết quả vừa mới công bố, cậu ta đã khuân đồ tới rồi, hành động cũng quá nhanh đi!”

Mí mắt Thẩm Lệ Nghiêu cũng không thèm nâng, lạnh lùng nói: “Tớ không yêu sớm.”

Ngọn lửa bát quái vừa mới nhen nhóm của mọi người đã nhanh chóng bị dập tắt bởi sự lạnh lùng của Thẩm Lệ Nghiêu.

Triệu Minh Khê đã chuyển đến trường này từ một năm trước, nhưng không bao giờ tháo khẩu trang trên mặt xuống, nghe nói là không may bị thương ở mặt, phải đeo khẩu trang để chống ánh nắng trực tiếp. Nhưng mà trong lớp chuyên này, không mấy ai cảm thấy hứng thú với gương mặt của cô, người ta nghĩ rằng gương mặt của cô chỉ đẹp trên trung bình, không có gì mới lạ.

Cái mà bọn họ hứng thú là chuyện Triệu Minh Khê theo đuổi Thẩm Lệ Nghiêu, cô gái này đủ quyết liệt, đủ nghị lực, kiên trì vượt qua hai mươi mấy người của lớp thường để lọt được vào top 5. Chỉ là muốn chuyển qua lớp này.

Nhưng nhìn dáng vẻ hờ hững, lạnh lùng của Thẩm Lệ Nghiêu, mọi người cũng biết Thẩm Lệ Nghiêu không có hứng thú với cô gái của nhà thế giao với gia đình nhà cậu ấy.

Diệp Bách sờ sờ mũi: “Nhưng mà cậu yên tâm đi, cậu ta đến lớp chúng ta, nếu như không theo kịp tiến độ, vẫn phải quay về lớp ban đầu của cậu ta, cậu ta sẽ không kiên trì được bao lâu đâu. Thực sự muốn quấn lấy cậu, làm ảnh hướng tới chuyện học hành của cậu, tớ nghĩ chỉ sợ thầy giáo cũng muốn đuổi cậu ta trở lại.”

Thẩm Lệ Nghiêu cau mày, đang muốn nói thì Triệu Minh Khê và lớp trưởng xuất hiện bên ngoài hành lang.

“Tới rồi, tới rồi.” Có người cười nói: “Nghiêu thần, những ngày sau này của cậu chắc phải rất màu sắc đấy, cậu tự cầu phúc —— “

Nhưng mà, lời còn chưa nói hết thì đã thấy Triệu Minh Khê và lớp trưởng lớp 6 đi dọc hành lang, cứ như vậy đi ngang qua hành lang lớp bọn họ.

“…”

Bầu không khí trong lớp chọn đột nhiên lặng đi trong năm giây.

Diệp Bách kinh ngạc: “Phía trước là lớp quốc tế, cậu ta đi nhầm sao?”
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Chỉ đọc tại gacnhomongmo.wordpress.com mới là trang chính chủ, còn lại đều ăn cắp!

Lớp chuyên sát vách nghĩ thế nào, Minh Khê không có tâm tư để nghĩ tới.

Khi cô ôm sách bước vào từ cửa sau của lớp quốc tế, thì đột nhiên trước mặt cô bỗng đen kịt, giống như đang giẫm trên bông vậy.

“Kiếp trước có lúc cũng bị như vậy, tôi còn tưởng rằng tôi bị tụt huyết áp, chờ một chút ——” đột nhiên Minh Khê bừng tỉnh, “Đây là dấu hiệu bệnh nan y của tôi, đúng không?”

“Đúng vậy, nếu không, cô nghĩ thế nào?” Hệ thống: “Tiểu thuyết của người ta cũng phải chú ý tới logic với điềm báo chứ? Cho dù nhân vật phản diện có làm cho người ta ghét cỡ nào thì cũng không có khả năng đột nhiên bệnh mà chết được. Nhất định phải có chi tiết ‘Triệu Minh Khê không hiểu sao lại cảm thấy không khỏe’, ‘Mắt cá chân của Triệu Minh Khê có vết bầm lâu ngày, không tan’ như vậy thì mới mở đường và ám chỉ cho độc giả.”

“…” Minh Khê đã không còn sức lực để nghe hệ thống trêu chọc. Cô ôm sách, bước đi lảo đảo, phía trước đen kịt lại xuất hiện một số ánh sáng trắng nhạt trên mấy cái ghế ngồi.

Hệ thống nói: “Đó là vận khí, càng sáng thì chứng tỏ là có người đứng vị trí càng cao trong danh sách mà tôi đưa cho cô đã xuất hiện.”

Minh Khê như cá sắp chết đuối, không chút suy nghĩ, lập tức đi về phía điểm sáng nhất bên phải.

Sau khi ngồi xuống, cô thả lỏng hai tay, làm cho mấy cuốn sách rơi đầy trên mặt đất.

Không để ý tới nhiều thứ như vậy, cô nằm sấp xuống bàn, nhìn về phía điểm sáng nhất bên phải, hít một hơi thật sâu.

Mùi nhựa thông thoang thoảng xen lẫn một ít mùi thuốc Đông y tràn ngập quanh chóp mũi, dường như lượng không khí sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái được truyền vào não, ngay lập tức đã làm dịu cơn khó chịu của Minh Khê.

Mà chậu cây trước mặt cô bỗng nhiên run lên, ở sát mép xuất hiện một cây con rất mảnh và mỏng xuất hiện, chưa đầy một milimet, thoạt nhìn giống như một phần mười của một chồi cây hoàn chỉnh —— nhưng như vậy cũng đủ làm cho Minh Khê mở to hai mắt, thiếu chút nữa mừng đến chảy nước mắt.

“Đây là cái gì?! Tại sao đột nhiên cái đầu tiên đã nhú lên?” Cô mừng rõ hỏi hệ thống.

Hệ thống: “Cô nhìn xem người cô ngồi bên cạnh là ai.”

Minh Khê ngẩng đầu.

Cả lớp quốc tế vô cùng im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn trên người cô.

Tất cả mọi người đều nhìn cô gái lạ mặt đang đeo khẩu trang với ôm sách vở trên tay này, không thèm bắt chuyện, chỉ chạy nhanh qua lối nhỏ rồi đặt mông ngồi xuống hàng thứ hai từ dưới lên.

Sau đó còn hướng người về phía Phó Dương Hi hít một hơi thật sâu.

Khi còn đang khϊếp sợ, bỗng có người nói một câu: “Mẹ nó, cậu thật sự lợi hại.”

Có người còn nhỏ giọng nhắc nhở: “Người ngồi bên cạnh cậu chính là anh Hi, cậu còn ngửi anh ấy, chờ anh ấy tỉnh ngủ thì cậu nhất định xong đời.”

Anh Hi = Phó Dương Hi?

Minh Khê lập tức nhìn sang bên phải.

Thứ đầu tiên đập vào mắt Minh Khê là một cái ót, mái tóc xù ngắn màu đỏ vô cùng ‘kiêu ngạo’.

Thiếu niên đang gục trên bàn, đeo tai nghe chống ồn màu bạc, trên tay cầm một chiếc áo khoác thể thao, quay lưng lại với cô lười biếng ngủ. Cậu ấy cao ít nhất 1m8, bởi vì chân dài nên phải gập lại ở dưới bàn, bên trên mặc áo dài tay màu đen, cần cổ trắng nõn có đeo một cái đầu lâu màu đen.

Từ góc độ của Minh Khê nhìn sang chỉ có thể thấy được một nửa gương mặt của cậu ấy, dưới đuôi mắt phải có nốt ruồi lệ cực nhỏ, tướng mạo cực kỳ đẹp trai, hàng lông mày khẽ nhíu, gương mặt nhăn nhó như đang không thể kiềm chế được, tựa như bầu trời sắp nổ tung, tóc xù dựng đứng.

Trong đầu Minh Khê lập tức xuất hiện vài từ “Người đẹp táo bạo ngốc nghếch”.

Có người hỏi: “Cậu là ai? Cái vị trí kia chưa từng có người ngồi.”

Minh Khê quay đầu về phía người kia, trả lời: “Tớ là Triệu Minh Khê, từ lớp thường số 6 chuyển tới, vì sao vị trí này lại không thể ngồi?”

“Cậu muốn chết sao?” Người kia có vẻ kinh ngạc: “Cậu đã nghe nói về thái tử gia của nhà họ Phó chưa?”

Đại ca phách lối của trường.

Có người dám can đảm ngồi bên cạnh cậu ấy, nhất định cũng bị đe dọa, và phải chịu làm chân sai vặt.

Thế nhưng Minh Khê ước gì có thể làm chân sai vặt cho Phó Dương Hi.

Chạy vặt nhiều lần thì chẳng phải giá trị vận khí của cô sẽ càng tăng hay sao?

Dù sao cũng phải chết, MInh Khê không cảm thấy một chàng trai ngốc nghếch mười bảy tuổi có thể gây ra nhiều mối đe dọa cho mình nhiều hơn là vận rủi của nhân vật phản diện.

Minh Khê phải nhanh chóng nắm chắc cơ hội, lén lút hít một hơi thật sâu, tiếp tục hít vận khí trên người Phó Dương Hi.

Nhìn ánh sáng trắng mờ ảo bao phủ quanh người cậu ta cuối cùng cũng chuyển đến trên người mình, tuy rằng chỉ nhỏ bằng một móng tay, có thể không đáng kể nhưng tốt xấu gì cũng để cho Minh Khê có hy vọng.

Cô ung dung nhặt hết đống sách ở trên mặt đất lên đặt trên bàn, “Ừ, tớ đã biết, nhưng không phải là không còn chỗ nào khác để ngồi hay sao, tớ ngồi đây trước đã.”

Tất cả các bạn trong lớp quốc tế sững sờ nhìn cô.

Có không ít người đã tiếp cận Phó Dương Hi, nhưng bạn nữ đeo khẩu trang, không nhìn thấy rõ mặt mũi thế nào này là người đầu tiên tiếp cận với thái độ ‘đột kích khác người’ như vậy.

Cô nàng còn hít cậu ấy.

Hít anh Hi giống như hôn hít một con mèo vậy.

Ôi trời ơi!

Hai bên trái phải ầm ĩ như vậy đã làm cho Phó Dương Hi tỉnh dậy.

Phó Dương Hi vừa tỉnh, không ai dám nói tiếp, mọi người đều im lặng chờ cậu nổi giận.

Phó Dương Hi tháo tai nghe chống ồn ném xuống bàn, buồn bực xoa loạn tóc mình, động tác từ từ chậm rãi.

Sau đó, cậu lục bên trong cái túi trên bàn, nhắm mắt lấy một lọ màu trắng ra, bên trong đựng loại vitamin gì đó, rồi đổ ra lòng bàn tay.

Ánh mắt Minh Khê phát sáng lấp lánh nhìn cậu, dùng ánh mắt như đi trên đường phát hiện cột phát wifi, như giữa mùa hè oi bức nhìn thấy dưa hấu ướp lạnh, như con mèo quý nhất trong quán cà phê mèo mà nhìn cậu, cầm cốc nước trên bàn đưa qua cho cậu.

“Cảm ơn!” Phó Dương Hi vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói khàn khàn.

Cậu uống một ngụm nước rồi nhắm nghiền hai mắt, nuốt thuốc xuống.

Sau khi uống thuốc xong thì đột nhiên cậu mới ý thức được sự tồn tại của Minh Khê.

Phó Dương Hi phản ứng rất lớn, đứng vọt dậy, người cao chân dài, lúc cậu đứng lên, cái bàn phía sau suýt chút nữa bị hất tung. Từ trên cao nhìn xuống Minh Khê, khuôn mặt cậu kéo banh ra, cả người tràn ngập hơi thở người khác chớ tới gần, “Cô là ai, ngồi bên cạnh tôi làm gì?”

Các bạn trong lớp quốc tế nói, nghĩ cũng không cần nghĩ, nhất định là người hâm mộ của cậu.

Minh Khê nhẫn nhịn, giải thích với cột phát wifi mạnh nhất trong tương lai của mình: “Tớ là Triệu Minh Khê, mới từ lớp 6 của lớp thường chuyển lên đây.”

Thảo mai. Mọi người đều nghĩ thầm, lại còn là nỗ lực thi lọt vào top 5, liều mạng mới chuyển đến đây.

Đêm khuya thắp đèn đọc sách, cực khổ luyện biết bao nhiêu đề.

Chắc chắn, phải thích bao nhiêu thì mới được như thế này.

Hiển nhiên Phó Dương Hi cũng nghĩ đến điểm này, có chút không được tự nhiên, lời thô tục đến bên mép lại nuốt lộn vào, nhưng sắc mặt cậu vẫn cáu kỉnh như cũ, “Lập tức đổi chỗ ngồi, bên trái, bên phải của tôi chưa bao giờ có người ngồi.”

Minh Khê cũng biết sẽ không có dễ dàng như vậy. Cô đặt mông xuống ghế, không muốn nhúc nhích. Cô phải rời đi trước khi cậu ta nổi trận lôi đình. Nhưng khi nhìn quanh, toàn bộ những người trong lớp quốc tế, chỉ có vận khí trên người Phó Dương Hi là mạnh nhất —— mỗi ngày cô hít nhiều hơn một chút, không chừng mười ngày nửa tháng gì đó có thể mọc lên vài chồi cây.

“Để tớ đi chỗ khác, như vậy chẳng khác nào là muốn mạng của tớ sao.”

Nội tâm Minh Khê đang os, đột nhiên cảm thấy cả lớp im lặng.

Cô rùng mình ngẩng đầu lên nhìn, mọi người đang há to mồm, giương mắt nhìn cô, dùng ánh mắt ngạc nhiên vạn phần mà nhìn cô.

Hai tai Phó Dương Hi đỏ lên, hổn hển nói: “Cậu, cậu nói cái gì?”

Cô mới phát hiện cô đã không cẩn thận nói ra những lời chọc gậy bánh xe rồi.

“Dọn hết sách vở của cậu ta, bảo cậu ta đi chỗ khác.”

Phó Dương Hiệu đang cứng rắn, lạnh lùng nói, thì giáo viên chủ nhiệm lớp quốc tế ôm một chồng sách tức giận đùng đùng đi vào lớp, vừa bước vào thì đã dùng ánh mắt dò xét nhìn quanh cả lớp, sau đó nhìn Phó Dương Hi.

Lúc này, Minh Khê mới chợt nhớ tới tình tiết này.

Nguyên tác chủ yếu tập trung vào Triệu Viên, Triệu Trạm Hoài, còn có cả cô nữa, nên nội dung miêu tả Phó Dương Hi cũng không nhiều. Nhưng Minh Khê còn nhớ ở kiếp trước, chính là ngày sau khi Triệu Viên xuất viện, trước cổng trường có thông báo chỉ trích vài học sinh lớp quốc tế đã tham gia đua mô tô vào cuối tuần.

Đương nhiên, với thân phận của Phó Dương Hi, không có khả năng sẽ bị xử phạt, bởi vậy trong danh sách đều là những học sinh xui xẻo không liên quan.

Nhưng vừa bước vào, giáo viên chủ nhiệm đã nhìn chằm chằm Phó Dương Hi, chuyện này chắc chắn có liên quan đến Phó Dương Hi.

Quả nhiên, ngay sau đó, giáo viên chủ nhiệm mặt mày xanh mét đi tới, quẳng một tập báo xuống: “Phó Dương Hi, em xem thử mình đã làm chuyện tốt gì rồi!”

Tờ báo nện trước mặt Minh Khê, dọa cô sợ tới mức mí mắt giật giật, cô liếc nhìn thì phát hiện nguyên nhân là có học sinh của trường trung học A đã báo cáo việc này. Đoán chừng tiền thưởng của giáo viên chủ nhiệm sẽ bị trừ hết, khó trách lại giận dữ như vậy.

Hầu hết mọi người trong lớp đều biết chuyện này, nhất thời im bặt, không ai lên tiếng.

Phó Dương Hi dùng chân móc một cái ghế, dứt khoát ngồi xuống, tiện tay cầm tờ báo lên lật xem, rồi bật cười thành tiếng: “Thầy Trương, thời đại nào rồi mà thầy còn đọc báo vậy.”

Thầy giáo chủ nhiệm nổi trận lôi đình, đầu nổi cả gân xanh, “Thật đúng là không ai có thể quản được cậu? Bây giờ, cậu lập tức cút đi chạy 30 vòng cho tôi! Hôm nay không chạy xong thì đừng hòng làm chuyện gì khác, rồi đến phòng giáo viên chờ phụ huynh của cậu đến!”

Nụ cười trên môi Phó Dương Hi chợt tắt, anh nhìn chằm chằm vào giáo viên chủ nhiệm, vừa muốn nói gì thì đột nhiên Minh Khê ở bên cạnh ‘hít’ một cái rồi đứng dậy.

“Cái kia, em có thể chạy thay cậu ấy được hay không?”

Vốn dĩ trong lớp quốc tế không ai dám thở mạnh, nhưng giờ phút này tất cả mọi người đều bị sốc.

Hệ thống: “Giá trị lao động đổi lấy vận khí có tỷ suất mang lại vận khí cao nhất, nếu như tôi tính không sai, lúc ký chủ chạy xong thì ít nhất sẽ trồng được ba chồi.”

Minh Khê kích động đến mức choáng váng, hai mắt lập tức sáng ngời, 30 vòng là 12km, như vậy thì hít được không ít vận khí đâu đấy?!

Minh Khê nắm đôi tay đang run rẩy của mình lại, vô cùng kích động. Đột nhiên cô cảm thấy có được chậu cây vận khí cũng không có khó khăn như vậy, có thể cô sẽ thực sự thoát khỏi số phận mắc bệnh nan y của nữ phụ ác độc!

Thế nhưng trong lòng mọi người: Mẹ nó, có cần thích người ta đến mức như vậy không?

Số người tiếp cận Phó Dương Hi không ít, nhưng thành thật mà nói, có rất ít người khác giới thực sự thích anh Hi của bọn họ. Không phải vì tiền thì cũng là vì nhà họ Phó. Ngoài những thứ này ra, nhiều lắm họ chỉ tới đưa thư tình, chocolate là xong, đây là người đầu tiên làm điều này.

Đừng nói đến việc bọn họ chết lặng, ngay cả Phó Dương Hi cũng vậy, lần đầu tiên trong mười bảy năm qua cậu nhìn thấy cảnh này.

Cậu đã từng gặp những người sợ cậu, nịnh bợ cậu, cũng đã gặp những người nói thích cậu nhưng rất ít khi gặp người thực sự vì cậu mà làm chuyện gì đó.

Rốt cuộc Phó Dương Hi cũng nghiêng đầu, nhìn Minh Khê thật kỹ, cô gái mảnh khảnh, làn da trắng nõn như ngọc, ngón tay nhỏ khéo léo như củ hành, đang hơi run run —— rõ ràng đối với việc chạy 30 vòng, cậu ta sợ muốn chết, run như cầy sấy mà cũng đứng ra xung phong.

Giáo viên chủ nhiệm đã sắp tức chết rồi, lửa giận thoáng cái chuyển lên người Minh Khê: “Được, vậy em chạy đi, không chạy xong thì không cho phép trở về lớp!”

“Vâng!” Minh Khê lập tức chạy ra ngoài như một mũi tên.

—— Vì rất sợ giáo viên chủ nhiệm tiếp tục trừng phạt Phó Dương Hị, rất sợ chủ nhiệm lớp hối hận, cho nên cô lập tức bắt đầu chạy không chút do dự sao?

Ngồi ở hàng ghế cuối cùng, Kha Thành Văn vuốt cằm kinh ngạc, trợn mắt há mồm vỗ vỗ lưng Phó Dương Hi: “Anh Hi, trời ơi, ở đâu mà anh trêu chọc một cô gái thế này, tớ xem đây quả thực là —— “

Tìm không được từ thích hợp để hình dung, Kha Thành Văn dùng một câu miêu tả trần trụi nhất “yêu thích điên cuồng”.

Tầm mắt Phó Dương Hi dừng bên ngoài cửa sổ, có bóng dáng của Minh Khê đang chạy xuống lầu, cố giữ vẻ lạnh lùng trên mặt, nhưng hai tai cậu lại đỏ lên như cũ, không thể nào kiểm soát được.

Cậu rũ mắt xuống, liếʍ môi, cố gắng tỏ vẻ đắc ý và hài lòng.

“Lợi hại.” Cậu làm ra vẻ rất đau đầu: “Mị lực của bản thân, không còn cách nào.”

“Không thể để cho cậu ấy chạy 30 vòng được, nếu không tớ sẽ rất mất mặt.” Cậu chậm rãi nói: “Để tớ đến sân thể dục chạy thay cậu ấy.”

“…”
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Tin tức từ lớp quốc tế bên này truyền đi quá nhanh, vừa tan học thì đã truyền tới lớp chuyên.

Có một bạn nam từ bên ngoài xông vào: “Tin tức cực lớn, Nghiêu thần, cậu được giải thoát rồi! Nghe nói lần này Triệu Minh Khê xin chuyển tới lớp quốc tế!”

Lớp chuyên đặc biệt quan tâm tới nhân duyên của Thẩm Lệ Nghiêu, cho nghe thấy chuyện liên quan đến Triệu Minh Khê, người tích cực theo đuổi nhất này thì đều quay đầu nhìn, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Diệp Bách: “Làm sao có thể???”

Cậu học sinh kia: “Hơn nữa, hình như bây giờ cậu ta đã đổi, đổi người theo đuổi —— hình như cậu ta đang theo đổi Phó Dương Hi. Lớp quốc tế nói là cậu ấy xin bị phạt chạy thay cho Phó Dương Hi.”

“…”

Không khí trầm mặc năm giây.

“Triệu Minh Khê làm sao vậy? Thẩm Lệ Nghiêu, nhất định cậu ta cố ý đấy?” Diệp Bạch căn bản không tin.

Còn theo đuổi Phó Dương Hi đấy, trước đây, cậu ta chưa từng gặp Phó Dương Hi.

Thế nhưng, ngoại trừ chuyện này ra, chuyện gì đã xảy ra để cậu ta chuyển qua lớp quốc tế? Thật vất vả mới thi lọt vào top 5, có cơ hội chuyển lớp, nhưng lại nhất quyết không chịu chuyển tới lớp chuyên.

Tháng sau, nếu cậu ta muốn lại tiếp tục lọt vào top 5, thì cũng sẽ không dễ dàng như vậy đâu.

“Chuyện này không liên quan đến cậu.”

Chẳng biết từ lúc nào, Trầm Lệ Nghiên cũng nhìn về phía cửa sổ, trên đường chạy không có ai cả, hầu hết phạt chạy đều sẽ chạy bên trong sân thể dục.

Nhưng khi Diệp Bách nhìn sang thì cậu nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Sắc mặt cậu thoạt nhìn lạnh lùng hơn bao giờ hết: “Mọi người về chỗ ngồi của mình đi.”

—————

Tác giả có lời muốn nói:

Dương Hi – 17 tuổi: Cô ấy đối với mình nhất kiến chung tình? Cô ấy thích mình. (xấu hổ)

Dương Hi – Thật lâu sau đó, khi biết được chân tướng: Nước mắt chảy ròng ròng.
« Chương TrướcChương Tiếp »