Chương 9: Người không đυ.ng thú, thú không đυ.ng người

Chương 9: Người không đυ.ng thú, thú không đυ.ng người

Edit: -Jenny-

Bùi Thủy nhìn thấy ánh sáng trên mặt đất bị ác tì che lại, đi một vòng tròn quanh ngăn tủ.

Bao để bắt mèo hoang kia nàng đã gặp qua, thực sự rất dài rất lớn, chỉ cần nàng chạy ra nhất định sẽ bị ác tì bắt vào trong bao.

Làm sao bây giờ?

Bùi Thủy trong lòng gấp gáp đến lông tóc đều đã đổ đầy mồ hôi phải. Đột nhiên, nàng nhìn thấy một cánh tay đem cây gậy thô bạo tiến vào.

Thời điểm nàng nghiêng người tránh đi, phát hiện ngón tay nha hoàn đang đè trên cây gậy.

Ánh mắt Bùi Thủy sáng lên, nhào qua thử mở hàm răng nhọn, hung hăng cắn một phát thật mạnh lên ngón tay của nha hoàn, rất mau liền nếm được mùi máu tươi.

"..."

Nha hoàn sợ hãi kêu lớn một tiếng, buông lỏng ra gậy ra, lúc rút tay về kéo theo cả tiểu thú cắn mãi không buông ra theo.

"Súc sinh, buông ngón tay ta ra."

Nha hoàn đau đến thét chói tai, bên ngoài Sở Uyển Nhược nghe được đôi mắt đẹp khẽ nhúc nhích nhưng lại bình tĩnh vuốt ve chó lông xù trong ngực mình, không hề có ý định xoay người đi giúp nha hoàn.

Nha hoàn là hạ nhân cho dù bị cắn đứt ngón tay, cũng bằng mọi cách phải đánh chết con chuột kia.

Nàng ta là chủ tử thân phận tôn quý, một chút thương tích đều chịu không nổi.

"Đánh chết con chuột kia, nếu không đánh chết nó, ngươi cũng đừng mong ra ngoài băng bó vết thương."

Sở Uyển Nhược giương cao âm thanh, nàng không muốn buổi tối Bảo Nhi ngủ bị chuột cắn.

Nha hoàn đau khóc, bên ngoài lời nói của phu nhân đối cô ta giống như thánh chỉ, chỉ được làm theo, không thể cãi lời. Cô ta lệ rơi đầy mặt chịu đựng đau đớn, tay trái nắm lấy cây gậy trên mặt đất, dùng sức đánh xuống tiểu thú đang dùng sức cắn.

"..."

Lại một tiếng hét thảm nhưng không phải phát ra từ trong miệng tiểu thú, mà xuất từ trong miệng nha hoàn.

Gậy gỗ không gõ trúng tiểu thú, nhưng lại làm cho ngón tay bị gõ của cô ta sưng lên, máu chảy đầm đìa.

Tiểu thú giảo hoạt phá cửa sổ nhảy ra, trước khi rời khỏi còn xoay người lại phỉ nhổ nha hoàn.

Phi!

Ác tì.

Đánh vào tay của mình! Xứng đáng a! Tự làm tự chịu!

Bùi Thủy cố ý đi đường vòng đến trước cửa. Thi triển công phu, chớp mắt một cái chui đầu vào trong váy của Sở Uyển Nhược, dọa nàng tả nhảy cẫng lên, hoa dung thất sắc, cho rằng dưới chân là chuột biết cắn người.

Người không đυ.ng thú, thú không đυ.ng người, người phạm tội tài trời với thú, thú tất cắn người.

Bùi Thủy cắn một cái vào cổ chân Sở Uyển Nhược, nàng ta gọi ác tì đánh chết nàng, vết cắn này xem như là hồi báo nàng ta.

Ai!

Bùi Thủy thật muốn đem nàng ta cắn chết, cũng không quá chân thực.

Tiểu thú cắn người, chớp nhoáng bỏ chạy không thấy tung tích.

Nha hoàn từ trong phòng đi ra, Sở Uyển Nhược đã chịu kinh hách, nhìn cũng chưa nhìn một cái ngón tay nha hoàn huyết nhục mơ hồ, dùng sức đánh cô ta một bạt tai.

Một tiếng chát giòn tan vang lên.

Nha hoàn bị đánh đến đầu phát ong ong, nghe được âm thanh Sở Uyển Nhược khóc: "Nô tỳ đáng chết, chỉ có một con chuột cũng đánh không xong, còn để nó ra cắn bổn phu nhân, ta lưu ngươi lại có ích gì?"

Chó lông xù bị quăng ngã đã bị dọa chết khϊếp, Sở Uyển Nhược đã chịu kinh hách, nào còn quản nó? Trực tiếp đem nó ném trên mặt đất.

Chó lông xù chưa chưa từng bị Sở Uyển Nhược đối đãi thô lỗ, bản năng nó vô cùng tín nhiệm Sở Uyển Nhược trong thoáng chốc bị quăng xuống, mắt chó ngây người trừng ra.

Nha hoàn bị dọa, quỳ trên mặt đất ôm đầu ngón tay máu chảy không ngừng, cả người phát run nói: "Nô tỳ cũng bị con súc sinh kia cắn ngón tay. Phu nhân, nô tỳ đối ngài tuyệt đối trung thành! Ngài xem ở nô tỳ đã trung thành như vậy, tha cho nô tỳ một lần! Nô tỳ nhất định sẽ bắt lấy súc sinh kia, đem nó đặt ở trong chảo dầu cho cấp phu nhân hết giận."

Sở Uyển Nhược trên người không hề còn dáng vẻ uyển chuyển ôn nhu, mi nhăn lại, đôi mắt xinh đẹp đầy nước mắ chứa ý hận, không biết là hận nô tỳ không đánh chết chuột hay là nỗi hận với con chuột cắn nàng ta?

Bùi Thủy sau khi đã chạy một quãng khá xa, phi phi nước bọt trong miệng, nàng vừa rồi cắn cổ chân mỹ nhân, miên vớ đều cắn vào trong miệng, thật ghê tởm.

Lông tốc trên người tiểu thú run run lên, trốn ở phía dưới ngăn tủ một đêm cả người nó đều có mùi hôi.

Nàng muốn súc miệng, muốn tắm rửa.

Nhưng ở vương phủ này, trước có thái giám chết bầm và tên cuồng bại lộ, sau lại có ác tì và ác chủ.

Bùi Thủy ngửa mặt lên trời thở dài, làm người tàn tật còn chưa tính, nhưng nàng là thú còn sống gian nan như thế, kêu nàng sống làm sao a?

"Mau nhìn xen, kia có phải là tiểu thú Vương gia muốn tìm." Không biết ai hô một câu.