Chương 40: Không Yêu Giang Sơn, Chỉ Yêu Mỹ Nhân

Bên trong giả sơn có một không gian nho nhỏ, bất quá, Giang Lưu cùng Cao Dương hai người trốn bên trong cũng không cảm thấy chen chúc.

Không gian riêng tư nho nhỏ, hai người dựa vào nhau rất gần, tựa hồ đều có thể nghe được rõ ràng cả tiếng hít thở đối phương.

- Cao Dương, thật xin lỗi, ta. . ..

Ánh sáng có hơi lờ mờ, nhìn thiếu nữ thần sắc tiều tụy trước mặt mình, nàng đã gầy gò hơn một chút, tưởng niệm mấy ngày qua của Giang Lưu hóa thành lòng mang áy náy, kìm lòng không được, nhẹ nhàng bắt lấy cánh tay Cao Dương, thấp giọng nói.

Chẳng qua là, Giang Lưu còn chưa có nói xong đã bị một tay khác của Cao Dương che môi lại.

Chỉ gặp một đôi mắt đẹp Cao Dương lóe ra tia sáng, hơi hơi ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Giang Lưu.

- Huynh không cần nói xin lỗi, đốt lên điểm Hương cũng không phải ý nguyện của huynh, huynh có thể điểm lên mười hai điểm Hương trên đầu là sự việc mà tất cả mọi người không dự liệu được.

- Sớm biết như thế, ta sẽ không đến tham gia lễ thụ hương làm gì, có lẽ lúc này chúng ta đã. . .

Nghĩ đến mười hai điểm hương trên đầu mình, Giang Lưu lộ ra vẻ rất hối hận.

Sở dĩ tới tham gia bất quá chỉ muốn danh chính ngôn thuận hoàn tục, cũng chỉ cấp cho Kim Sơn Tự một cái công đạo mà thôi, ai có thể nghĩ tới sẽ thành ra kết cục này?

Nếu mình không đến tham gia mà nói, có lẽ lúc này, mình đã cùng với Cao Dương rời đi rồi?

Bất quá, vừa nghĩ đến đây, Giang Lưu lại có chút cười khổ lắc đầu.

- Không đúng, dù ta không đến tham gia, chúng ta bây giờ cũng không có khả năng cùng một chỗ, bởi vì ta chẳng qua là một người bình thường mà thôi, căn bản không xứng với muội.

- Hiện tại, là ta không xứng với huynh. . .

Cao Dương nắm tay Giang Lưu, thấp giọng nói ra

Mười hai điểm Hương, hẳn là Bồ Tát Tây Thiên Linh Sơn chuyển thế, không có gì bất ngờ xảy ra, sau này Giang Lưu chính là lãnh tụ tinh thần của tất cả tăng nhân tại Đại Đường.

Thân phận công chúa của Cao Dương cố nhiên tôn quý, thế nhưng so sánh cùng Giang Lưu, thật vẫn có chút chênh lệch.

Đáng tiếc, thân phận Giang Lưu mặc dù tôn quý, nhưng là hòa thượng, không thể lấy vợ sinh con, nếu không, lấy thân phận địa vị Giang Lưu bây giờ, hôn phối với một công chúa là dư xài.

Cúi đầu, Cao Dương trầm mặc một lát, lại thấp giọng nói:

- Giang Lưu, nếu đã như thế, nếu như về sau chúng ta không còn cơ hội cùng một chỗ, không bằng chúng ta đến đây coi như thôi, sau này huynh tất sẽ trở thành Thánh Tăng nổi tiếng thiên hạ, uy tín còn cao hơn Long Hải Thánh Tăng, ta không muốn trở thành vướng víu đối với huynh, liên lụy tiền đồ của huynh. . ..

- Đừng nói nữa, ta là người yêu mỹ nhân không yêu giang sơn

Giang Lưu trực tiếp đánh gãy lời Cao Dương nói, thần sắc rất kiên định mà nói.

Đến đây chia tay à, cho tới bây giờ Giang Lưu đều không cân nhắc qua vấn đề này.

Vô luận lúc trước mình biết thân phận Cao Dương là công chúa, biết mình không xứng với nàng; hay lúc mình đốt lên mười hai điểm Hương, ý thức được hai người cùng một chỗ phi thường khó khăn; hoặc hiện tại đã hiểu mình là Đường Tăng, cho tới bây giờ Giang Lưu đều không có nghĩ qua chia tay với Cao Dương.

Giang Lưu cho rằng chẳng qua ở cùng một chỗ rất khó khăn mà thôi, lúc này nên giải quyết những khó khăn này như thế nào mà thôi.

- Ta, ta còn tưởng rằng huynh vào cung, là vì. . .

Nghe lời nói chém đinh chặt sắt của Giang Lưu, Cao Dương đã hiểu được tâm ý của hắn, trong lòng cảm thấy ấm áp, thấp giọng nói.

Xuỵt!

Chẳng qua, Cao Dương còn chưa có nói xong, Giang Lưu lại lập tức làm ra một thủ thế im lặng.

Quả nhiên, không đầy một lát, mấy tiếng bước chân vang lên, là hai cung nữ đang nói chuyện, từ bên cạnh hòn giả sơn đi qua.

Hai người trốn ở bên trong giả sơn, cả hô hấp đều ngừng lại, không dám phát ra một chút tiếng vang.

Sau một lúc lâu, chờ hai cung nữ này rời đi, lúc này hai người mới phun ra một ngụm trọc khí thật dài, nhìn nhau cười một tiếng, trái tim đều thùng thùng rung động, chợt, hai người nhẹ nhàng ôm nhau.

- Muội cho rằng ta vào cung này là vì cái gì? Muội cho rằng ta đến để nói chia tay với muội sao? Muội cho rằng ta vì trở thành lãnh tụ Phật Môn, trở thành Thánh Tăng vạn người kính ngưỡng, cho nên sẽ phân rõ giới hạn với muội sao? Không phải, ta chẳng qua vì lo lắng cho muội mới đến đây, muội xem, muội đã gầy đi rất nhiều rồi.

- Xác thực, như lời muội nói, bằng vào thân phận ta, chúng ta muốn cùng một chỗ, vô cùng vô cùng khó khăn, thế nhưng, khó khăn đi nữa ta cũng sẽ không buông tay, yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng, cố gắng trở nên mạnh hơn, cường đại đến không ai có thể ngăn cản chúng ta cùng một chỗ. . ..

. ..

Giang Lưu cùng Long Hải Thánh Tăng rời khỏi hoàng cung, chẳng qua khi đi đến bên ngoài hoàng cung, Giang Lưu quay đầu lại nhìn thoáng qua sau lưng.

Hôm nay vào cung một lần, cùng Cao Dương trốn bên trong giả sơn nói rất nhiều, đối với Giang Lưu mà nói, cũng xem như buông xuống một cái khúc mắc.

Bởi vì đốt lên mười hai điểm Hương, Giang Lưu một mực lo lắng tình huống Cao Dương, quả nhiên, lần nữa gặp lại, Cao Dương trở nên im lặng, người cũng gầy, hôm nay lời nên nói đều nói qua, cũng nhìn ra được tâm tình Cao Dương cũng tốt lên rất nhiều.

Chính mình thân là Đường Tăng, Tây Thiên chư phật cùng Bồ Tát không thể để cho mình đi lấy vợ sinh con, từ bỏ đại nghiệp tây hành, Giang Lưu rất rõ ràng điểm ấy.

Cho nên, Giang Lưu cũng không có biểu hiện ra tâm tư muốn hoàn tục đặc biệt quá mãnh liệt.

Nếu không mà nói, ai biết chư thiên Phật Đà cùng Bồ Tát có thể xuống tay với Cao Dương hay không?

Bất quá, muốn ở cùng với Cao Dương, mình nhất định phải mau chóng trưởng thành, trưởng thành đến mức đủ để chưởng khống Vận Mệnh của chính bản thân mình, trưởng thành đến tình trạng không hề bị chư Thiên Thần phật bài bố mới được!

Giang Lưu cũng minh bạch, tất cả những thứ này vô cùng khó khăn.

Thế nhưng, có được hệ thống trò chơi, có thể đánh quái thăng cấp, mình mới hơn nửa tháng thời gian đã đạt đến cấp 11, hơn xa người khác khổ tu nhiều năm.

Ít nhất vẫn còn có hi vọng, đúng không?

Trên tường thành Hoàng cung, phía sau lỗ châu mai, Cao Dương vụиɠ ŧяộʍ nhìn thân hình Giang Lưu cùng Long Hải Thánh Tăng hai người rời đi, nghĩ đến lời hôm nay Giang Lưu nói, khóe miệng hơi hơi giương lên.

Lưỡng tình tương duyệt há sợ hoàng hôn buồn, đây thật là một câu thơ hay, mặc dù bây giờ không thể sớm sớm chiều chiều cùng một chỗ, thế nhưng, ít nhất hắn không muốn từ bỏ chính mình, hắn nguyện ý vì tương lai mà cố gắng. . .

Cao Dương thấp giọng nỉ non, nghĩ đến Giang Lưu ngâm xướng câu thơ cho mình nghe lúc trong giả sơn, nàng cảm thấy trong lòng rất ngọt ngào

Long Hải Thánh Tăng cùng Giang Lưu sóng vai mà đi, hơi hơi nghiêng mặt qua nhìn Giang Lưu một chút.

Mặc dù trên đường Giang Lưu không nói gì, thế nhưng Long Hải có thể cảm giác được tâm tình Giang Lưu tốt hơn trước rất nhiều, hiển nhiên hắn và Cao Dương công chúa đã nói chuyện gì đó, có lẽ lời nói rất trọng yếu ảnh hưởng tới cả đời hắn, nhưng tuyệt không phải chia tay.

Hai người bọn họ cụ thể nói thứ gì, Long Hải cũng không có dò hỏi.

- Đúng rồi, Thánh Tăng, còn chút thời gian, ngày mai ta quay lại Kim Sơn Tự một chuyến có được không ? Đi tới Đại Phật Tự thời gian dài như vậy, ta còn chưa hề trở về nhìn qua Kim Sơn Tự một lần nào.

Đi bên cạnh Long Hải, Giang Lưu lại mở miệng hỏi.

Tuy mình xuyên việt đi tới thế giới này không lâu, thế nhưng thời gian vừa mới bắt đầu tại Kim Sơn Tự, Giang Lưu vẫn rất ưa thích, bọn Pháp Minh lão chủ trì cũng phi thường chiếu cố đối với mình, nơi đó đối với Giang Lưu mà nói, tựa như là nhà ở thế giới này vậy.

- Đương nhiên có thể, ngày mai ta sẽ an bài Tuệ Hải sư đệ cùng ngươi đồng hành

Nhẹ gật đầu, Long Hải tự nhiên không cự tuyệt.

Cũng biết từ nhỏ đến lớn Giang Lưu đều sinh hoạt tại Kim Sơn Tự, hắn muốn trở về nhìn chốn cũ, cũng là nhân chi thường tình.

Có lẽ là vì chiếu cố Giang Lưu an toàn, dù sao tăng nhân mười hai điểm Hương, ai biết có người nào muốn ám hại Giang Lưu, hay thậm chí yêu ma nào đến tập kích Giang Lưu hay không.

Hoặc sợ hãi Giang Lưu chạy trốn.

Nhưng đối với việc an bài Tuệ Hải đại sư đồng hành cùng mình, Giang Lưu cũng không cự tuyệt.