Chương 23: Nhẫn nhịn

Không chờ Âu Dương Thông có phản ứng thì hai bóng người đã đột nhiên xông vào, bắt chéo tay của Âu Dương ra sau rồi lập tức còng lại. Hoắc Bân và Võ Khoan mỗi người một bên giữ chặt cô. Âu Dương Thông rên lên một tiếng vì đau, rồi cũng không có cử chỉ phản kháng nào.

Kiều Hiểu Kiều tay cầm súng đứng bên sân cỏ nhìn Âu Dương Thông đang cong cả lưng do bị khống chế.

“Cô quả là không sợ chết nhỉ, ba lần bảy lượt khıêυ khí©h cảnh sát chúng tôi, cô tưởng chúng tôi ăn chay thật sao?”

Âu Dương Thông của lúc này, sống lưng tuy bị giữ chặt phải khòm xuống nhưng đầu vẫn ngưỡng cao, cô hất những sợi tóc bị xõa xuống lên và nhìn Kiều Hiểu Kiều, cười khô một tiếng, sau đó quay đầu sang Cận Hoan Nhan.

Cận Hoan Nhan bị một loạt các hành động lúc nãy dọa đến lùi nhanh mấy bước, thấy Âu Dương Thông bị bắt giữ, cô lại hoảng loạn tiến tới vài bước. Kiều Hiểu Kiều giơ tay trái lên đưa tới trước mặt cô, trên đó là giấy tờ hành nghề.

“Tổ trọng án cấp thành phố, Cận tiểu thư, chúng ta đã gặp nhau.”

Dứt lời, Hiểu Kiều nhìn áo khoác trên người của Hoan Nhan với ánh mắt hồ nghi, lại nhìn sang bộ đồng phục Vạn Giang mà Âu Dương Thông đang mặc,

“Âu Dương Thông bắt giữ cô?”

“Không phải không phải, không có!” Cận Hoan Nhan nhanh chóng xua tay, cô có hơi hoảng loạn trước tình cảnh trước mắt. Song khi nhìn vào đôi mắt của Kiều Hiểu Kiều, cảnh tượng mà cô nhìn thấy tại nhà của Ngữ Ca vào đêm đó đột nhiên xoẹt qua trong đầu, mái tóc xoăn đầy tính biểu tượng thế kia mà!

“A! Cô là….”

Hoan Nhan rất cảnh giác mà im miệng không nói thêm, cô lướt nhìn qua Âu Dương Thông, sau đó quay về với Kiều Hiểu Kiều.

“Sir… à không, thưa madam, có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi, tôi…”

Cô chỉ chỉ sang Âu Dương, “Đây là bạn của tôi, chúng tôi chỉ là…”

Âu Dương đang vô cùng thong thả mà xem Cận Hoan Nhan biểu diễn, nghe đến đây, khóe môi cô bất chợt cong lên thành một nụ cười không dễ phát giác.

Hiểu Kiều ban đầu chỉ không hiểu vì sao cô lại ấp a ấp úng, nghe xong thì hàng chân mày liền nhướng cả lên,

“Bạn bè? Đây không phải là người đã bắt cóc cô lần trước sao?”

“Không phải!” Cận Hoan Nhan phủ nhận ngay theo phản xạ tự nhiên, sau đó lại thấy không ổn, thế là giải thích thêm, “Ý tôi là… sự việc lần trước có một chút hiểu lầm.”

Hiểu Kiều cất súng vào túi bên thắt lưng, sắc mặt có hơi không vui.

“Có phải hiểu lầm hay không đưa về đồn hỏi rõ sẽ biết, đến khi đó lại phải làm phiền Cận tiểu thư đến hỗ trợ điều tra.”

Hết câu, cô quay sang căn dặn Hoắc Bân và Võ Khoan,

“Đưa đi!”

Liền lập tức, ba người cùng Âu Dương Thông rời khỏi.

“Chờ một chút!”

Cận Hoan Nhan đột nhiên nâng cao giọng nói, Hiểu Kiều quay lại nhìn cô, phát hiện cô đã đưa điện thoại lên áp vào một bên tai.

“A lô? Chị! Chị ra cửa sau một chút được không? … có chút việc, chị cứ ra đây một lúc đi… ấy đừng, chị đi một mình thôi! …. Đúng vậy đúng vậy, chính là chỗ cửa inox ấy… Được, em chờ chị!”

Cúp máy, Cận Hoan Nhan nhìn Kiều Hiểu Kiều và nói với vẻ nịnh nọt,

“Chờ một tí xíu được không?”

Sau đó cô lại nhanh chóng lườm Âu Dương Thông một cái, giả vờ như không nhìn thấy nụ cười đắc ý của ai kia.

Hiểu Kiều nghe thấy tiếng “chị” thì đã biết người ở bên kia đầu dây là ai, lập tức có hơi phiền lòng, sắc mặt chùn xuống, đồng thời căn dặn cấp dưới của mình,

“Chờ một lúc.”

Cánh cửa to ấy giờ đây đang bị mở ra một nửa, hai nam cảnh sát và Âu Dương Thông đứng bên ngoài, Cận Hoan Nhan và Kiều Hiểu Kiều ở bên trong, mỗi người chiếm một bên vách tường. Hoan Nhan một mặt lo lắng không biết sự việc sẽ phát triển ra sao, mặt khác lại lén lút quan sát Hiểu Kiều, suy đoán xem cô và chị hai rốt cuộc có quan hệ gì.

Khoảng mười phút sau, bên kia hành lang vang lên tiếng “lộc cộc” của giày cao gót va chạm với nền đất, dưới ánh đèn vàng mờ, hình ảnh của Cận Ngữ Ca dần dần trở nên rõ ràng.

Cận Hoan Nhan chạy nhanh vài bước tới nói nhỏ gì đó vào tai của chị mình. Cận Ngữ Ca vừa nghe vừa lườm qua phía Hiểu Kiều, sau đó lại nhìn ra Âu Dương Thông ở ngoài kia, ánh sáng bên ngoài không nhiều lại bị cửa che mất một nửa, gương mặt của Âu Dương Thông không mấy rõ ràng.

Kiều Hiểu Kiều chẳng thèm nhìn họ lấy một mắt, cứ đứng dựa vào tường, nét mặt không cảm xúc.

Một lúc sau, Ngữ Ca dường như đã nghe xong lời giải thích của Hoan Nhan, bèn bước vài bước tới bên Hiểu Kiều, Cận Hoan Nhan cẩn thận đi theo phía sau chị mình.

“Chuyện hôm nay Kiều cảnh quan thật sự đã hiểu lầm rồi, đây là khách của Cận Thị chúng tôi.”

Ánh mắt của Hiểu Kiều trở nên sắc bén, cô nhìn chăm chăm vào Ngữ Ca, giọng điệu như không dám tin vào mắt mình.

“Cậu có biết đó là ai không?”

“Biết, là người trong hình lần trước.” Ngữ Ca nói bằng giọng nhàn nhạt, không mấy để tâm.

“Vậy mà còn cho là khách?”

“Đó là chuyện của tôi, tôi nói là khách, thì ắt là khách.”

Kiều Hiểu Kiều nghiến răng rồn rột, trước mặt bao nhiêu người thế này, cô đương nhiên không thể chất vấn Cận Ngữ Ca rằng ‘cậu lại lên cơn điên gì nữa đây, xem một người bắt cóc em gái của mình là khách quý’. Cô cố dằn ngọn lửa trong lòng xuống, miễn cưỡng mở lời,

“Cô đừng cản trở tôi thi hành công vụ!” Quay mặt sang hướng khác, không thèm nhìn vào mắt Ngữ Ca, giọng điệu đã là rất cứng.

“Liên quan đến danh dự của Cận Thị, đó cũng là công vụ của tôi.”

Cận Ngữ Ca không vội vàng không nổi giận, song cũng tuyệt đối không thỏa hiệp. Kiều Hiểu Kiều vô cùng kinh ngạc, cô quay phắt lại nhìn Ngữ Ca, ánh mắt bắn ra tia lửa, gương mặt đầy nghi vấn, liên quan gì danh dự của Cận Thị chứ?

“Hiện giờ ngoài kia đều là khách mời và phóng viên, cô bắt giữ khách của tôi đến đồn cảnh sát, hơn nữa vị khách này còn đang mặc đồng phục của Vạn Giang. Đối với những người không hiểu sự tình, họ sẽ nghĩ thế nào?”

Giọng nói của Ngữ Ca không lớn, nhưng lời nói tuyệt nhiên không điểm nào có thể để người khác phản bác lại. Hiểu Kiều hoàn toàn bị cứng họng, nhìn Ngữ Ca một lúc lâu vẫn không cãi lại được lời nào.

Cận Hoan Nhan nhìn cuộc đối đầu giữa chị hai và nữ cảnh sát trước mặt, chăm chú quan sát nét mặt và giọng điệu của họ trong sự tò mò, không dám bỏ lỡ một chi tiết nhỏ nhặt nào. Chỉ là, chị hai dường như không có gì lạ thường, cảm giác như chẳng có quan hệ đặc biệt gì với đối phương. Trái lại là cô nữ cảnh sát, mới nãy còn rất giận dữ, đến khi đối mặt với chị hai lại không làm được gì.

“Kiều cảnh quan xin hãy nể mặt tôi một lần, làm căng quá với hai chúng ta đều không có ích lợi gì.”

Đã là thông điệp cuối cùng rồi.

Một cơn gió lạnh luồn vào, Cận Ngữ Ca chỉ đang mặc trên người chiếc đầm dạ hội bất giác run lên một cái. Kiều Hiểu Kiều nhìn cô, hít sâu vài hơi rồi bất lực ra lệnh:

“Thả người!”

Hoắc Bân và Võ Khoan nhìn nhau, họ không hiểu vì sao cấp trên của mình lại đưa ra lệnh như thế, khuất phục dễ vậy sao? Uy nghiêm của cảnh sát nhân dân để đâu chứ?

“Sếp, nhiệm vụ hôm nay chúng ta có báo cáo với lão Vương đấy, thả người rồi về đó phải giải thích sao đây?”

Hiểu Kiều cúi đầu, nói bằng giọng không vui.

“Đã nói thả thì thả, về đó để tôi giải thích!”

Còng tay của Âu Dương Thông được mở ra, cuối cùng cũng có thể thẳng người trở lại, tự xoa xoa vào cổ tay có vết hằn đỏ của mình, đôi mắt chứa đầy ý cười. Không còn lời nào nhiều hơn, Kiều Hiểu Kiều cúi đầu đi ra ngoài, Âu Dương Thông ngẩng cao đầu bước vào, hai con người, hai tâm trạng, xát vai đi qua nhau.

Cửa từ từ được khép lại, nhìn Hiểu Kiều biến mất trước tầm nhìn của mình, Ngữ Ca có giây lát thất thần. Cận Hoan Nhan và Âu Dương Thông nhìn nhau, ánh mắt có thêm gì đó khác lạ. Và ngoài kia, Hoắc Bân tức tối gồng tay thúc mạnh vào cánh cửa đã khép chặt. Còn Kiều Hiểu Kiều, sắc mặt băng lạnh, quay lưng bỏ đi không một lời nào.

Đêm hôm ấy, Cận Ngữ Ca bị Cận Hoan Nhan ép cung.

“Chị! Chị đừng gạt em nữa, người hôm ấy có phải là nữ cảnh sát đó không?”

Cận Ngữ Ca đang gõ chữ trên bàn phím, đưa mắt nhìn em gái mình một cái, không nói gì.

Hoan Nhan một tay cầm tách trà một tay cầm quả táo, đi đi lại lại trước bàn làm việc của chị mình, bắt đầu phân tích như một chuyên gia:

“Hôm đó em chỉ nhìn lướt một cái thôi, nhưng mái tóc xoăn màu nâu ấy thật sự là quá đặc biệt, muốn không ghi nhớ cũng khó. Hơn nữa, em nhớ da của người đó rất trắng, hôm nay mặc dù không quan sát quá kỹ càng, nhưng da mặt của nữ cảnh sát kia tuyệt đối là trắng mịn nõn nà! Vì vậy….”

Cận Hoan Nhan dừng lại, xoay người nhìn thẳng vào Cận Ngữ Ca.

“Chị à, em có thể khẳng định, chính là cô ấy nhé ~~”

Cận Ngữ Ca đưa tay gỡ mắt kính xuống, dựa ra thành ghế rồi xoa xoa ấn đường.

“Em hãy giải thích chuyện của em với kẻ bắt cóc kia trước thì hơn.”

Sau khi nhóm người Hiểu Kiều bỏ đi, Âu Dương Thông bèn đi theo họ trở về hội trường, và ở lại cho đến khi buổi tiệc kết thúc, sau đó hai người còn thì thầm gì đó rất lâu ở đại sảnh, ngay cả Cận lão phu nhân cũng không khỏi thắc mắc mà đến hỏi Ngữ Ca người đó là ai.

“Ờ…”

Cận Hoan Nhan không biết phải nói sao, bĩu môi suy nghĩ một hồi mới đáp:

“Hiện giờ em cũng không biết bọn em là sao nữa, ừm… đợi khi biết được rồi em sẽ nói với chị.”

Sau đó cô lại trườn ra bàn của Ngữ Ca, bắt đầu nhõng nhẽo,

“Chị hai… chị nói mau đi mà, nữ cảnh sát đó là ai thế?”

Ngữ Ca nhìn cô,

“Em nói xem đó là ai?”

Hoan Nhan chớp chớp mắt,

“Tình nhân.”

Ngữ Ca thu lại ánh nhìn, trở về với màn hình vi tính.

“Chẳng lẽ… em đã đoán đúng?”

Vẫn không có câu trả lời, nhưng với kinh nghiệm của Hoan Nhan, đây cơ bản đã là thái độ thừa nhận trong im lặng. Nếu không với tình cách của chị hai, chắc chắn sẽ không chấp nhận những chuyện hư vô.

“Hai người đến với nhau từ khi nào thế? Chị thích cô ấy à?”

Hoan Nhan dò hỏi một cách cẩn trọng, và rồi lại thấy kỳ lạ, thế sao cảm giác hôm nay lại đối địch đến vậy?

“Người nhà có biết không?”

“Chắc chắn là chưa biết, không thì đã sập nhà từ sớm rồi, chị à, thật không ngờ chị lại phong cách vậy nhé ~”

“Hai người quen nhau như thế nào thế? Cô ấy theo đuổi chị sao?”

“Lúc đó cảm giác của chị thế nào? Ý em là, khi chị biết có một người cùng giới tính theo đuổi mình?”

“Hay là… chị theo đuổi cô ấy?”

….

Câu hỏi của Hoan Nhan không ngừng phun ra, và cách trả lời của Ngữ Ca từ đầu đến cuối chỉ có một – im lặng, bởi vì những gì cô đang nghĩ trong lòng, không hề liên quan đến những câu hỏi ấy.

Hiểu Kiều không phải một người yếu ớt, đương nhiên sẽ không biểu lộ ra sự nhu nhược. Nhưng cho dù là ở trước mặt hay sau lưng mọi người, dẫu cho trên thực tế khi đứng trước Ngữ Ca, cô đã rất không có giới hạn mà hạ thấp bản thân, nhưng từ cử chỉ và ngôn hành của Hiểu Kiều vẫn có thể thấy, không hề có dấu tích nào của sự tổn thương. Sự không vừa ý của cô đa phần đều được che giấu bằng thái độ bực dọc.

Chuyện hôm nay, nếu chỉ xét về bản chất sự việc, quả thật là Ngữ Ca vô lý. Tuy nhiên, một mặt là vì chiều ý Hoan Nhan, mặt khác, cô đột nhiên vô cớ muốn kí©h thí©ɧ Hiểu Kiều. Sự kiện bắt cóc lần này của Hoan Nhan đã làm đảo loạn hình thức bên nhau mà họ đã quen thuộc trong suốt hai năm qua, biểu hiện của Hiểu Kiều trong những ngày qua khiến Ngữ Ca có chút bất mãn.

Thật ra, tính cách của cả hai không thích hợp ở bên nhau, lại thêm vào vách ngăn sau việc ấy, giờ đây cho dù là một chuyện nhỏ cũng có thể khiến Ngữ Ca buôn lời trêu ngươi. Và cũng chỉ khi ở trước mặt Kiều Hiểu Kiều, Cận Ngữ Ca mới bộc lộ cảm xúc thật sự của mình như thế, cô không cần nghi kỵ, không cần do dự, cô muốn nói sao thì nói, không vui thì cứ cãi. Ban đầu Hiểu Kiều sẽ nhường nhịn cô, không nhịn được nữa thì đấu khẩu với cô, nhưng bất luận cuộc khẩu chiến có kịch liệt cách mấy, lời nói tuôn ra trong cơn giận có tổn thương đối phương bao sâu, thì sau đó, Hiểu Kiều vẫn sẽ ngồi chờ cô trên bậc thang. Cũng chính vì như vậy mà bấy lâu Ngữ Ca luôn đứng ở vị trí quyết định trong mối quan hệ này.

Hôm nay, cô lại một lần nữa cậy vào vị trí này mà ép Hiểu Kiều khuất phục, tuy nhiên, dường như sự rắp tâm kí©h thí©ɧ ấy không hề mang lại cảm giác thỏa mãn cho cô, trái lại càng gia tăng cảm giác bất an. Bí mật bị Hoan Nhan phát hiện không hề khiến cô lo lắng, trái lại là Kiều Hiểu Kiều – người đã chiều ý cô như một thói quen suốt hai năm qua, nay lại đang khuấy động tâm trạng của cô.