Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đừng Xem Tôi Như Em Trai Nữa Được Không?

Chương 37: Cậu mới là người tuyệt vời nhất

« Chương TrướcChương Tiếp »
#Nội dung chap được lấy cảm hứng từ manga.

Đây sẽ là pha bóng quyết định thành bại ở trận đấu này, liệu ai sẽ là người có thể nở nụ cười chiến thắng cuối cùng?

Giây phút ấy, mọi thứ trong chốc lát như đều ngưng đọng, không hề nhúc nhích, chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra.

-"Ngoài mất rồi! Thật đáng tiếc, bóng đã không thể đi trúng mục tiêu!"

-"Và như vậy là phần thắng đã thuộc về đội Báo Đen! Tất cả các thành viên trong nhóm sẽ được giành vé vào chơi tại giải toàn quốc! Xin chúc mừng!"

Tiếng loa thông báo inh ỏi vang lên kết thúc trận đấu, cả bốn bạn trẻ đều đờ đẫn như người mất hồn.

-"Thắng rồi anh bạn ơi! Thắng rồi!"

-"Nhờ chú em cả đấy! Tuyệt quá!"

Là sự thật, hắn đã thắng?

Đặng Khắc Huy quay người, vội vàng chạy đến một nơi, để xác nhận với bản thân rằng...

"Em ghét anh vì anh làm cho tim em đập lộn nhịp, em ghét anh vì anh không cho em nhịp để quên anh."

Rằng những lời tâm tình đó, không phải chỉ là một giấc mơ.

-"Kim Trúc!"

-"Khắc Huy!"

Theo diễn biến thì hai người sẽ ôm chầm lấy nhau và biểu lộ tình cảm với nhau. Nhưng sai bét, cục diện đã thay đổi. Bây giờ, hắn đang đứng trên lầu còn nhỏ thì đang đứng dưới đất.

Mèn đét ơi, suôn sẻ và lãng mạn thì suôn sẻ và lãng mạn luôn đi, đằng này...

-"Trúc ngốc! Tại sao em lại chạy xuống đó?! Ở yên một chỗ nào!"

-"Ủa...ờ ha! Nhưng anh cũng vậy mà?!"

-"Khoan khoan! Em đang chạy nhầm hướng rồi!"

-"Không phải em! Anh mới là người chạy nhầm hướng ấy!"

Đám đàn em hắn đứng gần đó mà ngu ngơ như con bò đeo nơ, chả hiểu hai người họ đang làm cái trò gì nữa.

Vị trí bắn rổ ấy, là sở trường của Chấn Phong, những lúc tập luyện hay chơi cùng lũ bạn, cậu luôn bách phát bách trúng. Nhưng ngay lúc quan trọng thì không hiểu tại sao lại trật được, nhất định là có điều gì đó khiến cậu phân tâm rồi.

Có một người nhìn lên bảng điểm, siết chặt lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, đầy bất lực và thất vọng. Còn có một người ở trên khán đài, cảm giác cay cay xộc lên nơi sống mũi, vài giọt nước từ khoé mắt tràn ra, không biết là vì vui hay buồn nữa.

Ngày xửa ngày xưa, chuyện kể rằng, tuyển thủ tóc undercut vẫn chưa tìm thấy người mình thương, đành khuỵu xuống giữa bãi đất trống bên ngoài sân vận động, thở hổn hển.

Thiệt tình, cứ như chơi trò đuổi bắt ý, nhỏ đó lại chạy đi đâu mất tiêu, không chừng lại lạc nhau rồi, thật khổ cái thân hắn.

Nhưng, dù có đi xa hay lạc tới đâu đi chăng nữa, cũng sẽ tìm được về bên nhau.

-"Khắc Huy, trước khi em bước đến bên cạnh anh, cho em hỏi một câu được không?"

Đặng Khắc Huy hơi bồi hồi, lòng nôn nao đến lạ thường, hắn chầm rãi trả lời.

-"Em vừa hỏi hết rồi..."

Ai đó ngây ngây ngốc ngốc ra, lại tiếp tục.

-"Vậy cho em hỏi hai câu nhé?"

-"Em lại vừa hỏi hết xong."

Bực bội quá, phải dùng tới trí thông minh thôi, nhỏ nhanh nhảu.

-"Thế thì cho em hỏi hẳn bốn câu đi?"

-"Em đã hỏi hết bốn câu rồi."

-"Đâu, mới có ba câu thôi mà?"

Hắn bị khùng chăng? Rõ ràng.

-"Bây giờ thì đúng là bốn câu rồi nhé!"

Thôi...thôi xong, có người nhận thức bị trêu, máu điên dồn hết lên não.

-"Tại sao anh không úp mặt xuống đất và đi chết luôn đi cho đẹp trời?!"

Ai đó quơ chân múa tay đấm đá loạn xạ.

-"Đau quá! Người ta chỉ muốn giảm bớt bầu không khí căng thẳng...ui da!"

Vòng tay của Khắc Huy choàng qua, ôm chặt lấy nhỏ vào lòng, siết chặt, khiến nhỏ nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

-"Em muốn hỏi...lý do anh thích em?"

-"Anh yêu em không bởi vì em là ai, mà chỉ là khi bên em anh luôn là chính mình."

Kim Trúc như một con mèo bé xinh, dựa người vào trong l*иg ngực to lớn của hắn.

-"Anh đã nắm giữ trái tim em từ lời chào đầu tiên..."

"Xin chào, anh nghe nói hai em đã giúp đỡ Diệu Huyền rất nhiều khi con bé mới chuyển đến đây. Anh muốn cảm ơn các em."

-"Và không gì có thể thay đổi điều đó. Nhất định em chỉ thích anh thôi. Dù có thể nào em sẽ vẫn bám theo anh, nhất định không chịu buông tha đâu."

Tuyển thủ tóc undercut nhẹ nhàng buông cánh tay đang ôm chặt người thương ra, mặt đối mặt.

-"Trúc này, anh thích em, và em cũng thích anh..."

Cô gái nhất thời đỏ mặt.

-"Em biết điều đó có nghĩa là gì không?"

Đặng Khắc Huy khẽ nâng cằm người đối diện lên, đặt lên môi nhỏ một nụ hôn sâu, từng chút một gặm nhấm cánh môi mềm mại. Nguyễn Thị Kim Trúc hơi bất ngờ, nhưng đôi môi cũng linh hoạt đáp trả lại sự cuồng nhiệt này.

Hai người cứ thế, trao cho nhau những nụ hôn say đắm, nồng nàn.

"Yêu" là một từ vô cùng ngọt ngào, anh bao bọc em vào tay anh, anh khiến trái tim em hỗn loạn...

Em "ghét" anh.

....

-"Chấn Phong!"

-"Chấn Phong!"

-"Chờ tôi với!"

Có cô nàng tóc dài nọ, đuổi theo tuyển thủ có đôi mắt hí kia, miệng không ngừng kêu réo. Anh chàng tuyển thủ nghe như không nghe, vẫn tiếp tục đi, chân bước nhanh như gió.

-"Đợi một chút!"

-"Chờ tôi đã! Sao cậu lại bỏ đi?"

Cô nàng nhất quyết đuổi theo cho bằng được.

-"Này, đừng bơ tôi chứ!"

-"Trần Chấn Phong! Tôi bảo cậu đứng lại!"

Dương Uyển Nhi từ đằng sau, bay tới ôm cứng ngắc cái eo của cậu, khiến cậu ngã nhào ra đằng trước, hoặc có thể nói là hai người ngã chồng lên nhau.

-"Tất cả là tại cô..."

Không lật người ngồi dậy, cậu nói với chất giọng trầm trầm.

-"Chính cô đã khiến cú ném của tôi đi trật mục tiêu..."

Pha bóng đó vốn là sở trường của cậu, xưa nay cả trong tập luyện lẫn thi đấu đều trăm phát như một.

-"Nếu là bình thường thì chắc chắn sẽ thành công, đồng nghĩa với cục diện được xoay chuyển. Ấy vậy mà, khi nghe thấy tiếng cổ vũ của cô..."

"Cố lên...Chấn Phong...!!"

-"Tôi vui đến mức, đầu óc trống rỗng chẳng còn biết trời đất gì..."

Cậu đập tay thật mạnh xuống mặt đường.

-"Trong phim ảnh, mỗi khi được người trong mộng cổ vũ thì nhân vật chính luôn dành chiến thắng. Nếu đổi lại là người khác, thì cú ném đó trúng đích là cái chắc!"

-"..."

-"Ấy vậy mà...tôi thì...đã được cô cổ vũ...mà lại thua tức tưởi! Trời ơi là trời, nhục ơi là nhục!"

Chợt nhớ đến vụ đánh cược, nếu bị loại, cậu sẽ từ bỏ và hai người vẫn là chị em tốt. Có lẽ, chúng ta có duyên mà không phận.

-"Tôi sẽ giữ đúng lời hứa, vì thế từ bây giờ..."

-"Chấn Phong...là đồ mắt hí đại ngốc!"

Chậc, có ai trong tình cảnh này mà chửi người ta như bà chị già nhà cậu không?

Bực bội bức bối, cậu còn chưa kịp lật người đáp trả đã bị một thứ gì đó đầy đặn và mềm mại chạm vào gò má rồi.

Bà chị nghiêng người ngồi dậy, sắc mặt bỗng chốc đỏ ửng.

-"Cậu không việc gì phải so đo với người khác cả, ngay từ đầu, cậu cũng chẳng kém gì ai hết. Hôm nay trong mắt tôi...cậu mới là người tuyệt vời nhất!"

Chấn Phong đưa tay lên chạm vào má mình, hơi cau mày, có chút khó hiểu nhìn cô, hoàn toàn không rõ ý cô là gì.

-"Và thật ra, thắng thua không quan trọng. Xin lỗi, vì đến bây giờ tôi mới nhận ra..."

Đưa tay quẹt vài giọt nước mắt trên má, cô ngượng ngùng thú nhận một việc, mà chính bản thân từ trước đến nay, luôn một mực phủ nhận nó.

-"Tôi lỡ yêu cậu mất rồi, làm sao đây?"

Đáp lại lời tỏ tình của cô là một không gian tĩnh lặng, im ắng đến lạ thường.

Đằng ấy kỳ cục ghê, đằng đây mạnh dạn thế thôi, chứ thật ra trong thâm tâm đang khóc ròng vì xấu hổ muốn chết luôn đây này.

Thôi, đã chui vào hang cọp rồi, bao nhiêu nỗi niềm cứ bộc lộ hết đi.

-" Tôi sẽ không ghen tuông. Tôi sẽ không buôn chuyện với bạn bè. Tôi sẽ không mua sắm hàng giờ. Tôi sẽ nấu những món cậu thích. Tôi sẽ xem bóng đá cùng cậu, bừa bộn cũng chẳng sao. Dù chuyện tình đôi ta có gặp bao nhiêu trắc trở đi chăng nữa, tôi nhất định sẽ cùng cậu phấn đấu tới cùng. Cho nên..."

-"..."

-"Mình yêu nhau, Phong nhé?"

Ai đó nín thở, hồi hộp đợi chờ. Còn ai kia, tự nhiên bụm miệng cười tũm tĩm.

Chợt phát hiện cái cặp mắt hình viên đạn đang nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, cậu chột dạ.

-"A, đừng liếc, tôi chỉ đang tưởng tượng nếu cô nói những lời này với mấy thằng con trai khác, thì chắc tụi nó không cưa cũng tự đổ!"

Cơn giận tạm thời dồn xuống, cô bĩu môi nhìn cậu.

Khi ông Mặt Trời dần dần xuống sau dãy núi xa xa, ánh nắng vàng ấm áp còn sót lại rải nhẹ trên những con đường. Từ phía chân trời, những đàn chim ríu rít gọi bầy rồi bay về tổ. Đàn sếu nhởn nhơ trên bầu trời rộng và xanh thẳm trên không trung.

Trong khung cảnh tuyệt đẹp, thơ mộng của hoàng hôn. Có chàng trai quay người, nhanh chóng đặt một nụ hôn bất ngờ lên vành tai của đối phương. Sau đó, môi cậu lướt nhẹ lên hàng mi dài cong cong như cánh bướm kia, rồi lên trán, lên má.

Cuối cùng, chàng trai hôn lên đôi môi anh đào non mềm của cô gái, rất đỗi nhẹ nhàng, hết sức dịu dàng.

Đằng đây không biết làm gì ngoài việc để yên cho đằng ấy lợi dụng cơ hội.

Một lúc sau, ánh mắt thâm thúy nhìn vào gương mặt đỏ ửng của cô, Chấn Phong phì cười.

Cái nụ cười tít mắt không thấy Tổ quốc này, làm như mình là trai Hàn Quốc ý, ghét dễ sợ, nhìn là thấy không ưa rồi.

Gần nơi đó, có một người con trai lẳng lặng nhìn thằng bạn thân và cô gái mình thích đến với nhau. Trong đáy lòng thành tâm chúc mừng, dẫu cho, bản thân vẫn xen lẫn một nỗi buồn da diếc.

-"Xem kìa, ai đã nói nhất quyết không chịu từ bỏ Uyển Nhi nhỉ? Mà bây giờ lại hành động thế này này."

Đặng Diệu Huyền lù lù xuất hiện, tặc lưỡi nói.

-"Chị nói không đúng sao? Hôm đó, cậu đã tị nạnh với chị, nói rằng cái lý thuyết, yêu một người là chứng kiến người đó hạnh phúc, cậu không làm được mà?"

Hoàng Thiên Minh cười cười, tránh né không trả lời, hỏi ngược lại người kia.

-"Vậy còn chị thì sao?"

-"Cũng không rõ nữa, mình thích thì mình làm thôi."

Rất thẳng thắn, cậu cũng đành tâm phục khẩu phục.

Nếu thích một người thì hãy can đảm nói ra, còn không thì hãy can đảm nhìn người đó yêu một người khác. Và hai người họ đã làm theo điều số hai.

"Th...tha cho con...con ốm lắm...chú đem bán cũng không kiếm được bao nhiêu đâu...thật đó...chú đi mà bắt tụi mập mạp đầy mỡ ấy..."

"Huhu mẹ ơi!! Huhu mẹ ơi cứu con!!"

"Thiên Minh này! Em có công nhận thằng Phong quá đáng lắm không?"

"Vẫn là Thiên Minh hiền lành dễ thương, chị thích em nhất!"

"Em chơi cờ Caro còn dở hơn cả chị, lêu lêu."

"Tặng em năm bịch bánh tráng trộn nhân dịp sinh nhật nè!"

"Từ bây giờ hy vọng...anh sẽ giúp đỡ em nhé...bạn trai."

"Thằng kia! Chị đã phải chở em mệt lắm đó! Vậy mà em chỉ vì cái lý do nham nhở này thôi sao?!"

Yêu đơn phương là chìm đắm trong thứ cảm giác khi nhìn ngắm người ấy, mà ánh mắt của họ, không bao giờ hướng về phía ta.

Yêu đơn phương là âm thầm quan tâm, lo lắng tới người ấy, để rồi, họ chỉ mãi xem ta là bạn.

Đặng Diệu Huyền tự lấy tay vỗ vỗ lên bả vai mình.

-"Có cần cho mượn để dựa không?"

-"Cảm ơn, nhưng con trai không tựa vào vai của con gái."

Huyền gõ đầu Minh một cái rõ đau.

-"Make color!"
« Chương TrướcChương Tiếp »