Chương 6: Tương phản

Giờ khắc này, độ tín nhiệm của Thịnh Diễn đối với cái APP muốn sao được vậy này đã từ 30% tăng lên 60%.

Sở dĩ không phải là trăm phần trăm là do trước kia lúc hai người vẫn chưa cạch mặt nhau, Tần Tử Quy hình như là kiểu người Thịnh Diễn nói cái gì thì chính là cái đó.

Cho nên cũng không hẳn là tất cả đều công lao của APP.

Rất có khả năng chỉ là do hôm nay chính là sinh nhật của cậu, mà Tần Tử Quy lại miễn cưỡng còn chút lương tâm, cho nên mới rén.

Còn về chuyện này rốt cuộc là làm sao ấy à, phải đợi đến ngày mai mới biết.

Cơ mà Thịnh Diễn từ nhỏ đã là kiểu người cực dễ thỏa mãn và vô cùng dễ dỗ, tâm trạng bực bội đến nhanh mà đi cũng nhanh, một chút ít ngon ngọt là có thể khiến cậu thoải mái cả về thể xác lẫn tinh thần.

Vì thế mà niềm vui sướиɠ khi thắng lợi theo từng giai đoạn trong trận chiến lâu dài với Tần Tử Quy đã xóa bỏ tất cả sự rối rắm của cậu đối với APP ước nguyện.

Sau khi mỹ mãn nghe tiếp ba tiếng 'Anh ơi.' bèn làm lơ ánh mắt lạnh lùng giống như người chết của Tần Tử Quy rồi khoe khoang xỏ dép lê đi rửa mặt thay quần áo.

Trong nhà có ba phòng tắm, một phòng nằm cạnh phòng khách để dùng chung cho khách và cô bảo mẫu, không có buồng tắm và đồ vệ sinh cá nhân, hai phòng còn lại, một cái ở trong phòng ngủ chính trên tầng hai, một cái nằm trong phòng ngủ phụ của Tần Tử Quy, đều có bồn tắm riêng, có cả máy hút làm khô làm ướt.

Đương nhiên Thịnh Diễn không thể nào chạy lên lầu hai dùng phòng của vợ chồng Tần Như, cho nên chỉ có thể vào phòng của Tần Tử Quy dùng ké.

Cái khác không nói, nhưng phòng tắm của Tần Tử Quy thật sự rất lớn, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, khăn tắm và lược chải tóc của hai người đều được đặt rõ ràng ở hai bên bồn rửa mặt, không hề quấy rầy lẫn nhau.

Cũng không biết là ai ghét bỏ ai nữa.

Thịnh Diễn bất mãn lầu bầu một câu, cầm kem đánh răng đang chuẩn bị bóp ra, đột nhiên cảm thấy bản thân hình như có chuyện gì chưa giải quyết xong.

Không phải sau khi uống say, mà là trước khi uống say.

Và có liên quan đến Tần Tử Quy.

Hơn nữa còn có thể ẩn ẩn cảm thấy được đó là một chuyện khiến cậu vô cùng tức giận.

Nhưng mà rốt cuộc là chuyện gì đây?

Thịnh Diễn suy nghĩ nửa ngày vẫn nghĩ không ra, nên cũng lười nghĩ nữa.

Dù sao thì bây giờ đã có 60% xác xuất là cậu đang sở hữu hệ thống ước nguyện, đến lúc đó còn không phải là cậu muốn Tần Tử Quy thế nào thì sẽ thành thế đó à, một hai chuyện nhỏ như thế này hoàn toàn không thành vấn đề.

Nghĩ đến đây, Thịnh Diễn dùng sức bóp một đống kem đánh răng.

Cậu cảm thấy bây giờ bản thân đã có tư cách để trở nên xa hoa lãng phí.

Làm trò trước mặt Tần Như, bữa cơm này cũng xem như quốc thái dân an.

Nhưng cơm nước xong, vừa rời khỏi nhà, Thịnh Diễn đã lộ nguyên hình, xách quai đeo cặp giơ tới trước mặt Tần Tử Quy: "Nặng."

Tần Tử Quy nhận lấy cặp sách, vác lên một bên vai.

Sau khi tiến vào thang máy, Thịnh Diễn nhấc cằm.

Tần Tử Quy thuận tay ấn nút xuống lầu.

Đến trước cổng trường, Thịnh Diễn hai tay cắm túi không chút sứt mẻ.

Tần Tử Quy đeo cặp trên một bên vai, khom lưng đăng ký.

Đi thẳng một đường đến cửa sau lớp 11-6, Thịnh Diễn tựa như ông chủ đùn đẩy trách nhiệm ngồi xuống ghế ngồi.

Tần Tử Quy giúp cậu đặt cặp sách ngay ngắn, tiện tay lấy ra một lon nước có ga đông lạnh để bên cạnh: "Còn việc nào khác không?"

"Không có." Thịnh Diễn lười biếng uể oải dựa vào lưng ghế, tay phải khẽ phe phẩy hai lần, "Bận việc của cậu đi."

Bộ dạng trông vô cùng kiêu ngạo.

Mà Tần Tử Quy thật sự chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng rồi xoay người đi về phía lớp một, cứ như không hề cảm thấy Thịnh Diễn kiêu ngạo như vậy là có gì không ổn cả.

Đám người lớp sáu ngày thường bị khí thế cao ngạo lạnh lùng vô tình của Tần Tử Quy uy hϊếp đến nỗi không dám tới gần một bước chậm rãi bật ra một dấu chấm hỏi: "?"

Chuyện gì đây?

Tần Tử Quy bình dị gần gũi hòa ái dễ gần đoàn kết hữu ái như vậy khi nào thế?

"Anh Diễn, có phải mày tóm được nhược điểm gì của Tần Tử Quy đúng không?" Cẩu Du nhờ vào đầu óc xuất sắc của bản thân, kín đáo suy đoán.

Thịnh Diễn dựa vào lưng ghế, mở nắp lon: "Không có nhược điểm gì cả, thái độ bình thường mà thôi."

Nhớ lại bộ dáng tức giận đến độ muốn cầm dao đi gϊếŧ người của Thịnh Diễn tối hôm qua, Cẩu Du: "......"

Có thể là cưng đã có hiểu lầm gì về mấy từ thái độ bình thường này rồi đấy.

Đương nhiên, lời này cậu ta không dám nói với Thịnh Diễn, chỉ đành uyển chuyển hỏi thử: "Lẽ nào...... Đêm qua giữa hai đứa tụi bây đã xảy ra chuyện đặc biệt nào đó à?"

Chẳng hạn như đại ca trùm trường cực kỳ hung tàn cuối cùng cũng chịu đựng không được việc học thần con ngoan trò giỏi cao ngạo lạnh lùng cứ mãi giả vờ giả vịt, vậy nên mới ấn người ta lên góc tường đánh một trận tơi bời, đánh cho đến khi người kia đỏ mắt nói là sẽ dâng hiến mạng sống thì mới thôi.

Suy cho cùng, tuy rằng bình thường mọi người đều có hơi sợ Tần Tử Quy, nhưng đó đơn giản chỉ là vấn đề khí thế của Tần Tử Quy mà thôi, trên thực thế thì chưa từng có bất kỳ người nào nhìn thấy Tần Tử Quy đỏ mặt giận dữ hay đánh nhau với người khác, thậm chí là ngay cả nội quy của nhà trường cũng chưa từng phạm phải dù chỉ một lần.

Toàn bộ con người này đều viết đầy mấy chữ một học sinh ngoan chăm chỉ học tập tuân thủ kỷ luật phẩm học kiêm ưu không dính khói lửa phàm tục in hoa, so sánh với đó, Thịnh Diễn mỗi ngày trốn học đánh nhau trên trán còn có sẹo bỗng có vẻ cực kỳ giống siêu sao loạn lạc rung chuyển đất trời.

Vậy nên Cẩu Du càng nghĩ thì càng cảm thấy nếu Thịnh Diễn muốn thu phục Tần Tử Quy, cũng chỉ có con đường sử dụng thủ đoạn bạo lực mà thôi.

Nhưng mà Thịnh Diễn lại nghĩ đến việc khác, đầu ngón tay chọt chọt lên lon nước ngọt có ga, không phủ nhận: "Quả thật đã xảy ra chút chuyện đặc biệt."

Chẳng hạn như cái APP ước nguyện kia.

Cơ mà tạm thời không thể nói ra, nếu không thì có vẻ như cậu rất giống người bị bệnh tâm thần.

Cẩu Du lại cho rằng bản thân đoán đúng, vỗ một phát lên bàn: "Tao biết mà!"

Sau đó kề sát đầu vào, hạ giọng: "Nhưng mà anh Diễn à, chúng ta phải kiềm chế một chút, loại học sinh ngoan như Tần Tử Quy không giống với đám lưu manh ở bên ngoài, nếu mày đánh cậu ta đến nỗi xảy ra chuyện không hay, không phải Chồn sẽ ăn tươi nuốt sống mày à? Nhưng mà nói tới việc này ý...... Anh Diễn, mày đã hỏi chưa?"

Thịnh Diễn nốc một hớp nước có ga: "Cái gì?"

"Tại sao đêm qua Tần Tử Quy lại biết mày muốn trốn học trèo tường? Lại còn dùng sổ trực giả để lừa mày, cậu ta có mưu đồ gì đây?"

Cẩu Du hỏi xong, động tác nắm lon nước ngọt của Thịnh Diễn khẽ dừng một chặp.

Khó trách tại sao cậu lại cảm thấy hình như đã quên mất việc gì đó.

Hóa ra là quên mất cái chuyện khốn nạn này.

Không đề cập đến còn đỡ, vừa nhắc đến là Thịnh Diễn bỗng nhớ tới bộ dáng làm màu của Tần Tử Quy lúc lừa cậu tối qua, một luồng lửa giận bất chợt thổi bừng lên, lạnh mặt đập lon nước xuống mặt bàn: "Tan học đi hỏi."

Món nợ này không tính rõ ràng với Tần Tử Quy là việc không có khả năng.

Dám lừa cậu?

Chờ chết đi cưng.

Vì thế mà đến khi buổi chiều tan học, Thịnh Diễn đã lập tức đeo cặp đằng đằng sát khí đi về phía lớp một.

Chu Bằng Cẩu Du ôm tâm lý xem náo nhiệt vội vàng đuổi theo.

Đi đến cửa sau, vừa lúc đυ.ng mặt Lâm Khiển, Thịnh Diễn liếc mắt nhìn vào trong phòng học: "Tần Tử Quy đâu?"

Lâm Khiển thu dọn cặp sách: "Cậu ấy đã sớm đi rồi, cậu tìm cậu ấy có việc à?"

Lại đi mất rồi?

Có phải người này rén rồi không?

Thịnh Diễn thoáng mất hứng, đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhớ ra điều gì đấy, quay người lại nhìn về phía Lâm Khiển: "Cậu muốn ra sau phố ăn cơm à?"

Lâm Khiển cúi đầu kéo khóa cặp lại: "Ừ ừ."

Thịnh Diễn thuận miệng nói: "Vậy cậu đi chung với bọn tôi luôn đi."

"?" Lâm Khiển cảnh giác ngước mắt, "Không phải là cậu hậu tri hậu giác yêu tôi rồi đấy chứ?"

Thịnh Diễn: "......"

Tư duy này cũng thật là độc đáo.

Vì không để cho Lâm Khiển hiểu lầm, Thịnh Diễn lạnh mặt giải thích: "Do tôi nghe anh Nhiễm bảo đám người trường dạy nghề định tối nay sẽ tới đón đầu cậu, cậu đi chung với bọn tôi, bớt thêm chút phiền toái."

Nói là bớt chút phiền toái, thực tế chính là 'Để tôi đánh cho tiện.'

Vốn dĩ cho rằng sau khi Lâm Khiển nghe xong lời này dù ít dù nhiều sẽ có chút lo lắng sợ hãi, Chu Bằng Cẩu Du đã chuẩn bị an ủi, kết quả Lâm Khiển chỉ cười lạnh một tiếng: "Mấy thằng chó, thật sự cho rằng chị đây sợ tụi nó à? Đi, đón đầu ngược lại tụi nó. Hôm nay chị đây không dạy bọn nó biết cái gì gọi là trên đầu chữ sắc một ngọn đao, bọn nó sẽ không biết hai chữ mụ nội viết như thế nào."

*Trên đầu chữ sắc có một ngọn đao: Chữ 色 có hai phần, bên trên là 刀, bên dưới là 巴, tại ghép thành chữ nên nhìn không giống lắm. Câu này có nghĩa là sắc dục sẽ làm giảm sự cảnh giác của con người xuống khiến họ gặp điều nguy hiểm.

Nói xong bèn vung cặp lên vai, đi cùng với Thịnh Diễn đến con phố phía sau, trông người này còn nghênh ngang hơn cả người kia, đằng sau còn dẫn theo hai tên bạn xấu làm hộ pháp.

Sau phố là con phố cũ còn chưa kịp phá bỏ di dời giữa trường Thực Nghiệm Ngoại Ngữ và trường dạy nghề, tiếp tục đi về phía trước, rẽ qua một khúc cua, chính là một trường trọng điểm đội sổ của thành phố, Tam trung Nam Vụ.

Một con phố cũ nối liền cả ba ngôi trường cấp ba, tiệm net và quán ăn vặt mọc lên chi chít, tùy ý là có thể nhìn thấy những con hẻm chất đầy đồ vật bị vứt bỏ, không ai quản, cũng không có giám sát, điều kiện đường đi giống hệt như mê cung, có thể nói là thánh địa để hò hẹn đi đánh nhau.

Mà muốn từ trường dạy nghề đi đến Thực Nghiệm Ngoại Ngữ phải đi qua một cái ngõ nhỏ hẹp, đầu ngõ có một cái xe đẩy nhỏ của một người phụ nữ câm, bán món mỳ Trùng Khánh và khoai tây nanh sói nghe nói là có danh ngon nhất toàn bộ khu phố cũ.

Mấy người trưng vẻ mặt bất thiện ngồi xuống quán mỳ này, mỗi người bưng một tô mỳ Thiệu Tử đã thêm tiêu thêm ớt, bắt đầu ngồi xổm.

Thịnh Diễn từ nhỏ đã nuôi lớn trong phú quý, cũng chẳng ra vẻ ghét bỏ hàng quán bên đường, nhưng vẫn theo thói quen giữ vững dáng ngồi và tướng ăn tương đối lịch sự, lười biếng ngồi trên ghế, cặp chân dài chống đất, ăn vô cùng thong thả ung dung.

Chu Bằng và Cẩu Du lần đầu tiên ra ngoài đánh nhau dẫm lên bậc thang, bưng tô, banh chân, ngồi xổm xuống, rung chân, hút mỳ sợi sột sà sột soạt, muốn để hình tượng của mình thoạt nhìn trông giống với một tên lưu manh thân kinh bách chiến, có vẻ tăng thêm một chút uy hϊếp.

Lâm Khiển cảm thấy hiệu quả không hề tồi, cũng học theo, ngồi xổm xuống bên cạnh hai người, bắt chước không chút kém cạnh.

Ba người mặc đồng phục trường Thực Nghiệm Ngoại Ngữ chỉnh chỉnh tề tề ngồi xổm thành một hàng.

Chờ đến khi đón nhận những ánh mắt khác thường không biết là lần thứ bao nhiêu của người qua đường, Thịnh Diễn mới lạnh nhạt lôi bàn ghế lui về phía sau một mét, muốn phân rõ giới hạn.

Lại bị Chu Bằng bi thống lên án: "Anh Diễn, sao mày lại có thể ghét bỏ tụi tao! Tụi tao tới đây để hỗ trợ mày đó!"

Bởi vì ngồi xổm quá lâu nên hai chân Chu Bằng đã bắt đầu run rẩy, nhưng vẫn không chịu từ bỏ việc tạo dáng: "Vậy thì khi nào tụi nó mới tới? Ngồi xổm cả nửa tiếng, chân tao tê hết cả rồi."

Lâm Khiển ngồi xổm hoài cũng thấm mệt, gõ chân, oán giận nói: "Đúng đó, Thịnh Diễn, không phải là vậy muốn hẹn tôi ăn cơm mà lấy cớ chứ? Tôi nói trước nhé, tôi đã hoàn toàn không còn hứng thú với cậu, bây giờ cậu hối hận cũng muốn rồi, giữa chúng ta chỉ có thể là quan hệ mời khách và khách được mời thuần phác nhất mà thôi."

"Đúng đó, anh Diễn." Cẩu Du một bên bưng tô run run rẩy rẩy làm bộ dạng Parkinson, còn không quên hóng hớt nhiều chuyện, "Tuy rằng lãng tử quay đầu quý hơn vàng, nhưng mà ngựa tốt không ăn......"

*Parkinson là một rối loạn thoái hóa chậm tiến triển, được đặc trưng bởi run tĩnh trạng, tăng trương lực cơ, giảm vận động và vận động chậm, và mất ổn định tư thế hoặc dáng đi.

Chữ cỏ còn chưa nói xong, Thịnh Diễn đã lạnh lẽo liếc cậu ta một cái.

Cẩu Du lập tức im họng.

Thịnh Diễn cũng không quản cậu ta nữa, chỉ nhíu mày.

Anh Nhiễm từ trước đến giờ đều nói chuyện rất đáng tin cậy, có biến cố cũng sẽ thông báo cho cậu trước, đám người trường dạy nghề không có tố chất

Thế nên là thời gian cơm tối cũng sắp kết thúc rồi, sao đám người này vẫn chưa chịu tới?

Trực giác nói với Thịnh Diễn, có chỗ nào đó rất là kỳ quái.

Bên trong loáng thoáng cảm thấy như là có cái gì đó có thể xâu chuỗi lại, nhưng mà chỉ chốc lát đã tìm không thấy sợi dây để xâu nó lại.

Mà không đợi cậu tĩnh tâm xâu chuỗi lại mọi chuyện, lại đột nhiên liếc mắt trông thấy thân ảnh chợt lóe ở cuối hẻm nhỏ, hai mắt nhíu lại, đứng lên, đập tiền lên trên bàn: "Tụi bây ăn xong thì cứ về trường trước đi, tao có chút việc."

Cẩu Du phản ứng nhanh nhất: "Thế nào? Phát hiện kẻ địch?"

"Ừ. Một tên địch rất giảo hoạt, cơ mà một mình tao có thể ứng phó, tụi bây đừng tới đó." Thịnh Diễn xách cặp lên chuẩn bị đi.

Nhưng mà động tác quá mạnh, cặp sách không cẩn thận đυ.ng phải góc bàn, phát ra một tiếng vang nặng nề.

Cẩu Du theo bản năng đi giúp đỡ, sau đó sợ ngây người: "Đù má! Anh Diễn, mày đem theo vũ khí sát thương cỡ lớn gì đấy? Tại sao lại nặng thế hả?"

Nói xong bèn chuẩn bị kéo khóa ra nhìn thử.

Thịnh Diễn lại giống như sợ người khác phát hiện bên trong chứa cái gì, lập tức đoạt lại, lạnh lùng nói: "Là cặp của mày hay gì mà lục lọi bậy bạ."

"Không phải, anh Diễn, đánh nhau thì đánh nhau, nhưng với cái thứ nặng muốn chết đang nằm trong cặp của mày, nó không thể gây chết người được à? Hơn nữa sắp phải vào tiết tự học buổi tối rồi, mày bị Tần Tử Quy bắt nữa thì phải làm sao?" Cẩu Du nghe thấy mà thật sự có chút nóng nảy.

Lâm Khiển lại xem náo nhiệt không chê việc lớn, ở bên cạnh hút Bắc Băng Dương, chậm rãi nói: "Yên tâm, tiết tự học tối nay Tần Tử Quy sẽ không có ở đây."

Thịnh Diễn nghe vậy quay đầu lại nhìn cô: "Chồn lại phê chuẩn giấy xin phép nghỉ học cho cậu ta à?"

"A, không có." Lâm Khiển giải thích một chút, "Chồn bảo là muốn tiện để cậu ấy chuyên tâm chuẩn bị cho cuộc thi Tin học nên sau này có thể trực tiếp ra khỏi trường mà không cần giấy xin phép, không học tiết chính cũng chẳng sao cả."

"???"

Thịnh Diễn viết hoa hai chữ không hiểu.

Mỗi lần cậu đi tìm Hoàng Thư Lương muốn duyệt giấy xin phép nghỉ học thì giống như muốn mạng, phía trước phía sau không kỳ kèo mấy ngày thì không có khả năng thành công, nếu không thì cậu cũng chẳng đến mức đã tu luyện được bản lĩnh trèo tường trơn tru như thế này.

Tần Tử Quy dựa vào cái gì mà ngay cả giấy xin phép cũng chẳng cần?

Dường như là nhìn ra được suy nghĩ của cậu, Chu Bằng không rảnh lo chuyện sợi mì trong miệng vẫn chưa nuốt xuống, đã cầm đôi đũa hàm hàm hồ hồ khoa tay múa chân với cậu: "Tụi bây không giống nhau. Tần Tử Quy dù có trốn học, vậy nhất định cũng là vì kiến thức trên lớp đã không thể nào theo kịp tốc độ học tập của cậu ta, cho nên mới tự học, dù sao cũng không có khả năng đi làm mấy chuyện phạm tội trái với pháp luật."

Thịnh Diễn cạn lời: "Nói cứ như là tao giống vậy không bằng."

Lâm Khiển ôm chai, gật gật đầu: "Ít nhất là thoạt nhìn trông cậu khá giống."

Thịnh Diễn: "???"

"Nói thế này nè." Lâm Khiển thân là đại diện môn Ngữ Văn chủ động thay cậu giải đáp nghi vấn giải thích nghi hoặc, "Hai cậu khác nhau ở chỗ tuy rằng rất đẹp trai, nhưng một người mang khuôn mặt đại thiếu gia phong lưu ngợp trong vàng son, một người lại mang khuôn mặt cấm dục cao lãnh quốc thái dân an, nếu vào một ngày nào đó trong tương lai, hai người các cậu đồng thời xuất hiện ở một câu lạc bộ đêm có mức tiêu thụ 50 vạn, vậy Thịnh Diễn cậu nhất định là đi ăn chơi đàn đúm, còn Tần Tử Quy chắc chắn là đi bắt ổ cờ bạc mại da^ʍ. Tôi nói thế, cậu đã hiểu chưa?"

Hiểu.

Cái rắm.

Mẹ nó đây là thành kiến vốn cớ ở đâu ra đấy?

Tần Tử Quy không thể là bị cậu tống vào câu lạc bộ đêm làm trai bao được à?

Thịnh Diễn quả thật là bị mấy người này làm tức chết.

Nhưng mà điều tức nhất vẫn là cậu chợt phát hiện ra hình như bản thân không thể nào phản bác.

Bởi vì cả đời này của tên siêu rác rưởi Tần Tử Quy hình như thật sự chưa làm chuyện gì khác người cả, quả thật giống như khắc bốn chữ học sinh mẫu mực vào trong ADN.

Thật là vừa không thú vị vừa cứng nhắc lại không chút tình người, đặt câu lên bàn cân so sánh với hắn, bản thân cũng sợ đen đủi.

Thịnh Diễn tức giận vung cặp lên trên bả vai: "Trong lòng tao hiểu rõ, dù sao thì tụi bây cũng đừng tới đây."

Nói xong bèn nhanh chân đi đến trước bức tường ngay đầu hẻm, nhảy lên, bám lấy phần mép, chống tay, lộn nhào rồi nhảy xuống, cả người chợt biến mất ở cuối tầm nhìn.

Lâm Khiển: “......”

Cẩu Du: “......”

Chu Bằng: “......”

Với độ phạm tội thuần thục như thế này, bọn họ có muốn cũng theo không kịp.

Chỉ biết sâu kín thở dài: "Hy vọng rằng Tần Tử Quy có thể lây nhiễm chút khí chất học sinh ngoan trong trong trắng trắng đoan đoan chính chính cho anh Diễn, nếu không lỡ đâu nó thật sự bước lên con đường phạm tội trái pháp luật thì biết làm sao đây."

Mà Thịnh Diễn thân là kẻ đang bên bờ vực phạm tội trái pháp luật sau khi trèo tường liền bắt đầu cảnh giác sờ soạng mò mẫm dọc theo con đường mà kẻ địch đã biến mất, cứ như là sợ kẻ địch bỏ chạy, đồng thời còn phải đề phòng việc đối phương có khả năng bất ngờ tung chiêu công kích.

Chờ đến khi thật vất vả mới dò dẫm đến đầu bên kia của con hẻm, nhìn trái nhìn phải, sau một hồi lâu quan sát, xác nhận không có ai mới ném cặp sách trên vai xuống đất, ngồi xổm, kéo khóa kéo, trịnh trọng móc một thứ vừa bóng loáng vừa nặng trĩu từ bên trong ra ngoài......

Là đồ hộp cho mèo.

Mấy tháng trước Thịnh Diễn ra ngoài đi net bị một bé mèo nhỏ dựng hiện trường giả để ăn vạ, lông màu cam, cả người thì gầy gò.

Một con mèo màu cam rất gầy, nghe có vẻ tàn nhẫn đi ngược lại với thiên tính của giống loài, vậy nên Thịnh Diễn mới gắng gượng để nó lừa vào tròng.

Nhưng mà sau một đoạn thời gian đút cho nó ăn no uống khỏe, mèo lại chẳng thấy đâu, Thịnh Diễn ôm đồ hộp tìm cả một tuần, vẫn tìm hoài không ra, kết quả khi nãy trong lúc vô tình bị cậu liếc mắt trông thấy bóng dáng của tên tội phạm trốn trại vong ân phụ nghĩa này.

Dáng vẻ của nhóc tội phạm trốn trại lại gầy thêm, cần phải nhanh chóng tróc nã quy án, cho nên Thịnh Diễn nhất thời cũng không rảnh lo cho đám lông bông nay đây mai đó kia, chỉ muốn bắt mèo về trước đã.

Nhưng việc này lại không thể để cho người khác biết, nếu không cậu đường đường là một tên đại ca lạnh lùng vô tình xương đồng da sắt khiến người người nghe danh đã sợ vỡ mật của Thực Nghiệm Ngoại Ngữ, lại trèo tường trốn học chỉ vì một con mèo nhỏ, truyền ra ngoài thì mất mặt biết bao.

Thịnh Diễn nghĩ thế, một bên quen cửa quen nẻo mở hộp đồ ăn cho mèo ra, dựa theo ám hiệu lúc trước rồi gõ hai lần vào mép lon: "Meo Meo."

Không có mèo nào trả lời.

Lại kêu Meo Meo, vẫn không có mèo trả lời.

Tiếp tục kêu Meo Meo, vẫn không có mèo trả lời như cũ.

Meo Meo là tên do cậu đặt cho nhóc mèo cam kia, trước kia lúc nó chưa mất tích, lần nào cậu kêu cũng thấy nó đáp lời, hôm nay lại mất linh.

Chẳng lẽ là muốn chạy án tiếp à?

Thịnh Diễn ngồi xổm xuống, dò dọc theo ngõ nhỏ, lục lọi trong đống đồ bỏ đi, một bên tìm một bên kêu: "Meo Meo......"

Bởi vì cậu lo sẽ dọa sợ nhóc tội phạm trốn tù nhỏ xíu kia, tiếng nói cứng rắn như sắt thép buộc phải trở nên dịu dàng mềm mại, âm cuối còn khẽ kéo dài ra, mang theo một loại cảm giác khi thiếu niên làm nũng.

Cũng may con hẻm này bình thường cũng chẳng có ai lui tới, bằng không nếu bị người thứ hai nghe thấy thanh âm làm kiểu ghê tởm này của cậu, sợ là phải gϊếŧ người diệt khẩu mới có thể bảo vệ tôn nghiêm rắn rỏi.

Thịnh Diễn nghĩ vậy, thuận thế rẽ qua khúc cua: "Meo......"

Sau đó lập tức cứng đờ tại chỗ.

Bởi vì trong tầm nhìn của cậu độ nhiên xuất hiện một đôi giày thể thao màu trắng, một đoạn ống quần đồng phục trường Thực Nghiệm Ngoại Ngữ không có lấy chút nếp gấp và một bàn tay tản mạn rũ xuống cực kỳ xinh đẹp trông vô cùng quen thuộc.

Đôi tay rất đẹp, gầy gò trắng lạnh, thon dài cân xứng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ giống như thường ngày, chỉ là bên cạnh vết thương ở gốc ngón tay lại xuất hiện thêm một vết xước mới, cứ như là mới vừa đánh nhau.

Mà ở một nơi xa hơn đang song song với tầm mắt của cậu, mấy tên lưu manh tóc vàng đang trưng ra vẻ mặt đưa đám, cuộn tròn dưới chân tường phía đối diện, run bần bật ôm đầu ngồi xổm thành một hàng, thoạt nhìn có hơi quen mắt.

Lượng tin tức nhất thời có chút khổng lồ.

Thịnh Diễn còn chưa hoàng hồn, ngơ ngác ngẩng đầu, vừa lúc đối mặt với tầm mắt lạnh nhạt rũ xuống của Tần Tử Quy, vậy nên hai mắt chớp chớp, chậm rãi phát ra một tiếng kêu mắc kẹt trong cổ họng chưa kịp rụt lại: "...... Meo?"

Âm cuối hơi cao, vừa ngốc vừa mềm.

Đầu ngón tay của Tần Tử Quy run lên, giống như bị tiếng kêu này làm cho bỏng tay.

Hết chương 6.

Tác giả có lời muốn nói:

Tần Tử Quy: Đừng hỏi, hỏi chính là cứng rồi.

Trong 'Đừng có giả nghèo với tôi.' có đề cập tới việc Thực Nghiệm Ngoại Ngữ và Tam trung Nam Vụ rất gần nhau, và Tần Thịnh hơn Hạ Tống một lớp.

Lời của tui:

Ở bên đây hình như cũng có người đặt tên cho mèo là Miêu Miêu, mà ở bên đó chữ Miêu Miêu mà Thịnh Diễn gọi lại tương đương với tiếng kêu meow meow bên nước mình nên tui hơi phân vân, cuối cùng sau một hồi ngẫm nghĩ thì tui quyết định lấy tên Meo Meo.

Lâu rồi mới ngoi lên đăng chương, thông báo với mọi người là tác giả đã hoàn chính văn rồi á. Tui còn chưa cày hết bộ này luôn nên là edit chương nào thì đọc chương đấy. Nói chung thì cũng hên xui...