Chương 2

- Chồng ơi!

Không chỉ riêng Vũ Thần mà cô ý tá cũng bị lời nói cùng hành động của anh làm cho ngơ ngác. Vội họ khan vài cái để che giấu nét cười của mình, cô y tá nhẹ nhàng gật đầu với cậu rồi dặn dò.

- Lát nữa cậu hãy đưa anh ấy đến phòng chụp x quang để chụp ảnh xét nghiệm nhé!

Nói xong liền nhanh chóng chuồn khỏi phòng, trước khi đi còn không quên đóng cửa giúp hai người.

Mặt Vũ Thần vẫn đang trong trạng thái tê liệt, đến tận bây giờ cậu vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra ở đây. Cậu bị người khác chuốc thuốc, giữa đường chạy trốn thì bị đυ.ng phải anh này, vậy từ đâu mà cậu lòi ra một người vợ như thế này? Đã thế còn là người cậu đυ.ng phải nữa chứ!

Vũ Thần dùng sức đẩy con koala khổng lồ đang treo trên người cậu ra, nghiêm túc nhìn thẳng vào anh.

- Tôi không phải chồng anh! Tôi không có quen biết anh!

Mắt anh ngân ngấn hiện lên vết nước, vẻ mặt đau khổ như thể bị bỏ rơi. Cuối cùng anh không giữ nổi nữa, cứ thế oà khóc lên.

- Oa oa oa! Không cho! Không cho chồng bỏ anh! Không cho!

Anh vừa khóc vừa ôm chặt lấy eo của Vũ Thần, chôn đầu mình vào ngực cậu, lắc đầu nguầy nguậy.

Vũ Thần nhìn bộ dạng khóc đến đau lòng của anh, không nhịn được đưa tay vỗ vỗ lưng anh, nhẹ giọng.

- Ngoan, đừng khóc. Ch... Chồng đau lòng! Chồng không có bỏ anh!

- Thật không?

Anh nghe thấy thế liền ngẩng đầu, đôi mắt còn vương chút nước sáng rực nhìn Vũ Thần.

- Thật!

Cảm giác lừa " trẻ con " như thế này chẳng dễ chịu chút nào cả a!

Khẽ thở dài nhìn con người đang quẹt nước mắt nước mũi vào áo mình kia, không hiểu sao nhìn anh như thế này cậu lại có chút đau lòng.

Thời gian không sai biệt lắm, cậu chỉnh sửa lại quần áo cho cả hai rồi đưa anh đi làm kiểm tra.

Đứng ngoài cửa, Vũ Thần kể lại sơ bộ tình trạng của anh cho bác sĩ.

- Tuy không chắc chắn, nhưng có lẽ là rối loạn kí ức cưỡng chế. Có lẽ cậu cần phải đưa cậu ta đến sở cảnh sát để tìm người thân cho anh ta rồi.

Bác sĩ nghe thấy thế liền thở dài, lên tiếng khuyên nhủ. Không ngờ mọi chuyện lại phức tạp đến mức này.

- Vậy anh ta có nhớ mình là ai không bác sĩ?

- Có lẽ vẫn nhớ, chỉ là một phần kí ức bị rối loạn nên mới nhận nhằm người.

Vũ Thần xoa xoa mu bàn tay của mình, ánh mắt ngập tràn sự rối rắm nhìn cánh cửa phòng x quang kia.

- Chồng ơi!

Cánh cửa vừa mở ra, một con koala khổng lồ cấp tốc treo lên thân mình Vũ Thần. Tuy có hơi cứng người nhưng Vũ Thần không có đẩy anh ra khỏi người. Gật đầu với bác sĩ, Vũ Thần bắt đầu công cuộc đem con người to lớn kia kéo về phòng.

Vừa chỉnh lại chăn trên người anh, Vũ Thần vừa lên tiếng hỏi.

- Mà này, anh tên gì thế?

- Hửm? Anh tên là Lục Hàm! Chồng không nhớ tên anh à?

- Ừ, bây giờ thì nhớ rồi.

Nói rồi đưa tay lên xoa xoa cái đầu bông bông xù xù màu nâu kia. Lục Hàm... Hưm, cái tên này sao nghe quen quen ấy nhở?

- Anh có đói bụng không? Chồng đi mua chút gì cho anh ăn ha?

- Hưʍ... Chồng đi rồi nhớ về sớm nhá!

Lục Hàm ngồi trên giường vẫy vẫy tay với Vũ Thần, khi bóng người của cậu đã đi khỏi thì trong mắt anh bỗng loé lên một ý cười nhàn nhạt.

Thật sự thì Vũ Thần chỉ lấy cớ để rời khỏi phòng. Cậu lái xe đi thẳng đến một đồn cảnh sát gần đó, trình báo mọi việc. Vậy nên, khi trở về, sau lưng Vũ Thần còn có hai con người nghiêm nghị trên người mặc cảnh phục.

Lục Hàm vừa nghe thấy tiếng động liền quay người lại, nhưng khi thấy hai con người sau lưng cậu thì ngơ ngác nhìn cậu.

Vũ Thần không còn đủ can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt kia nữa. Rõ ràng đây là chuyện nên làm khi gặp phải hoàn cảnh này, nhưng không hiểu tại sao cậu lại thấy bản thân vừa làm ra một chuyện rất tày đình.

Hai viên cảnh sát đi đến trước mặt anh, nghiêm túc nói.

- Mong anh theo chúng tôi đến sở để làm hồ sơ xác nhận thân phận của anh.

Lục Hàm nghe thấy thế thì nhìn sang Vũ Thần, thấy cậu như cũ vẫn không nhìn anh thì có chút không hiểu. Anh theo bọn họ xác định cái gì a?

- Tại sao tôi lại phải theo mấy người?

- Chúng tôi cần xác nhận thân phận của cậu để tìm ra gia đình và người thân của cậu.

- Tại sao lại phải xác nhận? Không phải chồng tôi đang đứng kia à? Tôi còn tìm người khác làm gì?

- Tôi nói rồi, tôi... Tôi không phải là chồng anh, anh cần tìm lại gia đình thật sự của anh.

Từ đầu đến cuối Vũ Thần vẫn không dám nhìn thẳng vào anh.

Hai viên cảnh sát không còn kiên nhẫn nữa lập tức bước lên kéo anh đi.

- Buông... Buông tôi ra! Các người làm gì vậy hả? Chồng! Chồng! Cứu anh! Bọn họ định bắt anh đi!

Lục Hàm ra sức giãy giụa, thế nhưng do vừa bị đυ.ng cộng thêm bất ngờ bị cắp lên khiến anh không thể phản kháng lại hai vị cảnh sát này. Anh hoảng hốt nhìn về phía Vũ Thần kêu cứu.

Vũ Thần nắm chặt lấy nắm đấm, ngăn cho bản thân không chạy theo cứu người, kiên quyết xoay người không nhìn theo nữa.

- Chồng... Khụ!

Lục Hàm hụt hẫng buông một từ, bởi vì kháng cự khiến vết thương bị đυ.ng phải, không chịu được phun ra một ngụm máu.

- Lục Hàm!

Nghe thấy tiếng động, Vũ Thần quay lại thì thấy Lục Hàm phun ra một ngụm máu, lí trí gì đó đều bị đánh vỡ vụn, vội vàng chạy đến đỡ anh.

- Lục Hàm! Lục Hàm! Anh sao rồi! Lục Hàm!

Lục Hàm ngẩng đầu lên nhìn cậu, mắt ngân ngấn nước, bộ dạng tủi thân nhìn cậu nhưng không lên tiếng.

Ôm chằm lấy đầu anh, Vũ Thần đau lòng nói.

- Được rồi, được rồi! Là chồng sai! Chồng hứa chồng sẽ không bỏ anh nữa đâu!

Lục Hàm nhẹ đưa tay nắm lấy thắt lưng của cậu, run rẩy nói.

- Chồng... Không được bỏ anh nữa... Anh sợ...

- Tin chồng! Chồng hứa! Hứa với anh!

Cuối cùng Lục Hàm không chịu được nữa, vùi đầu vào lòng ngực của cậu oà khóc.