Chương 3
Đêm khuya thanh vắng lạnh xuống, xa xa ồn ào náo động của xe
không
chút nào ảnh hưởng ngừng tới chiếc xe đang năm ở góc khuất kia.
Lâm An kỳ thân thể đau rút muốn đứng lên, bị nam
nhân
triệt để đòi lấy thân thể mồ hôi đầm đìa, chấp nhất ương ngạnh,
không
chút nào chịu giảm tốc độ
không
chút nào chịu thương hương tiếc ngọc, hoàn toàn đắm chìm trong thân thể
lạ lẫm hấp dẫn chiếm lấy cực độ trong kɧoáı ©ảʍ.
Lâm An kỳ đau lòng, rơi lệ đầy mặt, hung hăng mà nguyền rủa lấy chính mình: đây
không
phải cô muốn đấy sao? Cô rốt cục đã được như ý muốn, có thể an tâm đi chết rồi.
......
Đèn đường mờ vàng im lặng quan sát hai thân thể mệt mỏi đang ôm nhau ngủ trong xe, Lâm An kỳ ghé vào trong ngực nam
nhân, trông thấy khuôn mặt tuấn mỹ giống như trời sinh của anh, nhịn
không
được mà nhẹ nhàng trên trán anh hôn thoáng một cái.
Cô căn bản
không
nhớ rõ đã cùng nam
nhân
lạ lẫm này rốt cuộc đã làm gì bao nhiêu lần, cô chưa bao giờ biết rõ loại cảm giác cực hạn này... Lâm An kỳ trào phúng đối với chính mình lắc đầu.
Không
hề lo lắng, rơi khỏi cái xe này bọn họ vĩnh viễn là người dưng.
Dù sao
không
phải cô toàn tâm toàn ý muốn gả người đàn ông kia.
Nghĩ đến chuyện này, Lâm An kỳ
không
khỏi tâm bi thương, chính mình đau khổ sáu năm, rõ ràng cùng người khác bỏ đi, nếu như cùng một cô gái khác so với cô trẻ hơn bỏ đi, cô cũng
không
sao cả, vấn đề là, anh dĩ nhiên là gay.
Đáng hận là, còn muốn cô đi cùng để làm sáng tỏ rõ ràng với mọi người!
Cô càng muốn chết đi, nhìn khuôn mặt người nam
nhân
đang say ngủ giống như ma quỷ.
Cô cẩn thận từng li từng tí dịch chuyển khỏi cánh tay của anh đang ôm chặt cô, lén lút đẩy cửa xe ra, một chân bước ra khỏi xe.
Cô thầm nghĩ nhanh một chút đi khỏi nơi này.
Nhịn
không
được, Lâm An kỳ vẫn quay đầu lại nhìn thật kĩ người nam
nhân, trong túi quần của anh rơi xuống một cái danh thϊếp, rơi xuống tại chỗ ngồi, nàng do dự một chút, rốt cục vẫn phải thò ra tay nhẹ nhàng mà đem tấm danh thϊếp kia cầm lên.
Thang Tuấn Phong?
Bề ngoài giống như tên rất bình thường, danh thϊếp thoạt nhìn rất tinh xảo, nhưng pía trên vô cùng đơn giản chỉ có tên cùng số điện thoại di động, sẽ
không
phải là hắn?
Đột nhiên, Lâm An kỳ trong đầu xuất hiện:
không
thể cứ như vậy bye bye a? Phải hay là
không
nên lưu lại cho người nam
nhân
này một điểm gì đó nói rõ?
*********
Sáng sớm ánh rạng đông nhàn nhạt chiếu vào s. Biển mọi phố lớn ngõ nhỏ, Thang Tuấn Phong nhúi mày tỉnh dậy, anh
không
khỏi đối với chính mình cau mày: chính mình là làm sao vậy? Rõ ràng ở quán bar vô
tình
gặp được nữ
nhân
xinh đẹp lêu lổng một đêm?
Thang Tuấn Phong cảm thấy đầu ẩn ẩn đau lên, bỗng nhiên, anh trông thấy trong thùng rác có khăn giấy dính máu đen, nhớ tới khi anh tiến vào thân thể cô, lúc đó cô cứng ngắc đóng chặt lại, cảm thấy có chút
không
thể tin được.
Cái kia cô gái bề ngoài đẹp cùng lẵng lơ như vậy vẫn là xử nữ?
Anh
không
khỏi nhíu mày, đây là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ cô
khôngphải gái phục vụ ở quán bar hay sao?
Anh quyết định
không
thèm nghĩ chuyện này nữa, trước tiên trở lại khách sạn rửa mặt, sau đó bắt đầu công việc hôm nay.
Anh nhìn một chút đồng hồ trên cổ tay,
4h 50 sáng; sau đó thói quen đưa tay vào túi muốn lấy điện thoại ra gọi điện thoại.
Lấy điện thoại ra, lại từ trong túi tiền lấy ra một cái danh thϊếp, hắn kỳ quái nhìn một chút, chính mình lúc nào đem danh thϊếp để cùng điện thoại một chổ?
Cái này danh thϊếp được bọc bởi một tờ tiền mặt, cho nên rơi xuống còn có một tờ trăm vạn, Thang Tuấn Phong vô ý thức nhặt lên tờ tiền mặt kia.
Là cô gái kia để lại cho anh.
Thang Tuấn Phong trong lòng cười lạnh: được rồi, chính mình lại bị người ta coi như một con vịt, anh cũng chỉ đáng bao nhiêu đây thôi!
Trong khoảng thời gian ngắn, anh vậy mà
không
muốn lập tức phát động xe rời đi, mà yên lặng ngồi ở trong xe, tỉ mỉ nhớ lại sự ấn tượng của cô gái kia.
Cái loại cảm giác này, rõ ràng là yêu. Quan hệ tới phóng túng, rõ ràng còn có một tia gọi dư vị, thật sự lẽ nào lại như vậy.