Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Hokage] Lão Bản Nương! Thượng Ngưu Lưỡi

Chương 49: Móc chìa khóa & duyệt lại quyển sổ chép tay

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit+Beta: Lã Thiên Di

—— cô cuối cùng cũng đã tìm được việc mà chính bản thân có thể làm… vì Gaara của cô.

************************************

Haruhisa trừng mắt nhìn bàn tay trái mình bị quấn thành kiểu xác ướp, không tiếng động thở dài.

Về chuyện Gaara đáp ứng cô “Sẽ không bị thương nữa”. Cô không thể tin.

Thân là Ninja đứng đầu Làng Cát, hiển nhiên phải gánh vác nhiệm vụ nguy hiểm, làm sao có thể cam đoan mỗi lần làm nhiệm vụ có thể toàn thân trở ra?

Chỉ mong ‘cái con gấu mèo’ này thật sự hiểu rõ ý tứ của cô. Từ nay về sau sẽ tự bảo vệ thân thể của mình thật tốt, lại sẽ không làm ra chuyện ngu ngốc giống như bây giờ, chỉ bởi vì cô mà chủ động đi tìm thương tích..

Haruhisa ngẩng đầu, nhìn Gaara thành thành thật thật dựa ở bên cạnh bàn khoanh tay viết viết. Do dự thật lâu, rốt cục quyết định nói cho hắn biết một sự tình, có khả năng một chút hắn còn không có nhận thấy được việc

này.


“La La La.” Haruhisa một bên hướng về phía hắn đi đến, một bên kêu. “Tớ có một số việc muốn nói cùng với cậu.”

Gaara nghiêng người, liếc mắt nhìn tay Haruhisa bị thương một cái, hơi nhấp cánh môi.

Haruhisa đi đến trước bàn học, nửa ngồi xổm xuống, kéo ra ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một cái túi vải màu đen.

Cô xoay người, đem túi vải lật úp ngược lại

đổ ra trên giường, lúc này mới quay đầu nhìn thoáng qua Gaara.


Ba món đồ được phân tán rải rác ra trên giường, một cái là khối đa diện màu bạc được Temari nhặt ở trong phòng khách, một cái là phiến màu đen có hình sợi tơ quấn quít lấy. Cái còn lại… là cái móc chìa khóa vô cùng khéo léo, tinh xảo mà Inoue đưa cho Haruhisa.

Đầu tiên Gaara không hiểu, mà sau đó liền nhíu mày. Ánh mắt của hắn chậm rãi xẹt qua ba món đồ ở trên giường, khuôn mặt vốn đang ôn hòa dần dần trở nên nghiêm túc lên.

Lúc đó, khi mới vừa phát hiện ra hai món đồ này, Gaara liền cùng Temari đi đến khoa điều tra xem xét. Nhưng một tuần sau, ngay cả người đứng đầu khoa cũng chỉ có thể nói cho bọn họ biết, hai vật thể không rõ ràng này không có tính chất công kích cùng với tính chất gây thương tổn nào cả. Trừ lần đó ra, thì dùng đến tư liệu tham khảo chế tạo ra, được chế tạo như thế nào, đến cùng đồ vật này có ích lợi gì, tất cả đều hoàn toàn không điều tra ra được gì.

Đối mặt với kết quả như vậy, Gaara cùng Temari thương lượng thật lâu, quyết định trước hết đem hai món đồ này về nhà, sau đó rồi lặng lẽ xem xét. Nếu thật sự là có người nào quá nhàm chán nên mới nghĩ ra trò đùa dai này thì còn chưa tính đến; mà nếu như thật sự là cái bẫy quỷ kế của người nào đó, ở trong tình huống không có đủ tin tức, trước tiên vẫn không cần ‘rút dây động rừng’ là là điều tốt.

Vì thế, Gaara đem món đồ này nọ giao cho Haruhisa. Mặt ngoài dường như không còn đề cập qua hai món đồ kỳ lạ này, nhưng thật ra, mỗi lần khi ra ngoài làm nhiệm vụ, hắn đều sẽ âm thầm thu thập đủ loại tin tức tình báo có liên quan, hơn nữa âm thầm dặn dò với các Ninja Làng Cát, tăng cường mạnh mẽ tuần tra ban đêm.

Nhưng hôm nay, Haruhisa lại một lần nữa đem hai món đồ này ra, cùng với chiếc móc chìa khóa ở cùng một chỗ. Gaara dần dần đem ánh mắt nhìn lên trên mặt Haruhisa, trong đôi mắt tràn đầy nghi vấn ——

Chẳng lẽ ý muốn nói…

Haruhisa gật đầu, vươn tay cầm lấy vòng chìa khóa, để ở trong tay nhẹ nhàng đυ.ng vài cái,thân thủ cầm lấy móc chìa khóa, để ở

trong tay nhẹ nhàng đυ.ng vài cái, quả trứng màu ngọc hình bảo thạch liền theo tơ vàng gỡ ra biến thành chú chim nhỏ rớt xuống.


Cô đem chú chim sáo màu vàng giơ lên ở trước mặt Gaara, ý bảo hắn cẩn thận nhìn xem.

Gaara tiếp nhận lấy cái vật nhỏ chói lọi này, từng tận nhìn thật lâu sau. Lúc này mới phát hiện dưới đáy chú chim nhỏ, ngay chỗ có nếp uốn, phát hiện được một vết khắc.

Một vết khắc nhìn cảm thấy vô cùng quen mắt.

Hắn lại cầm lấy mặt khác của hai món đồ lên, chăm chú so sánh một chút. Cuối cùng xác định, vết khắc này không phải do trong quá trình tạo nên mà để lại sai sót gì, mà là một loại ký hiệu.

Bởi vì vết khắc trên ba món đồ này, ngoại trừ có vị trí không giống nhau. Cho dù là lớn nhỏ, rộng hẹp, dài ngắn, thì tất cả đều giống nhau như đúc.

Mắt Gaara mạnh mẽ co rút lại, không khỏi nắm chặt thứ gì đó ở trên tay:

“Khi nào thì đã phát hiện ra?”

“Vào cái ngày Inoue đưa cho tớ cái móc chìa khóa.” Haruhisa cũng nghiêm túc, trả lời rõ ràng.

“Vì sao không nói với tớ?”

Âm thanh của Gaara vẫn trầm, nhưng Haruhisa lại nghe được không thoải mái ở trong đó.

Chiếc móc chìa khóa này xuất hiện từ trên tay Inoue, vây thì điều này chứng minh, hắn cùng với hai món đồ này không thoát khỏi việc có liên quan.

Haruhisa phát hiện ra được một tin tức vô cùng quan trọng như vậy nhưng vẫn không nói cho hắn biết, còn một mình ở ‘Cửa hàng vạn năng’ nhiều ngày như vậy.

Dựa vào kiện sự này, cũng đủ để cho hắn cảm thấy không thoải mái.

“Tớ cảm thấy Inoue còn chưa biết chúng ta đã phát hiện ra ký hiệu này. Nếu như tớ đi đến ‘Cửa hàng vạn năng’ làm công, nói không chừng còn có thể phát hiện được thêm manh mối nào đó.”

Haruhisa cẩn thận nói ra đầu đuôi ngọn gốc trong lòng mình ra. Lại không nghĩ đến lại làm tâm tư người nào đó cảm thấy không thoải mái.

Gaara nghe vậy, mạnh mẽ nắm chặt cổ tay Haruhisa, trong ánh mắt màu ngọc dâng lên những ngọn lửa nhỏ. Hắn cố gắng kìm nén tức giận trong lòng cùng với nghĩ lại mà cảm thấy sợ, âm thanh khàn khàn nói:

“Đã biết Inoue có vấn đề, vì sao không nói với tớ? Cậu có biết như vậy có bao nhiêu nguy hiểm hay không? Nếu mục đích thật sự của hắn là người trong cùng một nhà chúng ta, như vậy cậu cũng dám công khai xuất hiện trước mặt hắn, cũng không sợ hắn sẽ ra tay động

thủ với cậu sao?!”


Haruhisa lại càng hoảng sợ, đây là lần đầu tiên Gaara dùng ngữ khí hung mãnh để nói chuyện với cô, đã vậy còn nói nhiều đến như vậy.

Trong nháy mắt, cô cảm thấy xuất thần, mà sau đó liền nghe hiểu được dưới khẩu khí hung mãnh của Gaara chính là lo lắng cùng sợ hãi.

Cô chớp chớp mắt, trên mặt không tự giác được hiện ra một tia áy náy.

Thật là, cô cư nhiên lại phạm vào sai lầm giống như Gaara —— xem nhẹ cảm nhận của đối phương, đem bản thân mình đặt vào tình cảnh nguy hiểm.

“Thực xin lỗi, tớ biết sai rồi.”

Haruhisa lập tức biết nghe lời, áy náy xin lỗi, ánh mắt thật chân thành tha thiết, biểu cảm cũng vô cùng đúng lúc.

Gaara cứng cổ, lửa giận đầy mình liền bởi vì một câu nói xin lỗi này mà mềm nhũn tan tiến…

Hắn có chút bất đắc dĩ nhắm chặt mắt, khi mở ra lại là một biển xanh ôn nhu. Hắn mượn lực đem Haruhisa kéo vào trong lòng mình, cúi đầu nói:

“Cậu không có việc gì là tốt rồi…”

Haruhisa nhu thuận ở yên trong lòng Gaara, trong lòng âm thầm nghĩ:

Xem ra còn một chuyện khác, trước tiên vẫn không nên nói…

************************************

Theo lý thường phải làm, Haruhisa rõ ràng bị cấm đoán đi đến ‘Cửa hàng vạn năng’ của Inoue làm công.

Mặc dù Haruhisa nhiều lần bày tỏ ý kiến nếu như cô cứ như vậy vô duyên vô cớ “từ chức” sẽ làm cho đối phương sinh ra nghi ngờ, nhưng Gaara luôn luôn không thèm nói đến. Liền ngay cả Temari sau khi biết chuyện, cũng có chút trách cứ ý nghĩ của Haruhisa.

Hai đại gia trưởng đều không đồng ý, Haruhisa cũng đành phải thôi. Một lần nữa trở lại là một con sâu gạo lười biếng, mỗi ngày chỉ phụ trách quét dọn vệ sinh, nấu nướng ba bữa, sao chép lại quyển sổ.

“Robb tê dại, nhiều lần xuất hiện tại hai bên bờ sông hoang mạc. Mặc dù cũng có thu nhập được đồ ăn, nhưng mùi vị lại vô cùng thô ráp…”

Haruhisa ngồi trên sofa trong phòng khách, một bên vận dụng ngòi bút như bay, một bên lẩm bẩm.

Hừm~…

Cũng không biết Gaara sẽ xử lý ba món đồ đó ra làm sao… Còn có Inoue.

Đêm đó, Gaara tịch thu móc chìa khóa của cô, hơn nữa rốt cuộc không cùng cô đề cập đến chuyện này nữa. Haruhisa biết hắn nghĩ không muốn cô nhúng tay vào, cho nên cô cũng ngoan ngoãn không truy vấn nữa. Năng lực của Gaara, cô rất tin tưởng!

Chỉ là có chút đáng tiếc cái móc chìa khóa kia…

Được làm vô cùng tinh xảo a…

Haruhisa có chút tiếc nuối chặc lưỡi, ngón tay thuần thục chuyển bút liên hồi, tiếp tục sự nghiệp sao chép của bản thân.

Thật ra, bộ phận về thực đơn, Gaara đã giúp cô sao chép xong hết rồi —— đây là ưu việt của buổi tối không thể ngủ sao…

Mà hiện tại cô đang chỉnh sửa lại những phần đã sao chép, còn lại là tiện tay viết xuống đoạn ngắn về cuộc sống của Hatano Masago.

Vì sao lại muốn sao chép những phần này?

Bởi vì lần trước bên trong quyển sổ, vô tình phát hiện ra câu nói đơn có liên quan đến “Chiyo”,

đó là tảng tá lớn nhất đè nặng trong lòng Haruhisa.


Nhiều năm như vậy, cuộc sống bình thường vui vẻ hầu như đã làm Haruhisa quên mất bí mật lớn nhất trong người cô.

Mà chỉ có một câu nói này, giống như có một tảng băng xuất hiện nện ở trên đầu, làm cho cô nhớ lại thân phận thật sự của cô là một người xuyên không từ thế giới khác đến thế giới này.

Còn tùy theo mà đến, còn có đoạn tình tiết xám xịt kia —— Gaara thua trận ở trên tay Deidara, bị tổ chức Akatsuki tàn nhẫn rút đi Shukaku Nhất Vĩ… cùng với sinh mệnh của tuổi trẻ.


Haruhisa nhịn không được nhắm mắt lại, hung hăng đem hình ảnh trong đầu mình đập nát.

Cô biết, có một lão bà bà gọi là Chiyo lấy sinh mệnh của bản thân vì đại giới mà cứu sống Gaara. Nhưng bà ấy đâu rồi? Chẳng lẽ cô thật sự cái gì cũng đều không làm được, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ phát sinh?

Vẫn nói đến, ngay cả tư cách đứng trơ mắt ra nhìn cô cũng không có…

Huống chi, Chiyo chỉ có một. Nhưng ai có thể cam đoan từ nay về sau Gaara sẽ gặp được tình huống giống y như trong anime? Nếu thật sự đến lúc đó, cô phải nên làm gì bây giờ?!

Haruhisa dùng sức ném quyển sổ trong tay ra ngoài. Hai tay ôm lấy bả vai của mình, rút người ở trên ghế sofa, gục đầu, trầm mặc…

Cũng không biết trải qua bao lâu, Haruhisa ngẩng đầu, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần đã tràn ngập kiên định.

Cô mới không cần làm một kẻ vô dụng.

Đó là Gaara của cô. Cho dù như thế nào, Cô sẽ không cho phép bản thân lại nhìn Gaara chịu khổ, mà bản thân lại không làm được gì.

Quyển sổ của ông nội có xuất hiện cái tên “Chiyo”, như vậy liền chứng minh ông nội có quen biết bà ấy. Huống chi, cách dùng từ trong câu nói kia, quan hệ của bọn họ không hẳn chỉ đơn giản là có quen biết thôi.

Mà hiện tại, việc cô phải làm chính là đem những mảnh ghép nhỏ về vô số cuộc sống của ông nội ghép lại để hiểu ra được, giống như kiếp trước, cô rất thích trò chơi ghép hình. Vô số mảnh nhỏ từng cái từng cái trở về vị trí cũ, cuối cùng thành công trở về thành một bức tranh hoàn chỉnh. Mà cô, muốn từ bức tranh hoàn chỉnh này tìm được đáp án mà cô mong muốn.

Đây là một người so với công trình sao chép thực đơn còn lớn hơn thế nữa, bởi vì Hatano Masago thật sự rất tùy tiện. Những câu đơn trong nhật ký của ông ấy xuất hiện vô số từ “Cô”, ”Hắn” cùng “Bọn họ”, Haruhisa vì phân tích ra mỗi chữ cái “Cô”, “Hắn” cùng “Bọn họ” đến cùng là biểu thị cho ai, tiêu phí vô số tâm tư, quả thực đến vắt hết óc, nông nỗi phí sức hao tổn tinh thần.

Mà hết thảy, cho dù việc cô làm có bao nhiêu vất vả, có bao nhiêu mỏi mệt, thậm chí có bao nhiêu phiền chán. Cô cũng không có thể nói cho Gaara, tí xíu cũng không thể…

Rốt cuộc có một ngày, Haruhisa tìm được Maki, đưa cho hắn phong thư vô cùng lớn.

“Cho dù như thế nào, nhờ ngài giúp cháu chuyển đến tận tay Chiyo bà bà.”

Vào lúc nói xong câu đó, trong lòng Haruhisa mơ hồ thấp thỏm không yên. Bởi vì cô căn bản không có biện pháp trả lời câu hỏi mà Maki khả năng sẽ hỏi.

Thình lình bất ngờ, Maki cũng không có truy hỏi cái gì, liền ngay cả câu cơ bản nhất “Cháu làm sao có thể biết được Chiyo.” cũng đều không có hỏi. Hắn chính là chỉ nhìn cô gái trước mắt, hai gò má gầy gò, vẻ mặt mệt mỏi, sau đó nghiêm túc gật đầu.

************************************

Tác giả có chuyện muốn nói: o(∩_∩)o

Hôm nay sớm như vậy liền viết xong rồi ~~

Phân công gửi đi ~~

Sau đó lê lết viết luận văn…

*

Còn có, lại cám ơn những bạn lại thấy thêm lần nữa, “vua chữ số bb63134855”, cùng “yama” “asu tương Bá Vương phiếu” ~o(∩_∩)o

Nãi nãi đã dồng ý cho nuôi động vật, ta nhất định sẽ sẽ nuôi nhóm các ngươi thật tốt ~~~~(≧▽≦)/~
« Chương TrướcChương Tiếp »