Chương 8

Editor: VIÊN NGỌC THÁNG 10 (oct_opal)

.

Truyện chỉ được đăng tải trên truyenhdt.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.

.

Chương 8

Giờ làm việc của Giang Mộ Bình không tự do như Thành Nham, mặc dù là thứ sáu nhưng trong trường vẫn có rất nhiều việc phải làm. Hai người hẹn nhau đi xem triển lãm tranh lúc bốn giờ rưỡi, Thành Nham đến Đại học Bắc Thành trước giờ hẹn, anh đậu xe ở cổng phía nam của trường, ngồi trong xe đợi Giang Mộ Bình.

Thành Nham không có tài khoản WeChat của Giang Mộ Bình, vì vậy anh phải gửi tin nhắn cho hắn biết anh đang đợi hắn ở cổng phía nam của Đại học Bắc Thành.

Giang Mộ Bình là giáo sư chính thức trẻ nhất của trường, tuổi trẻ, nhưng sự vụ nặng nhọc, Thành Nham nhận được hồi âm từ Giang Mộ Bình. Nội dung cũng giống như tình huống lần trước, Giang Mộ Bình đang có cuộc họp, đến trễ một chút.

Giang Mộ Bình: Xin lỗi.

Thành Nham: Không sao, tôi chờ cậu.

Giang Mộ Bình: Cậu đến đây đi.

Thành Nham:?

Giang Mộ Bình: Đừng đợi ở cửa, vào văn phòng của tôi.

Thành Nham muốn trả lời "Không cần." Giang Mộ Bình đã gửi đến địa điểm cụ thể của văn phòng: Tôi không biết bao lâu nữa xong, cậu đến đây trước đi.

Trời nóng, ngồi trong xem mở điều hòa thật sự quá sức chịu đựng, Thành Nham suy nghĩ một lúc vẫn là bước ra khỏi xe.

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenhdt.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Đại học Bắc Thành chiếm diện tích rất lớn, cổng nam gần khoa luật, Thành Nham hỏi mấy sinh viên đi ngang qua mới tìm thấy tòa nhà của khoa luật.

Cửa phòng làm việc của Giang Mộ Bình đóng chặt, Thành Nham gõ cửa, không có ai đáp lại, vì vậy anh dòm ngó ở cửa một hồi.

Một giảng viên lớn tuổi ôm tài liệu đi ngang qua, Thành Nham chăm chăm nhìn đối phương, vị giảng viên đột ngột dừng lại hỏi: "Bạn học, cậu đang làm gì vậy?"

Thành Nham nghĩ bản thân có thể là nhìn qua quá khả nghi nên mới khiến cho người qua đường chú ý đến, anh lại nghĩ: Trông mình cũng đâu có đến nỗi ấu trĩ như vậy. Anh cúi đầu nhìn lướt qua bộ quần áo hôm nay, áo sơ mi cổ đứng màu xám nhạt, quần tây đen, không có khí chất của sinh viên.

Thành Nham nghĩ vậy, nhưng bên kia coi anh như một sinh viên đang bối rối khi không tìm được giáo sư, bèn hỏi: "Có phải đang tìm giáo sư nào hay không?"

Thành Nham trôi chảy trả lời: "Tìm giáo sư Giang."

Vị giáo sư đó cười cười, chỉ vào cánh cửa phía sau: "Không phải phòng này sao?"

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenhdt.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Cuối cùng, Thành Nham cũng đẩy cửa bước vào, không ngờ phòng làm việc của Giang Mộ Bình chỉ là kiểu của một người, trong phòng chỉ có một cái bàn và một chiếc ghế sô pha màu đen bằng da đặt ở trước bàn. Nơi này còn có máy điều hòa, rất mát.

Thành Nham muốn tìm một chỗ để ngồi xuống, nhưng chiếc ghế sô pha duy nhất mà anh có thể ngồi được chất đầy tài liệu, gọn gàng ngăn nắp và không còn chỗ trống. Một chỗ khác có thể ngồi là ghế làm việc của Giang Mộ Bình, nhưng ngồi lên ghế làm việc của người khác thì quá bất lịch sự, vì vậy anh quyết định đứng.

Văn phòng của Giang Mộ Bình không có bất kỳ chậu cây nào, nhưng không khí trong phòng rất trong lành, hẳn là hắn không hút thuốc lá, không giống như Thành Nham, nơi làm việc lúc nào cũng có mùi thuốc lá.

Thành Nham đứng mười phút, chân đã bắt đầu tê, thầm nghĩ không bằng ngồi đợi trong xe. Cuối cùng anh cũng ngồi xuống ghế làm việc của Giang Mộ Bình.

Cái mông của Thành Nham chỉ ngồi non nửa chiếc ghế, sống lưng thẳng tắp, nghịch điện thoại di động. Không bao lâu, bên ngoài có người gõ cửa, Thành Nham không lên tiếng, tạo ảo giác không có ai trong phòng.

Ai ngờ người bên người gõ cửa mấy lần rồi đẩy cửa tiến vào: "Giáo sư?"

Thành Nham cầm điện thoại ngẩng đầu lên, nhìn cậu sinh viên trẻ tuổi đang đứng ở cửa.

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenhdt.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Vẻ mặt của sinh viên hơi ngưng trệ, đột nhiên lông mày khẽ cau lại, trong mắt hiện lên vẻ chất vấn: "Anh đang làm gì ở đây?"

Thành Nham cất điện thoại, vẫn ngồi: "Tôi đang đợi giáo sư Giang."

"Sao anh lại tùy tiện ngồi vào vị trí của giáo sư?" Sinh viên cầm theo một đống tài liệu bước vào, tư thế khá là ra dáng chủ nhân.

Thành Nham không thích thái độ ra vẻ của người này, nhưng anh vẫn lịch sự giải thích: "Ghế sô pha nhiều đồ, không có chỗ cho tôi ngồi."

"Vậy cũng không thể ngồi vào ghế của giáo sư." Biểu tình của sinh viên nghiêm túc, buồn bực hỏi: "Sao anh vẫn chưa chịu đứng dậy?"

Giọng điệu hung hăng dọa người của cậu sinh viên khiến sắc mặt của Thành Nham lạnh xuống.

"Giáo sư Giang đâu? Văn phòng không có ai, sao anh lại ở chỗ này?"

"Tôi bảo cậu ấy ở đây."

Giọng nói của Giang Mộ Bình từ phía sau truyền đến, ánh mắt của Thành Nham lướt qua cậu sinh viên nhìn về phía cửa.

Sinh viên quay đầu lại, kính cẩn nói: "Giáo sư."

"Có chuyện gì?" Giang Mộ Bình đi tới, trong tay cầm tập tài liệu, nhìn Thành Nham, liền thấy Thành Nham có chút cứng đờ ngồi ở trên ghế.

"Hai án lệ mà trước đây giáo sư nói với em, em có một số vấn đề không hiểu..."

Giang Mộ Bình đặt tập tài liệu lên bàn, cụp mắt nhìn Thành Nham đang ngồi trên ghế.

"Ngày khác đi." Giang Mộ Bình thuận tay cầm lấy cái cốc trong tay Thành Nham, ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay của anh, khiến tay Thành Nham co lại một bên.

"Hiện tại tôi không có thời gian." Giang Mộ Bình uống một ngụm nước, sau đó nói với cậu sinh viên.

Cậu ta liếc mắt nhìn Thành Nham, sau đó dời tầm mắt về phía Giang Mộ Bình: "Vậy thì lần sau em lại đến tìm giáo sư, em xin lỗi vì đã quấy rầy rồi."

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenhdt.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Thành Nham từ đầu đến cuối vẫn ngồi ở trên ghế của Giang Mộ Bình, thời điểm cậu sinh viên rời đi, vẻ mặt càng lúc càng nghi hoặc, nhưng cũng không thể nói thêm điều gì.

Thành Nham đứng lên, lập tức giải thích: "Ghế sô pha chất đầy vật liệu, tôi không có chỗ ngồi, nên mới ngồi ở chỗ này."

Giang Mộ Bình ừ một tiếng, hỏi: "Sao cậu lại câu nệ như vậy? Cậu ta chỉ là sinh viên của tôi thôi."

"Tôi biết." Thành Nham thầm nghĩ: Bởi vì anh đến nên tôi mới câu nệ.

"Khí thế của sinh viên của anh cũng ghê thật."

Giang Mộ Bình nghe ra hàm ý của anh, cười nói: "Trông cậu còn trẻ như vậy, cậu ta coi cậu như sinh viên."

"Tôi cảm thấy cậu ta rất che chở cho anh." Thành Nham nhìn Giang Mộ Bình, "Đứa nhỏ này rất sùng bái anh nhỉ?"

Trên mặt Giang Mộ Bình không có biểu cảm gì, ngữ khí gần như hờ hững: "Có thể lắm."

Giang Mộ Bình liếc nhìn đồng hồ đeo tay nói: "Chờ tôi một chút, tôi đi thay quần áo."

"Bộ anh đang mặc không tốt sao?" Thành Nham nhanh chóng liếc nhìn Giang Mộ Bình từ đầu đến chân, giống như tùy ý nói.

"Lý Tư Tri không thích tôi mặc áo sơ mi, lúc đó chắc chắn sẽ nói tôi làm mất hứng của chị ấy."

Thành Nham bối rối: "Sao vậy, đẹp trai mà..."

Giang Mộ Bình mỉm cười trước lời khen ngợi trong lúc vô tình của Thành Nham: "Chị ấy là một người kỳ quái."

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenhdt.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Giang Mộ Bình thay một chiếc áo phông giản dị, trông trẻ ra không ít. Xe của Thành Nham để lại ở cổng phía nam của Đại học Bắc Thành, anh ngồi xe của Giang Mộ Bình đến triển lãm.

Lúc chạng vạng, triển lãm không có nhiều người lắm, cũng không thấy Lý Tư Tri. Thường thì khi xăm hình đã tạo cho Thành Nham thói quen tập trung vào công việc, anh chỉ mới thưởng thức một bức tranh một lúc, khi hồi phục tinh thần lại thì đã không thấy Giang Mộ Bình đâu.

Giang Mộ Bình không phải là chuyên gia trong lĩnh vực này, thực ra Thành Nham cũng không phải, anh chỉ là một tay mơ học hội họa được hai năm, cho nên trong suốt toàn bộ quá trình hai người không giao lưu gì với nhau, mà chỉ lẳng lặng đánh giá, cậu xem cậu thích, tôi xem tôi thích, cứ như vậy mà tách ra.

Khi Thành Nham tìm thấy Giang Mộ Bình, Lý Tư Tri đang ở cùng với hắn, hai người nhỏ giọng nói chuyện và nhàn nhã nhìn một bức tranh nào đó trên tường.

Thành Nham có thể lờ mờ nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

"Chị còn tưởng em sẽ không tới, đây không phải đã tới rồi sao."

"Không cần lãng phí một tấm thư mời."

"Nhưng em không thích hội họa." Lý Tư Tri quay đầu nhìn Giang Mộ Bình, khóe miệng hơi nhếch lên.

"Chị cho em hai tấm thư mời, không phải chị muốn em đi cùng cậu ấy à?"

Thành Nham đứng tại chỗ ngẩn người một hồi, sau đó lặng lẽ xoay người rời đi.

Giang Mộ Bình tình cờ đυ.ng phải Thành Nham ở nhà vệ sinh, anh đang rửa tay bên bồn rửa.

"Lý Tư Tri đến rồi." Giang Mộ Bình đi đến bên cạnh Thành Nham, "Tôi tìm cậu đã lâu, nhưng không thấy cậu đâu."

Thành Nham ậm ừ một tiếng, đóng vòi nước rồi xoay người lại, một bộ như có chuyện muốn nói.

Giang Mộ Bình nhận thấy cảm xúc kỳ lạ của anh, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Giang Mộ Bình."

"Ừ, cậu nói đi."

"Tôi biết cô muốn tác hợp cho chúng ta." Thành Nham nhìn hắn, "Nếu cậu không thích, thì không nên miễn cưỡng."

Giọng nói khàn khàn của Thành Nham luôn làm cho khí chất của anh trở nên u sầu, vẻ mặt của anh rất bình thản, nhưng sự trầm thấp trong lời nói của anh không thể che giấu được.

Thành Nham nói: "Tôi không thích miễn cưỡng."

Hết chương 8.