Chương 48: Thêm đồ ăn cho Tiểu lão thử

Editor: Lục Bình

Nguồn:

Thư Tầm lập tức tiếp tục lật tìm, nhìn thời gian phê chuẩn, thời gian mục nghiên cứu này tiến hành đã rất lâu rồi, nghiên cứu hẳn đã có được những tiến triển nhất định, Thư Tầm hết sức tò mò, chiết xuất từ lam phách thạch anh này rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt, mà khiến cho phần phê chuẩn này định thành loại văn kiện đặc biệt gấp.

Vậy mà, Thư Tầm chỉ tìm được một tờ được mệnh danh là LP danh sách các nhà phát triển dược phẩm, mà trên mặt đột nhiên viết tên Thanh Mặc.

Trong lúc hoảng hốt, Thư Tầm nhớ ra, trong ghi chép của Thanh Mặc quả thực có nhắc 1 chút tới chuyện khai phá nguồn năng lượng mới, thì ra công việc của Thanh Mặc chính là về mặt nghiên cứu khoa học.

Vậy Thanh Mông thì sao? Ba mẹ Thanh Mông có tham gia vào cong việc liên quan không? Thư Tầm cố gắng nhớ lại, Thanh Mông có phải đã nói qua lời có liên quan, kết quả lại là không có, có điều cũng cho Thư Tầm 1 chút nhắc nhở.

Ba mẹ của Thanh Mông hình như phản ứng có chút hơi nhanh. Thanh Mông đã từng nói, bản thân dùng thuốc từ 1 năm trước, cũng chính là tháng 5, mà căn cứ vào ghi chép của Thanh Mặc phán đoán, lần đầu nhiệt độ xuống thấp là tháng 9, mà những kỳ lạ trong ghi chép của Thanh Mặc cũng đồng dạng là 1 năm trước, hơn nữa trải qua 1 quãng thời gian mới bắt đầu dùng thuốc kí©h thí©ɧ.

Như vậy xem ra, ba mẹ của Thanh Mông cũng như Thanh Mặc thân là nhân viên nghiên cứu khoa học cũng đã phát hiện ra dị thường, hơn nữa còn sớm hơn Thanh Mặc 1 bước đưa ra phán đoán, chọn cách cho Thanh Mông dùng thuốc kí©h thí©ɧ. Như vậy không phải đã có thể suy đoán ra, ba mẹ của Thanh Mông đồng dạng cũng làm trong công tác nghiên cứu khoa học, hơn nữa chức vị còn cao hơn Thanh Mặc, đối với lam phách thạch anh hiểu thấu triệt hơn Thanh Mặc.

Cho nên đối với các loại khác thường của Thanh Mông mới đưa ra phản ứng nhanh như vậy, ví dụ như ngăn không cho Thanh Mông sử dụng năng lực dị thường, sau khi thấy những người xung quanh biến mất đã lập tức cho Thanh Mông dùng thuốc, để cho Thanh Mông không có thời khắc nào nahwcs đến bí mật của bản thân, sau khi dự cảm mình sắp biến mất, đã chuẩn bị gấu lông nhung đồ chơi cho Thanh Mông, hơn nữa còn sắp xếp sẵn những bước tiếp theo cho Thanh Mông vv…..Những gì họ làm, lẽ nào thật sự chỉ là suy nghĩ chu toàn? Có thể giải thích được không?

Lời giải thích này bây giờ xem ra có chút gượng ép, bởi vì bây giờ bọn họ đối với những hiện tượng vượt qua tự nhiên này rất khó đưa ra phán đoán, ba mẹ của Thanh Mông sao lại có thể làm ra những việc gần như hoàn mỹ như vậy? Nếu không phải là không biết tên của ba mẹ Thanh Mông, Thư Tầm thậm chí còn muốn đem tài liệu ra đọc 1 lần, cẩn thận tìm danh sách nhân viên nghiên cứu khoa học.

Thời gian để cho Thư Tầm sắp xếp và suy đoán mất vài ngày, cuộc sống trên biển cực kỳ nhàm chán, mà bọn họ mới chỉ chạy được nửa lộ trình.

Trong đem này, Thư Tầm từ trong giấc mơ tỉnh dậy, bò ra khỏi túi ngủ nhỏ, đang mơ mơ hồ hồ chuẩn bị nhảy xuống giường đi WC, đột nhiên nhìn xuống dưới giường 1 đôi mắt đỏ máu. Cơn buồn ngủ đột nhiên không cánh mà bay, Thư Tầm cơ hồ trong nháy mắt xù lông, sau đó thân thể nhanh chóng lùi về phía sau, lạch cạch 1 tiếng đυ.ng phải mặt Dạ Tiền, Dạ Tiền nhạy bén lập tức tỉnh dậy.

Sau đó trong khoảnh khắc Dạ Tiền mở mắt ra, thứ mắt đỏ đã hung hăng nhào tới. Sauk hi mắt đã thích ứng với bóng tối, màu trắng bắt mắt cũng đạp vào tầm nhìn, Thư Tầm phát hiện, đây lại là một con thỏ! 1 con thỏ thân hình cực lớn, con thỏ toàn thân trắng tuyết lại có đôi mắt đỏ như máu trông rất quen mắt!

Thư Tầm dường như vẫn còn nghĩ mình đang nằm mơ, cho đến ầm! 1 tiếng cực lớn vang lên, con thỏ đã bị Dạ Tiền 1 chưởng đánh bay đi, đυ.ng phải bức tường bằng thép, Thư Tầm mới phục hồi lại tinh thần, mình là đang tỉnh.

Sức mạnh của Dạ Tiền là không thể nghi ngờ, con thỏ sau khi đυ.ng phải bức tường vô lực trượt xuống, khóe miệng thổ ra máu tươi, té ở góc tường không nhúc nhích, nhưng trong nháy mắt, đang khi Dạ Tiền và Thư Tầm mắt nhìn chăm chăm, vết máu lại từ từ biến mất, ngay sau đó, con thỏ cũng biến mất tại chỗ, không thấy tung tích bóng dáng, góc tường nơi đó trống trơn, không lưu lại bất cứ thứ gì.

Trong đêm khuya yên tĩnh, đột nhiên lại vang lên tiếng động đương nhiên khiến người khác chú ý, bên ngoài cửa rất nhanh vang lên tiếng gõ cửa, Dạ Tiền nâng Thư Tầm trên tay, cau mày xuống giường đi mở cửa.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Ngoài cửa chính là 2 người phòng bên trái bên phải của bọn họ, Noãn Đông và Liệt Dương, Màu Xám và đám người Bạch Nguyệt cũng vội vàng ra khỏi phòng, đang đi nhanh tới bên này, hiển nhiên tất cả mọi người đều bị tiếng động đột nhiên vang lên làm cho tỉnh giấc.

Ánh mắt sắc bén như đao của Dạ Tiền lơ đãng quét qua tất cả mọi người, lại lạnh lùng thu lại.

Thấy vậy, Thư Tầm dùng bàn móng gãi gãi đầu, vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ giải thích. “Một con thỏ cực lớn hung hăng đột nhiên xuất hiện trong phòng đã đóng kín mít, sau đó lại đột nhiên biến mất.”

“Giống như phụ cận Vi Hồ?” Noãn Đông hỏi lại, còn về chuyện con thỏ, Thư Tầm đã từng nói với Noãn Đông, vì vậy hiện tại cũng chỉ có Noãn Đông hiểu ý Thư Tầm nói gì, nhìn những người còn lại đều là 1 bộ mờ mịt, dường như vẫn còn đang suy nghĩ lời Thư Tầm là ý gì.

Thư Tầm gật gật đầu nhỏ. “Đúng vậy, 1 con thỏ thân hình cực lớn, lông màu trắng, mắt đỏ, không biết xuất hiện lúc nào, nhưng sau khi chết đột nhiên biến mất, ngay cả vết máu cũng đồng dạng mất luôn.”

Trong khoảnh khắc im lặng, Noãn Đông lộ ra nụ cười mang mấy phần an ủi, nụ cười bất chợt nở ra của Noãn Đông dưới ánh đèn hiện ra cực kỳ cuốn hút, khiến cho Thư Tầm dường như đang trong 1 đống rối rắm trong nháy mắt lòng bình tĩnh trở lại, khủng hoảng, nghi hoặc, bất an vv….những cảm xúc tiêu cực trong nháy mắt bị trục xuất đi. Noãn Đông đưa tay vỗ vỗ đầu nhỏ của Thư Tầm.

“Đừng sợ, nhiều nhất là 3 ngày, chúng ta sẽ tới Uyên Hải, đến lúc đó, tất cả đều sẽ kết thúc.”

Thư Tầm ra sức gật gật đầu. “Ta không sợ.”

Dạ Tiền.”A~”

Thư Tầm “……….” Được rồi, quên mất mình lúc nãy trong lúc hoảng sợ đã đυ.ng trúng mặt Dạ Tiền.

Sau khi biết không có chuyện gì, đám người lục tục trở về phòng của mình, trên tàu phá băng lại lần nữa khôi phục sự yên tĩnh, tình huống đột nhiên xảy ra đêm này không hề ảnh hưởng tới hành trình của bọn họ, đoàn người tiếp tục không gián đoạn tiến gần về Uyên Hải.

3 Ngày sau, cơn bạo phong tuyết che phủ bầu trời trong đêm tối đã dần dần suy yếu đi, giống như mất đi sự ngang tàng cùng bá đạo, Thư Tầm đứng trên lan can nơi mũi tàu, lần đầu tiên tầm nhìn rõ ràng đến thế trông ra biển lớn mênh mông, lúc này mặt biển đã dần trở nên dịu dàng, thỉnh thoảng gợn lên những đợt sóng vỗ nhẹ, mềm mại mà không thể ngăn, đúng là biển dậy sóng, chính là cảm giác như thế này.

Mặt biển xanh thẳm vì sắc ám mà trở nên thâm trầm, thời tiết tốt hiếm có khiến cho mặt biển bắt đầu xuất hiện 1 số loài cá, thỉnh thoảng nhảy lên khỏi mặt nước, hoặc bơi gần mặt nước, Thư Tầm có chút hăng hái phồng má bánh bao nằm bò ra mạn thuyền ngắm hồi lâu.

Bạo phong tuyết đột nhiên chuyển biến tốt khiến cho đám người ý thức được, nhiệt độ siêu thấp khiến đóng băng tuyệt đối cũng sắp tới, thời gian của bọn họ đã không còn nhiều nữa, 1 ngày, 1 ngày sau, chính là lần đóng băng thứ 2 ghi trên tài liệu mật, mà Uyên Hải, cũng ở trong phạm vi dóng băng tuyệt đối.

Thời gian gần đến trưa, đoàn người cuối cùng cũng đã chạy gần tới phạm vi Uyên Hải, đoàn người ai nấy đều bắt đầu chỉnh lý lại vật tư của mình, Thư Tầm cũng ở trong phòng kiểm tra lại ba lô nhỏ của mình, đang thấy kỳ quái Dạ Tiền đi đâu rồi, thì cửa phòng mở, Dạ Tiền mang 1 hộp trong suốt đầy những nước tiến vào, trong hộp trong suốt đó, 1 con cá nhỏ màu xanh dương nhạt đang bơi tới bơi lui, mà y phục của Dạ Tiền lại hơi ướt, có điều không nghiêm trọng, ngẫm ra không phải xuống nước mò được, cũng không biết làm cách nào mà bắt được.

Dạ Tiền sau khi đem hộp cá đặt lên bàn, liền xoay người đi thay quần áo. Thư Tầm mở đôi mắt to long lanh, cất những bước nhỏ lạch bạch lạch bạch đi tới trên bàn, sau đó nằm dọc theo chiếc hộp nhìn chằm chằm vào con cá nhỏ.

Đợi Dạ Tiền thay xong quần áo, thấy cảnh tượng trên bàn chậm rãi cong cong khóe môi, mặc dù bắt 1 con cá nhỏ mất cả buổi sáng, nhưng bây giờ xem ra cũng không tệ, đồng thời thầm gật đầu, huyết mạch của Thư Tầm xem ra là mèo ly trà không còn nghi ngờ gì nữa, 1 bộ mặt than, Dạ Tiền lạnh lùng lên tiếng. “Tặng ngươi đó.”

Đang giơ tiểu bàn móng trêu chọc cá nhỏ Thư Tầm nghe vậy đột nhiên quay đầu nhỏ lại, 1 mặt vui thích: “Thật sao? Tặng cho ta?”

Dạ Tiền mặt không biểu cảm gật gật đầu.

Thư Tầm nhất thời cười tít mắt, ôm bàn móng nghiêm túc cám ơn.

Dạ Tiền mặt liệt gật gật đầu, sau đó rời khỏi phòng đi ra ngoài xử lý chuyện khác, Dạ Tiền rời đi mặc dù mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng rõ ràng vô cùng hài lòng, cảm thấy sau này có thể cùng Đoàn Tử nuôi cá rồi.

Mặt khác, đang xòe tiểu bàn móng ra tính thời gian, Thư Tầm đoán sắp tới bữa trưa rồi, thế là vui vẻ ôm con cá nhỏ lên, 1 đường chạy tới phòng bếp, hào hứng đem cá nhỏ ném lên thớt, âm thanh tràn đầy hớn hở nói với Màu Xám hôm nay tới phiên nấu cơm.

“Hôm nay bữa trưa ta muốn ăn cá.”

Màu Xám nhìn con cá kích cỡ chưa bằng hai ngón tay đột nhiên có chút ngây ngốc, nhưng rất nhanh phản ứng lại, mặt đầy ý cười.

“Được được……..ta ta làm cá………ăn………..rất rất ngon ngon ngon………”

Thư Tầm phồng má bánh bao lên bày tỏ sự cám ơn, lúc này mới đạp những bước nhỏ ngâm nga bài hát rời khỏi phòng bếp, có điều cách 1 khoảng thời gian, lại chạy tới phòng bếp liếc 1 cái, sau cùng dứt khoát ở lại phòng bếp trợ thủ cho Màu Xám, ôm tới ôm lui những dụng cụ cần thiết và tất cả đồ ăn, ngay ngắn rõ ràng, dáng vẻ không chút hoang mang, nếu không phải chiều cao có hạn, xem ra cũng là 1 cao thủ chế biến.

Giữa trưa, đoàn người lục tục kéo đến phòng ăn, ngạc nhiên phát hiện Tiểu Đoàn Tử ngày bình thường vùi đầu vào sắp xếp tài liệu không cách nào tự thoát ra được hôm nay lại rất tích cực, đã ngoan ngoãn ngồi trên bàn ăn, trước mặt còn bày 1 đĩa sứ trắng, 1 bộ dáng vẻ đang chờ dọn cơm, Đoàn Tử phồng má bánh bao, tít mắt lại, dáng vẻ tâm tình rất tốt.

Liệt Dương nhướn nhướn mày, giọng tràn đầy ngạc nhiên. “Tầm Bảo Bảo, hôm nay sao lại vui vậy?”

Thư Tầm giương giương mắt, liếc Liệt Dương 1 cái, không oán hận hiếm có. “Chính là rất vui vẻ.”

Nghe vậy, mặt không biểu cảm, Dạ Tiền trong lòng vui sướиɠ thản nhiên ngồi vào. Kết quả loại thản nhiên này khi Màu Xám bưng vào 1 chiếc đĩa trên đặt con cá vô cùng quen mắt biến thành (⊙_⊙).

Đoàn người như cũ ăn bữa trưa, thỉnh thoảng nói nói cười cười, thỉnh thoảng nói 1 chút về những suy đoán cùng phỏng đoán của mình, tất nhiên không quên thỉnh thoảng trêu chọc ăn đến đĩa của Thư Tầm. Thoạt nhìn có vẻ như giống ngày bình thường không có gì khác biệt.

Cái gì, ngươi nói Dạ Tiền, không phải luôn mặt liệt sao? Đám người ăn xong lục tục rời đi.

Thư Tầm nằm trên đĩa, thỏa mãn vỗ vỗ bụng nhỏ của mình, sau đó vang lên tiếng ợ no nê.

Dạ Tiền(⊙_⊙). Tại sao lúc trước mình lại nghĩ rằng có thể cùng mèo nuôi cá?